Couple 50

Chương 31



Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy An Vũ Phong không biết từ lúc nào đã nâng cao một chai rượu, vẫy vẫy với tôi.

Tôi càng thêm hoang mang. An Vũ Phong chỉ cười nhạt, rồi khoa tay một cái, như một nhà ảo thuật lấy ra hai chiếc ly đế cao bằng pha lê, nhặt cái mở nút chai ở bên cạnh lên, cắm vào chai rượu.

Phụt! Nắp gỗ của chai rượu vang bật ra. Hắn nhướng mày mỉm cười với tôi, thành thục đặt chai rượu vào miệng ly và từ từ rót rượu vào!

Tí tách…

Chất rượu màu đỏ như đá quý sóng sánh trong chiếc ly pha lê, quả là vô cùng đẹp! Tôi càng ngạc nhiên hơn! Cứ ngồi ngẩn ngơ trên ghế salon, không nói được lời nào!

- Tôi ghét nhất là nhìn thấy ai lãng phí thức ăn! Cô đúng là người phụ nữ may mắn! Tôi nấu nhiều như vậy rồi thì chúng ta cùng ăn với nhau nhé!

Tất cả đều vô cùng tuyệt hảo, An Vũ Phong nhấc ly rượu vang lên, đưa cho tôi. Không phải tôi đang nghe nhầm đấy chứ… Giọng nói của hắn rất hiền lành và dịu dàng.

Còn nữa, chỗ thức ăn này là hắn… tự tay làm sao?

Ù ù!

Trong đầu tôi vang lên một tiếng ù đáng sợ.

An Vũ Phong nổi tiếng kiêu ngạo mà cũng biết nấu ăn sao?

Hơn nữa, không phải là xuống bếp nấu mì gói mà là chuẩn bị một bữa ăn vô cùng xa hoa! Lẽ nào đại thần của nước Chanel đều đa tài đa nghệ như vậy sao…

- Sao thế? Hơi ngạc nhiên phải không?

Nhìn tôi đang ngơ ngẩn không nói được lời nào, khóe miệng An Vũ Phong lại khẽ nhếch lên, từ đuôi mắt ra chiếu ra một tia nhìn nhiều ý nghĩa; chiếc khuyên gắn kim cương trên tai hắn dường như cũng kết hợp với ánh mắt, phát ra ánh sáng lấp lánh!

- Hồi đi học ở Yves Saint Laurent, tôi liên tiếp mấy năm liền được giải nhất trong cuộc thi nấu ăn đấy! – Hắn bỗng đắc ý cười lớn lên, cầm ly rượu trong tay hướng về phía tôi – Mau lên, thức ăn nguội là mất ngon đấy.

- Ừ…

Hình như có rất nhiều kẹo bông nở trong lòng tôi, mềm mềm. Tôi không hề chống cự lại, nhận ly rượu trong tay hắn, ngoan ngoãn nâng lên, cùng An Vũ Phong thân mật “cạn ly”.

- Thử xem món gan ngỗng của tôi nào, ngon lắm, là gan ngỗng chính hiệu đấy! Chỉ sợ ngay cả nhà hàng cao cấp cũng không làm được như vậy đâu!

- Ừ…

Tôi ngây ngô nhìn An Vũ Phong, hơi há miệng ra, nếm một miếng.

Hơi có vị chát, nhưng sau khi nuốt hết lại có vị ngọt rất đậm…

Hu… có phải là vì thời tiết không? Vào một ngày mùa xuân nóng bức như thế này mà sao tôi lại cảm thấy đầu óc mình như say say, hay là vì rượu vang này nặng quá?

Chẳng phải là tôi vừa cãi nhau với gã này sao? Tại sao sau khi hắn vào bếp nấu ăn lại thay đổi như vậy? Lẽ nào người trước mặt tôi là một vị hoàng tử đang đeo mặt nạ của An Vũ Phong sao?

- Còn món thịt bò hầm rượu vang nữa, đây là món tủ của tôi, chắc là cô thích ăn thịt bò nhất phải không?

- …

Hử… Bây giờ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa! Chỉ có gã này mới “độc mồm” vậy thôi, nhưng đáng sợ hơn là tại sao tôi nhìn khuôn mặt đểu cáng của hắn mà lại thấy đẹp trai như vậy? Chắc chắn là do rượu vang rồi, chắc chắn thế!

Vào lúc tôi đang miên man suy nghĩ thì bỗng dưng cảm thấy không khí trước mặt trở nên rất chật chội, mở mắt ra nhìn, tôi thấy An Vũ Phong chồm qua cả bàn, đang ghé sát mặt vào mặt tôi.

- Anh…

Tôi vừa định mở miệng ra hỏi. Một ngón tay bỗng sờ nhẹ vào mặt tôi khiến mặt tôi đột nhiên trở nên nóng bừng.

- Bạch Tô Cơ, cô mấy tuổi rồi, sao còn để thức ăn dính lên mép thế này? – An Vũ Phong thích thú nhìn ngón tay mình, cười nói. Tôi đang định phản ứng lại, ai ngờ chỉ giây sau đó, ngón tay của hắn lại đưa lên miệng, ăn chỗ tương cà chua dính trên đó.

Tôi ngẩn người nhìn hắn tới quên cả thở.

Không biết bao lâu trôi qua tôi mới định thần lại, vội vã giả vờ như không có việc gì xảy ra, cắm đầu vào ăn. Ai ngờ cái dĩa trong tay tôi không cẩn thận làm bắn mấy giọt tương lên mặt An Vũ Phong.

Mất mặt quá đi mất! Chắc chắn hắn đã nhận ra tôi đang mất bình tĩnh! Kiểu gì cái gã này cũng cười nhạo tôi cho mà coi!

Nhưng không ngờ An Vũ Phong không hề nổi giận, chỉ khẽ cúi đầu xuống, cầm tờ giấy ăn trên bàn lên lau mặt, chính vào lúc này, sợi băng quấn trên đầu hắn không biết bị lỏng ra từ lúc nào, khi hắn cúi đầu xuống cũng chầm chậm… rơi lên bàn.

- Anh… hoàn toàn không bị thương?

Tôi sững sờ nhìn cái đầu không có bất cứ vết thương nào của hắn, kinh ngạc kêu lên, cái dĩa trong tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.

- Không cần phải kích động như thế! Chẳng phải bác sĩ cũng nói tôi không bị thương rồi sao? – An Vũ Phong từ tốn nhai miếng thịt bò trong miệng, - Chỉ tại cô lo cho tôi quá mà thôi.

- ********!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.