Công Tước Và Em

Chương 17



Nói rằng cả đám đàn ông có thể trở nên cứng đầu như bò chẳng khác nào sỉ nhục bọn bò đực.

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 2 tháng Sáu năm 1813.

Cuối cùng, Daphne làm điều duy nhất cô biết phải làm như thế nào. Gia đình Bridgerton luôn luôn là một gia đình ầm ĩ và náo nhiệt, không một ai trong số đó dễ dàng giữ kín được những bí mật hay sự bực tức đủ lâu.

Nên cô cố gắng nói chuyện với Simon. Để tranh luận với anh.

Buổi sáng hôm sau, (cô không có bất cứ ý tưởng nào về việc anh ngủ ở đâu qua đêm; bất kỳ đâu, đó cũng không phải trên giường ngủ của họ) cô tìm thấy anh trong phòng làm việc. Đó là một căn phòng tối tăm, đầy tính đàn ông độc đoán, gần như chắc chắn được trang hoàng bởi cha Simon. Daphne thành thật mà nói hết sức ngạc nhiên, rằng Simon cảm thấy thoải mái với những thứ như vậy bao quanh; anh căm ghét những vật gợi nhớ lại ngài Công tước cũ.

Nhưng Simon, rõ ràng là, không lấy gì làm thoải mái. Anh đang ngồi sau bàn làm việc, chân xấc xược gác lên lớp vải bằng da thuộc, được trải ra để bảo vệ mặt bàn gỗ đắt tiền màu anh đào đẹp đẽ. Tay anh giữ một viên đá nhẵn bóng, tung hứng qua lại từ tay này sang tay kia. Có một chai whiskey trên bàn cạnh anh; cô có cảm giác nó đã ở đó suốt đêm.

Tuy nhiên, anh đã không uống nhiều. Daphne cảm thấy biết ơn vì ân huệ nhỏ đó. Cánh cửa khép hờ, nên cô không gõ. Nhưng cô không dũng cảm đến mức liều lĩnh sải bước vào trong. "Simon?" Cô hỏi, đứng gần phía cửa.

Anh ngước nhìn lên cô và cong một bên mày.

"Anh có bận không?"

Anh quăng viên đá xuống. "Rõ ràng là không."

Cô ra hiệu về phía viên đá. "Có phải nó từ những chuyến du hành của anh?"

"Vùng Caribbean. Một vật kỷ niệm về khoảng thời gian trên biển."

Daphne chú ý anh đang trò chuyện với khả năng diễn thuyết hoàn hảo. Không có bất cứ gợi ý nào về tật nói lắp rõ ràng như tối qua. Hiện giờ anh đang bình tĩnh. Gần như khó chịu. "Vậy bãi biển nơi đó có khác gì nhiều so với đây không?" Cô hỏi.

Anh nhướng một bên mày ngạo mạn. "Nó ấm hơn."

"Ồ. À ừ, em cho là nhiều đấy."

Anh nhìn cô với đôi mắt sắc lẻm, không nao núng. "Daphne, anh biết em không tìm anh để thảo luận về vùng nhiệt đới."

Anh đúng, tất nhiên, nhưng đây sẽ không phải là cuộc thảo luận dễ dàng, và Daphne không nghĩ cô lại nhát gan nhiều đến mức muốn hoãn lại chuyện này thêm vài thời gian nữa.

Cô hít sâu vào một hơi. "Chúng ta cần thảo luận về chuyện xảy ra tối qua."

"Anh chắc chắn em nghĩ chúng ta nên thế."

Cô chiến đấu với thôi thúc mãnh liệt chồm tới trước và tát anh một cái để vẻ mặt nhạt thếch đó rơi ra. "Em không nghĩ chúng ta nên làm thế. Em biết chúng ta cần làm thế."

Anh im lặng trong một lát trước khi nói. "Anh xin lỗi nếu em cảm thấy anh lừa dối–"

"Không phải thế, chính xác là vậy."

"–nhưng em phải nhớ anh đã cố gắng tránh né việc cưới em."

"Đó chắc hẳn là một cách sắp xếp tốt đẹp." Cô lầm bầm.

Anh lên tiếng cứ như đang phát biểu một bài diễn văn. "Em biết anh đã có ý định không bao giờ kết hôn."

"Đó không phải là vấn đề, Simon."

"Chính xác đó là vấn đề." Anh thả chân xuống nền nhà, và chiếc ghế anh đang ngồi với chỉ hai chân sau, chạm đất với một tiếng rầm ầm ĩ. "Tại sao em nghĩ anh lại tránh né hôn nhân với một quyết tâm như thế? Đó là vì anh không muốn có một cô vợ, rồi sau đó làm tổn thương cô ấy bằng cách từ chối những đứa con."

"Anh chưa bao giờ nghĩ về người vợ anh có thể có." Cô bắn trả. "Anh chỉ đang nghĩ cho bản thân anh."

"Có thể." Anh xuôi theo. "Nhưng khi người vợ đó là em, Daphne, mọi thứ đều thay đổi."

"Rõ ràng là không." Cô cay đắng nói.

Anh nhún vai. "Em biết mà, anh đặt em ở vị trí cao nhất của lòng quý trọng. Anh không bao giờ muốn làm em tổn thương."

"Ngay bây giờ anh đang làm tổn thương em." Cô thì thầm.

Một tia sáng hối hận mỏng manh lướt qua đôi mắt anh, nhưng nó nhanh chóng được thay thế bởi vẻ quyết tâm sắt đá. "Nếu em nhớ, anh đã từ chối cầu hôn em, ngay cả khi anh trai em đề nghị việc đó. Thậm chí," anh nhấn mạnh thêm vào, "khi điều đó đồng nghĩa với cái chết của chính anh."

Daphne không phủ nhận lời anh. Họ đều biết anh sẽ chết trên cánh đồng đấu súng hôm ấy. Chẳng quan trọng cô nghĩ gì về anh bây giờ, cô khinh thường lòng căm ghét đã ăn sâu vào anh nhiều đến đâu, Simon có quá nhiều lòng quý trọng để có thể bắn vào Anthony.

Và Anthony đã coi trọng phẩm giá của em gái nhiều đến nỗi, sẽ không nhắm vào bất cứ đâu khác ngoài ngay trái tim Simon.

"Anh làm điều đó," Simon nói, "vì anh biết anh không bao giờ có thể trở thành người chồng tốt của em. Anh biết em muốn có những đứa con. Em đã nói với anh hàng trăm lần, và anh chắc chắn không trách em. Em đến từ một gia đình lớn và đầy tình thương."

"Anh cũng có thể có một gia đình như thế cho chính mình."

Anh tiếp tục như thể không hề nghe cô. "Sau đó, khi em chen ngang cuộc đấu súng, van nài anh cưới em, anh đã cảnh báo em. Anh đã nói với em anh không muốn có con–"

"Anh đã nói với em anh không thể có con." Cô xen ngang, đôi mắt lóe lên giận dữ. "Đó là sự khác biệt to lớn."

"Không," Simon lạnh lẽo nói, "đối với anh. Anh không thể có con. Lương tâm anh không cho phép điều đó."

"Em hiểu." Cái gì đó quặn thắt lại trong Daphne vào thời điểm đó, và cô rất lo ngại đó là con tim cô. Cô không biết sao cô có thể tranh cãi với một lời diễn đạt như vậy. Lòng căm thù của Simon với cha anh rõ ràng là mạnh hơn bất cứ tình yêu nào anh có thể học cách cảm nhận từ cô.

"Tốt thôi." Cô nói, giọng cộc lốc. "Đây chắc chắn hoàn toàn không phải là chủ đề cởi mở để anh thảo luận."

Anh gật đầu cụt ngủn với cô.

Cô gật đầu lại với anh. "Vậy, ngày tốt lành."

Và cô bỏ đi.

Simon giam mình ở phòng trong hầu hết ngày. Anh đặc biệt không muốn thấy Daphne; việc đó không làm gì khác ngoài khiến anh cảm thấy tội lỗi. Không phải, anh quả quyết với chính anh, rằng anh có bất cứ thứ gì để cảm thấy tội lỗi về nó. Anh đã cho cô biết trước khi họ kết hôn rằng anh không thể có con. Anh đã cho cô đến từng cơ hội rút lui, và dù sao đi nữa, cô đã chọn lấy anh. Anh đã không ép buộc cô bất cứ thứ gì. Không phải lỗi anh khi cô hiểu sai những từ ngữ của anh, và nghĩ là anh có vấn đề về thể chất để không thể sinh những đứa bé hỗn xược.

Ngoài ra, tuy anh bị quấy rầy bởi cảm giác mè nheo của tội lỗi, mỗi lần anh nghĩ tới cô (có nghĩa là khá nhiều lần suốt ngày), và tuy ruột gan anh vặn xoắn, mỗi lần anh trông thấy gương mặt đau khổ của cô trong tâm trí anh (có nghĩa là khá nhiều lần anh trải qua trong ngày với cái bao tử sầu não), anh cảm giác như thể sức nặng to lớn đã được nhấc khỏi vai anh, khi bây giờ tất cả mọi chuyện đã phanh phui.

Những bí mật đã phơi bày, và giờ không còn gì giấu kín giữa họ. Chắc hẳn đó một việc tốt.

Khi màn đêm buông xuống, anh đã gần như tin chắc với bản thân rằng anh không làm gì sai. Gần như, không phải hoàn toàn. Anh đã bước vào hôn nhân với nhận thức anh sẽ làm tan nát trái tim Daphne, và điều ấy chẳng bao giờ tốt được với anh. Anh thích Daphne. Chết tiệt thật, anh chắc chắn thích cô hơn bất kỳ người nào anh từng biết, và đó là tại sao anh không sẵn lòng lấy cô. Anh đã không muốn đập vỡ giấc mơ cô. Anh đã không muốn lấy đi gia đình mà cô hằng ao ước. Anh đã chuẩn bị khá chắc việc bước qua một bên, và quan sát cô lấy một người nào khác, một ai đó có thể cho cô cả một ngôi nhà đầy những đứa con.

Bỗng dưng Simon rùng mình. Hình ảnh Daphne với một người đàn ông khác gần như không thể chịu đựng được như chỉ vài tháng trước đó.

Tất nhiên là không, anh nghĩ, cố gắng vận dụng đến bên bán cầu não đầy lý trí của anh. Bây giờ cô là vợ anh. Cô là của anh.

Mọi thứ bây giờ đã khác.

Anh đã biết cô muốn có con nhiều đến mức nào, và anh đã cưới cô, hoàn toàn biết rõ anh không thể cho cô đến một đứa con.

Nhưng, anh tự nói với chính anh, mày đã cảnh báo cô ấy. Cô biết chính xác những gì cô đang nhận được.

Simon, đang ngồi trong phòng làm việc của mình, ném cục đá ngu ngốc qua lại giữa hai tay từ sau bữa tối, đột ngột thẳng người dậy. Anh không dối gạt cô. Thực sự không. Anh đã nói với cô họ sẽ không có con, và dù sao cô đã đồng ý lấy anh. Anh có thể hiểu cô cảm thấy có chút đau khổ khi khám phá ra những lý do nơi anh, nhưng cô không thể nói đã bước vào cuộc hôn nhân này với bất cứ hy vọng hay trông mong ngốc nghếch nào.

Anh đứng lên. Đây là lúc họ có một cuộc trò chuyện khác, lần này là theo chỉ thị của anh. Daphne đã không có mặt tại buổi tối, bỏ anh ăn tối một mình, sự im lặng của buổi đêm chỉ bị phá vỡ bởi tiếng kim loại của muỗng đĩa anh va vào nhau leng keng. Anh không thấy vợ anh kể từ sau buổi sáng; đã đến lúc anh phải làm điều ấy.

Cô là vợ anh, anh nhắc nhở bản thân. Anh phải có thể thấy cô bất cứ khi nào chết toi nó là anh sẵn lòng.

Anh bước xuống Đại sảnh, và xoay sở mở cửa phòng ngủ của Công tước, hoàn toàn chuẩn bị để giảng đạo cho cô vài thứ (chủ đề, anh chắc chắn, sẽ tự đến với anh khi cần thiết), nhưng cô không có ở đây.

Simon chớp mắt, không thể tin được vào mắt mình. Cô đang ở cái nơi khỉ gió nào? Đã gần nửa đêm. Cô phải ở trên giường.

Phòng thay phục trang. Cô phải ở phòng thay phục trang. Người phụ nữ nhỏ bé ngốc nghếch ấy khăng khăng mặc áo ngủ mỗi đêm, dù Simon sẽ cởi nó ra khỏi cô những phút sau đó.

"Daphne?" Anh quát tháo, cáu gắt bước về phía cánh cửa phòng thay phục trang. "Daphne?"

Không có tiếng trả lời. Và không ánh sáng hé ra giữa cách cửa và sàn nhà. Chắc chắn cô không thay đồ trong bóng tối.

Anh giật mạnh mở cửa ra. Cô hoàn toàn rõ ràng là không ở đây.

Simon kéo mạnh dây chuông. Không phải dễ. Rồi anh sải bước xuống Đại sảnh, và chờ xem tên hầu nào đủ bất hạnh để phải trả lời lệnh gọi của anh.

Đó là một trong những cô hầu ở tầng trên, một cô nàng tóc vàng hoe nhỏ tẹo mà anh không thể nhớ tên. Cô nhìn một cái vào gương mặt anh và trắng bệch.

"Vợ ta đâu?" Anh tru tréo.

"Vợ Ngài, thưa ngài?"

"Phải." Anh sốt ruột nói. "Vợ ta."

Cô ta đơ người chòng chọc nhìn anh.

"Ta cho rằng cô biết ta đang nói về ai. Cô ấy cao khoảng bằng cô, với mái tóc dài màu hạt dẻ..." Simon có lẽ sẽ nói nhiều hơn nữa, nhưng biểu cảm kinh hãi của cô hầu khiến anh cảm thấy khá xấu hổ trước lời châm biếm của mình. Anh thở ra một hơi dài, căng thẳng. "Cô có biết cô ấy ở đâu không?" Anh hỏi, giọng mềm mỏng hơn, mặc dù không phải cái mà ai đó có thể miêu tả như dịu dàng.

"Bà ấy không ở trên giường sao, thưa Ngài?"

Simon hất mạnh đầu về phía căn phòng trống rỗng của anh. "Rõ ràng là không."

"Nhưng đó không phải là nơi bà ngủ, thưa Ngài."

Hai hàng lông mày anh dính chặt vào nhau. "Cô nói gì cơ."

"Không phải bà ấy–" Đôi mắt của cô hầu mở lớn kinh hãi, rồi điên cuồng bắn xung quanh Đại sảnh. Simon chắc chắn cô ta đang tìm kiếm cho một lộ trình thoát thân, không một chút nghi ngờ nào. Hoặc chuyện đó, hoặc có ai đó có thể cứu cô khỏi cơn cuồng nộ cáu tiết của anh.

"Nói nhanh đi." Anh quát ầm.

Giọng của cô hầu rất nhỏ. "Không phải bà ấy ở tại phòng ngủ của nữ Công tước?"

"Phòng ngủ của..." Anh cài chốt cửa cơn thịnh nộ xuống. "Kể từ khi nào?"

"Từ hôm nay, tôi cho là thế, thưa Ngài. Chúng tôi tất cả đều chắc rằng ngài và bà đây sẽ cư ngụ trong những căn phòng riêng biệt, vào cuối thời kỳ trăng mật."

"Cô làm chuyện này, đúng không?" Anh gầm lên.

Cô hầu bắt đầu run bần bật. "Cha mẹ ngài đã làm thế, thưa Ngài, và–"

"Ta và vợ ta không phải cha mẹ ta!" Anh rống.

Cô hầu nhảy dựng lên lùi lại một bước.

"Và," Simon thêm vào bằng một giọng chết chóc. "Ta không phải cha ta."

"Tất– tất nhiên, thưa Ngài."

"Cô vui lòng nói cho ta biết, vợ tôi đã chọn căn phòng nào để chỉ định như phòng ngủ của nữ Công tước?"

Cô hầu chỉ một ngón tay run rẩy về phía cánh cửa dưới Đại sảnh.

"Cám ơn." Anh bước được bốn bước, rồi quay phắt lại. "Cô bị sa thải."

Bọn người hầu sẽ có hàng đống chuyện để buôn dưa lê vào sáng mai, nào là Daphne đã rời khỏi phòng ngủ của họ ra sao; anh không cần cho họ thêm bất cứ gì nữa, bằng cách để cô hầu làm chứng cho nào là họ chắc chắn có một cuộc tranh cãi dữ dội thế nào.

Simon đợi cho đến khi cô ta nháo nhào chạy xuống các bậc thang, rồi anh di chuyển những ngón chân đầy giận dữ xuống khỏi Đại sảnh đến phòng ngủ mới của Daphne. Anh dừng lại ngoài cửa, nghĩ về việc sẽ nói những gì, rồi nhận ra anh không có ý tưởng nào, và sau đó tiến tới gõ cửa.

Không có tiếng trả lời.

Anh dộng ầm ầm.

Không có tiếng trả lời.

Khi anh giơ nắm đấm lên để dộng vào lần nữa, thì anh nhận ra có thể cô thậm chí đã không khóa cửa. Anh có cảm thấy như một thằng ngốc không nếu–

Anh vặn cái nắm cửa.

Cô đã khóa nó. Simon chửi thề ngay lập tức và hết sức trôi chảy dưới hơi thở. Buồn cười làm sao chưa một lần nào anh chửi rủa nhiều đến thế trong cuộc đời nói lắp của anh.

"Daphne! Daphne!" Giọng anh lẫn đâu đó giữa tiếng gọi và thiếng thét. "Daphne!"

Cuối cùng, anh nghe tiếng những bước chân di chuyển trong phòng. Tiếng "Vâng?" vọng ra từ giọng cô.

"Để anh vào."

Một khoảng im lặng, và rồi, "Không."

Simon trừng trừng nhìn cánh cửa gỗ vững chắc trong cơn sốc. Anh chưa bao giờ nghĩ cô sẽ không tuân theo một lời yêu cầu trực tiếp như thế. Cô là vợ anh, chết tiệt nó. Không phải cô đã hứa sẽ vâng lời anh?

"Daphne." Anh điên tiết nói. "Mở cánh cửa này ngay lập tức."

Cô hẳn phải rất gần cửa, vì anh thực sự nghe cô thở dài trước khi nói. "Simon, lý do duy nhất để anh vào phòng này sẽ là nếu em có kế hoạch để anh vào giường em, điều mà em sẽ không làm thế, nên em sẽ rất cảm kích – thật tế em tin rằng tất cả những ai trong nhà cũng sẽ rất cảm kích – nếu anh có thể đi khỏi đây và về phòng ngủ đi."

Miệng Simon thật sự há hốc ra. Anh bắt đầu nhẩm tính trọng lượng của cánh cửa, và ước lượng cái thứ chết dẫm này đòi hỏi bao nhiêu lực mỗi giây để đâm mạnh vào.

"Daphne." Anh nói, giọng quá bình tĩnh, đến ngay cả anh cũng phải khiếp sợ. "Nếu em không mở cửa ngay lập tức, anh sẽ phá sập nó xuống."

"Anh sẽ không làm thế."

Anh không nói gì, chỉ khoanh tay và trân trối nhìn giận dữ, tự tin rằng cô sẽ biết chính xác biểu cảm gì đeo lên mặt anh.

"Phải không?"

Một lần nữa, anh quyết định, im lặng là câu trả lời gây ấn tượng nhất.

"Em hy vọng anh sẽ không làm thế." Cô thêm bằng giọng gần như chết lặng.

Anh sừng sộ nhìn cánh cửa không tin được.

"Anh sẽ làm bị thương chính anh đấy." Cô dí thêm.

"Vậy mở cách cửa ôn dịch này ra." Anh nghiến răng.

Im lặng, theo sau là tiếng chìa khóa chầm chập xoay trong ổ. Simon chỉ vừa đủ nhanh trí để không vứt quách cánh cửa để nó mở ra một cách đầy bạo lực; Daphne chắc hẳn đang đứng ngay sau phía bên kia. Anh xồng xộc xông vào và phát hiện ra cô đứng cách anh khoảng năm bước, tay cô khoanh lại, chân cô dang rộng, trong tư thế chiến đấu.

"Đừng bao giờ khóa cửa lại với anh như vậy lần nữa." Anh nạt nộ.

Cô nhún vai. Cô thực sự nhún vai! "Em mong muốn sự riêng tư."

Simon tiến tới vài bước. "Anh muốn đồ đạc của em di chuyển lại vào phòng ngủ của chúng ta vào buổi sáng. Và em sẽ chuyển về đó ngay đêm nay."

"Không."

"Em có ý chết tiệt gì, không?"

"Anh nghĩ em có ý chết tiệt gì?" Cô đáp trả lại.

Simon không chắc anh cái gì khiến anh cực sốc và giận dữ nhiều hơn – cô coi thường anh hay cô lớn tiếng nguyền rủa.

"Không." Cô tiếp tục bằng một giọng ầm ĩ hơn. "Nghĩa là không."

"Em là vợ anh!" Anh rú lên. "Em sẽ ngủ với anh. Trên giường anh."

"Không."

"Daphne, anh đang cảnh cáo em..."

Mắt cô nheo lại thành một đường thẳng. "Anh đã chọn từ chối không làm vài thứ cho em. Vậy chà, em đã chọn từ chối không làm vài thứ cho anh. Em."

Anh không nói được. Hoàn toàn không nói được.

Tuy nhiên, cô lại không thế. Cô bước tới cửa và ra hiệu khá thô lỗ cho anh đi về phía đó. "Ra khỏi phòng em."

Simon bắt đầu run lên vì điên tiết. "Anh sở hữu căn phòng này." Anh gầm vang. "Anh sở hữu em."

"Anh không sở hữu bất cứ thứ gì ngoại trừ tước hiệu của cha anh." Cô bắn ngược lại. "Anh thậm chí không sở hữu chính bản thân anh."

Một tiếng rống nhỏ rót đầy vào tai anh – tiếng rống của cơn cuồng loạn phừng phừng. Simon choáng váng lùi lại vài bước, lo sợ nếu anh không làm thế, anh có thể thực sự làm điều gì đó gây tổn thương cho cô. "Khốn nạn, em có y-ý gì?" Anh gặng hỏi.

Cô nhún vai lần nữa, chết tiệt cô. "Anh sẽ hiểu ra." Cô nói.

Tất cả ý định tốt đẹp của Simon bay biến khỏi phòng, và anh nhào tới trước, túm lấy phía trên cánh tay cô. Anh biết anh giữ cô quá chặt, nhưng anh vô vọng chống lại cơn giận dữ nung nóng dâng tràn trong tĩnh mạch anh. "Em giải thích đi." Anh nói – giữa hai hàm răng nghiến chặt, vì anh không thể nới lỏng quai hàm. "Ngay."

Đôi mắt cô gặp mắt anh với cái nhìn chú tâm hiểu biết, khiến anh gần như bị giết. "Anh không phải là chính bản thân anh." Cô nói đơn giản. "Cha anh vẫn đang điều khiển anh từ dưới mồ."

Simon sốc toàn tập với cơn giận dữ không nói nên lời, với những từ ngữ không thể nói ra.

"Những việc làm của anh, lựa chọn của anh–" Cô tiếp tục, đôi mắt trở nên vô cùng buồn bã. "Chúng chẳng có ý nghĩa gì với anh cả, những gì anh cần, hay những thứ anh muốn. Mọi thứ anh làm, Simon, mỗi bước đi anh di chuyển, mỗi từ anh nói ra – tất cả chỉ là để chống lại cha anh." Giọng cô vỡ ra khi cô kết thúc. "Và ông ấy thậm chí không còn sống nữa."

Simon bước tới với một vẻ duyên dáng kỳ lạ của động vật săn mồi. "Không phải mỗi bước đi." Anh thấp giọng nói. "Không phải mỗi từ ngữ."

Daphne lùi lại, mất can đảm vì vẻ hoang dã trong mắt anh. "Simon?" Cô vội vã hỏi, bỗng dưng việc dũng khí và can đảm đột nhiên trống rỗng, đã cho phép cô có thể đương đầu với anh, người đàn ông lớn gấp đôi cô, và có lẽ mạnh gấp ba cô.

Đầu ngón trỏ tay anh rê xuống dưới phía trên cánh tay cô. Cô đang mặc một cái áo choàng bằng lụa, nhưng sức nóng và sức hút của anh đốt cháy xuyên qua lớp vải. Anh đến gần hơn, và một bàn tay to lớn của anh trộm vòng quanh cô, cho đến khi khum lấy mông cô và véo lấy nó. "Khi anh chạm vào em như thế này," anh thầm thì, giọng gần một cách nguy hiểm ngay tai cô, "không có gì liên quan tới ông ấy."

Daphne run rẩy, ghét bỏ bản thân vì muốn anh. Ghét anh vì làm cho cô muốn anh. "Khi môi anh chạm tai em," anh thều thào, chộp lấy thùy tai cô giữa hai răng anh, "không có gì liên quan tới ông."

Cô cố đẩy anh ra, nhưng khi hai tay cô tìm thấy vai anh, tất cả những gì chúng có thể làm là bấu chặt lấy.

Anh bắt đầu đẩy cô, chầm chập, kiên quyết, đến thẳng giường. "Và khi anh đưa em vào giường," anh thêm, những từ ngữ của anh nóng hổi dọc theo làn da nơi cổ cô, "và chúng ta da chạm da, đó chỉ là việc của hai–"

"Không!" Cô thét lên, đẩy anh ra với tất cả sức mạnh cô có thể. Anh lảo đảo lùi lại, bị sự ngạc nhiên chộp lấy.

"Khi anh đưa em lên giường," cô nghẹn lại, "đó không bao giờ chỉ là việc của hai ta. Cha anh luôn luôn ở đó."

Những ngón tay anh, trườn dưới ống tay áo trở nên rộng thùng thình của chiếc áo cô, ấn sâu vào da cô. Anh không nói gì, nhưng anh chẳng cần làm thế. Sự giận dữ lạnh lẽo trong đôi mắt xanh nhạt màu của anh đã nói lên mọi thứ.

"Anh có thể nhìn vào mắt em," cô thì thầm, "và nói rằng khi anh kéo ra khỏi cơ thể em, và thay vào đó trao hạt giống của anh lên giường, anh đang nghĩ tới em?"

Gương mặt anh nhăn nhúm siết chặt lại, và đôi mắt anh tập trung vào môi cô.

Cô lắc đầu và đẩy cô ra khỏi sự ghì chặt của anh, giờ đây đã bắt đầu nới lỏng. "Em không nghĩ thế." Cô nói nhỏ.

Cô di chuyển ra khỏi anh, và cũng ra xa khỏi giường. Cô không có tí hoài nghi nào là anh có thể quyến rũ cô nếu anh chọn làm thế. Anh có thể hôn cô, vuốt ve mơn trớn cô, và khiến cô chuếch choáng trong đê mê cao độ, và cô sẽ ghét anh vào buổi sáng.

Cô thậm chí sẽ ghét bản thân cô hơn nữa.

Căn phòng im lặng ngột ngạt khi họ đứng đối diện nhau. Simon đang đứng với hai tay duỗi ra, gương mặt anh là sự trộn lẫn xé lòng giữa sốc, đau đớn và giận dữ. Nhưng hầu hết, Daphne nghĩ, trái tim cô vỡ nát từng chút một khi cô gặp mắt anh, anh trông rối tung lên.

"Em nghĩ," cô nhẹ nhàng nói, "anh tốt hơn nên đi đi."

Anh ngước nhìn lên, đôi mắt đầy ám ảnh. "Em là vợ anh."

Cô không nói gì.

"Theo luật, anh sở hữu em."

Daphne chỉ chăm chăm nhìn anh khi cô nói. "Đó là sự thật."

Anh nhanh chóng thu ngắn khoảng cách giữa họ, tay anh tìm đến bờ vai cô. "Anh có thể khiến em muốn anh." Anh thì thào.

"Em biết."

Giọng anh hạ xuống thấp hơn, khàn khàn và gấp gáp. "Và thậm chí nếu anh không thể, em là của anh. Em thuộc về anh. Anh có thể ép em cho anh ở lại."

Daphne cảm thấy như cả trăm năm cũ kỹ đã trôi qua khi cô nói. "Anh sẽ không bao giờ làm thế."

Và anh biết cô đúng, nên tất cả những gì anh làm là giật mạnh mình ra khỏi cô, và dông tố bước ra khỏi phòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.