Couple 50

Chương 45



An Vũ Phong tự nhiên đưa tay ra, bàn tay rộng rãi và ấm áp của hắn nắm chặt lấy tay tôi, trong giây lát, một luồng khí ấm áp chảy vào tim tôi. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn là, ngây ngô nhìn gã đàn ông dịu dàng như một thiên sứ trước mặt, không thể tưởng tượng được rằng một người mà mấy ngày trước còn ra sức châm chọc tôi, bây giờ lại có nụ cười quyến rũ tới vậy. Sự khác biệt này khiến tôi nhất thời khó có thể chấp nhận được!

- Tô Cơ, tay của em lạnh quá! Có phải là vì thời tiết không? Nếu lạnh quá tôi có thể cho em mượn cái ôm của tôi. – An Vũ Phong mỉm cười kéo tôi về phía hắn, đầu óc tôi không ngừng chuyển động, còn chuyển động nhanh hơn một hành tinh chuyển động nhanh nhất, dùng đủ mọi cách để phân tích mọi thứ đang diễn ra trước mắt.

Bạch Tô Cơ, đừng để cảnh tượng hoa lệ giả dối này che mắt! Mày quên rồi sao? Đây chỉ là một trò chơi! Một trò chơi tình yêu, một trò chơi từ đầu đến cuối chỉ có người thắng kẻ thua! Cho dù bây giờ hắn đối xử với mày như thế nào, mục đích của hắn cũng chỉ có một, đó là đánh bại mày! Còn việc bây giờ mày phải làm, chính là lấy lại tinh thần, hãy dùng ánh mắt chuyên nghiệp của một “chuyên gia tình yêu” để đánh bại hắn.

Nghĩ tới đây, trái tim đập loạn nhịp của tôi bình thường trở lại. Sau khi đã điều chỉnh lại tâm lý, tôi cũng phối hợp với An Vũ Phong, nắm chặt tay hắn, giả bộ nũng nịu.

- Chỉ cần anh nắm chặt tay em là em không cảm thấy lạnh nữa. Bởi vì đối với em mà nói, anh là ánh mặt trời ấm áp nhất!

Xoẹt…

Lời nói của tôi vừa dứt, chỉ cảm thấy xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo, ngay cả tôi cũng cảm thấy buồn nôn với câu nói của mình! An Vũ Phong dừng chân, chầm chậm quay đầu lại, trên khóe miệng là một nụ cười châm chọc, nheo mắt với tôi!

- Tô Cơ, xem ra em còn dễ nhập vai hơn cả tưởng tượng của tôi! Người ta có câu thế nào nhỉ? – An Vũ Phong đưa ngón tay lên ấn huyệt thái dương, làm như nghĩ cái gì đó, sau đó bật cười. – Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại. Quả nhiên quyết định hôm đó của tôi không hề sai.

Kỳ phùng địch thủ, bất phân thắng bại?

Tôi nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của An Vũ Phong, nghiêm túc suy nghẫm câu nói vừa rồi của hắn, trong lòng bất giác có một cảm giác bất an.

Nhưng không biết vì sao, mặc dù đã có dự cảm không lành, nhưng bước chân tôi vẫn bắt đầu chuyển động…

Một tiếng đồng hồ sau, tôi đứng trong phòng thay đồ của tiệm trang phục đời Đường “Gió Trung Quốc”, ôm trong tay một chiếc áo xườn xám màu đỏ, bất lực thở dài! Tại sao bây giờ tôi lại phải hợp tác với gã điên này, điên tới mức chui cả vào phòng thay quần áo?

A a a… Tôi nắm chặt tay, ra sức đấm mạnh vào không khí, cuộc đối thoại của 5 phút trước lại hiện lên trước mắt tôi:

- Tô Cơ, em xem bộ này có đẹp không? Màu đen này có hợp với tôi không?

- Tùy anh thôi.

- Tô Cơ, tôi cảm thấy màu trắng vẫn là đẹp nhất. Nhưng hình vẽ trên cái áo màu trắng này lại xấu quá.

- Không biết.

- Tô Cơ, tôi cảm thấy áo xườn xám màu đỏ rất hợp với em! Hay là em thử đi.

- Không có hứng thú.

- Chào anh chị, anh chị có thể thử hai bộ đồ này, đây là trang phục đôi đẹp nhất của tiệm chúng tôi mùa này. Hoàng tử và hoàng phi của nước Chanel lần trước tới đây chơi cũng mua một bộ đồ y hệt!

- Được đó! Tô Cơ, cho em năm phút! Mau đi thay quần áo đi.

- Này này, đừng…

Rầm!

- Tô Cơ, đã xong chưa? – Bên ngoài vang lên tiếng gọi thích thú của An Vũ Phong. Tôi bất lực lắc đầu, vội vàng thay quần áo, quay người đẩy cửa phòng thay đồ rồi bước ra.

Tấm gương to nhất của cửa hàng quần áo đặt trên mặt đất, xung quanh được bao bởi một lớp khung bằng đồng, ánh đèn màu vàng dìu dịu khiến cả căn phòng dường như trở nên tối hơn. Trong gương, cô gái xinh đẹp như cánh hoa đào đang mở lớn mắt, tròng mắt thoáng chuyển động, khuôn mặt toát lên vẻ đẹp cổ điển mà tao nhã. Bộ xườn xám màu đỏ khiến thân hình cô gợi lên những đường cong hoàn mĩ, tạo thành một cái đẹp khó nói thành lời!

Người… người này là tôi sao?

Tôi không thể tin vào mắt mình, lắc mạnh đầu, rồi lại đưa tay lên dụi mắt. Bạch Tô Cơ tôi từ trước tới nay luôn xuất hiện trong hình ảnh nóng bỏng, nhưng không thể ngờ được rằng, mặc lên người một bộ quần áo cổ điển, tôi lại như thay đổi hoàn toàn, khiến ngay cả tôi cũng cảm thấy kinh ngạc!

Tôi mở lớn mắt, muốn nhìn rõ bản thân mình trong gương, nhưng vừa mở mắt ra, tôi lại giật mình!

Không biết từ lúc nào, An Vũ Phong đã đừng đằng sau tôi, nhìn chăm chăm vào bóng tôi trong gương!

Hắn lúc này cũng mặc một bộ đồ màu xanh đậm! Đường may khéo lép, những đường trang trí được làm bằng tay tỉ mỉ khiến nhìn hắn như một “hoàng tử hoa hồng đen” cao quý và hiếm có, cả con người hắn phát ra một ánh hào quang chói lọi, khiến cả tiệm quần áo phút chốc như sáng bừng lên!

Tôi ngơ ngác đứng nhìn, không nói ra được lời nào.

- Thưa chị, chị mặc bộ này rất đẹp. – Chìm đắm trong ảo giác mấy giây liền, bỗng một giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ. Tôi vội điều chỉnh lại tâm trạng, quay đầu lại nhưng không đề phòng nên lại đụng vào ánh mắt phức tạp của An Vũ Phong đang nhìn tôi!

Thình thịch! Thình thịch!

Tim tôi hình như bị va mạnh vào đâu đó, đập một cách điên cuồng! An Vũ Phong hình như cũng ngạc nhiên, vội vã chuyển hướng nhìn sang một nơi khác! Nhưng tôi lại vô tình phát hiện ra, khuôn mặt trắng trẻo của An Vũ Phong hình như thoáng ửng hồng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.