Couple 50

Chương 32



Tôi giận dữ đập tay vào bàn rồi đứng bật dậy:

- Rốt cuộc anh muốn cái gì?

- Ha ha, tôi đã nói là sẽ bắt cô ngoan ngoãn nghe lời mà. – Lúc này An Vũ Phong mới ngẩng đầu lên, mỉm cười đểu cáng, - Cô không đấu lại tôi đâu.

- Vậy anh… tại sao anh còn nấu ăn cho tôi… Tôi…

Trời ơi! Vừa nãy tôi còn bị hắn làm cho mê hoặc nữa chứ! Hu hu… bình tĩnh… Bây giờ nhất định phải bình tĩnh…

- Ha ha ha, Bạch Tô Cơ, cô có biết không, điệu bộ si mê của cô vừa rồi quả thật rất buồn cười! – Đôi mắt châm chọc của gã đó bỗng dưng lại nheo lại, cười lăn lộn trên ghế.

Tôi chỉ cảm thấy máu huyết toàn thân như chảy ngược lại, mắt sắp tóe lửa tới nơi.

- Anh là đồ tiểu nhân bỉ ổi, làm bao nhiêu việc như vậy để tôi mắc bẫy…

- Mắc bẫy?

Hắn ngửa người ra sau, vẫn cười hi hi:

- Nhưng tôi thấy rõ ràng vừa nãy cô đang hưởng thụ mà.

- Vì để thắng tôi… Vì thắng lợi cuối cùng mà anh bất chấp thủ đoạn như vậy sao? – Tôi bị hắn nói trúng tim đen, chỉ biết giận dữ trừng mắt nhìn hắn, hét lớn.

Bỗng dưng An Vũ Phong khựng lại, ngay sau đó nụ cười trên mặt hắn cũng biến mất. Hắn nhìn chăm chăm vào tôi, biểu cảm phức tạp khiến tôi không hiểu hắn đang nghĩ gì…

Đột nhiên, hắn cầm khăn ăn lên chậm rãi lau miệng, cuối cùng nhướng mắt lên, bình tĩnh nói:

- Đúng! Tôi là người bất chấp thủ đoạn.

- Anh… anh thật quá đáng!

Không thể ở thêm một giây nào nữa, tôi quơ vội túi xách của mình rồi lao ra cửa.

Lúc đó, không khí sau lưng bỗng dưng vang lên tiếng nói như âm hồn đeo bám của An Vũ Phong:

- Quên mất không nói với cô, từ hôm nay, phòng âm nhạc là của tôi…

Thì ra đây hoàn toàn là một âm mưu!

Mặc dù lửa giận vẫn còn bốc lên bừng bừng, nhưng không biết vì sao, tôi không còn dũng khí để quay lại căn nhà đó nữa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.