Công Tước Và Em

Chương 21



Ngài Công tước Hastings trở lại!

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 6 tháng Tám năm 1813.

Simon không nói gì khi họ chậm rãi cưỡi ngựa trên đường về nhà. Nàng ngựa của Daphne đã được tìm thấy, đang thỏa mãn tóp tép nhai trên bãi cỏ cách đó khoảng hai mươi mét, và thậm chí ngay cả khi Daphne khăng khăng chắc rằng cô ổn để cưỡi ngựa, Simon cũng đã khăng khăng rằng anh cóc quan tâm. Sau khi buộc dây cương hai con ngựa lại với nhau, anh đã đẩy Daphne lên yên ngựa của anh, nhảy lên phía sau cô, và quay ngựa ngược về phía Quảng trường Grosvenor.

Ngoài ra, anh cần giữ chặt cô.

Anh đang đi tới việc nhận ra anh cần giữ chặt điều gì đó trong đời, và có thể cô đúng – có lẽ sự giận dữ không phải là giải pháp. Có lẽ – chỉ có lẽ anh có thể học được cách thay vào đó là nắm lấy tình yêu.

Khi họ đến Ngôi nhà Hastings, một người nài ngựa chạy ra để lo cho hai con ngựa, vậy nên Simon cùng Daphne lê bước chậm chạp đến những bậc cấp, rồi bước vào Đại sảnh.

Và nhận thấy chính họ đang bị lườm chòng chọc hết sức đáng sợ bởi ba anh em nhà Bridgerton.

"Mấy người đang làm cái quỷ gì trong nhà tôi?" Simon yêu cầu. Tất cả những gì anh muốn làm bây giờ là lỉnh lên những bậc thang và ân ái với vợ anh, vậy mà thay vào đó anh bị chào đón bởi bộ ba như đang tham chiến ấy. Họ đang dứng dạng chân ra giống hệt nhau, tay chống trên hông, ưỡn ngực ra. Nếu Simon không quá điên tiết trước họ, anh có lẽ sẽ để tâm đến hồi chuông cảnh báo vang lên trong tâm trí.

Simon không hề nghĩ là anh có thể chống lại một người trong số ấy – hai thì có thể – nhưng chống lại cả ba, anh ngủm là cái chắc.

"Bọn tôi được nghe rằng cậu đã trở lại." Anthony nói.

"Đúng vậy." Simon trả lời. "Giờ thì biến đi."

"Không nhanh vậy đâu." Benedict nói, khoanh tay lại.

Simon quay sang Daphne. "Anh có thể bắn ai trong số họ trước?"

Cô trừng mắt về phía các anh trai. "Em không thích thế này đâu."

"Bọn tôi có vài yêu cầu trước khi để anh giữ Daphne." Colin lên tiếng.

"Cái gì?" Daphne rú lên.

"Cô ấy là vợ tôi!" Simon rống, hiệu quả đến mức xóa sạch câu hỏi giận dữ của Daphne.

"Con bé là em gái bọn tôi trước." Anthony gầm vang. "Và cậu làm con bé khổ sở."

"Đây không phải là chuyện của mấy anh." Daphne nhấn mạnh.

"Em là việc của bọn anh." Benedic nói.

"Cô ấy là việc của tôi." Simon đốp chát. "Vậy nên biến quách ra khỏi nhà tôi ngay."

"Khi nào ba người các anh có hôn nhân của chính mình để mà lo, thì khi ấy các anh mới có quyền tự phụ cho em lời khuyên." Daphne tức khí nói. "Nhưng trong khi chờ đợi lúc ấy, các anh bỏ ngay những cơn can thiệp bốc đồng này đi."

"Anh xin lỗi, Daff." Anthony lên tiếng. "Nhưng bọn anh không nhúc nhích khỏi đây đâu."

"Dựa trên cái gì?" Cô thét. "Các anh không có nơi nào để xen vào dù bằng đường này hay đường khác. Đây không phải việc của các anh!"

Colin bước tới. "Bọn anh không đi cho đến khi nào bị thuyết phục là anh ấy yêu em."

Daphne tái nhợt. Simon chưa một lần nói yêu cô. Anh đã thể hiện nó, trong hàng trăm cách nhỏ khác nhau, nhưng chưa một lần nói những từ ấy. Khi những từ ấy đến, cô không muốn chúng do áp lực từ những ông anh trai độc đoán của cô; cô muốn chúng đến từ sâu thẳm và tự nguyện trong trái tim Simon.

"Đừng làm việc này, Colin." Cô thì thầm, căm ghét vẻ thống thiết, tái nhợt trong giọng cô. "Anh phải để em chiến đấu trên những mặt trận của chính mình."

"Daff–"

"Xin anh." Cô van nài.

Simon bước tới giữa họ. "Cho phép chúng tôi." Anh nói với Colin, và mở rộng hơn, là với cả Anthony và Benedict. Anh dẫn Daphne đến góc cuối Đại sảnh, nơi họ có thể nói chuyện riêng tư. Anh sẽ thích di chuyển qua một phòng khác hơn, nhưng anh không hề tự tin là cái đám anh trai ngu ngốc của cô sẽ không đi theo.

"Em xin lỗi về các anh trai em." Daphne thì thầm, những từ ngữ phát ra gấp gáp giận dữ. "Họ là những tên ngốc thô lỗ, và không có quyền gì xâm phạm nhà anh. Nếu em có thể không thừa nhận họ, em đã làm thế. Sau sự thể hiện này, em sẽ không ngạc nhiên nếu anh không bao giờ muốn có con–"

Simon đặt một ngón tay lên môi cô để khiến cô im lặng. "Thứ nhất, đây là nhà chúng ta, không phải nhà anh. Và với các anh trai em – họ thật phiền phức chết đi được với anh, nhưng họ chỉ cư xử vì tình cảm yêu thương." Anh nghiêng người, chi cỡ hai centimet, nhưng như thế cũng đủ khiến anh gần cô hơn, cũng đủ khiến cô cảm thấy hơi thở anh trên làn da cô. "Và ai có thể trách họ?" Anh thì thào.

Tim Daphne như ngừng đập.

Simon di chuyển tới gần hơn, cho đến khi mũi anh chạm vào mũi cô. "Anh yêu em, Daff." Anh thì thầm.

Tim cô bắt đầu đập trở lại, vội vã hơn mong đợi. "Anh yêu em?"

Anh gật đầu, chóp mũi anh cạ vào mũi cô. "Anh không thể ngăn được điều đó."

Môi cô run run, ngập ngừng mỉm cười. "Điều ấy nghe chẳng lãng mạn chút nào."

"Đó là sự thật." Anh nói, không thể ngăn được cái nhún vai. "Em biết rõ hơn ai hết là anh đã không muốn bất kỳ cái nào trong số ấy. Anh đã không muốn một người vợ, không một gia đình, và anh chắc chắc hoàn toàn không muốn phải yêu." Anh nhẹ nhàng chà môi anh vào môi cô, khiến cả hai cơ thể họ run rẩy. "Nhưng những gì anh tìm thấy" – anh lại chạm môi anh vào môi cô lần nữa – "khiến anh kinh hãi khi" – và lần nữa – "thật quá dễ dàng để yêu em."

Daphne tan chảy trong vòng tay anh. "Ồ, Simon." Cô thở dài.

Môi anh giữ lấy môi cô, cố cho cô thấy qua nụ hôn anh trao những gì anh vẫn còn đang học để diễn tả thành lời. Anh yêu cô. Anh tôn thờ cô. Anh sẽ bước vào lửa vì cô. Anh–

–vẫn còn cái đám ba anh trai cô làm khán thính giả.

Chậm rãi dứt khỏi nụ hôn, anh quay về phía ấy. Anthony, Benedict và Colin vẫn còn đứng như trong phòng giải lao của rạp hát. Anthony đang nghiên cứu cái trần nhà, Benedict đang vờ như mê mải với lũ móng tay, và Colin đang nhìn chằm chằm hoàn toàn không biết xấu hổ.

Simon siết chặt quanh Daphne, dù ngay cả khi anh bắn cái lườm trừng trừng xuống Đại sảnh. "Ba người các cậu vẫn còn làm cái ôn dịch gì ở nhà tôi?"

Chẳng lấy làm ngạc nhiên, không ai trong số họ nhanh chóng trả lời.

"Biến ngay." Simon lồng lộn.

"Làm ơn." Giọng Daphne chính xác không có tý lễ độ nào.

"Được thôi." Anthony trả lời, vỗ vào sau gáy Colin. "Anh tin việc của chúng ta đến đây là kết thúc, các chàng trai."

Simon bắt đầu hướng Daphne về phía những bậc thang. "Tôi chắc cậu có thể tự mình ra khỏi đây." Anh nói vọng qua vai.

Anthony gật đầu và thúc hai em trai về phía cửa.

"Tốt." Simon cộc lốc nói. "Chúng ta sẽ lên gác."

"Simon!" Daphne ré lên.

"Không phải họ không biết chúng ta định làm gì." Anh thì thầm vào tai cô.

"Nhưng dù vậy – ý anh họ là các anh trai em?"

"Chúa phù hộ chúng ta." Anh lầm bầm.

Nhưng thậm chí trước khi Simon và Daphne có thể đến đầu cầu thang, cánh cửa trước bật mở đi cùng là một tiếng gào rõ ràng là một giọng nữ công kích dữ dội.

"Mẹ?" Daphne nói, từ ngữ lúng búng trong cổ họng.

Nhưng Violet chỉ phóng mắt đến những đứa con trai. "Mẹ biết thể nào cũng sẽ tìm thấy cả đám ở đây." Bà buộc tội. "Một lũ ngu ngốc, cứng đầu cứng cổ–"

Daphne không nghe được phần sau bài diễn văn ấy. Simon đang cười giòn giã bên tai cô.

"Gã ta làm con bé đau khổ!" Benedict phản kháng. "Là những anh trai của con bé, nhiệm vụ của tụi con là–"

"Đủ tôn trọng trí thông minh nó có để nó tự giải quyết những vấn đề của chính mình." Violet nạt lại. "Và ngay lúc này con bé không trông bất hạnh một tý nào."

"Đó là bởi vì–"

"Và nếu con nói là đó là bởi vì con tham gia đột nhập vào nhà em gái như một bầy cừu suy nhược thần kinh, mẹ từ cả ba đứa bây."

Cả ba bèn ngậm họng lại.

"Giờ thì," Violet tiếp tục một cách mạnh mẽ, mẹ tin là đã đến lúc chúng ta rời đi, đúng chứ?" Khi mấy thằng con trai không di chuyển đủ nhanh để làm hài lòng bà, bà với tới và–

"Làm ơn, mẹ ơi!" Colin ăng ẳng. "Không phải–"

Bà với tới và chộp lấy tai anh.

"Tai." Anh ấy rầu rĩ.

Daphne túm lấy cánh tay Simon. Bây giờ anh đang cười nắc nẻ đến mức, cô sợ rằng anh sẽ ngã nhào xuống khỏi những bậc thang.

Violet dồn mấy đứa con trai của bà thành bầy ra ngoài cửa với một tiếng ầm ĩ, "Bước!" rồi quay lại phía Simon và Daphne trên những bậc thang.

"Thật vui mừng được gặp con ở London, Hastings." Bà gọi, tặng anh một nụ cười tươi rói, rực rỡ. "Thêm một tuần nữa và ta sẽ đích thân lôi xềnh xệch con về."

Sau đó, bà bước ra khỏi phòng và đóng cánh cửa lại phía sau.

Simon quay sang Daphne, cơ thể anh vẫn còn rung lên vì cười. "Đó có phải mẹ em không?"

"Bà ấy có những năng lực ẩn giấu."

"Rõ là thế."

Gương mặt Daphne trở nên nghiên túc. "Em xin lỗi nếu các anh trai em buộc anh–"

"Vớ vẩn." Anh cắt ngang. "Các anh trai em không bao giờ buộc được anh nói những gì anh không cảm thấy." Anh nghiêng đầu và cân nhắc. "À thì, không khi mà thiếu một khẩu súng."

Daphne đánh mạnh vào vai anh.

Simon phớt lờ, và kéo cô lại gần. "Đó là những gì anh muốn nói." Anh thầm thì, bao tay anh quanh thắt lưng cô. "Anh yêu em. Anh biết điều ấy đã một thời gian, nhưng–"

"Được rồi mà." Daphne nói, dựa má vào ngực anh. "Anh không cần phải giải thích."

"Có, anh cần phải thế." Anh khăng khăng. "Anh–" Nhưng những từ ngữ ấy không tuôn ra. Trong anh cất lên quá nhiều xúc cảm, quá nhiều cảm giác rung chuyển chơi vơi. "Hãy để anh cho em thấy." Anh khản giọng nói. "Hãy để anh cho em thấy anh yêu em nhiều như thế nào."

Daphne trả lời bằng cách ngẩng mặt lên nhận nụ hôn nơi anh. Và khi môi họ chạm nhau, cô thở dài. "Em cũng yêu anh."

Môi Simon giữ lấy môi cô với sự hiến dâng đói khát, hai bàn tay anh giữ chặt lưng cô, cứ như anh sợ cô có thể biến mất vào bất cứ lúc nào. "Lên gác nào." Anh thì thầm. "Bây giờ hãy đến với anh."

Cô gật đầu, nhưng trước khi cô có thể bước được bước nào, anh nhẹ nhàng kéo cô vào vòng tay anh và bế cô lên những nấc thang.

Khi Simon đến tầng hai, cơ thể anh hân hoan tuyệt đối và căng cứng muốn giải thoát. "Em chọn dùng phòng nào?" Anh thở dốc.

"Phòng anh." Cô trả lời, nghe ngạc nhiên khi anh thậm chí có thể hỏi.

Anh lầm bầm tán thành và nhanh chóng bước tới phòng anh – không, phòng họ, đá cánh cửa đóng lại phía sau. "Anh yêu em." Anh nói, khi họ ngã nhào xuống giường. Giờ đây, khi anh đã nói những lời ấy một lần, chúng nổ tung trong anh, đòi hỏi được nói ra. Anh cần nói cho cô, đảm bảo rằng cô biết, đảm bảo rằng cô hiểu cô có ý nghĩa như thế nào với anh.

Và nếu cần phải nói ra tới cả trăm lần, anh cũng mặc xác.

"Anh yêu em." Anh nói lần nữa, những ngón tay anh cuồng loạn với vận tốc nhanh nhất trên áo váy cô.

"Em biết." Cô bẽn lẽn nói. Cô khum gương mặt anh trong tay cô, và gài chặt mắt anh với mắt cô. "Em cũng yêu anh."

Rồi cô kéo môi anh xuống môi cô, hôn anh bằng một nụ hôn ngọt ngào ngây thơ, khiến anh bừng cháy.

"Nếu anh có bao giờ, có bao giờ làm tổn thương em lần nữa," anh nói mạnh mẽ, môi anh di chuyển đến khóe môi cô, "anh muốn em giết anh đi."

"Không bao giờ đâu." Cô trả lời, mỉm cười.

Môi anh kéo đến chỗ hõm nhạy cảm nơi quai hàm gặp dái tai cô. "Vậy thì làm anh tàn phế." Anh thều thào. "Bẻ tay, làm trặc mắt cá chân anh."

"Đừng ngốc thế." Cô nói, chạm vào cằm anh, và quay mặt anh lại về phía cô. "Anh sẽ không làm tổn thương em."

Tình yêu cho người phụ nữ này ngập tràn trong anh. Nó dâng lên trong ngực, khiến những ngón tay anh tê dại, và đánh cắp từng hơi thở nơi anh. "Có đôi khi," anh thầm thì, "anh yêu em nhiều đến mức khiến anh hoảng sợ. Nếu anh có thể cho em cả vũ trụ, em biết anh sẽ làm thế, đúng không?"

"Anh là tất cả những gì em muốn." Cô thì thầm. "Em không cần cả vũ trụ, chỉ cần tình yêu của anh. Và có lẽ" cô thêm vào với một nụ cười gượng gạo, "muốn anh tháo đôi bốt ấy ra."

Simon cảm thấy gương mặt mình sắp kéo ra thành một nụ cười toe toét. Chẳng biết bằng cách nào, vợ anh luôn trông như biết chính xác anh cần những gì. Chỉ khi những xúc cảm thắt chặt lấy, mang anh gần một cách nguy hiểm đến việc phát khóc lên, cô xoa dịu tâm trạng anh, khiến anh mỉm cười. "Mong ước của bà là mệnh lệnh đối với tôi." Anh nói, và lăn qua bên cạnh cô để giật mạnh đôi bốt được yêu cầu ra khỏi chân.

Một chiếc nhào lộn xuống sàn nhà, chiếc còn lại là đà bay sang phía kia phòng.

"Gì nữa không, thưa Đức bà?" Anh hỏi.

Cô nghiêng đầu duyên dáng. "Áo sơ mi của anh cũng có thể cởi ra, em cho là thế."

Anh tuân theo, và lớp áo ngoài của anh nằm thẳng hàng trên cái bàn đầu giường.

"Đó là tất cả?"

"Những cái này," cô nói, móc tay cô vài cạp quần nơi chiếc quần ống túm của anh, "rõ ràng là làm ngáng đường."

"Anh đồng ý." Anh thều thào, cởi sạch chúng ra. Anh trườn qua, trên hai bàn tay và đầu gối, cơ thể anh nóng hổi giam cầm quanh cô. "Giờ thì sao nào?"

Cô ngưng thở. "À, anh hoàn toàn khỏa thân."

"Điều đó đúng." Anh đồng tình, đôi mắt anh bừng cháy xuống cô.

"Và em thì không thế."

"Điều đó cũng đúng." Anh mỉm cười như một con mèo. "Và đáng tiếc là nó như thế."

Daphne gật đầu, rơi rạc hết từ ngữ.

"Ngồi dậy nào." Anh khẽ khàng nói.

Cô làm theo, và hai giây sau áo váy cô bị giật phắt qua khỏi đầu.

"Giờ thì," anh nói, giọng khản đục, bắt đầu khát khao đến ngực cô, "đây là sự cải thiện."

Bây giờ cả hai đều quỳ đối diện nhau trên cái giường ngủ bốn cọc to lớn của họ. Daphne chăm chú nhìn vào chồng cô, mạch cô đập nhanh hơn trước việc nhìn thấy bờ ngực rộng của anh, tăng lên và hạ xuống với mỗi hơi thở nặng nhọc. Với một bàn tay run rẩn, cô với tới và chạm vào anh, những ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua làn da nóng ấm nơi anh.

Simon ngừng thở cho đến khi ngón trỏ cô chạm vào đầu ti anh, và tay anh bắn ra bao phủ tay cô. "Anh muốn em." Anh nói.

Đôi mắt cô vụt hạ xuống, và môi cô khẽ cong lên. "Em biết."

"Không." Anh rên rỉ, kéo cô lại gần hơn. "Anh muốn ở trong tim em. Anh muốn–" Cả cơ thể anh rung lên khi làn da họ chạm nhau. "Anh muốn ở trong tâm hồn em."

"Ồ, Simon." Cô thở dài, lùa những ngón tay vào mái tóc đen dày của anh. "Anh đã ở đó rồi."

Và không cần thêm bất cứ lời nào nữa, chỉ có đôi môi, bàn tay, và xác thịt.

Simon tôn sùng cô trong mọi cách mà anh có thể biết. Anh di chuyển tay dọc theo chân cô, hôn phía sau đầu gối cô. Anh véo hông cô, cù vào chỗ trung tâm cô. Và khi anh thăng bằng để vào trong cô, toàn bộ cơ thể anh căng ra đối mặt với tất cả khao khát mà anh chưa bao giờ nếm trải, anh nhìn chăm chú cô từ trên xuống dưới với sự tôn kính khiến cô chảy cả nước mắt.

"Anh yêu em." Anh thầm thì. "Trong suốt cuộc đời anh, chỉ có mỗi mình em."

Daphne gật đầu, và dù cô không nói lời nào, môi vô vẽ ra những từ, "Em cũng yêu anh."

Anh đẩy vào, chậm rãi, dứt khoát. Và khi anh đủ đầy trong cô, anh biết anh đã về nhà.

Anh nhìn xuống gương mặt cô. Đầu cô ngửa ra sau, hông cô tách khỏi anh mỗi khi cô cố gắng thở. Môi anh chạm vào gò má ửng hồng nơi cô. "Em là thứ xinh đẹp nhất anh từng được thấy." Anh thì thầm. "Anh chưa bao giờ – anh không biết như thế nào–"

Cô cong lưng lại trả lời. "Chỉ cần yêu em." Cô hổn hển. "Làm ơn, hãy yêu em."

Simon bắt đầu di chuyển, hông anh nhô lên và hạ xuống theo một nhịp điệu cổ xưa. Những ngón tay Daphne ấn vào lưng anh, móng tay cô đâm vào da anh mỗi lần anh đẩy sâu hơn trong cô.

Cô rên rỉ và rền rĩ, và cơ thể anh bùng cháy trước âm thanh đê mê của cô. Anh đang dần dần mất kiểm soát, sự di chuyển của anh trở nên giật mạnh, điên cuồng hơn. "Anh không thể giữ lâu hơn nữa." Anh thở dốc. Anh muốn đợi cô, cần biết rằng anh mang lại cho cô hạnh phúc tột cùng, trước khi anh cho phép bản thân anh tự giải phóng.

Nhưng rồi, chỉ khi anh nghĩ cơ thể anh sẽ vỡ tan vì nỗ lực kìm nén đó, Daphne run rẩy bên dưới anh, những bắp cơ cô co lại xung quanh anh, khi cô thét gọi tên anh.

Hơi thở Simon ngưng lại trong cuống họng khi quan sát gương mặt cô. Anh luôn quá bận rộn để đảm bảo không đổ hạt giống vào trong cô, nên chưa bao giờ anh trông thấy gương mặt cô khi đạt đỉnh. Đầu cô ngửa ra sau, những đường tao nhã nơi cổ họng cô căng lên, khi môi cô mở ra cho một tiếng hét câm lặng.

Anh thảng thốt.

"Anh yêu em." Anh nói. "Ồ, Chúa ơi, anh yêu em biết bao." Rồi anh đâm vào sâu hơn.

Đôi mắt Daphne vụt mở ra khi anh tiếp tục nhịp điệu của mình. "Simon?" Cô hỏi, giọng cô đầy vội vã. "Anh chắc không?"

Cả hai đều biết ý cô là gì.

Simon gật đầu.

"Em không muốn anh làm điều này chỉ cho em." Cô nói. "Nó phải là cho cả anh nữa."

Một khối u lạ lùng hình thành trong cổ họng anh – nó không giống bất cứ thứ nào khiến anh nói lắp, không giống bất cứ thứ nào khiến anh cà lăm. Anh nhận ra, đó không gì khác hơn ngoài tình yêu. Những giọt nước tràn qua khóe mắt anh, và anh gật đầu, hoàn toàn không thể nói thành lời.

Anh đâm vào sâu hơn, bùng nổ trong cô. Cảm giác thật tuyệt. Ôi, Chúa ơi, cảm giác thật tuyệt. Không có thứ gì trong cuộc sống trước đây khiến anh cảm thấy tuyệt vời như thế.

Cuối cùng vòng tay anh lỏng ra, và anh đổ sụp phía trên cô, âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng lạo xạo của hơi thở anh rời rạc.

Và rồi Daphne vén những lọn tóc ra khỏi trán anh, hôn lên lông mày anh. "Em yêu anh." Cô thầm thì. "Em sẽ luôn yêu anh."

Simon vùi mặt vào cổ, hít thở hương thơm cô. Cô bao quanh anh, phủ lấy anh, và thế là anh trọn vẹn.

Nhiều giờ sau, mi mắt Daphne vụt mở ra. Cô duỗi tay lên khi chú ý rằng những tấm màn cửa đều đã được kéo lại. Chắc hẳn là Simon làm việc ấy, cô nghĩ với một tiếng ngáp. Ánh sáng xuyên qua những khe hở, khiến căn phòng tắm trong thứ chói chang dịu nhẹ.

Cô vặn vẹo khớp cổ, rồi trượt ra khỏi giường, và bước nhẹ tới phòng thay phục trang để tìm một chiếc áo choàng. Thật là chẳng giống cô khi lại đi ngủ vào giữa ngày như thế này. Nhưng, cô cho rằng, đây không phải là một ngày bình thường.

Cô khoác chiếc áo choàng lên, để chiếc khăn quàng mượt như lụa quanh eo cô. Simon đã đi đâu? Cô không nghĩ anh rời giường quá lâu trước khi cô dậy; cô có một ký ức ngái ngủ về việc nằm trong vòng tay anh, và bằng cách nào đó nó như chỉ mới vừa xảy ra.

Gian phòng chính gồm có năm phòng cả thảy: hai phòng ngủ, từng phòng thay phục trang cạnh bên cho mỗi phòng ngủ, được nối với nhau bằng căn phòng lớn ngồi thư giãn. Cánh cửa phòng thư giãn khép hờ, và ánh sáng mặt trời lấp ló qua khe hở, gợi ý rằng những tấm màn của bên trong đã được kéo ra. Di chuyển trên những ngón chân thong thả im lặng, Daphne bước tới cánh cửa mở để quan sát bên trong.

Simon đang đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi thành phố. Anh đã mặc bộ áo màu đỏ của rượu vang, nhưng vẫn đi chân trần. Đôi mắt xanh lơ nhạt màu phản chiếu một ánh nhìn không tập trung, và đơn giản chỉ mang vẻ trống trải mong manh nhất.

Daphne cau mày lo lắng. Cô bước qua phòng về phía anh, lặng lẽ nói, "Chào anh." khi chỉ còn cách anh vài mét.

Simon quay lại khi nghe tiếng cô, và gương mặt mệt mỏi của anh dịu lại. "Chào em." Anh lầm bầm, kéo cô vào vòng tay. Bằng cách nào đó, cô dựa lưng vào bờ ngực rộng lớn nơi anh, chăm chăm nhìn ra ngoài Quảng trường Grosvenor, khi Simon đặt cằm lên đỉnh đầu cô.

Daphne mất đến vài phút trước khi có đủ dũng khí để hỏi. "Anh hối tiếc sao?"

Cô không thể thấy gương mặt anh, nhưng cô cảm thấy cằm anh cọ xát vào da cô khi anh lắc đầu.

"Anh không hối tiếc." Anh khẽ khàng nói. "Chỉ... suy nghĩ."

Có cái gì đó trong giọng nói anh nghe kỳ lạ, nên Daphne xoay người trong vòng tay anh, cho đến khi cô có thể thấy gương mặt anh. "Simon, chuyện gì vậy?" Cô thì thầm.

"Không gì cả." Nhưng mắt anh không nhìn vào mắt cô.

Daphne dẫn anh đến chỗ chiếc ghế bành yêu thích, và ngồi xuống, kéo mạnh tay anh cho đến khi anh cũng ngồi xuống cạnh cô. "Nếu anh vẫn chưa sẵn sàng để trở thành cha," cô thều thào, "thì chẳng sao cả."

"Không phải chuyện đó."

Nhưng cô không tin anh. Anh trả lời quá nhanh, và có một âm thanh nghẹn lại trong giọng khiến cô không thoải mái. "Em không phiền khi phải đợi đâu." Cô nói. "Sự thật là," cô bẽn lẽn, "em không phiền khi có thêm một quãng thời gian nữa chỉ có hai chúng ta."

Simon không nói gì, nhưng mắt anh trở nên đau đớn, và rồi anh nhắm mắt lại khi anh chà tay lên trán.

Một cơn sóng của nỗi đau dâng lên trong Daphne, và cô bắt đầu nói nhanh hơn. "Không phải là em muốn một đứa bé ngay lúc này nhiều đến thế." Cô lên tiếng. "Em chỉ... muốn có một đứa con, vậy thôi, và em nghĩ anh cũng có thể muốn thế, nếu anh để bản thân suy nghĩ về điều đó. Em buồn bã vì em ghét anh từ chối cho chúng ta một gia đình, để oán giận cha anh. Không phải–"

Simon đặt một bàn tay nặng nề lên đùi cô. "Daphne, làm ơn." Anh nói. "Dừng lại."

Giọng anh với xúc cảm đau đớn đến mức khiến cô ngay lập tức im lặng. Cô cắn môi dưới giữa hai hàm răng, và lo âu ngẫm nghĩ. Đến lượt anh nói ra. Rõ ràng có thứ gì đó to lớn và khó khăn siết chặt trái tim anh, và nếu phải mất cả ngày cho anh tìm được từ ngữ để giải thích, cô có thể đợi.

Cô có thể đợi người đàn ông này mãi mãi.

"Anh không thể nói anh hào hứng với việc có một đứa con." Simon chầm chậm nói.

Daphne chú ý thấy hơi thở anh trở nên nặng nhọc hơn, và cô đặt tay vào nơi khủy tay anh để xoa dịu.

Anh quay đôi mắt cầu xin sự thấu hiểu qua cô. "Anh đã cho bản thân tự trải qua một tương lai quá dài mà không bao giờ có một đứa con, em thấy đó." Anh nuốt khan. "Anh thậm chí k-không biết phải bắt đầu nghĩ về điều ấy như thế nào?"

Daphne trao cho anh một nụ cười, khi cô nhận ra điều ấy có ý nghĩa với cả hai. "Anh sẽ học được." Cô thầm thì. "Và em sẽ học với anh."

"K-không phải thế." Anh nói, lắc đầu, thở ra một hơi thở nôn nóng. "Anh không... muốn... sống cuộc đồi c-chỉ để oán hận cha."

Anh quay sang cô, và Daphne gần như bị phá hủy bởi vẻ chơi vơi bùng cháy trên gương mặt anh. Quai hàm anh run rẩy, một đường gân giật giật mạnh nơi má anh. Cổ anh căng ra lạ thường, như thể từng gam năng lượng anh hiến dâng cho việc giải bày những lời ấy.

Daphne muốn giữ lấy anh, để xoa dịu cậu trai bé nhỏ bên trong. Cô muốn vuốt vào vầng trán anh, và siết tay anh. Cô muốn làm hàng trăm thứ, nhưng thay vào đó cô chỉ giữ im lặng, đôi mắt cổ vũ anh tiếp tục.

"Em đã đúng." Anh nói, từ ngữ xáo trộn. "Từ đầu, em đã đúng. Về cha anh. R-rằng anh đã để ông thắng."

"Ồ, Simon." Cô thì thào.

"N-nhưng chuyện–" Gương mặt anh – gương mặt mạnh mẽ, đẹp trai nơi anh luôn quá vững vàng, luôn quá nằm trong tầm điều khiển – nhăn nhúm lại. "Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu... nếu anh có một đứa con, v-v-và nó sẽ giống anh?"

Có đến một lúc Daphne không thể nói thành lời. Đôi mắt cô nhói đau với những giọt lệ chẳng trào ra, và tay cô vô ý đưa lên che lấy đôi môi đang há ra vì sốc.

Simon quay đi khỏi cô, nhưng không phải trước khi cô thấy nỗi đau khổ dày vò dằn vặt trong mắt anh. Không phải trước khi cô nghe thấy hơi thở anh nghẹn lại, hay tiếng thở dài run rẩy khi cuối cùng anh đã trút ra những suy nghĩ dính chặt trong lòng.

"Nếu con của chúng ta là một đứa trẻ nói lắp," Daphne thận trọng nói, "thì em sẽ yêu con. Và giúp con. Và–" Cô nuốt khan run rẩy, cầu nguyện rằng cô đang làm điều đúng. "Và em sẽ hỏi anh lời khuyên, vì anh rõ ràng đã học được cách làm sao để vượt qua nó."

Anh nhanh chóng quay qua cô đầy ngạc nhiên. "Anh không muốn con anh nói lắp như anh đã từng bị."

Một nụ cười khe khẽ lạ lùng xuất hiện trên gương mặt Daphne mà cô thậm chí không nhận ra, cứ như cơ thể cô đã nhận ra trước khi tâm trí cô biết cô chính xác sẽ nói điều gì. "Nhưng con sẽ không nói lắp." Cô nói. "Vì anh sẽ là cha đứa bé."

Biểu cảm trên gương mặt Simon không thay đổi, nhưng đôi mắt anh ánh lên tia sáng mới mẻ, lạ kỳ, gần như hy vọng.

"Anh sẽ không chối bỏ một đứa con nói lắp chứ?" Daphne lặng lẽ hỏi.

Câu trả lời phủ định của Simon dữ dội, nhanh chóng, và đi kèm là một chút báng bổ.

Cô mỉm cười dịu dàng. "Vậy em không có gì lo sợ cho con chúng ta cả."

Simon giữ im lặng trong thêm một lúc nữa, và rồi gấp gáp kéo cô vào vòng tay anh, vùi mặt vào chỗ hõm nơi cổ cô. "Anh yêu em." Anh nghẹn lời. "Anh yêu em nhiều lắm."

Và cuối cùng Daphne đã chắc chắn rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

---o0o---

Vài giờ sau, Daphne và Simon vẫn còn ngồi trên chỗ ngồi yêu thích trong phòng thư giãn. Đó là một buổi chiều cho nắm chặt tay, cho mái đầu người này dựa vào bờ vai người nọ. Từ ngữ là không cần thiết; đơn giản chỉ cần ngồi cạnh nhau thế này đã là quá đủ cho cả hai. Mặt trời tỏa sáng, chim chóc đang hát ca, và họ bên nhau.

Đó là tất cả những gì họ cần.

Nhưng cái gì đó lẩn khuất sâu trong tâm trí Daphne, và nó không rõ ràng cho đến khi mắt cô chạm phải chiếc ghế nơi cái bàn mà cô nhớ.

Nhưng lá thư từ cha của Simon.

Cô nhắm mắt lại và thư giãn, kêu gọi lòng dũng cảm mà cô biết cô cần nó, để trao những lá thư ấy cho Simon. Công tước Middlethorpe đã nói với cô, khi ông đề nghị cô giữ chúng, răng cô biết khi nào là thời gian thích hợp để đưa nó cho anh.

Cô gỡ mình ra khỏi vòng tay ôm chặt của Simon, và nhẹ bước về phía phòng ngủ của nữ Công tước.

"Em đang làm gì đó?" Simon ngái ngủ hỏi. Anh đang gà gật trong buổi chiều ấm áp ánh mặt trời.

"Em-Em đi lấy vài thứ."

Anh hẳn phải nghe sự do dự trong giọng nói cô, vì anh mở mắt và rướn người lên để giương mắt nhìn cô.

"Em đang lấy gì vậy?" Anh tò mò hỏi.

Daphne tránh không trả lời câu hỏi của anh bằng cách gấp gáp lướt vào phòng bên. "Em sẽ trở lại ngay." Cô nói lớn.

Cô giữ lấy những lá thư, buộc chúng lại với nhau bằng những sợi ruy băng đỏ vàng – những sắc màu xưa cũ được truyền lại của dòng họ Hastings – trong ngăn kéo dưới cùng ở bàn cô. Cô thực sự quên bẵng mất chúng trong vài tuần đầu khi trở lại London, và chúng vẫn chưa được chạm đến trong căn phòng ngủ của của ở Ngôi nhà Bridgerton. Nhưng cô đã vô tình bắt gặp chúng khi đến thăm mẹ. Violet đã gợi ý rằng cô nên lên gác để gom vài thứ đồ, và trong khi Daphne đang thu thập những lọ nước hoa đã cũ, cùng những áo gối cô khâu năm mười tuổi, cô tìm thấy chúng lần nữa.

Nhiều lần cô đã bị cám dỗ mở một lá thư ra, để giá như có thể biết chồng cô rõ hơn. Và sự thật là, nếu những bức thư không được dán lại bằng chất sáp kín mít, cô có lẽ quẳng sự do dự qua vai mà đọc chúng.

Cô ôm cái bọc và chậm rãi đi ngược về phòng thư giãn. Simon vẫn còn ngồi trên ghế bành, nhưng anh thẳng người cảnh giác, và quan sát cô với vẻ tò mò.

"Chúng là cho anh." Cô nói, đưa cái gói ra khi đi đến cạnh anh.

"Cái gì đây?" Anh hỏi.

Nhưng qua giọng nói của anh, cô khá chắc rằng anh đã biết.

"Những lá thư từ cha anh." Cô nói. "Ngài Middlethorpe đưa chúng cho em. Anh còn nhớ không?"

Anh gật đầu. "Anh cũng nhớ là đã đưa cho ông ấy lời đề nghị đốt chúng đi."

Daphne mỉm cười yếu ớt. "Ông ấy hình như không đồng ý."

Simon chòng chọc nhìn vào cái gói. Bất cứ đâu ngoại trừ gương mặt cô. "Và em, hình như cũng thế." Anh nói bằng một giọng lặng lẽ.

Cô gật đầu và ngồi xuống cạnh anh. "Anh có muốn đọc chúng không?"

Simon nghĩ về câu trả lời trong vài giây, trước khi hoàn toàn thành thật. "Anh không biết."

"Cuối cùng nó có thể giúp anh để ông ấy lại phía sau."

"Hoặc là nó có thể khiến mọi chuyện tồi tệ hơn."

"Có thể như thế." Cô đồng ý.

Anh chăm chú nhìn vào những lá thư, được cột lại bởi sợi ruy băng, nằm một cách vô tội trong tay cô. Anh mong đợi bản thân cảm thấy oán giận. Anh mong đợi bản thân cảm thấy nổi xung lên. Nhưng thay vào đó, tất cả những gì anh cảm thấy là...

Không gì cả.

Thật là một cảm giác quá đỗi kỳ lạ. Trước mặt anh là một bộ sưu tập các bức thư, tất cả đều được viết bởi chính tay cha anh. Vậy mà anh không cảm thấy nhất thiết phải quẳng chúng vào lửa, hay xé nát chúng thành từng mảnh vụn.

Và cùng lúc đó là không nhất thiết phải đọc chúng.

"Anh nghĩ anh sẽ đợi." Simon mỉm cười nói.

Daphne chớp mắt vài lần, cứ như mắt cô không thể tin được những gì đôi tai nghe thấy. "Anh không muốn đọc chúng?" Cô hỏi.

Anh gật đầu.

"Và anh không muốn đốt chúng?"

Anh nhún vai. "Không đặc biệt như thế."

Cô cúi xuống nhìn những lá thư, rồi ngước lên lại gương mặt anh. "Anh muốn làm gì với chúng?"

"Không làm gì hết."

"Không làm gì hết?"

Anh nhăn răng cười. "Đó là những gì anh nói."

"Ồ." Cô trông ngớ ngẩn đến đáng yêu. "Anh có muốn em để chúng lại vào bàn em không?"

"Nếu em thích."

"Và nó chỉ nằm đó thôi sao?"

Anh nắm được cái khăn quàng trên chiếc áo choàng cô, và bắt đầu kéo cô lại phía mình. "Mmm-hmm."

"Nhưng–" Cô lắp bắp. "Nhưng-nhưng–"

"Thêm một chữ 'nhưng' nữa," anh chọc, "và em sẽ bắt đầu phát âm giống anh."

Miệng Daphne há ra. Simon không ngạc nhiên trước phản ứng của cô. Đây là lần đầu tiên trong cả quãng đời mình, anh có thể đùa như thế về những khó khăn của anh.

"Những lá thư có thể đợi." Anh nói, chỉ khi họ cảm thấy vạt áo cô rơi xuống sàn nhà. "Cuối cùng anh đã thành công – nhờ vào em – để hất cha ra khỏi cuộc đời anh." Anh lắc đầu, mỉm cười khi nói. "Đọc chúng bây giờ sẽ chỉ mang ông trở lại."

"Nhưng anh không muốn thấy những gì ông phải nói sao?" Cô dai dẳng. "Có thể ông ấy xin lỗi. Thậm chí có thể ông phủ phục dưới chân anh!" Cô cong người xuống chỗ cái bọc, nhưng Simon kéo cô vào anh chặt đến mức cô không thể với tới.

"Simon!" Cô ăng ẳng.

Anh cong một bên mày. "Sao nào?"

"Anh đang làm gì đó?"

"Cố gắng quyến rũ em. Anh có thành công không?"

Mặt cô ửng hồng. "Chắc là có." Cô lầm bầm.

"Chỉ chắc là có thôi? Chết tiệt. Anh hẳn phải đánh mất nghề rồi."

Tay anh trượt xuống phía dưới cô, gây ra một tiếng ré nhỏ. "Em nghĩ kỹ năng của anh đơn giản là tốt."

"Chỉ tốt thôi sao?" Anh vờ cau mày. "'Tốt' là một từ hơi nhẹ, em không nghĩ thế sao? Gần như quá nhẹ."

"À," cô xuôi theo, "em có thể nói nhầm."

Simon cảm thấy một nụ cười hình thành trong tim anh. Lúc nó chạm đến môi anh, anh đã đứng trên những ngón chân, kéo mạnh vợ anh thẳng về hướng cái giuờng có bốn cọc ngủ.

"Daphne." Anh nói, cố gắng để nghe thực tế. "Anh có một gợi ý."

"Một gợi ý?" Cô chất vấn, nhướng mày lên.

"Một thỉnh cầu." Anh sửa lại. "Anh có một thỉnh cầu."

Cô nghiêng đầu và mỉm cười. "Loại thỉnh cầu gì vậy?"

Anh thúc cô qua ngưỡng cửa vào phòng ngủ. "Đó thực sự là một thỉnh cầu gồm hai phần."

"Hấp dẫn làm sao."

"Phần đầu tiên gồm em, anh, và" – anh bế thốc cô lên và đặt cô vào giường giữa những tiếng khúc khích – "cái giường cổ lổ sĩ vững chắc này."

"Vững chắc?"

Anh gầm gừ khi trườn tới bên cạnh cô. "Nó tốt hơn là phải vững chắc."

Cô phá ra cười và ré lên khi lỉnh khỏi sự ghì chặt nơi anh. "Em nghĩ nó vững chắc. Vậy còn phần thứ hai trong thỉnh cầu của anh là gì?"

"Cái đó, anh e rằng nó dính dáng đến một khoảng thời gian chắc chắn giam hãm về phần em."

Mắt cô nheo lại, nhưng vẫn mỉm cười. "Kiểu thời gian giam hãm bao lâu?"

Trong một sự di chuyển nhanh chóng đến kinh ngạc, anh kẹp cô xuống tấm nệm. "Khoảng chín tháng."

Môi cô mềm lại với sự ngạc nhiên. "Anh chắc không?"

"Về điều ấy sẽ mất chín tháng?" Anh nhăn răng cười. "Đó là những gì anh luôn được nghe nói."

Nhưng mắt cô không còn sự nhẹ nhõm. "Anh biết đó không phải là những gì em muốn hỏi." Cô nhẹ nhàng nói.

"Anh biết." Anh trả lời, nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của cô. "Nhưng phải, anh chắc chắn. Và anh sợ chết đi được. Và anh run rẩy đến tận xương tủy. Và cả trăm xúc cảm nữa mà anh chẳng bao giờ để bản thân cảm thấy, trước khi em bước vào đời anh."

Những dòng nước mắt cô tuôn ra. "Đó là điều ngọt ngào nhất anh từng nói với em."

"Đó là sự thật." Anh thề. "Trước khi gặp em, anh chỉ sống với một nửa con người."

"Và hiện tại?" Cô thì thầm.

"Và hiện tại?" Anh lặp lại. "'Hiện tại' bỗng dưng là hạnh phúc, là niềm vui, là một người vợ mà anh ngưỡng mộ. Nhưng em biết gì không?"

Cô lắc đầu, quá khó khăn để nói.

Anh cúi xuống và hôn cô. "'Hiện tại' thậm chí không thể so sánh được với ngày mai. Và ngài mai hoàn toàn không thể cạnh tranh với ngày tiếp nữa. Với cảm giác hoàn hảo anh cảm thấy ngay lúc này, ngày mai sẽ trở nên tuyệt vời hơn. Và Daff à," anh thầm thì, di chuyển môi anh đến môi cô, "mỗi ngày anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa. Anh hứa với em điều đó. Mỗi ngày..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.