Công Tước Và Em

Chương 3



Tác giả nghe được lời đồn đại rằng Nigel Berbrooke đã bị nhìn thấy tại Cửa hàng mua bán Đá quý Moreton, ra giá cho một chiếc nhẫn kim cương nạm ngọc. Liệu Cậu Berbrooke có tiến xa hơn không?

Quý bà Whistledown, Thời báo Xã Hội, 28 tháng Tư năm 1813.

Đêm nay, Daphne quyết định, không thể nào tệ hơn được nữa. Lúc đầu, cô bị ép phải trải qua buổi tối trong góc tối nhất của phòng khiêu vũ (đó không phải là nhiệm vụ dễ dàng gì, kể từ khi Quý bà Danbury, rõ ràng là khiến đến ánh nến tuyệt mỹ và chói sáng nhất cũng phải đánh giá cao, xuất hiện), rồi cô xoay sở làm sao đó mà vấp phải vào chân Philipa Featherington, trong lúc đang cố tìm đường tẩu thoát, dẫn đến việc Philipa, không bao giờ là cô gái yên lặng nhất phòng, ré lên, "Daphne Bridgerton! Cô có bị thương không?" Điều đó đã thu hút sự chú ý của Nigel, đầu anh ngẩng phắt lên trước những lời ấy như con chim giật nảy mình, và ngay lập tức vội vã băng ngang qua phòng khiêu vũ. Daphne đã hy vọng, không ngơi cầu nguyện về việc cô có thể vượt qua anh, đến phòng nghỉ của các quý cô trước khi bị bắt kịp, nhưng không, Nigel đã dồn cô vào phòng đại sảnh, và bắt đầu kể lể về tình yêu dành cho cô.

Điều đó cũng đủ ngượng ngùng rồi, nhưng giờ đây lại xuất hiện người đàn ông này – một người xa lạ đẹp trai khủng khiếp và gần như làm xáo trộn mọi cảm giác điềm tĩnh – đã chứng kiến hết mọi thứ. Và tệ hại hơn nữa, anh đang cười!

Daphne trừng trừng nhìn nhìn khi anh ta cười thầm trước tỉnh cảnh bất lợi của cô. Cô chưa bao giờ thấy anh trước đây, nên anh hẳn phải là một người mới ở London. Mẹ cô hầu như chắc chắn rằng Daphne đã được giới thiệu, hay ít nhất bà nghĩ thế, với tất cả quý ông thích hợp. Dĩ nhiên, người đàn ông này có thể là đã cưới vợ, và vì vậy không có trong danh sách các nạn nhân tiềm năng của Violet, nhưng bản năng Daphne biết rằng, anh ta không thể ở London lâu mà không có cả đống lời thì thầm về nó.

Gương mặt anh đơn giản là quá hoàn hảo. Chỉ mất một khoảnh khắc để nhận ra rằng anh có thể khiến cho vẻ đẹp của cả Michelangelo phải xấu hổ. Đôi mắt anh rất kỳ lạ, chúng gần như rực lên quá đỗi xanh thẫm. Mái tóc dày, ánh đen, và anh cao lớn – cao như các anh trai cô vậy, một điều hiếm thấy.

Đây là một người đàn ông. Daphne nhăn nhó nghĩ, có thể rất dễ dàng đánh cắp tiếng kêu líu lo, tíu tít của các quý cô trẻ tuổi khỏi cánh đàn ông nhà Bridgerton một cách giỏi giang.

Cô không biết tại sao điều đó lại làm cô khó chịu nhiều đến thế. Có thể là do cô biết, một người đàn ông như vậy sẽ không bao giờ hứng thú với một người phụ nữ như cô. Có thể là do cô cảm thấy như một người phụ nữ ăn mặc hết mực lôi thôi, đứng bên cạnh bộ dạng lộng lẫy của anh. Hoặc có thể chỉ đơn giản là do anh ở đây, cười phá lên như thể cô là một loại thú vui tiêu khiển trong rạp xiếc.

Nhưng bất cứ đó là trường hợp nào, bản tính cáu kỉnh ít gặp bừng lên trong cô, và cô cau mày lại, hỏi. "Ngài là ai?"

Simon không biết tại sao anh lại không trả lời câu hỏi của cô với dáng vẻ nghiêm trang, nhưng có chút quỷ quái khiến anh đáp lại. "Mục đích của tôi là trở thành người giải nguy cho cô, nhưng quý cô đây rõ ràng không cần sự phục vụ của tôi mất rồi."

"Ồ." Cô gái nói, có vẻ dịu đi. Rồi cô mím chặt môi, khẽ nhếch lên xem xét lời anh. "À, vậy, cám ơn, tôi cho là thế! Thật tiếc là anh không xuất hiện sớm hơn mười giây trước. Tôi đã không cần phải đánh anh ấy."

Simon liếc xuống nhìn chàng trai trên mặt đất. Vết thâm tím thẫm lại trên cằm, và gã rền rĩ. "Laffy, ồ Laffy. Anh yêu em, Laffy."

"Tôi đoán cô là Laffy?" Simon lẩm bẩm, cái nhìn chằm chằm của anh trượt lên khuôn mặt cô. Thật ra, cô là một tạo vật nhỏ bé hấp dẫn, do bởi góc vạt áo lót của cô có vẻ như tuột xuống.

Cô quắc mắt, rõ là không cảm kích trước sự cố gắng của anh khi hóm hỉnh một cách khéo léo – và cũng rõ ràng là không nhận ra cái nhìn săm soi, nặng nề, như đang mổ xẻ của anh không phải trên khuôn mặt cô. "Chúng ta làm gì với anh ấy đây?" Cô hỏi.

"Chúng ta?" Simon lặp lại.

Cô quắc mắt dữ dội hơn. "Anh đã nói là anh ở đây để trở thành người cứu nguy cho tôi, không phải sao?"

"Tôi đã nói vậy." Simon chống nạnh và cân nhắc tình huống. "Tôi nên quẳng hắn ra đường chăng?"

"Dĩ nhiên là không!" Cô la lên. "Vì Chúa, không phải bên ngoài vẫn đang mưa sao?"

"Cô Laffy thân mến của tôi," Simon nói, không đặc biệt để tâm đến chất giọng nhún nhường của mình, "cô không nghĩ sự lo lắng của cô đặt có hơi nhầm chỗ đấy chứ? Người đàn ông này đã cố tấn công cô."

"Anh ấy không có tấn công tôi." Cô đáp trả. "Anh ấy chỉ... chỉ... Ồ, thôi được, anh ấy cố gắng tấn công tôi. Nhưng không bao giờ định gây cho tôi bất cứ tổn hại thực sự nào."

Simon nhướng mày. Phụ nữ, thật sự, là những tạo vật bướng bỉnh nhất. "Và cô chắc chắn về điều đó?"

Anh quan sát cô cẩn thận lựa chọn từ ngữ. "Nigel không có ác ý." Cô chậm rãi nói. "Tất cả những gì anh ấy đã sai là đánh giá không đúng vấn đề."

"Vậy là, cô có một tâm hồn cao thượng hơn tôi đấy." Simon lặng lẽ nói.

Cô gái để bật ra tiếng thở dài nữa, Simon không hiểu sao anh nghe rõ cả âm thanh tiếng thở nhẹ quét dọc khắp cơ thể mình. "Nigel không phải là người xấu." Cô nói khá nghiêm trang. "Đó chỉ là vì anh ấy không phải luôn luôn tỏa sáng, và có lẽ là do đã hiểu lầm một phần sự tử tế của tôi thành cái gì khác."

Simon cảm thấy một sự thán phục lạ lùng dành cho cô gái. Hầu hết phụ nữ anh đã gặp sẽ kích động lên vào vấn đề này, nhưng cô – bất kể cô là ai – đã khá chắc mọi chuyện ở trong tầm kiểm soát của bản thân, và giờ đây đang để hiện một tâm hồn cao thượng đáng kinh ngạc. Thậm chí việc cô nghĩ có thể bảo vệ gã Nigel này hoàn toàn xa lạ với anh.

Cô nhấc chân, lấy tay phủi lên tấm vải lụa xanh lá mạ của chiếc váy. Tóc cô được vén lên, một lọn tóc dày buông xõa xuống vai, quăn lại đầy quyến rũ trước ngực. Simon biết anh nên lắng nghe cô – cô đang nói huyên thuyên về việc gì đó, như những phụ nữ thường có thói quen ấy – nhưng anh dường như không thể rời mắt khỏi mái tóc sẫm màu. Có cảm giác đó như một dải ruy băng óng mượt như tơ, quấn quanh chiếc cổ trông giống thiên nga của cô, và Simon có một sự thôi thúc mạnh mẽ, kinh hãi nhất là thu ngắn khoảng cách giữa họ, lần theo những đường trên tóc cô bằng môi anh.

Anh chưa bao giờ ve vãn một cô gái ngây thơ trước đây, nhưng cả thế giới đều phác thảo chân dung anh như một kẻ phóng đãng. Thì có hại gì nào? Nó không phải như thể anh chuẩn bị đánh cắp cô. Sẽ chỉ là một nụ hôn. Chỉ là một nụ hôn ngắn ngủi.

Thật là cám dỗ, cuồng loạn, cám dỗ đến phát điên.

"Ngài! Thưa Ngài!"

Miễn cưỡng, anh lia mắt về phía cô. Điều này, dĩ nhiên, thật thú vị, nhưng thật khó khi vẽ nên sự quyến rũ của cô khi cô đang quắc mắt nhìn anh.

"Anh có đang nghe tôi nói không?"

"Tất nhiên." Anh nói dối.

"Anh không thế."

"Thật vậy." Anh thừa nhận.

Một âm thanh nghi ngờ nghe như tiếng làu bàu thoát ra khỏi cổ họng cô. "Vậy thì tại sao," cô nghiến răng, "anh nói anh có nghe?"

Anh nhún vai. "Tôi nghĩ đó là những gì cô muốn."

Simon quan sát với vẻ hứng thú mê hoặc khi cô thở sâu và lầm bầm với chính bản thân mình. Anh không thể nghe được lời cô nói, nhưng anh ngờ rằng bất cứ từ nào trong chúng có thể được phân tích như một sự ca ngợi. Cuối cùng, dù giọng nghe đầy vẻ khôi hài, cô đáp. "Nếu anh ước được giúp đỡ tôi, tôi sẽ hài lòng hơn nếu anh chỉ đơn giản rời đi."

Simon quyết định đã đến lúc chấm dứt việc hành động như một kẻ thô lỗ, nên anh nói. "Tha lỗi cho tôi. Dĩ nhiên tôi sẽ giúp cô."

Cô nguôi giận, và nhìn về phía Nigel, vẫn còn đang nằm xãi lai dưới đất, rên rỉ không mạch lạc. Simon cũng nhìn xuống gã ta, và trong vài giây, họ chỉ đứng đó, chằm chằm nhìn gã trai bất tỉnh, cho đến khi cô nói. "Tôi thật sự không đánh anh ấy quá mạnh."

"Có thể hắn ta say."

Cô trông ngờ vực. "Anh nghĩ vậy sao? Tôi ngửi thấy có cái gì đó trong hơi thở, nhưng tôi chưa bao giờ thấy anh ấy say trước kia."

Simon không có ý gì để nói thêm về vấn đề đó, nên anh chỉ hỏi. "Vậy, bây giờ cô muốn làm gì?"

"Tôi cho rằng chúng ta chỉ nên để anh ấy lại đây." Cô nói, vẻ hơi ngại ngần ánh lên trong mắt.

Simon nghĩ đó là một ý xuất sắc, nhưng rõ ràng cô muốn gã ngốc được chăm sóc theo một cách nhẹ nhàng hơn. Và Chúa phù hộ anh, nhưng anh cảm thấy sự thúc đẩy kỳ lạ làm cho cô vui lòng. "Đây là nơi chúng ta sẽ để hắn ta lại." Anh nói quả quyết, mừng vì giọng mình không thể hiện ra bất kỳ sự dịu dàng kỳ quái nào mà anh cảm thấy. "Tôi sẽ đi gọi xe ngựa của tôi–"

"Ồ, hay quá." Cô ngắt ngang. "Tôi thật sự không muốn để anh ấy lại đây. Như thế thì thật nhẫn tâm."

Simon nghĩ như thế thì quá tử tế cho việc gã đần độn to xác gần như tấn công cô, nhưng anh giữ ý kiến đó lại cho mình và tiếp tục với kế hoạch. "Cô sẽ đợi ở thư viện trong khi tôi đi."

"Ở thư viện? Nhưng–"

"Ở thư viện." Anh lặp lại mạnh mẽ. "Với cửa đóng. Cô thật sự muốn bị khám phá ra cùng với xác Nigel, khi ai đó có thể đi thơ thẩn xuống đại sảnh này sao?"

"Xác anh ấy? Ôi trời ơi, thưa ngài, ngài không cần làm cho nó nghe có vẻ anh ấy đã chết rồi đâu."

"Như tôi đã nói," anh tiếp tục, hoàn toàn lờ lời bình luận của cô đi, "cô sẽ vẫn ở thư viện. Khi tôi trở lại, chúng ta sẽ di chuyển Nigel vào trong xe ngựa của tôi."

"Và chúng ta sẽ làm điều đó như thế nào?"

Anh nhếch nụ cười toe nửa miệng dễ làm xiêu lòng. "Tôi chẳng biết mô tê gì về chuyện đó cả."

Trong khoảnh khắc, Daphne quên cả thở. Chỉ khi cô quyết định rằng việc cô trở thành người được cứu nguy nghe mới tuyệt đối tự kiêu làm sao, anh cần phải rời đi, và thế là anh mỉm cười với cô như thế. Đó là một trong những nụ cười nhe răng kiểu trẻ con, nụ cười làm tan chảy vô số trái tim phụ nữ trong bán kính mười dặm.

Và, càng làm cho Daphne mất bình tĩnh hơn nữa, thật khó khăn khủng khiếp để hoàn toàn giữ sự tức tối với một người đàn ông, dưới ảnh hưởng của một nụ cười như thế. Sau việc trưởng thành với bốn anh em trai, tất cả trong số họ đều biết cách làm thế nào nào để quyến rũ các quý cô từ lúc bẩm sinh, Daphne nghĩ cô đã được miễn nhiễm.

Nhưng hình như là không. Ngực cô ngứa ran, dạ dày nhộn nhạo, và đầu gối cô có cảm giác mềm nhũn như bơ.

"Nigel." Cô lẩm bẩm, liều lĩnh cố gắng ép sự chú ý tránh xa người đàn ông vô danh bên cạnh. "Tôi phải thấy Nigel." Cô cúi xuống và lắc vai anh ta chẳng nhẹ nhàng gì. "Nigel? Nigel? Anh phải tỉnh dậy ngay, Nigel."

"Daphne." Nigel rền rỉ. "Ồ, Daphne."

Mái đầu đen của người lạ giật phắt lên. "Daphne? Hắn ta vừa nói Daphne?"

Cô lùi lại, khó chịu bởi câu hỏi thẳng thừng và cái nhìn sôi sục trong mắt anh. "Vâng."

"Tên cô là Daphne?"

Bây giờ thì cô bắt đầu băn khoăn anh ta có phải là một thằng ngốc không.

"Vâng."

Anh rên lên. "Không phải Daphne Bridgerton chứ."

Cô nhăn mặt bối rối. "Chính tôi đây."

Simon lảo đảo lùi lại.

Anh đột nhiên cảm thấy phát bệnh, như thể não anh cuối cùng xử lý xong sự thật rằng cô có mái tóc dày màu hạt dẻ. Mái tóc nổi tiếng của nhà Bridgerton. Chưa kể đến chớp mũi cũng của nhà Bridgerton và xương gò má, và – không thêm gì nữa cả, đây là em gái Anthony! Quỷ thần ơi.

Luôn có luật lệ giữa những người bạn, những điều răn, thật thế, và điều quan trọng nhất là Mày Không Được Thèm Khát Em Gái Bạn Mày.

Trong khi anh đứng đó, nhìn chòng chọc cô như thể hoàn toàn là một thằng ngốc, cô đặt tay lên hông, và yêu cầu. "Anh là ai?"

"Simon Basset." Anh lầm bầm.

"Ngài Công tước?" Cô hét lên.

Anh gật đầu dứt khoát.

"Ôi trời ơi."

Simon quan sát với nỗi kinh hoàng lớn dần lên, khi máu dường như biến mất khỏi khuôn mặt cô. "Lạy Chúa, đúng là phụ nữ, cô không có ý định bất tỉnh đó chứ?"

Anh không tưởng tượng được tại sao cô lại thế, nhưng Anthony – anh trai cô, anh nhắc nhở bản thân mình – đã dành cả nửa buồi chiều cảnh báo anh về ảnh hưởng của một ngài Công tước trẻ tuổi, chưa vợ với đám dân số phụ nữ chưa chồng. Anthony đã chỉ ra một cách rõ rệt rằng Daphne là một ngoại lệ, nhưng vẫn thế thôi, cô trông nhợt nhạt chết khiếp. "Có không?" Anh gặng hỏi, khi cô không nói gì. "Định bất tỉnh ấy?"

Cô trông như thể bị xúc phạm trước ý nghĩ của anh. "Hoàn toàn không!"

"Tốt."

"Chỉ là vì–"

"Sao?" Simon khả nghi hỏi.

"À," cô nói, nhún vai một cách tao nhã, "tôi đã được cảnh báo về anh."

Điều này thật sự là quá nhiều. "Bởi ai?" Anh hỏi dò.

Cô nhìn anh lom lom như thể anh là một kẻ khờ. "Tất cả mọi người."

"Chuyện đó, thưa q–" Anh cảm thấy cái gì đó rất đang nghi là việc lắp bắp đang ùa đến, nên anh hít một hơi thở sâu để vững dạ. Anh đã trở thành kẻ xuất sắc trong việc làm chủ tình huống này. Tất cả những gì cô thấy là một người đàn ông đang cố gắng kiềm chế cơn giận của mình lại. Và nghĩ về chiều hướng cuộc trò chuyện của họ, hình ảnh ấy thực sự không có vẻ gì như là đang cường điệu cả.

"Thưa Quý cô Bridgerton đáng mến của tôi," Simon nói, một lần nữa bắt đầu điềm tĩnh và điều khiển được giọng, "tôi thấy là chuyện đó thật khó tin."

Cô nhún vai cái nữa, và anh có cảm giác cáu kỉnh nhất rằng cô đang tận hưởng cảnh thống khổ của anh. "Cứ tin những gì anh nghĩ." Cô vô tư nói. "Nhưng nó đã được đăng báo hôm nay."

"Cái gì?"

"Bởi Whistledown." Cô nhắc lại, như thể điều đó giải thích mọi thứ.

"Whistle gì?"

Daphne đơ người chòng chọc nhìn anh trong một thoáng, cho đến khi cô nhớ ra anh mới quay trở lại London. "Ồ, anh chắc hẳn không biết về nó." Cô nói dịu dàng, nhẹ mỉm một nụ cười ranh mãnh trên môi. "Thật quái lạ."

Công tước bước tới, tư thế cực kỳ hăm dọa. "Cô Bridgerton, tôi cảm giác tôi nên cảnh cáo cô rằng tôi đang dần đến giới hạn trong việc muốn bóp chặt thông tin ra khỏi cô."

"Đó chỉ là một mẩu chuyện tầm phào." Cô nói, vội vã lùi lại một bước. "Tất cả chỉ có thế. Nó khá ngớ ngẩn, thật vậy, nhưng mọi người đều đọc."

Anh không nói gì, chỉ cau mày thách thức. Daphne nhanh chóng đế thêm vào. "Có một bài tường thuật về sự trở về của anh trong bản in vào thứ Hai."

"Và cái đó" – mắt anh nheo lại nguy hiểm – "chính xác" – giờ đã chuyển thành lạnh như băng – "đã nói gì?"

"Không có gì nhiều, à, chính xác là vậy." Daphne thoái thác. Cô cố bước lùi, nhưng gót chân đụng phải bức tường. Bước thêm bước nào nữa và cô phải lo lắng cho những ngón chân của mình. Ngài Công tước trông vượt quá sự điên tiết, và cô bắt đầu nghĩ cô nên cố làm một cuộc tẩu thoát nhanh chóng, và đơn giản để anh lại đây với Nigel. Cả hai đều quá sức hoàn hảo so với nhau – những người điên, cả hai bọn họ.

"Cô Bridgerton." Có một sự cảnh báo rõ ràng trong giọng anh.

Daphne quyết định cảm thấy đáng tiếc cho anh, bởi lẽ, sau tất cả, anh là người mới ở thành phố này, và không có thời gian để thích ứng với thế giới hiện nay xoay quanh Whistledown. Cô cho rằng cô không nên thật sự quy trách nhiệm cho việc mất tinh thần của anh, khi anh bị bêu rếu như thế trên báo. Nó cũng đã xảy ra với Daphne y hệt vào lần đầu tiên, và cô ít nhất đã có sự cảnh báo bằng cột báo tháng trước của Whistledown. Vào lúc Quý bà Whistledown quanh quẩn xung quanh để viết về Daphne, tâm trạng cô hầu như đã nguôi ngoai.

"Anh không cần tự phiền lòng bản thân về điều đó." Daphne tiếp, cố gắng vay mượn chút lòng trắc ẩn vào giọng nói, nhưng rõ ràng là không thành công. "Bà ấy chỉ viết về anh như là một kẻ phóng đãng kinh khủng, một sự thật mà tôi chắc là anh không phủ nhận, kể từ khi tôi học được từ lâu rằng đàn ông các anh tích cực trong việc đó."

Cô dừng lại và cho anh cơ hội để chứng minh cô sai, và chối bỏ điều ấy. Nhưng anh không làm thế.

Vậy là cô tiếp tục. "Và rồi mẹ tôi, với sự hiểu biết của bà mà tôi lượm lặt được, rằng anh hẳn phải làm nên vài điều này hay điều nọ trước khi rời đi du lịch thế giới, đã xác nhận tất cả."

"Bà ấy làm thế?"

Daphne gật đầu. "Sau đó bà cấm tôi xem anh như một người bạn."

"Vậy sao?" Anh dài giọng.

Có điều gì trong giọng nói của anh – và cách mắt anh trông có vẻ gần như trở nên vương đầy khói, mờ ảo khi tập trung vào gương mặt cô – khiến cô cảm thấy không thoải mái, và điều đó khiến tất cả những gì cô có thể làm được là nhắm mắt lại.

Cô cự tuyệt – hoàn toàn cự tuyệt – để anh biết anh có ảnh hưởng như thế nào đối với cô.

Môi anh cong lên thành một nụ cười chậm rãi. "Hãy để tôi chắc chắn là tôi hiểu chuyện này đúng đắn. Mẹ cô nói rằng tôi là một thằng đàn ông tồi tệ, và cô bị đặt dưới hoàn cảnh không được gặp tôi."

Bối rối, cô gật đầu.

"Vậy thì," anh hỏi, dừng lại để làm tăng hiệu ứng, "cô nghĩ mẹ cô sẽ nói gì trước kịch bản nho nhỏ này?"

Cô chớp mắt. "Xin lỗi anh nói gì cơ?"

"À, trừ khi cô không tính có Nigel ở đây" – anh phẩy tay về phía anh chàng nằm bất tỉnh trên sàn – "không ai thực sự thấy cô cùng với sự hiện diện của tôi cả. Và do đó..." Anh kéo lê từng từ, rất lâu để vui vẻ quan sát những cảm giác đùa giỡn trên gương mặt cô, khi chúng biểu hiện vẻ, có thể làm bất cứ điều gì ngoại trừ việc kéo dài khoảnh khắc này ra khỏi việc càng dài dòng nhất càng tốt.

Dĩ nhiên phần lớn cảm xúc trên gương mặt cô là những sắc thái khác nhau của sự cáu giận và mất bình tĩnh, nhưng tất cả làm cho giây phút này trở nên ngọt ngào hơn. "Và do đó?" Cô nghiến răng.

Anh chồm người tới trước, thu hẹp khoảng cách giữa họ xuống chỉ còn vài centimet. "Và do đó," anh dịu dàng nói, biết rằng cô cảm thấy hơi thở anh phả trên mặt cô, "chúng ta ở đây, hoàn toàn đơn độc."

"Ngoại trừ còn có Nigel." Cô tuyên bố.

Simon liếc nhanh gã trai nằm trên sàn trước khi chuyển cái nhìn chòng chọc đói khát đến quý cô Bridgerton. "Tôi không bận tâm tý nào đến Nigel." Anh lầm bầm. "Còn cô?"

Simon quan sát cô cúi xuống nhìn Nigel một cách mất bình tĩnh. Mọi chuyện trở nên rõ ràng với cô rằng, người cầu hôn bị chối bỏ không có ý định cứu cô, nếu Simon có quyết định thực hiện một lời tỏ tình say đắm. Đó không phải là những gì anh có ý làm, dĩ nhiên là thế. Sau cùng, đây là em gái Anthony. Anh có thể nhắc bản thân về điều này nhiều lần một cách thường xuyên, nhưng thực tế là tâm trí anh không có khả năng thoát khỏi những suy nghĩ ấy.

Simon biết rằng đã quá muộn để kết thúc trò chơi nho nhỏ này. Không phải bởi anh nghĩ cô sẽ tường thuật lại quãng thời gian của họ cho Anthony; bằng cách nào đó anh biết cô yêu thích giữ chuyện này cho chính cô, hâm lại cơn giận dữ một cách riêng tư chính đáng, và anh đủ can đảm để dám hy vọng vào nó – chỉ là một ít hứng thú? Nhưng ngay cả khi anh biết đã đến lúc dừng sự ve vãn này lại, và quay về với việc lôi gã cầu hôn ngu xuẩn của Daphne ra khỏi tòa nhà, anh không kháng cự được đưa ra một lời bình luận cuối. Có thể đó là cách cô bĩu môi khi bị làm phiền. Hay có thể đó là cách họ tách ra khi cô bị chạm phải. Tất cả những gì anh biết là anh vô vọng trong việc chống lại bản tính quái quỷ của mình, khi điều đó đến từ cô gái trước mặt.

Và vì vậy anh rướn người tới trước, với ánh nhìn nặng nề và quyến rũ trong mắt, anh nói. "Tôi nghĩ tôi biết mẹ cô sẽ nói gì."

Cô trông như mụ đi trước sự tấn công dữ dội của anh, nhưng vẫn xoay sở chống cự. "Ồ?"

Simon chậm rãi gật đầu, ngón tay anh chạm vào cằm cô. "Bà sẽ nói với cô bà hết sức, hết sức lo ngại."

Đó là một khoảnh khắc tuyệt đối im lặng, và mắt Daphne mở lớn. Môi cô mím chặt lại, như thể cô đang cố giữ cái gì đó bên trong, và vai cô rung nhẹ, và rồi...

Và rồi cô phá ra cười. Ngay trước mặt anh.

"Ồ, lạy Chúa tôi." Cô hổn hển. "Ồ, chuyện đó mới vui làm sao."

Simon chẳng lấy gì làm thích thú.

"Tôi xin lỗi." Cô nói giữa những tiếng cười. "Ồ, tôi xin lỗi, nhưng sự thật là, anh không nên cường điệu quá như thế. Nó không hợp với anh đâu."

Simon dừng lại, khá cáu tiết bởi sự sơ suất của cô đã bày tỏ sự thiếu tôn kính trước uy quyền của anh. Có một ích lợi của việc bị xem là một người đàn ông nguy hiểm, và có thể làm các cô gái ngây thơ sợ hãi được cho là một trong những lợi ích đó.

"À, thật ra là, nó phù hợp với anh đấy, tôi phải thú thật thế." Cô dí thêm, vẫn còn toe toét. "Anh trông khá nguy hiểm. Và dĩ nhiên rất đẹp trai nữa." Khi anh không đưa ra lời bình luận nào, khuôn mặt cô biểu hiện sự sửng sốt, và cô hỏi. "Đó là mục đích của anh, phải vậy không?"

Anh vẫn không nói gì, nên cô tiếp. "Chắn hẳn là vậy. Và tôi hẳn sẽ thiếu sót nếu tôi không nói với anh rằng anh chắc đã thành công với bất kỳ phụ nữ nào ngoại trừ tôi."

Một lời bình luận mà anh không mong được nhận. "Và tại sao lại thế?"

"Bốn anh em trai." Cô nhún vai cứ như điều đó giải thích mọi thứ. "Tôi hoàn toàn miễn nhiễm với những trò chơi của họ."

"Vậy sao?"

Cô giả vờ vỗ vỗ vào tay anh. "Nhưng mánh của anh là sự cố gắng đáng ngưỡng mộ nhất. Và sự thật là, tôi khá hãnh diện khi anh nghĩ tôi xứng đáng với sự trình diễn cao thượng như thế của một ngài Công tước phóng đãng." Cô toe toét, nụ cười tươi rói và thành thật. "Hay anh thích kẻ phóng đãng ngang tàng hơn?"

Simon vuốt hàm tư lự, cố gắng đưa tâm trạng của anh trở lại trạng thái hăm dọa của loài săn mồi. "Cô là ranh con bé nhỏ phiền phức nhất, cô biết điều đó không, Quý cô Bridgerton?"

Cô tặng anh nụ cười uể oải nhất. "Hầu hết mọi người đều tìm thấy ở tôi một tâm hồn tử tế và tốt bụng."

"Vậy thì phần lớn mọi người," Simon huỵch toẹt, "là những kẻ ngốc."

Daphne nghiêng đầu sang một bên, rõ ràng đang cân nhắc về những lời của anh. Rồi cô nhìn qua Nigel và thở dài. "Tôi e rằng tôi phải đồng ý với anh, nhiều như việc điều đó làm tổn thương tôi."

Simon cười ngược lại với cô. "Cô bị tổn thương vì đồng ý với những gì tôi nói, hay việc mọi người đều là kẻ ngốc?"

"Cả hai." Cô cười toe lần nữa, nụ cười bỏ bùa mê kỳ quặc với tâm trí anh. "Nhưng vế trước nhiều hơn."

Simon phá ra cười ầm ĩ, rồi giật mình nhận ra, thanh âm đó với anh nghe sao quá đỗi xa lạ. Anh vẫn là một người hay mỉm cười, thỉnh thoảng tự cười thầm lặng lẽ, nhưng đã rất rất lâu kể từ khi anh cảm thấy bỗng nhiên nổ tung vì vui sướng. "Cô Bridgerton thân mến của tôi," anh nói, quẹt nước mắt lần nữa, "nếu cô có một tâm hồn tử tế và tốt bụng, thì thế giới này chắc phải là một nơi vô cùng nguy hiểm."

"Ồ, chắc chắn là," cô trả lời, "đó ít nhất là những gì tôi được nghe mẹ tôi nói."

"Tôi không thể tưởng tượng được tại sao tôi không tài nào nhớ được mẹ cô," Simon lầm bầm, "vì bà chắc chắn nghe như một nhân vật không thể nào quên được."

Daphne nhướng mày. "Anh không nhớ bà sao?"

Anh lắc đầu.

"Vậy là anh không biết bà rồi."

"Bà trông giống cô không?"

"Đó là một câu hỏi kỳ lạ."

"Không quá kỳ lạ đâu." Simon đáp, nghĩ Daphne chính xác đã đúng. Đó là một câu hỏi kỳ lạ, và anh không hiểu sao anh lại hỏi nó. Nhưng bởi vì anh hỏi, và cô thắc mắc về nó, nên anh thêm vào. "Sau cùng thì, tôi phải nói rằng tất cả người nhà Bridgerton các cô đều trông giống y như nhau."

Từng chút một, và thật khó hiểu đối với Simon, vẻ không tán thành khắc trên gương mặt cô. "Đúng vậy. Chúng tôi giống hệt nhau, thế đấy. Ngoại trừ mẹ tôi. Thực tế là, bà có mái tóc vàng, với đôi mắt xanh biếc. Tất cả chúng tôi đều thừa hưởng mái tóc sẫm màu từ cha. Mặc dù, tôi phải nói tôi có nụ cười của bà."

Một khoảng lặng ngượng ngùng đột nhiên rơi vào giữa cuộc trò chuyện. Daphne đổi tư thế đứng từ chân này sang chân kia, không chắc phải nói điều gì với Công tước, thì Nigel lựa chọn đúng lúc để tỏa sáng nhất lần đầu tiên trong đời, ngồi dậy.

"Daphne?" Hắn ta hỏi, chớp mắt để thấy rõ hơn. "Daphne, phải em không?"

"Lạy Chúa, cô Bridgerton." Công tước chửi thề. "Cô đánh hắn mạnh đến mức nào?"

"Đủ mạnh để hạ gục anh ấy, nhưng không tệ hơn mức đó, tôi thề!" Cô cau mày lại. "Có thể anh ấy say."

"Ồ, Daphne." Nigel rên rỉ.

Công tước nhảy xổ lại gần hắn, rồi lảo đảo lùi lại, ho sặc sụa.

"Anh ấy có say không?" Daphne hỏi.

Công tước choáng váng bước lùi. "Hắn ta hẳn phải uống cả chai whiskey để kích thích dây thần kinh cầu hôn."

"Vậy ai nghĩ tôi đáng sợ thế chứ?" Daphne lầm bầm, nghĩ về tất cả đàn ôn luôn coi cô như một người bạn tốt dễ chịu chứ không hơn. "Thú vị làm sao."

Simon nhìn cô trân trối như thể cô mất trí, rồi khẽ nói, "Tôi thậm chí còn không nghĩ tới việc hỏi câu đó."

Daphne lờ đi lời bình luận của anh. "Chúng ta nên đưa kế hoạch vào hành động chứ?"

Simon đặt tay lên hông và đánh giá lại tình huống. Nigel đang cố gắng đứng lên, nhưng không thành công, ít nhất trong mắt Simon là thế, nhưng gã ta có thể thành công vào bất cứ lúc nào trong tương lai gần. Ngoài ra, gã chắc chắn đủ tỉnh táo để gây rắc rối, và càng chắc chắn đủ tỉnh táo để gây ồn ào, với những gì gã đang làm. Khá nhiều, thật vậy.

"Ồ, Daphne. Anh muốn em rất nhiều, Daffery." Nigel xoay sở để đứng trên đầu gối, len lỏi xung quanh cho đến khi lê bước tới trước Daphne, trông hơi giống kẻ say rượu bí tỉ đi nhà thờ xuất hiện để cầu nguyện. "Làm ơn cưới anh, Duffne. Em phải cưới anh."

"Nhanh lên, thằng kia." Simon làu bàu, chộp lấy cổ áo gã ta. "Việc này sẽ rắc rối đây." Anh quay qua Daphne. "Tôi sẽ lôi hắn ra ngoài bây giờ. Chúng ta không thể để hắn tại đây trong Đại sảnh được nữa. Hắn có khả năng bắt đầu rền rỉ như một con bò cái bệnh hoạn–"

"Tôi phần nào nghĩ là anh ấy đã bắt đầu." Daphne lên tiếng. Simon cảm thấy khóe môi mình nhếch lên thành một nụ cười miễn cưỡng. Daphne Bridgerton có thể là một quý cô đủ tuổi kết hôn, và vì vậy tai họa chờ đợi xảy ra với bất cứ chàng trai nào ở vị trí này, nhưng cô chắc chắn là một người dễ thương vui tính.

Cô là, đột nhiên trong anh xảy ra một khoảnh khắc khá kỳ lạ rõ ràng, người anh chắc chắn gọi là bạn nếu cô là một gã đàn ông.

Nhưng điều đó quá hiển nhiên – cả mắt và cơ thể anh đều biết thế – rằng cô không phải là một người đàn ông, Simon quyết định việc thú vị nhất của cả hai người bây giờ là trùm kín 'bức-màn-bí-mật' này càng sớm càng tốt. Bên cạnh thực tế rằng, danh tiếng Daphne sẽ phải chịu đựng bản án tử hình nếu họ bị khám phá ra, Simon không khả quan về việc anh có thể tin tưởng giữ tay mình khỏi cô lâu hơn được nữa.

Đây thật sự là một cảm giác đáng lo. Đặc biệt là đối với một thằng đàn ông đánh giá cao khả năng tự chủ của mình như anh. Tự chủ trong mọi thứ. Không có nó, anh không bao giờ đối mặt được với cha hay đứng đầu ở trường Đại học. Không có nó, anh–

Không có nó, anh chua chát nghĩ, sẽ tiếp tục nói như một thằng ngốc.

"Tôi sẽ lôi hắn ta ra khỏi đây." Anh đột nhiên nói. "Còn cô trở lại phòng khiêu vũ."

Daphne cau mày, nhìn qua vai về phía phòng Đại sảnh, nơi dẫn ngược về phía buổi tiệc. "Anh chắn chứ? Tôi nghĩ anh muốn tôi tới thư viện."

"Đó là khi chúng ta có ý định để hắn ta lại đây trong khi tôi đi gọi xe ngựa. Nhưng không thể làm điều đó khi hắn đã thức."

Cô gật đầu đồng ý, và hỏi. "Anh chắc anh làm được chứ? Nigel là một gã trai to xác đấy."

"Tôi to hơn hắn."

Cô nghiêng đầu. Công tước, dù không quá lực lưỡng, nhưng có dáng người khỏe mạnh, với vai rộng và các cơ đùi săn chắc. (Daphne biết cô không được ủng hộ để chú ý vào những điều như thế, nhưng đâu phải lỗi của cô nếu phong cách ăn mặc hiện nay lộ rõ vì những thứ bó sát sàn sạt?) Hơn nữa, anh có vẻ chắn chắn về bản thân, thứ gì đó gần giống bản năng săn mồi, thứ gì đó gợi ý chặt chẽ về việc điều khiển sức mạnh và quyền lực.

Daphne quyết định cô không nghi ngờ gì là anh có thể di chuyển Nigel.

"Rất tốt." Cô nói, gật đầu với anh. "Và cám ơn. Anh thật tử tế khi giúp thôi theo cách ấy."

"Tôi hiếm khi tử tế." Anh làu bàu.

"Thật sao?" Cô lẩm bẩm, cho phép mình khe khẽ mỉm cười. "Thật là lạ. Tôi không thể nghĩ ra có thể gọi nó bằng bất cứ cái gì khác. Nhưng một lần nữa, tôi học được rằng đàn ông các anh–"

"Cô trông có vẻ thành thạo về đàn ông bọn tôi đấy." Anh nói, có phần gay gắt, rồi cằn nhằn khi lôi mạnh chân Nigel.

Nigel nhanh chóng với tới chỗ Daphne, thực hành việc thổn thức tên cô. Simon phải kẹp mạnh chân gã để giữ gã khỏi lao đến.

Daphne nhanh chóng lùi lại một bước. "Vâng, à, tôi có tới bốn anh em trai. Không sự giáo dục nào tốt hơn được mà tôi có thể tưởng tượng ra."

Không có cách nào biết được nếu Công tước có ý định trả lời cô, bởi vì Nigel chọn ngay lúc đó để hồi phục năng lượng (mặc dù rõ ràng là không giữ được thăng bằng lần nữa), và giật ra tự do khỏi sự kìm chặt của Simon. Gã quăng mình ra trước Daphne, tạo nên những tiếng lảm nhảm, say xỉn dọc theo lối đi.

Nếu Daphne không dựa vào tường, cô đã ngã xoài ra đất. Và do đó, cô va vào tường với tiếng uỵch chói tai đau thấu xương, hơi thở dường như bị tống hết ra khỏi cơ thể.

"Ồ, vì Chúa." Công tước chửi thề, kinh tởm tột bậc. Anh túm Nigel ra khỏi Daphne, rồi quay về phía cô. "Tôi có thể đánh hắn không?"

"Ô, cứ làm đi." Cô trả lời, vẫn còn thở hổn hển. Cô cố để tử tế và khoan dung với gã cầu hôn trước đó của cô, nhưng sự thật là, như thế đủ quá rồi.

Công tước lẩm bẩm gì đó nghe như 'tốt', và thụi một cú cực kỳ thô bạo vào cằm Nigel.

Nigel đổ gục như một tảng đá.

Daphne nhìn chằm chằm gã trai trên sàn với vẻ bình thản. "Tôi không nghĩ lần này anh ta có thể tỉnh lại."

Simon lắc các khớp ngón tay. "Đúng thế."

Daphne chớp mắt, và ngẩng lên, quay lại nhìn anh. "Cám ơn."

"Vinh hạnh của tôi." Anh nói, quắc mắt về phía Nigel.

"Bây giờ chúng ta làm gì đây?" Cái nhìn của cô cũng chú mục vào gã trai trên sàn – giờ đây hoàn toàn và bất tỉnh thực sự.

"Quay lại kế hoạch cũ." Anh nói quả quyết. "Chúng ta để hắn ở đây trong khi cô đợi trong thư viện. Tôi sẽ kéo lê hắn ra chờ đến khi xe ngựa đến."

Daphne gật đầu hiểu biết. "Anh có cần tôi giúp chỉnh sửa tư thế anh ta lại không, hay tôi nên đi thẳng tới thư viện?"

Công tước im lặng trong một thoáng. Đầu anh nghiêng về phía lối đi và nhận ra anh đang phân tích vị trí của Nigel trên sàn. "Thực sự thì, một chút giúp đỡ sẽ rất đáng cảm kích."

"Vậy sao?" Daphne hỏi, ngạc nhiên. "Tôi đã chắc chắn là anh sẽ nói không."

Điều đó khiến cô giành được một cái nhìn thích thú thoáng và trịch thượng từ Công tước. "Và nếu vậy thì tại sao cô còn hỏi?"

"Không, hoàn toàn không phải vậy." Daphne trả lời, hơi khó chịu. "Tôi không phải ngốc khi yêu cầu giúp đỡ nếu tôi không có ý định làm vậy. Tôi chỉ đang cố chỉ ra rằng đàn ông, theo kinh nghiệm của tôi–"

"Cô có quá nhiều kinh nghiệm rồi đó." Công tước lầm bầm trong hơi thở.

"Sao cơ?!"

"Phải là Xin lỗi anh nói gì." Anh sửa lại. "Cô nghĩ cô có quá nhiều kinh nghiệm."

Daphne lườm anh, đôi mắt sẫm màu gần như tối sầm lại. "Điều đó không đúng, và nhân tiện, anh đang nói chuyện với ai thế?"

"Không, điều đó cũng không đúng lắm" Công tước lơ đãng, hoàn toàn phớt lờ câu hỏi giận dữ của cô. "Tôi nghĩ nhiều hơn khi nghĩ rằng cô nghĩ cô có nhiều kinh nghiệm."

"Tại sao anh – Anh–" Như thể những lời vặn vẹo biến mất, nó không giống như một ảnh hưởng đặc biệt, nhưng khiến cho tất cả những gì Daphne muốn thể hiện không nói được nên lời. Sức mạnh lời nói của cô có khuynh hướng chơi khăm cô, mỗi khi cô giận dữ.

Và cô thật sự đang phát khùng lên.

Simon nhún vai, dường như thờ ơ trước nét mặt điên tiết của cô. "Cô Bridgerton thân mến của tôi–"

"Nếu anh gọi tôi như thế một lần nữa, tôi thề tôi sẽ gào lên đấy."

"Không, cô không làm thế đâu." Anh nói với một nụ cười tự mãn. "Điều đó sẽ hấp dẫn đám đông, và nếu cô nhớ, cô không muốn bị nhìn thấy cùng với tôi."

"Tôi coi như liều với điều đó." Daphne nói, từng chữ siết chặt giữa răng.

Simon khoanh tay và lười nhác dựa người vào tường. "Thật sao?" Anh dài giọng. "Tôi phải thấy điều ấy mới được."

Daphne phẩy tay gần như thất vọng. "Quên nó đi. Quên những gì tôi nói đi. Quên cả buổi tối nay đi. Tôi đi đây."

Cô quay đi, nhưng trước khi cô có thể tiến thêm được bước nào, giọng nói của Công tước vang lên khiến cô ngừng lại.

"Tôi nghĩ cô có ý định giúp tôi cơ chứ."

Chết tiệt. Anh đã có lời đề nghị của cô. Cô chậm rãi quay lại. "Tại sao, ồ vâng." Cô nói, giọng hoàn toàn phỉnh phờ. "Tôi rất vui lòng."

"Cô biết đấy," anh ngây thơ nói, "nếu cô không muốn giúp cô không cần phải–"

"Tôi nói là tôi giúp." Cô đợp lại.

Simon tự mỉm cười với bản thân anh. Cô thật dễ hiểu. "Đây là những gì chúng ta sẽ làm." Anh nói. "Tôi sẽ lôi xềnh xệch chân hắn và vòng tay phải hắn qua vai tôi. Cô sẽ đi bên kia và chống hắn dậy."

Daphne làm như những gì được bảo, càu nhàu với bản thân vì dáng vẻ độc đoán của anh, nhưng cô không phát ra một lời phàn nàn nào. Sau cùng thì, với tất cả những phiền phức mà anh gây ra, ngài Công tước Hastings đang giúp cô thoát khỏi một scandal chắc chắn là rất đáng bẽ mặt.

Dĩ nhiên là nếu bất kỳ ai tìm thấy cô trong hoàn cảnh hiện tại, mọi chuyện sẽ bước lên một nấc thang tệ hại hơn nữa.

"Tôi có ý hay hơn." Cô đột nhiên nói. "Hãy chỉ để anh ấy lại đây."

Công tước quay ngoắt đầu đối diện với cô, và nhìn cô như thể anh tha thiết muốn quăng cô ra khỏi cửa sổ – và tốt hơn là cái cửa đó hãy còn đóng. "Tôi đã nghĩ," anh nói, rõ ràng là đang hết sức cố gắng giữ giọng bình tĩnh, "rằng cô không muốn để hắn lại trên sàn nhà."

"Đó là trước khi anh ấy hạ tôi thẳng vào tường."

"Cô có thể thông báo cho tôi về sự thay đổi thái độ của cô, trước khi tôi tiêu hao năng lượng vào việc nhấc hắn ta lên được không?"

Daphne đỏ mặt. Cô ghét người đàn ông này nghĩ rằng phụ nữ là những tạo vật không kiên định, hay thay đổi, và càng ghét hơn khi cô sống chính xác như hình ảnh đó.

"Tốt thôi." Anh đơn giản nói, thả huỵch Nigel xuống.

Sức nặng của gã ta dường như muốn kéo theo Daphne sụm xuống sàn. Cô bật ra tiếng kêu ngạc nhiên như thể cô chúi nhũi.

"Giờ chúng ta đi được chưa?" Công tước hỏi, hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Cô ngần ngại gật đầu, liếc xuống chỗ Nigel. "Anh ấy trông không có vẻ thoải mái lắm, anh có nghĩ vậy không?"

Simon nhìn cô chằm chằm. Chỉ đơn giản là chằm chằm. "Cô quan tâm đến việc thoải mái của hắn?" Cuối cùng anh hỏi.

Cô lắc đầu mạnh mẽ, rồi gật, rồi lại lắc. "Có lẽ tôi nên – Nói thế nào nhỉ – Đây, đợi một lát." Cô cúi xuống và nới lỏng chân Nigel để gã có thể nằm thẳng lưng. "Tôi không nghĩ là anh ấy xứng đáng trở về trên xe ngựa của ngài," cô giải thích khi kéo lại áo khoác cho gã, "nhưng có vẻ như hơi tàn nhẫn khi để anh ấy lại đây trong tư thế này. Đó, giờ thì tôi xong rồi." Cô đứng dậy và ngước lên.

Và chỉ bắt kịp cái thở dài khe khẽ của Công tước khi anh bước đi, làu bàu gì đó về Daphne cũng như về phụ nữ nói chung, và về toàn bộ cái gì nữa mà Daphne không nghe được.

Nhưng có thể như thế là tốt nhất. Cô khá nghi ngờ việc đó là một lời khen.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.