Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 26



CHƯƠNG 26

Hai người đem dĩa thịt bò mất bao công sứcmới nấu được bưng lên bàn, bữa cơm đoàn viên chính thức bắt đầu.

Kỳ lão gia ngồi ở ghế chủ tọa, bên phải là Kỳ Phong, bên trái là Lạc Khâu Bạch, đối diện là Tôn đạo trưởng chỉ ăn chay. Bốn người ngồi xuống, Kỳ lão gia liếc mắt một cái thấy được trên bànthịt bò vụng về, không cười hỏi, “Là ai làm?”

“Kỳ Phong làm.”

“Khâu Bạch làm.”

Hai người đồng thời mở miệng, ánh mắt trên không trung gặp nhau, Lạc Khâu Bạch kinh ngạc nhíu lông mày, chớp chớp đôi mắt ý bảo: đại điểu quái anh ngốc à, anh phải nói cho lão gia anh tự mình làm cơm để nhận lỗi với ông, anh lại đổ lên người tôinếu xảy ra chuyện gì thì sao, đồ ăn đúng thật là tôi làm, anh cũng không thể ăn ngay nói thật như thế chứ.

Kỳ Phong đã hiểu ánh mắt của hắn, trên mặt không có biểu tình gì, nhìn hắn một rồi thôi, từ trong xoang mũi không tiếng động phát ra một đơn âm, lười giải thích.

Y sẽ không nói cho Lạc Khâu Bạch, nói như vậy hoàn toàn là để hắn lưu lại ấn tượng tốt trước mặtông nội, kết quả hắn còn không hiểu tình hình.

Kỳ lão gia lắc đầu, nói với Lạc Khâu Bạch, “Con không cần nói giúp cho Tiểu Phong, ta nhìn nó lớn lên từ nhỏ, còn không biết nó căn bản không biết nấu cơm sao? Món ăn này là con làm đi?”

Lạc Khâu Bạch gãi gãi tóc, nhất thời không biết nên nói thật hoặc nói dối, lúc này Kỳ Phong ngẩng đầu trừng mắt liếc hắn một cái, như là đang nói: Lúc này còn không biết tranh công, tôisao cóbà xã ngốc như vậy.

“Ách… Đúng vậy, bất quá thịt bò là Kỳ Phong thái, y giúp conlàm, lão gia, ngài nếm thử xem, có thích hay không.”

Lạc Khâu Bạch vẫn cứ không sửa miệng, hắn cảm thấy thân phận của mình như vậy thật sự không hợp cách xưng hô này, huống chi một người đàn ông mới nhìn thấy trưởng bối hai lần, liền cùng tôn tử gọi thân thiết là ông nội, rất thiếu lễ phép, nhân gia ngoài miệng tuy rằng không nói, nhưng trong lòng sẽ không thoải mái, hắn chỉ cần lão gia cao hứng là được rồi, những thứ khác tự mình hiểu lấy.

Lão gia gắp lên một miếng bỏ vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt, tiếp cười gật gật đầu, “Tuy rằng nấu cũng không được tốt lắm, nhưng mùi vị không tệ, đây lại là món Tiểu Phong nấu, ta cần phải ăn thêm mấy miếng nữa.”

Nói xong ông lại gắp đũa bỏ vào chén của Lạc Khâu Bạch, “Con cũng đừng nhìn thôi, động đũa a, con đứa nhỏ này gầy quá, ăn nhiều một chút đi.”

Lão nhân gia nói làm Lạc Khâu Bạch thụ sủng nhược kinh, vội vàng gật đầu, Kỳ Phong nhìn bộ dáng ngơ ngác ngây ngốc của hắn, khóe miệng nhanh chóng gợi lên một tia tươi cười, cũng cầm chén bắt đầu ăn cơm, chỉ ăn món thịt bò xào của Lạc Khâu Bạch, còn đồ ăn khác căn bản không có động đũa vào.

Trên bàn cơm không khí vô cùng hài hòa, Lạc Khâu Bạch chưa từng nghĩ qua Kỳ gia lại khoan dung với hắn như vậy.

Cho dù là người thường, nếu con trai trưởng đi giảo cơ (làm gay), đều có khả năng sẽ nháo đến long trời lở đất, huống chi Kỳ gia lại là hào môn vọng tộc. Kỳ gia dễ dàng tiếp nhận mình như vậy, không chỉ không bài xích, ngược lại thái độ nhiệt tình hiền lành, nghĩ như thế nào đều cảm thấy kỳ lạ, Lạc Khâu Bạch càng nghĩ càng không hiểu, trong lòng đều khó hiểu, hoàn toàn không dám phớt lờ.

Sau khi ăn cơm xong, người hầu bắt đầu thu dọn bàn, lão gia uống vài hớp nước, chống gậy đứng lên nói với Lạc Khâu Bạch, “Tiểu Lạc a, lát nữacon có vội gì không? Nếu không có việc gìcon theo lão già này lên lầu tâm sự đi.”

Nhắc tới chuyện này, Kỳ Phong nháy mắt quay đầu lại, con ngươi đen tối không rõ, cầm tay Lạc Khâu Bạch nói, “Ông nội, vừa lúc con cũng nhớ hồng trà trong phòng ông, con lên lầu với ông.”

Nói xong y kéo tay Lạc Khâu Bạch bước đi, hạ quyết tâm nhất định phải cùng hắn như hình với bóng.

Đây là tư thái bảo hộ theo bản năng, làm Tôn đạo trưởng ngồi bên cạnh lo lắng nhíu mày, quay đầu nhìn Kỳ lão gia.

Lão gia tử như không để ý, cười một hơi, “Con tiểu tử thúi này, thật không hiếu thuận, trong phòng ngủ ta có nhiều hoa cỏ như vậy, ngày thường người hầu tới thu dọn ông còn lo lắng, con lại tay chân vụng về, trước kia phá hỏng vài chậu lan của ta rồi, hiện tại thật vất vả Tiểu Lạc mới đến, ta kêu nó giúp lão già này, con còn không nguyện ý ?”

Một câu nói vô cùng tự nhiên, Kỳ Phong tìm không thấy lý do để phản bác, nhất thời mím môi, Lạc Khâu Bạch trộm kéo góc áo y, lắc lắc đầu, quay đầu lại nói với Kỳ lão gia, “Ba ba của con khi còn sống cũng thích trồng hoa trồng cỏ, nhưng con một chút chân truyền cũng không học được, hôm nay vừa lúc cùng lão gia thỉnh giáo một chút.”

Lão gia ha hả mỉm cười, Lạc Khâu Bạch đi lên dìu ông lên lầu, tại chỗ ngoặt còn không quên quay đầu, hướng Kỳ Phong làm mặt quỷ, lộ ra một tia trấn an tươi cười.

Kỳ Phong lúc này nhíu mày, thân hình dừng vài giây, đứng dậy liền muốn theo sau, lại bị Tôn đạo trưởng ngăn cản.

Ông vuốt râu mép, cười nói, “Thiếu gia đừng vội, lão gia tung hoành thương giới cả đời, lại là từ tiểu thương, sao có thể làm khó một tiểu bối? Thiếu gia là người phóng khoáng, đừng vì chuyện như thếmà mâu thuẫn với lão gia. Huống hồ bần đạo vừa lúc có một số việc muốn nói cho cậu, không biết thiếu gia muốn nghe hay không?”

Kỳ Phong mặt không đổi sắc, thần sắc lãnh đạm liếc mắt nhìn ông ta, “Đạo trưởng, nếu ông muốn nói chuyện bệnh tật của tôi, vậy đừng nói nữa, cơ thể của tôi rất tốt, về sau sẽ càng tốt, hiện tại không hứng thú nghe việc này.”

Nói xong y lập tức liền đi lên trên lầu, lúc này Tôn đạo trưởng ở phía sau gọi y lại, vẻ mặt sâu không lường được mở miệng, “Nếu là về thân thể của Lạc tiên sinh, thiếu gia cũng không muốn nghe sao? Vừa rồi khi tôi xem mạch cho Lạc tiên sinh, bần đạo không tin thiếu gia một chút manh mối cũng không nhìn ra.”

Một câu làm cho Kỳ Phong dừng lại, xoay người nhướng mày, trên mặt tràn đầy không vui, nhưng rốt cuộc không đi lên lầu nữa.

So với dưới lầu thần thần bí bí, người ở trên lầu Lạc Khâu Bạch cũng không nhẹ nhàng hơn.

Hắn đi theo lão gia vào phòng ngủ, thần thái tự nhiên, thậm chí còn chủ động nói chuyện cho lão gia cười, chọc cho ông cười toe tóe, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, cái gọi là xem hoa xem cỏ chỉ làcái cớ, sau lưng rốt cuộc là có ý gì, hắn không thể hiểu, nhưng là đã tới bước này chỉ sợ trốn cũng không thoát .

Gãi tóc, hắn ở trong lòng cân nhắc lát nữa khi vào phòng lão gia sẽ nói với hắn cái gì, là uy hiếp? Hay lợi dụng? Hay trực tiếp vứt cho hắn một cái chi phiếu, “Thỉnh cậu rời đi cháu của ta, cậu cần bao nhiêu tiền”?

Thật sự là hao tổn tâm trí, loại lời thoại cũ rích trên phim truyền hình …

Như vậy rất lạc quan nhỉ, Lạc Khâu Bạch ngược lại tức cười.

Đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là cửa sổ sát đất, trong phòng ngủ sáng ngời, nơi nơi đều làdụng cụ gỗ lim, bên cửa sổ là xích đu, ngồi xuống cũng có thể nhìn thấy ngoài ban công hoa cỏ rực rỡ, sum suê , quả thực giống hội chợ hoa.

“Ngồi đi, cứ xem nơi này như nhà mình, đừng câu nệ.” Lão gia ngồi trên xích đu, vén cổ tay áo, tùy tay vuốt ve hoa lan vàng trong chiếc chậu màu trắng.

Lạc Khâu Bạch mím môi, vừa định ngồi ghế dựa cách xa lão gia một khoảng cách, lại bị ông lập tức ngăn lại, “Con đứa nhỏ này, ngồi xa như vậy làm gì? Lãogià ta đáng sợ như vậy sao?”

Nói xong ông hiền lành nở nụ cười, vỗ vỗ người bên cạnh nói, “Tiểu Lạc con ngồi ở đây, trò chuyện với ta, ngày thường Tiểu Phong cũng tán gẫu với ta một hai lần, nếu không ta đây sẽ buồn chết, ha ha.”

Cuồng phong mưa rào trong dự đoán hoàn toàn không xuất hiện, Lạc Khâu Bạch càng ngày càng không hiểu này tâm tư của lão gia, chẳng lẽ ông gọi mình lên, thật sự chỉ là ngắm hoa nói chuyện phiếm vài câu, không có ý tứ gì khác?

Lạc Khâu Bạch nghi hoặc, đứng dậy ngồi vào bên cạnh Kỳ lão gia cười nói, “Lão gia ngài chỉ nói vậy thôi, Kỳ Phong bình thường bận nhiều việc, hôm nay được nghỉ ngơi một chút là đã đến đây thăm ngài.”

Phàm là trưởng bối, kỳ thật đều là bộ dáng này, trước mặt người ở bên ngoài đều nói hài tử nhà mình không tốt chỗ này không tốt chỗ kia, nhưng nếu nghe được người khác khen hài tử của mình, trong lòng lại đặc biệt cao hứng, Lạc Khâu Bạch lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, dù cho chỉ là một diễn viên hạng ba, đạo lí đối nhân xử thế vẫn rất hiểu rõ.

Quả nhiên những lời này làm lão gia phi thường hưởng thụ, ông ha ha mỉm cười, điểm điểm chop mũi Lạc Khâu Bạch hít một tiếng “Con đứa nhỏ này a, nói năng ngọt như vậy”

Nói xong ôngcầm chậu hoa lan bên cạnh để lên trên bàn, mở miệng nói, “Kỳ thật, việc trồng hoa cũng giống như việc nuôi con vậy, phải có nhiệt tình và tinh lực, che chở gấp đôi còn phải lo lắng nó có dầm mưa dãi nắng không.”

“Giống nhưchậu hoa lan này, ta mua trong buổi đấu giá hơn một ngàn vạn, mấy lão bằng hữu đều nói ta hồ đồ, lại vì một chậu hoa lanmà ném đi nhiều tiền như vậy, còn không bằng để vui chơi giải trí, đầu tư chút cổ phiếu, còn có tiền hoa hồng. Nhưng ta không cảm thấy như vậy, thiên kim khó mua trong lòng thấy tốt, hoa lan hiếm có trên đời cũng chỉ có một chậu, tựa như cháu của ta cũng chỉ có một mình Kỳ Phong, ta dành hết tâm tình yêu thương, che chở nó, cho nó những gì tốt đẹp nhất, con nói có đúng không Tiểu Lạc?”

Khẩu khí hoàn toàn không có một chút công kích, nhưng Lạc Khâu Bạch vẫn cảm thấy chột dạ, cảm thấy lão gia đang nói mình.

Hắn sắc mặt như thường nở nụ cười một chút, quyết định tránh đi đề tài nguy hiểm này, giả ngốc, “Lão gia tử đem hoa lan so sánh với con cháu, dùng tâm tư chăm sóc hoa cỏ, thật lợi hại a.”

Kỳ lão gia nhướng mày liếc hắn một cái, ánh mắt tương tự như Kỳ Phong ánh mắt ánh lên quang mang, tựa hồ không dự đoán được Lạc Khâu Bạch sẽ thông minh như vậy.

Ông dừng một chút, khoát tay, “Lợi hại thì làm được gì, nhiều nhất cũng chỉ được xưng trưởng bối.”

Nghe được từ “Trưởng bối”, sắc mặt Lạc Khâu Bạch thay đổi, trong lòng có dự cảm không ổn, ngay lúc hắn cho rằng giây tiếp theo lão gia sẽ nói thẳng ra hết, ông lại lấy chậu hoa trên bàn dọn đến ban công, tùy tay cầm lấy bình nước bên cạnh tưới hoa, hoàn toàn không tiếp tục đề tài vừa rồi.

Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, không rõ lão gia rốt cuộc có ý gì, trầm mặc một lúc đứng dậy ra ban công hỗ trợ, hai người chăm chú tưới hoa, mỗi người lại suy nghĩ những chuyện khác nhau, trong lúc nhất thời không ai nói gì.

Lúc này, lão gia đã tưới hoa xong, đặt bình nước xuống, đánh vỡ trầm mặc, ông ngẩng đầu như vô ý nở nụ cười một tiếng, “Tiểu Lạc, con giờ phút này trong lòng có phải đang nghĩ ta sẽ đối phó con như thế nào, hoặc là kinh ngạc ta vì cái gì sẽ dễ dàng đồng ý trưởng tôn của Kỳ gia lại cùng một người nam nhân kết hôn?”

Trong lòng Lạc Khâu Bạch “Lộp bộp” một tiếng, biết trọng điểm đã tới.

Thấy hắn không nói lời nào, lão gia thấp giọng cười cười, cầm lấy một chiếc khăn tay tơ lụa xoa xoa tay, “Hài tử ngốc, yên tâm đi, ta sẽ không làm khó dễ con, lại càng không dùng quyền thế của Kỳ gia chèn ép con, về sau trong giới giải trí con có yêu cầu gì, Kỳ mỗ ta có thể giúp được gì, sẽ hết lòng giúp.”

Nghe xong lời này, Lạc Khâu Bạch lộ ra biểu tình nghi hoặc khó hiểu.

Chỉ thấy lão gia thở dài một hơi, nhìn cánh hoa lan liếc mắt một cái, trên mặt lộ ra mỏi mệt của người già, như nhớ ra cái gì đó xót xa lắm, làm ông già thêm vài phần.

“Lúc ta còn trẻ, rất coi trọng sự nghiệp, thậm chí đem sự nghiệp làm gia tộc lớn mạnh phát triển trở thành mục tiêu suốt đời, hoàn toàn không để mắt đến gia đình và người thân. Cha của Tiểu Phong… Cũng là đứa con duy nhất của ta, nó chết quá sớm, khi biết được tin này ta từ công ty chạy về nhà, nó đã tắt thở, thận suy kiệt không cứu chữa được, con dâu của ta thương tâm quá độchỉ vài ngày sau cùng đi theo. Năm Tiểu Phong mới bảy tuổi, ta người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trong lòng thật sự rất tuyệt vọng, khi đó chỉ còn lại có nó bồi ở bên cạnh ta.”

“Cho nên ta khi đó liền thể rằng, nhất định phải hảo hảo chiếu cố tôn tử duy nhất này, nó từ nhỏđã hiểu chuyện trưởng thành sớm, bất cứ chuyện gì cũng đều không cần ta lo lắng, nhưng ta vẫn muốn cho nó những gì tốt nhất trên thế giới, có thể nói đem tình cảm ta dành cho ba nóđặt ở trên người nó, nó chính là sinh mệnh của lão nhân ta, nếu nó có yêu cầu gì, ta nhất định sẽ đáp ứng.”

Sắc mặt của Lạc Khâu Bạch tái nhợt đi, những điều lão gia nói như cho hắn một cái bạt tai, làm hắn hiểu được là mình hồ nháo, dẫn đến một lão nhân vì dung túng cho tôn tử, mà thoái nhượng đến nước này.

Miệng mấp máy, một câu “Thực xin lỗi” đều đã đến bên miệng, lão gia đột nhiên hít một hơi, ánh mắt tuyệt vọng không biết làm thế nào, thanh âm lộ ra tuyệt vọng, “Kỳ Phong nó căn bản sống không đến 30 tuổi, ta… Còn có thể làm như thế nào, nó muốn làm cái gì ta đều nguyện ý, nếu trời có trừng phạt, cũng có lão nhân ta thaynó chịu…”

Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, không hiểu ông nói gì, gian nan mở miệng, “Chờ một chút, lão gia… Cái gì gọi là căn bản sống không đến 30 tuổi?”

Kỳ Phong xoay người đi vào phòng khách, nhìn thoáng qua trên lầu, không kiên nhẫn mở miệng “Đạo trưởng, có lời gì nhanh nói đi, tôi còn có chuyện quan trọng phải làm.”

Tôn đạo trưởng sờ râu mép, trên mặt lộ ra điểm tươi cười, lấy ra một cuốn sách cũ kỹ ố vàng, đưa cho Kỳ Phong nói, “Thiếu gia, trước tiên hãy xem cái này, xem xong, mặc dù tôi không nói, ngài cũng có thể hiểu được.”

Kỳ Phong sắc mặt càng thối, ở nơi này cùng lão đạo sĩ, ythà nguyện ý đi lên lầu tìm Lạc Khâu Bạch.

Y hừ lạnh một tiếng, tùy tay lật lật, khi nhìn thấy hai chữ kia, không tự giác nhíu mày, “Nhục thược? Đây là cái gì, cùng thân thể của Khâu Bạch có quan hệ gì?”



Tôn đạo trưởng áp chế sầu lo trong lòng, ý vị sâu sa cười nói, “Tôi tu hành nhiều năm, bần đạo luôn luôn chuyên chú âm dương lưỡng nghi, đối với phong nguyệt cùng phòng thuật cũng không hiểu biết nhiều, nhưng thiếu gia nếu tìm được lô đỉnh, tôi tự nhiên sẽ vì thiếu gia mà nghiên cứu, gần đây tôi luôn tìm kiếm sách lão tổ tông đã để lại, rốt cục tôi tìm được cuốn phong nguyệt phổ có giải thích tỉ mỉ rõ ràng.”

“Trên tay thiếu gia là một quyển trong 《Phong nguyệt • trầm mạch thiên 》 trong lúc đó có ghi lại một đoạn, là về danh khí sau khi phá thân, kinh mạch cùng huyết khí thay đổi , bên trong có nhắc tới kỹ càng, mỗi một loại danh khí khi phá thân qua thể chất đều sẽ thay đổi, loại thay đổi này là vì tìm được ‘Nhục thược’ thích hợp nhất cho mình, tựa như một cái chìa khóa chỉ có thể tìm được ổ khóa, hoặc là giống kí chủ tìm kiếm lô đỉnh vậy, danh khí đối với nhục thược cũng sẽ có phản ứng, nếunhục thược càng phù hợp, lực ảnh hưởng với danh khí càng lớn, nếu thường xuyên làm chuyện phòng the, thể chất của danh khí sẽ trở nên càng ngày càng ỷ lại nhục thược, đối mặt với nhục thược cũng sẽ phá lệ ham muốn *** nhiều hơn, khi rốt cuộc không thể ly khai,hình thành chìa khóa chi khế.”

Một đống danh từ chưa từng nghe thấy đột nhiên nện vào đầu, cho dù là Kỳ Phong không dễ dàng bộc lộ cảm xúc, cũng hơi hơi giật mình.

Y hoài nghi lỗ tai của mình có nghe lầm hay không, còn cố ý nhìn sang bốn phía, chung quanh toàn bộ là đồ vật hiện đại, hoàn toàn không giống nơi cổ đại, chính là người đang đứng trước mặt y lại đang nói mấy thứ mê tín dị đoan, làm y có một loại cảm giác rối loạn.

Qua thật lâu, thân thể y động một cái, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Tôn đạo trưởng nói, “Ông vừa rồi xem mạch cho Khâu Bạch, chính là phát hiện thể chất của hắn thay đổi?”

Tôn đạo trưởng hàm tiếu, “Không sai, Lạc tiên sinh kinh mạch và huyết khí đã chuyển tới trạng thái thích hợp nhất để mây mưa (hoan ái), thay đổi này đều là vì chờ đợi nhục thược.”

Những lời này làmsắc mặt Kỳ Phong đen thêm vài phần, trong xoang mũi phát ra một tiếng hừ lạnh.

Cái gì gọi là chờ đợi nhục thược, ý nói trừ y là chồng ra, còn có thể có người khác bính thê tử của y, quả thực là không biết phải trái, y sẽ chờ xem ai dám làm!

Trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng y vẫn không tình nguyện mở miệng hỏi, “Ý của ông là chỉ cần làm được đầy đủ, danh khí sẽ nhận chủ? Có cụ thể số lần không?”

Nếu có cụ thể số lần, ysẽ ghi nhớ vào điện thoại, mỗi ngày lấy ra nhìn một cái, cũng không tin không giải quyết được chuyện thê tử của mình.

Tôn đạo trưởng cười khổ, vội vàng xua tay, “Lý luận là như thế này, về phần cụ thể số lần, bần đạo cũng không biết, thiếu gia… Chính ngài suy nghĩ đi.”

Những lời này lấy lòng Kỳ Phong, khóe miệng y thực đạm cong lên một chút, vừa lòng từ trong xoang mũi phát ra một đơn âm.

Làm y còn lo lắng trên người Lạc Khâu Bạch có bệnh nặng gì, trong lòng luôn luôn bồn chồn, hiện giờ chuyện vừa nghe dĩ nhiên là một chuyện tốt, nhìn Tôn đạo trưởng đều thuận mắt thêm vài phần.

Nhục thược a… Miễn cưỡng được thông qua đi.

Kỳ Phong hừ một tiếng, lại đem cuốn sách viết tỉ mỉ rõ ràng kia nhét vào trong túi áo khoác, chuẩn bị trở về nhà hảo hảo nghiên cứu.

Đồng hồ kêu”Đông —— đông —— đông”chỉ 9 giờ, không khí căng thẳng cũng làm người ta hít thở không thông.

Lạc Khâu Bạch hít một hơi, môi run run hai cái, vẫn cứ không thể tin được những lời mình vừa nghe, hắn dùng sức kéo khóe miệng, tươi cười cứng ngắc, “Ngài… Đừng nói giỡn, lão gia ngài là đang lấy con ra làm trò cười phải không? Kỳ Phong không phải có bệnh về đường sinh dục với lại bệnh tim sao, cả bác sĩvà Tôn đạo trưởng đều nói y đã khá hơn nhiều, hơn nữa hiện tại khoa học phát triển như vậy, như thế nào sẽ sống không đến 30 tuổi?”

“Ta hà tất lừa con làm gì.” Kỳ lão gia nhìn chằm chằm vào Lạc Khâu Bạch, “Ta như thế nào sẽ lấy sinh mệnh của Tiểu Phong ra nói giỡn? Nếu là có thể làm cho nó sống qua30 tuổi, nếu muốn lấy tính mạng của ta đổi cho tính mạng của nó, ta cũng cam tâm tình nguyện.”

Nói tới đây ông nhu nhu thái dương, trong mắt khàn khàn, vô lực nói, “Tây y trung y, thậm chí là thầy tướng số, có thể xem qua đều đã xem qua, Tiểu Phong trời sinh là số khắc thê (không lấy vợ được), đời này đã định trước cô đơn chết sớm, nếu muốn nó sống lâu, cũng chỉ có thể tìm một cái người sinh vào ngày rằmkết hôn với nó để xung hỉ…”

Lạc Khâu Bạch như sét đánh ngang tai, sửng sốt một chút tiếp cười nhạo một tiếng, “Lão gia, thầy tướng số nói ngài cũng tin sao? Hiện tại bọn bịp bợm giang hồ nhiều lắm, tùy tiện nói hưu nói vượn vài câu, ngài liền tin tưởng?”

Kỳ lão gia mím môi, trong mắt đều là áy náy, “Ta cũng không tin đâu, nhưng bệnh của Tiểu Phong rất nghiêm trọng , ngay cả nócũng tin mà, lúc ấy gặp con, nó phát hiện con chính là người sinh vào ngày rằm nó muốn tìm, chỉ có thể ngựa chết trở thành ngựa sống.”

Nói xong ông run rẩy bắt lấy bàn tay lạnh lẽo của Lạc Khâu Bạch, tuổi già sức yếu lại tuyệt vọng phi thường từ trong cổ họng phát ra thanh âm khan khàn, “Hài tử… Ta biết chuyện này là Tiểu Phong có lỗi với con, nhưng là… Xin con tha thứ một lần cho nó, nó làm vậy chỉ vì khát vọng được sống, Tiểu Phong nó từ nhỏ bị ta làm hư … Bắt con đến kết hôn với nó là để xung hỉ (cưới con dâu để giải trừ vận xui), cũng là nhất thời đầu óc mê muội, ta làm ông nội không thể trốn tránh trách nhiệm, con oán giận ta cũng được, hận ta cũng được, đừng trách Tiểu Phong.”

Lạc Khâu Bạch đầu óc trống rỗng, hắn cảm thấy đây là trò cười hơn nửa đời người hắn đã nghe qua.

Xung hỉ… Hắn là một đàn ông, thế nhưng bị người ta dùng để xung hỉ?

Đầu ngón tay khống chế không được phát run, hắn nuốt nước bọt, “Cho nên… Đây là nguyên nhân của ngài?”

Lão gia không nói lời nào, gian nan nhắm mắt lại, “Con cũng thấy đấy… Bệnh của Tiểu Phong thật sự bởi vì con nên đã khá hơn nhiều, con là ân nhân của Tiểu Phong, ta không thể báo đáp hết.”

Lạc Khâu Bạch im lặng, tầm mắt hỗn loạn nhìn chằm chằm đồng hồ quả lắc trên tường, đầu ông ông tác hưởng.

Tất cả nghi hoặc tại giờ khắc này rốt cục có đáp án, lần đầu tiên vào Kỳ gia, nghe được đó là sinh nhật y liền cao hứng cười toe tóet nói là người một nhà, tôn tử cùng nam nhân kết hôn, lão gia cũng dung túng mặc kệ, còn có… Buổi tối hôm nay thái độ hiền lành thụ sủng nhược kinh…

Nguyên lai chỉ là bởi vì mạng của hắn quá tốt, bát tự rất đúng, mới như vậy dễ dàng tiến vào Kỳ gia.

Trước kia hắn còn mặt dày mày dạn nghĩ, Kỳ Phong có lẽ thật sự có khẩu vị độc đáo, mới có thể tìm hắn, hiện tại mới hiểu được mặt mình còn không bằng bát tự, có lẽ Kỳ Phong lần thứ hai nhìn thấy hắn, nhìn thấy cũng không phải là hắn, mà là hắn trên mặt viết bốn chữ”Âm năm âm nguyệt”.

Chân tướng như vậy làm Lạc Khâu Bạch cảm thấy mình ở trong mắt Kỳ Phong có lẽ căn bản không phải một người, mà là một dụng cụ không có sinh mệnh, dùng để bảo vệ mạng sống.

Ánh mắt đột nhiên có chút đau đớn, hắn nhớ tới trước một tiếng trước hai người còn ở bên nhau, cười đùa làm một bàn thịt bò xào, nhưng vì cái gì trong một thời gian ngắn, hết thảy đều thay đổi?

Lạc Khâu Bạch không biết mình làm sao rời khỏi phòng ngủ của Kỳ lão gia, đầu óc trống rỗng.

Khi hắn đi xuống cầu thang nhìn thấy Kỳ Phong, cũng không biết phải dùng thái độ gì đối mặt y.

Kỳ thật Kỳ Phong cũng không có gì sai, bọn họ ngay từ đầu chỉ là giao dịch, hôn lễ kia cũng bất quá chỉ là hình thức.

Nếu như nói hắn trước kia còn không rõ thân phận của Kỳ Phong như vậy tại sao nhất định phải cùng mình kết hôn, bây giờ hắn đã hiểu, trước kia hắn cho rằng “Kỳ Phong bất lực cho nên muốn tìm người biết bí mật của mình nếm thử tư vị khi kết hôn”, hiện tại xem ra hoàn toàn là một trò cười.

Hắn rõ ràng ngay từ đầu cũng cũng xem đây làmột trò chơi, hiện tại rốt cuộc đau khổ vì cái gí?

Lạc Khâu Bạch không biết, hắn chỉ biết trong lòng bây giờ rất khó chịu, không phải rất đau, lại vô thanh vô tức vô xâm nhập trong tim, một vết thương sâu thẳm.

Lạc Khâu Bạch, mày lại trở nên nghiêm túc vì một trò chơi, đúng là ngu ngốc.

Lúc đi xuống cầu thang, Kỳ Phong đã lái xe ở dưới cửa chờ hắn, khi mở cửa xe, biểu tình của Kỳ Phong rất nhạt, nhưng vẫn không che giấu được Lạc Khâu Bạch.

Hắn thực kinh ngạc mình lại rõ ràng mỗi một cảm xúc của người nam nhân này như vậy, mới hơn hai tuần mà thôi, hắn lại cố gắng thử tiếp cận một người.

“Vừa rồi ông nội nói gì với em?” Ở trên xe Kỳ Phong hỏi hắn.

“A, không có gì, nói chuyện phiếm thôi.” Lạc Khâu Bạch cười cười, mặt mày cong lên, vô tư.

Hắn cảm thấy mình còn có thể cười được chứng minhmình không lún sâu vào trò chơi này, may mắn thật, chưa chìm được còn có thể nổi lên bờ.

Về sau chỉ nói giao dịch thôi, không nói chuyện tình cảm, rất tốt… Đối với ai cũng tốt.

Lời của editor: Có ngược! Tại ông nội bạn Phong không muốn hai người bên nhau vì sợ không có cháu nối dõi ấy mà!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.