Couple 50

Chương 46



Món súp “Dựa vào nhau”

- Hai người là người yêu phải không? Đúng là trai tài gái sắc, quả là đẹp đôi! – Nhân viên bán hàng hình như cũng cảm nhận được sự khác thường trong không khí, mỉm cười khen ngợi. – Đúng rồi, mua đồ đôi ở cửa hàng chúng tôi sẽ được giảm 20%.

- Ha ha ha… Không cần đầu, không cần đâu. – Tôi ngượng nghịu cười mấy tiếng, lắc đầu rồi chui tọt vào phòng thay đồ, vội vã thay bộ đồ trên người ra. Nhưng khi tôi chui ra khỏi đó, lại thấy An Vũ Phong đang xách trong tay một túi đồ được gói rất đẹp.

- Bạn trai chị đối với chị tốt thật! – Nữ nhân viên bán hàng ngưỡng mộ nói với tôi. – Vừa đẹp trai, lại vừa rộng lượng…

Tôi ngạc nhiên nhìn An Vũ Phong, An Vũ Phong lại giống như lúc trước, nắm tay tôi kéo đi thẳng.

- An Vũ Phong, tại sao anh lại mua hai bộ đồ này? Chẳng phải nói chỉ cần tôi đi cùng mua với anh là được rồi hay sao? – Đi tới đoạn bậc đá tam cấp của đường Thời Quang, tôi ngạc nhiên hỏi An Vũ Phong.

- Ha ha ha… - An Vũ Phong chỉ cười rất sảng khoái, mặc dù tràng cười của hắn khiến không ít người quay đầu lại nhìn nhưng hoàn toàn không có ý gì là sắp trả lời tôi cả.

- Này! Tôi đang nói chuyện với anh đấy, sao anh không trả lời! Nếu anh còn không trả lời là tôi đi về đấy! Trò chơi hôm nay tới đây là kết thúc! – Tôi bực mình hất tay hắn ra, dừng lại bên đường, hai tay chống hông, giận dữ nhìn hắn, lớn tiếng quát.

- Cô đã nói là trò chơi rồi đấy thôi. Vừa rồi tôi hứng chí lên thì mua. Có điều bộ quần áo trên người cô quả thật là xấu quá. – An Vũ Phong chép miệng, nghiêng đầu nhìn tôi.

Nói xong, còn không chờ tôi kịp nói gì, hắn đã lại nắm chặt tay tôi, bước nhanh về phía trước!

- Nào lại đây! Mọi người đi qua xin đừng bỏ lỡ! “Lẩu Quan Đông ngọt ngào” được làm từ 10 loại đồ ăn, ngon số một thiên hạ đây.

Đi được một lúc bỗng dưng có một người đàn ông trung niên béo tròn béo trục lọt vào mắt tôi. Người đàn ông này mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn, trên đầu đội một cái mũ cao được gấp bằng giấy cũng màu hồng phấn, tay trái đang nâng cao một cái thìa, tay phải nâng cao một tấm gỗ trên có viết chữ, giơ lên cho người đi đường nhìn thấy.

Không ít những chàng trai cô gái đang vui vẻ nắm tay nhau bị thu hút bởi lời quảng cáo của ông, đều dừng lại, không lâu sau, cửa hàng của ông đã đông nghịt khách!

Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt sâu thẳm của An Vũ Phong lại khẽ chuyển động, một nụ cười nghịch ngợm lại xuất hiện! Hắn chỉ tay vào dòng chữ “Lẩu Quan Đông ngọt ngào” ra lệnh cho tôi như ra một ông quan đang ra đề thi:

- Đi đi! Giờ tôi thấy hơi đói, tôi mời em ăn lẩu!

- Chú ơi, cho cháu một phần cá viên…

- Ông chủ, cho cháu một phần canh “Dựa vào nhau”.

Tôi vừa lôi ví trong túi ra, vừa ngẩng đầu lên nói với ông chủ bán lẩu. Nhưng tôi còn chưa kịp nói xong, giọng nói dịu dàng của An Vũ Phong đã vang lên cắt ngang lời tôi.

- Có ngay! Một phần “Dựa vào nhau”. – Ông chú đó hình như đã thông đồng với An Vũ Phong, không hề quan tâm gì tới câu nói của tôi, vội vàng làm đồ ăn, một lát sau, ông đưa cho tôi một cái bát giấy miệng to. Tôi đón cái bát giấy, chỉ nhìn thấy trong đó là canh cà ri màu vàng đậm, bên trong là những miếng thịt viên hình trái tim.

- Xì, tôi thấy toàn là cá viên với tôm viên với thập cẩm những cái gì đó thôi mà. – Tôi hừ một tiếng, hất tóc ra đằng sau.

- Cô bé, cháu có biết vì sao món canh này lại tên là “Dựa vào nhau” không? – Có lẽ là vì tôi nói lớn tiếng quả nên ông chú đó cười híp mắt, từ đằng sau quầy hàng bước ra, đi về phía tôi. – Đó là chuyện từ rất lâu trước đây! Hồi đó chú vẫn chỉ là một bồi bàn làm thuê trong quán lẩu Quan Đông, yêu cô con gái của ông chủ. Nhưng khoảng cách giữa chú và cô ấy xa quá. Bởi vậy chú ngày đêm nghiên cứu, cuối cùng cũng nghĩ ra món canh cà ri màu vàng mà cháu thấy, thành tâm thành ý đi tìm cô ấy để cầu hôn! Cô ấy thấy bát canh thập cẩm này vô cùng kinh ngạc. Nhưng khi chú đích thân hướng dẫn cho cô ấy cách ăn món canh này, cô ấy lại bị chú làm cho cảm động, còn đặt tên cho món lẩu Quan Đông này là “Dựa vào nhau”.

- Ồ? Ông chủ, khi đó chú hướng dẫn cho cô ấy như thế nào?

Nghe lời kể của ông chủ tiệm, tôi hơi bực mình. Nhưng An Vũ Phong thì hình như rất có hứng thú, vội lại gần, tay cầm suất lẩu Quan Đông, tò mò hỏi.

- Thế này này.

Ông chủ giơ tay ra xoa cái mũi mềm như bông của mình, nhìn vào bát lẩu Quan Đông đang bốc khói nghi ngút.

- Một suất “Dựa vào nhau” có bảy viên thịt, chú gắp cho cô ấy ăn, bao giờ cô ấy ăn hết miếng thứ nhất rồi chú mới ăn miếng thứ hai, cứ như thế cho tới miếng cuối cùng chắc chắn sẽ là cô ấy ăn chứ không phải chú! Chú nói với cô ấy, chỉ cần chúng ta ở bên nhau thì miếng thịt cuối cùng bao giờ cũng dành cho cô ấy. Vĩnh viễn như vậy! Hơn nữa, một người ăn 3 viên, một người ăn 4 viên tượng trưng cho suốt đời suốt kiếp (Chú thích: “Một ba một bốn” trong tiếng Trung có cách phát âm gần giống với “Suốt đời suốt kiếp”)… Hai bạn trẻ, ăn tự nhiên đi! Nhớ phải thưởng thức món ăn bằng trái tim mình nhé!

Ông chủ quán lẩu Quan Đông nháy mắt nhìn chúng tôi, quay người trở lại với quầy hàng của mình.

- Tô Cơ. – Sau khi ông chủ quay đi, An Vũ Phong hình như suy nghĩ cái gì đó, đứng trước mặt tôi, nhẹ nhàng gọi tên tôi.

- Hử? – Tôi ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt trắng trẻo và đẹp trai của hắn, trong lòng bỗng thấy dấy lên một cơn sóng khác thường.

Ù ù…

Bỗng dưng một cơn gió thổi qua khiến mái tóc của An Vũ Phong bay lên, che mất tầm nhìn của hắn, nhưng vì tay còn bận cầm bát “Dựa vào nhau” nên không thể đưa tay lên gạt tóc được.

Không biết vì sao, tôi bỗng dưng đưa tay ra một cách vô thức, khẽ vén tóc hắn về sau tai; nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn tôi chăm chú, khiến mặt tôi thoáng ửng hồng.

- Tô Cơ… Tôi muốn…

An Vũ Phong dịu dàng nhìn tôi, mặt kề sát mặt tôi, tới rất gần… Vào lúc mặt hắn chỉ còn mấy milimét nữa là chạm vào mũi tôi, bỗng dưng hắn đắc ý ngửa cổ ra sau, hai tay đưa về phía trước, đặt phần lẩu Quan Đông trước mắt tôi, chau mày ra hiệu một hồi rồi nói:

- Mau phục vụ cho tôi ăn, nếu không thì nó nguội mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.