Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 60



CHƯƠNG 60

“Bây giờ, hoặc mỹ đức, hoặc được nhiều người biết đến, nhưng nếu bạn đem những thứ trênlên sân khấu, gió lốc tái khởi, tìm kiếm tài năng thâm tàng bất lộ! 《 Nhạc động toàn cầu 》 hôm nay bắt đầu, âm nhạc có bạn mới phấn khích!”

Màn hình Led thật lớn hừng hực khí thế truyền phát tin về cuộc thi sáng tác ca khúc, giống như bộ phim được đầu tư lớn vậy, tuyên truyền sôi nổi náo nhiệt làm người ta đỏ mắt, hơn nữa truyền thông quốc nội bốn phía đưa tin, làm công ty giải trí Lưu Bạch được chú ý với cuộc thi được đầu tư lớn, chưa thi mà đã nóng, thậm chí buổi biểu diễn riêng ở hải ngoại cũng tăng vọt.

Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu thi, buổi tối 8 giờ, biểu diễn bắt đầucuộc thi, ca khúc dự thi đều không có ngoại lệ đều phải trải qua khảo hạch hơn hàng tỉ người, quyết định ai đi ai ở.

Để đảm bảo công bằng, tư liệu thí sinh đều giữ bí mật, chỉ đăng ca khúc để lắng nghe, trước vòng chung kết sẽ không công khai ảnh chụp củathí sinh, bảo trì âm nhạc thuần túy, không nhìn không đoán, chỉ nhờ vào lỗ tai của mình, tuyển ra người cảm nhận âm nhạc tốt nhất.

Hình thức mới mẻ, lần đầu tiên trong nước, cho tới nay chưa cócông ty giải trí nào đểquyền quyết địnhcho khán giả cả, hiện tại Lưu Bạch làm được, tự nhiên đưa tới vô số fan hâm mộ háo hức, ca khúc dự thi đêm nay cũng thành tiêu điểm của vạn chúng chú mục.

Bất quá cũng không có quan hệ gì với Lạc Khâu Bạch, hắn không để ý, cùng với cả ngày run sợ canh giữ ở trước máy tính, đếm trên đầu ngón tay số phiếu của mình, lo lắng mình có thể thua rất thảm không, còn không bằng dành thời gian ngủ nhiều, tĩnh dưỡng một chút thắt lưng hắn gần đây bị Kỳ Phong áp bức rất nhiều lần.

Sáng sớm hôm nay, Kỳ Phong vội vã về công ty, chờ đến khi Lạc Khâu Bạch mở to mắt, ngoài cửa sổ đã sáng, hắn ngáp một cái cũng cảm giác được ngực có một viên cầu gắt gao mà đè nặng, làm hắn hít thở không thông.

Hắn động thủ đi sờ “Viên cầu”, viên cầu động một cái, lăn một chút thiếu chút nữa ngã xuống, may mắn Lạc Khâu Bạch tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng ôm lấy mới phát hiện là tiểu thằng nhóc nhà hắn.

Tiểu tử kia ngủ rất quen thuộc, thân thể đô đô chôn ở trong chăn, một cái tay nhỏ bé trảo áo ngủ trên người ba ba, khóe miệng chảy xuống nước miếng dính trên mặt, hiện tại thiếu chút nữa lăn xuống, vẫn cứ không tỉnh, tiếp tục ngủ.

“Uy, nhóc, con như thế nào từ trên giường chạy đến nơi đây?” Lạc Khâu Bạch dở khóc dở cười, nhéo tiểu mông một chút.

Tiểu tử kia tỉnh tỉnh mê mê mở to mắt, hí mắt thấy ba ba, tiếp ngáp một cái, một bộ chán ghét ba ba, quấy rầy con ngủ.

“Có phải đại điểu quái đem con nhét vào ổ chăn của ba?” Lạc Khâu Bạch nhướng mày, đem nhi tử ôm vào trong ngực, nhịn không được lầu bầu một câu, “Y cũng không sợ mình làm bị thương nhóc.”

Đoàn Đoàn xốc lên mí mắt, tựa hồ muốn hỏi ai là đại điểu quái, kết quả không đợi hoàn toàn mở mắt ra, trong lỗ mũi liền thổi ra nước mũi phao phao, tiếp hai mắt một bế lại ngủ.

Lạc Khâu Bạch bị tiểu tử kia đùa nở nụ cười, nhìn nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, ánh nắng tươi sáng, mấy ngày hôm trước âm lãnh, hắn trạc phá nước mũi phao phao của nhi tử hỏi, “Đoàn Đoàn, vài ngày không ra ngoài, ba ba mang con đi phơi nắng thế nào?”

Vốn đang ngủ say tiểu tử kia nghe xong lời này, cố gắng mở to mắt, miệng phát ra “Nha a” một tiếng, tiếp cười khúc khích, đưa tay vỗ một cái chụp đến mặt ba ba, cười hai con mắt cũng bị mất, một bộ không ngủ được cũng muốn đi ra ngoài đùa.

“Không phải ba ngày không đi ra ngoài chơi sao, nhìn con vui chưa kìa.”

Lạc Khâu Bạch cười trạc trạc mặt của bé, cho tiểu tử kia uống sữa, liền ôm bé đi công viên.

Hôm nay là ngày đi làm, buổi sáng công viên ít người, Lạc Khâu Bạch đẩy xe đẩy đi đến một mảnh đất trống, bên cạnh có một gốc cây ngô đồng, mà ở trên phủ kín lá vàng.

Tiểu tử kia cao hứng mà vươn tay bắt lá, kinh ngạc lại vui vẻ y y nha nha gọi.

Lạc Khâu Bạch nhìn bé đùa vui vẻ, nhịn không được lấy điện thoại cầm tay ra chụp, gửi cho Kỳ Phong.

【 Người nào đó khi còn bé có đáng yêu như vậy không? 】

Tin nhắn đã chìm xuống đáy biển, nửa ngày không có người trả lời.

Kỳ Phong ngáp một cái, nhìn chằm chằm trên màn ảnh, tiểu tử kia cười đến ánh mắt đều cong lên, sắc mặt cứng đờđem di động đặt trên bàn, chê cười, y khi còn bé mới sẽ không vì một chiếc lámà cười xuẩn như vậy.

Không nhẹ không nặng từ trong xoang mũi phát ra đơn âm, cấp dưới đang thao thao bất tuyệt thảo luận cuộc thi đêm nay nháy mắt chớ có lên tiếng, nhịn không được trộm nhìn y, sợ nói gì đó không nên nói, dẫn tới ông chủ sinh khí.

Lạc Khâu Bạch nhìn Kỳ Phong không phản ứng, đã có thể đoán được y giờ phút này có biểu tình cổ quái, vỗ nhi tử, tiếp lại nhắn tin qua.

Di động đặt ở trên bàn lại chấn động, Kỳ Phong nhíu mày, thê tử của y rốt cuộc có biết hay không, nhớ y, cũng phân rõ trường hợp, không biết rằng hôm nay y rất bận sao?

Y mặt không đổi sắc cầm lấy di động, tay trái bưng lên một ly hồng trà uống một hơi, mở tin nhắn.

Trong phòng hội nghị tất cả mọi người tận mắt nhìn thấy ông chủ hung hăng mà sặc một cái, kịch liệt ho khan.

Phù dung câu chết tiệt thế nhưng… Thế nhưng gửi cho y ảnh chụp*** đãng như vậy!

Trên màn hình là một tiểu thịt đô đô, nhìn kỹ có thể liếc mắt một cái nhận ra đây là chim nhỏ của Đoàn Đoàn!

“Ngô a… ?” Đoàn Đoàn oai đầu tiểu tử kia vẻ mặt vô tội nhìn ba ba, cười với hắn.

【 Người nào đó ngoạn ý khi còn bé cũng phấn nộn như vậy sao? Nhưng bộ dạng không giống a 】

Lại một tin nhắn đi qua, mặt của Kỳ Phong lúc này một trận hồng một trận đen, lúc này y trả lời, 【Em sao nhàm chán như vậy, ảnh chụp anh xóa rồi, không cho gửi ảnh chụp không biết xấu hổ như vậy, nếu không trực tiếp hủy bỏ tư cách thi đấu. 】

Một tin nhắn mới vừa đi qua, một tin nhắn trả lời ngay sau đó, Kỳ Phong không kiên nhẫn mở ra vừa muốn đáp”Không phải nói cho em biết không cho gửi sao”, kết quả vừa thấy lúc này ngây ngẩn cả người.

Ảnh chụp là ảnh Lạc Khâu Bạch, trong ***g ngực của hắn ôm Đoàn Đoàn, một bàn tay giơ di động, một tay khác giơ cánh tay tiểu tử nhăn mặt, bé cười lộ ra hai chiếc răng nanh, tiểu tử kia có mặt bánh bao, cười ánh mắt cũng bị mất, tay nhỏ bé hướng về phía màn ảnh, tựa hồ nghĩ qua ảnh chụp sờ mặt Kỳ Phong.

【Ảnh chụp cũng muốn xóa chứ? (づ ̄ 3 ̄)づ】

Kỳ Phong nhìn ảnh chụp, hô hấp cứng lại, tiếp cổ đều đỏ, 【… Vấn đề của em như thế nào nhiều như vậy! 】

Lạc Khâu Bạch nở nụ cười, cúi đầu nhìn Đoàn Đoàn, tựa như thấy được đại điểu quái khẩu thị tâm phi, nhịn không được hôn một cái, Đoàn Đoàn cao hứng “Nha a” một tiếng, cười khúc khích, vùi khuôn mặt vào ngực ba ba, tựa hồ là ngại ngùng.

Hai cha con hồ nháo, một tiếng ho khan nhẹ vang lên, Lạc Khâu Bạch theo bản năng ngẩng đầu, thấy được cách đó không xa có một bà lão ngồi ở ghế dài, nhìn hắn cùng Đoàn Đoàn.

Bà lão đại khái hơn 60 tuổi, tóc hoa râm, trên người mặc váy dài màu đen, thoạt nhìn gia cảnh không tồi, nhưng sắc mặt lại suy yếu tái nhợt. Giờ phút này bà phát hiện Lạc Khâu Bạch đã nhận ra tầm mắt của mình, lúc này thay đổi tầm mắt, nhìn về một bên, thần sắc mang theo chút mất mát.

Lại là bà ấy… ? Lạc Khâu Bạch kinh ngạc nhíu lông mày.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn ở trong này đụng tới vị lão nhân này, trước kia hắn mang Đoàn Đoàn đi dạo công viên, liền thường xuyên gặp bà một mình ngồi ở một bên, có khi đọc sách có khi ngồi ở dưới tàng cây ngẩn người, bởi vì đều là gương mặt Á Châu, hắn liền lưu ý một chút, cũng không để vào trong lòng.

Nhưng hắn dù sao tại giới giải trí lăn lộn nhiều năm như vậy, vẫn luôn một mình, ít nhất cũng quen mấy chiêu số của paparazzi, cho nên rất mẫn cảm với chuyện người khác âm thầm quan sát, lúc này mới chú ý tới vị lão nhân này thường xuyên trộm nhìn hắn, mỗi lần hắn muốn đi bắt giữ, bà lại cúi đầu đọc sách, không một chút sơ hở.

Ngay từ đầu Lạc Khâu Bạch đích xác có chút không thoải mái, bất quá vị lão nhân này ánh mắt không có ác ý gì, thậm chí còn mang theo hâm mộ cùng ôn nhu, điều này làm cho hắn ngại ngùng tiến lên ngăn cản, thậm chí đã thích ứng ánh mắt này.

Bà rốt cuộc vì cái gì nhìn chằm chằm mình cùng Đoàn Đoàn? Bà… Rốt cuộc là ai?

Lạc Khâu Bạch không hiểu ra sao, lúc này một trận gió thổi qua, lá cây kêu sàn sạt, lá bay xuống, tiểu tử trong ngực kinh hỉ “Nha nha” hai tiếng, vươn tay muốn bắt.

Có thể là thanh âm của tiểu gia hỏa thật là vui, lão nhân gia nhịn không được lại ngẩng đầu hướng bên này nhìn thoáng qua, lúc này đây vừa lúc chống lại ánh mắt Lạc Khâu Bạch.

Lạc Khâu Bạch cười gật gật đầu, còn cầm móng vuốt của tiểu tử kia hướng bà quơ quơ.

Lão nhân gia hơi hơi sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới Lạc Khâu Bạch sẽ chủ động chào hỏi, thực đạm cười cười, không nói thêm gì, đứng lên đi ra ngoài.

Bà rất gầy, sống lưng hơi cong, thân thể cũng không tốt lắm, mỗi một bước đều run run rẩy rẩy, như là tùy thời tùy chỗ muốn ngã xuống.

Lạc Khâu Bạch vì bà mà chảy mồ hôi, muốn đi lên dìu bà, cách đó không xa lại đột nhiên xông tới hai chiếc xe đạp của tiểu hài tử, bọn chúng truy đuổi nhau, lái rất nhanh, đột nhiên thay đổi mới đột nhiên phát hiện bên cạnh còn có một lão nhân gia, hét lên một tiếng phanh lại, cũng đã không kịp …

“Cẩn thận!”,

Lạc Khâu Bạch hô một tiếng, lão thái thái sửng sốt một chút tiếp dịch sang bên cạnh, nhưng xe đạp vẫn xẹt qua tay bà, làm bà ngã trên mặt đất.

Đoàn Đoàn bị dọa đến, y y nha nha kêu hai tiếng.

Hết thảy phát sinh quá nhanh, Lạc Khâu Bạch cũng trở tay không kịp, sửng sốt một chút, tiếp ôm tiểu tử kia chạy tới.

Lão thái thái sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, cơ hồ không có huyết sắc, Lạc Khâu Bạch lắc lắc cánh tay bà, “Phu nhân, phu nhân? Bà có khỏe không?”

Hắn dùng tiếng Anh, bởi vì hắn không xác định lão nhân gia là người nước nào, nhưng lão nhân gia vẫn không nhúc nhích, mày nhíu lại, liền ngất .

Lạc Khâu Bạch bị hoảng sợ, hai tiểu hài tử bên cạnh vẻ mặt thất kinh, nhất thời khóc lớn lên.

Lúc này công viên cũng không có ai, Lạc Khâu Bạch gãi gãi tóc, trấn an hai tiểu hài tử, kêu bọn chúng đi tìm nhân viên công tác đến hỗ trợ, tiếp mang nước ấm cho lão nhân gia uống.

Nhân viên công tác đến, lão nhân vẫn không tỉnh, hơn nữa tìm không thấy trên người bà phương thức liên lạc nào, cũng không biết bà đang ở nơi nào, chỉ nhìn đến một cuốn sách viết tiếng Trung, không có biện pháp chỉ có thể đem bà đưa đi bệnh viện.

Vốn thời gian này, đã không còn chuyện gì liên quan tới Lạc Khâu Bạch, nhưng hai người nói như thế nào cũng coi như”Quen biết cũ”, tuy rằng chưa bao giờ nói chuyện nhiều, nhưng hắn cũng không đành lòng bỏ lại một lão nhân không chỗ nương tựa, ôm nhi tử lên xe cứu thương.

Đến bệnh viện phụ cận, vẫn không tra được tin tức gì của lão nhân ngực Đoàn Đoàn lúc này đã ngủ.

Lúc này bác sĩ đi ra, Lạc Khâu Bạch đi lên hỏi, “Bác sĩ, bà ấy thế nào ? Bị thương nghiêm trọng sao?”

“Bà ấychỉ bị xây xát một chút, ngất là bởi vì thiếu máu cùng tuột huyết áp, trong chốc lát bổ sung glucozo là có thể về. Đúng rồi, cậu là con trai của bà ấy sao? Bình thường sao không chiếu cố bà ấy, bà lớn tuổi rồi không nên gầy yếu như vậy, phải bổ sung an-bu-min cùng đường phân, cậu không thể chỉ lo hài tử không để ý lão nhân.”

Nói xong ông nhìn thoáng qua tiểu tử mập mạp trắng trắng trong ngực Lạc Khâu Bạch, uyển chuyển lại dặn dò vài câu, xoay người đi.

Lạc Khâu Bạch sờ sờ chóp mũi, không nói thêm cái gì, nhìn thoáng qua tiểu tử ngủ nước miếng đều chảy ra kia, nhịn không được cười trạc bé một chút, “Có nghe hay không nhóc, bác sĩ nói con béo đó.”

Đoàn Đoàn xoay người, tiếp tục bú tay hoàn toàn không để ý đến ba ba.

Lão nhân gia vẫn nửa mê nửa tỉnh, lúc thanh tỉnh nói phải về nhà không nguyện ý ở lại bệnh viện, nhưng còn nói không rõ địa chỉ, Lạc Khâu Bạch cũng không biết có thể đem bà mang đi nơi nào, cuối cùng đem bà mang về nhà.

Thái dương xuống núi, lão thái thái rốt cục tỉnh, bà mê mang nhìn căn phòng xa lạ nhất thời không biết đang ở nơi nào.

Ngồi ở bên cạnh Lạc Khâu Bạch ngừng tay, tháo xuống tai nghe, “Phu nhân, bà tỉnh?”

Lúc này đây hắn nói tiếng Trung.

Lão thái thái phản ứng nửa ngày mới nhớ tới chuyện tại công viên cùng trong bệnh viện, qua thật lâu mới xin lỗi mỉm cười, “Là con đã cứu ta phải không? Đa tạ con, con là hài tử tốt.”

Đoàn Đoàn “Y nha”, đưa tay tò mò muốn đi kiểm tra lão thái thái, bà sửng sốt một chút, tiếp ôn nhu, nhìn Lạc Khâu Bạch, “Ta… Có thể ôm nó một chút sao?”

“Đương nhiên.” Lạc Khâu Bạch cười cười, đem tiểu tử kia bỏ vào trên giường, Đoàn Đoàn cũng không sợ, hoặc là đối bà lão này cũng có ấn tượng, cho nên bị bọc lại còn cong ánh mắt nở nụ cười.

Lão thái thái trên mặt đều nhu hòa, mềm nhẹ chạm vào Đoàn Đoàn, thoạt nhìn phi thường thích.

Lạc Khâu Bạch bưng tới một chén canh nóng đưa qua, “Phu nhân, ăn đi, bác sĩ nói đường máu của bà thấp, phải tăng cường dinh dưỡng về sau mới sẽ không té xỉu.”

Lão thái thái kinh ngạc nhìn Lạc Khâu Bạch, như là không nghĩ tới hắn sẽ tốt với người xa lạ như vậy, bưng chén canh nhất thời không biết nói cái gì, qua thật lâu mới cười mở miệng, “Con đứa nhỏ này như thế nào ngốc hồ hồ, con biết ta là ai không, còn đem ta vào trong nhà của con? Huống chi… Sự tình trước kia, con hẳn là đều phát hiện đi? Ta cho rằng… Con hận không thể cách xa quái lão bà một chút.”

Đem sự tình trước kia nói ra, Lạc Khâu Bạch ngược lại xấu hổ, hắn không biết nên trả lời sao, chỉ có thể thành thật gật đầu, “Trước kia con đích xác chú ý tới, bất quá con cảm giác bà hẳn là không có ác ý với con của con, nếu không sẽ không chờ cho tới hôm nay, cho nên…”

Nói tới đây hắn cười tủm tỉm khoát tay áo, “Dù sao nhìn cũng sẽ không thiếu hai khối thịt, con không để ý, chẳng qua… Con có chút tò mò, bà rốt cuộc vì cái gì nhìn chằm chằm con? Là có nguyên nhân sao?”

Nhắc tới cái này, lão thái thái lập tức trầm mặc, Đoàn Đoàn ở trên giường chơi với gà Tiểu Hoàng, bụng đụng tay lão thái thái, giống viên thịt tròn trắng nõn.

Bà cúi đầu nhìn tiểu tử kia, ánh mắt càng suy sụp thương cảm, qua thật lâu mới cười khổ một tiếng, “Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là… Ta nhìn thấy con còn có tiểu gia hỏa này nghĩ đến con ta.”

“Con trai của bà?” Lạc Khâu Bạch kinh ngạc nhíu lông mày, tiếp nghĩ đến lão thái thái ở trên đường té xỉu chuyện lớn như vậy đều không có người thân ra mặt, đại khái là gia đình không hòa thuận, không khỏi thay bà khó chịu, khuyên giải an ủi, “Nhi tử cùng mẹ chỗ nào có cái gì không giải quyết được, phu nhân bà đừng khổ sở, con tin tưởng con trai của bà có lẽ chính là…”

Lão thái thái thực đạm nở nụ cười một tiếng, nhìn ngoài cửa sổ từ từ trầm xuống thái dương, vỗ vỗ tay Lạc Khâu Bạch, vừa mở miệng thanh âm khàn khàn, “Hảo hài tử, con không rõ. Con ta…”

“Đời này cũng sẽ không trở lại… Nó đã chết.”

Lạc Khâu Bạch ngây ngẩn cả người, lão thái thái rũ xuống đôi mắt, vuốt đầu Đoàn Đoàn, thanh âm tựa hồ còn mang theo chút ý cười, “Con ta lúc còn rất nhỏ, đại khái cũng giống tiểu tử kia, ta cũng thích mỗi ngày dẫn nó đi dạo công viên, phơi nắng, nó cũng thích lá trên cây. Khi đó ta thật sự hận không thể lúc nào cũng khắc khắc đều ôm nó.”

“Sau này nó trưởng thành, là một tiểu tử rất bảnh.” Nhắc tới nhi tử, lão thái thái mặt tái nhợt tựa hồ cũng mang theo ánh sáng, “Ta không nói giỡn, con ta thật sự rất bảnh, nó rất tài hoa, cũng có muốn có một sự nghiệp chân thành, rất nhiều người thích nó, ta cũng kiêu ngạo vì nó, khi đó nó cũng giống như con.”

“… Con?” Lạc Khâu Bạch chỉ chỉ mình, nếu như nói con trai của bà khi còn bé lớn lên giống Đoàn Đoàn thì thôi, trưởng thành giống hắn cái dạng này, nói như thế nào rất nhiều người đều thích suất ca đi?

Lão thái thái bị hắn đùa nở nụ cười, đứng lên, bà dĩ nhiên là một người khéo ăn khéo nói.

“Đúng, chính là con. Ta nhìn thấy con cùng tiểu tử kia liền sẽ nghĩ tới bộ dáng con ta từ nhỏ đến lớn. Kỳ thật các con cũng không giống, ta chỉ là nói các con thoạt nhìn thực hạnh phúc, kỳ thật con mạnh hơn nó nhiều, ta nhìn ra được con rất coi trọng gia đình, nếu không cũng sẽ không thương con mình như vậy. Bất quá nhi tử của ta còn kém hơn nhiều, nó thường xuyên công tác bôn ba, không bao giờ giống khi còn bé dính ta như vậy, ta một năm thậm chí còn không thấy được nó một lần, chỉ có thể nhìn ảnh chụp mà nhớ nó, khi đó ta đã nghĩ nếu nó bình thường một chút, có lẽ có thể mỗi ngày cùng ở chung lão thái bà ta.”

“Chồng của ta mất sớm, nhi tử còn chưa sinh ra đã ra đi, ta một tay nuôi nó khôn lớn, nó là người thân duy nhất, chính là…”

Nói tới đây bà nói không được nữa, thanh âm đều mang theo nghẹn ngào, “Nó đi rồi, đi rất đột ngột, thậm chí ta còn chưa kịp thấy mặt nó lần cuối cùng, cũng chỉ nhận được tro cốt của nó cùng di vật.”

“Lần này nó rốt cục có thể lúc nào cũng ở bên ta, nhưng có ích lợi gì đâu?”Bà nở nụ cười một chút, hốc mắt có chút ươn ướt.

Lạc Khâu Bạch một câu cũng nói không nên lời, người chết đã đi rồi, bất luận nói cái gì cũngđều dư thừa.

Hắn rút tờ giấy đưa cho lão thái thái, ôm Đoàn Đoàn lên, trạc tiểu mông bé một chút, tiểu tử kia ưỡn mặt tròn đi lên hôn lão thái thái một chút, miệng kêu”Nha”.

Lão nhân gia nín khóc mỉm cười, sờ sờ khuôn mặt Đoàn Đoàn, xin lỗi lắc lắc đầu, “Xin lỗi… Ta nói nhiều điều cũng vô dụng, ta nhìn con cùng hài tửcũng đã không tốt, hy vọng con có thể tha thứ cho ta, lần sau… Sẽ không, con yên tâm.”

“Kỳ thật là con cùng Đoàn Đoàn làm bà xúc cảnh sinh tình … Nên nói xin lỗi chính là con.” Lạc Khâu Bạch nhanh chóng khoát tay áo, do dự một chút vẫn là cầm tay lão thái thái, “Phụ mẫu con cũng mất sớm, hiện tại con cũng ở một mình, khi đó concũng tuyệt vọng như bà, nhưng con vừa nghĩ tới ba mẹ đều ở trên thiên đường nhìncon, nếu con cam chịu bọn họ cũng sẽ thương tâm, cho nên con không muốn nghĩ đến những chuyện bi thương nữa. Con biết là một vãn bối nói vậy với bà thật sự là khoe khoang, nhưng mất đi người thân cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là bà nhốt mình cô độc một chỗ.”

Lão thái thái sửng sốt một chút, qua thật lâu mới chậm rãi cười khẽ, “Ta ngược lại may mắn, gặp phải con hài tử ngốc nguyện ý nghe ta trò chuyện.”

Bà đưa tay vỗ vỗ Lạc Khâu Bạch, “Yên tâm đi, nhiều năm như vậy, ta sống tốt lắm, bình thường ở nhà nghe nhạc một chút, đọc sách, ngày trôi qua, hôm nay cám ơn con, cũng cám ơn tiểu bảo bối của con.”

Nói xong bà cười nhéo nhéo mặt Đoàn Đoàn, “Lần sau gặp mặt, ta còn có thể ôm nó không?”

Lạc Khâu Bạch hé miệng cười, “Đương nhiên, thằng này hướng ngoại, thích nhất cùng người khác làm nũng, chỉ sợ bà đều chịu không nổi nó dính bà thôi.”

Lão thái thái bật cười, chậm rãi đứng dậy xuống giường, Lạc Khâu Bạch vươn tay dìu bà, không cẩn thận bị dây điện trượt chân, lập tức đụng phải tủ đầu giường, nhạc phổ, máy tính cùng tai nghe tất cả đều rơi ở trên giường, phát ra “Rầm” một tiếng vang thật lớn.

Tai nghe bị xả xuống dưới, máy tính phát ra ca khúc dự thi, Lạc Khâu Bạch vội vàng dìu lão thái thái ngồi vào một bên, khốn quẫn nói, “Xin lỗi xin lỗi, bà ngồi đây đi, con dọn dẹp một chút.”

Hắn luống cuống tay chân chỉnh lý nhạc phổ, lão thái thái nghe máy tính phát nhạc đầu tiên là sửng sốt, tiếp rất nhỏ nhăn lại mày, bà theo bản năng cầm lấy mấy tấm nhạc phổ rơi vãi, biểu tình trở nên có chút kỳ quái.

“Đây là ca khúc con viết?”

Lạc Khâu Bạch xấu hổ mặt đỏ rần, nhóc con bên cạnh còn e sợ cho thiên hạ bất loạn ở trên giường khanh khách cười, “Ân… Con viết lung tung thôi, bà cũng thích âm nhạc?”

Lão thái thái không trả lời, biểu tình càng thêm kinh ngạc, chỉ chỉ nhạc phổ trên tay, “Bài hát đang phát, là điệu nhạc này? Đây là bài con viết?”

Nói xong bà nhìn thoáng qua màn hình, vừa lúc là trang web của Lạc Khâu Bạch, trong lúc nhất thời biểu tình kinh hỉ.

Bàcầm tờ nhạc phổ kia vừa lúc là ca khúc của Lạc Khâu Bạch dựa theo linh cảm từ《River flows in you》 viết ra, bởi vì duyên cớ mà tham gia cuộc thi, nên gọi là《 Tưởng niệm 》.

Lạc Khâu Bạch gật gật đầu, không nghĩ tới lão nhân gia clại biết, thăm dò hỏi, “Phu nhân… Bà trước kia chẳng lẽ nghe con hát qua?”

Lão nhân gia dừng một chút, tiếp cười khoát tay áo, “Không, ta chỉ là thực kinh ngạc con đa tài đa nghệ như vậy thôi.”

“Đúng rồi tiểu tử, con có thể nói cho ta biết contên là gì không? Chúng ta hàn huyên lâu như vậy, ta cũng không biết nên xưng hô thế nào.”

Lạc Khâu Bạch có chút bồn chồn.

Hắn rốt cuộc có nên nói tên thật cho bà?

Suy nghĩ nửa ngày, hắn vẫn quyết định nói thật, cười nói, “Con tên Lạc Khâu Bạch, bà kêu con Tiểu Lạc là được.”

Nghe được tên này, đồng tử của lão nhân gia đều co rút lại một chút, trên mặt lộ ra tươi cười cùng xót xa trong lòng, bà cẩn thận nhìn chằm chằm Lạc Khâu Bạch, trước kia trộm nhìn chằm chằm lâu như vậy cũng không có giống lúc này đây cẩn thận như vậy, ánh mắt của bà quá mức phức tạp, giống như muốn nhớ kỹ bộ dáng Lạc Khâu Bạch thật sâu, lại như là vì xác định cái gì, không nguyện ý nhìn chỗ khác.

Lạc Khâu Bạch có chút sợ, hắn sợ hãi vị lão nhân này nghe nói qua những cái gièm pha vớ vẩn đó của hắn ở quốc nội, hai người cũng không có bao nhiêu giao tình, liền tính có biết, cũng không có ảnh hưởng, nhưng hắn vẫn cảm thấy khó chịu.

Hầu kết cao thấp lăn một chút, hắn cố gắng cười tự nhiên mỉm cười, thăm dò hỏi, “Phu nhân, bà biết con?”

Lão nhân gia sửng sốt một chút, tiếp phục hồi lại tinh thần, biểu tình trên mặt đều bị bao trùm, thực đạm nở nụ cười một chút, “Đương nhiên, nếu không ta vào công viên nhìn ai?”

Lạc Khâu Bạch tổng cảm thấy quái quái, nhưng lại không nói ra được chỗ nào không được tự nhiên, bất quá chỉ cần không phải biết “Gièm pha” trước kia của hắn là được, hắn cũng không có gì lo lắng, nhịn không được cười cười nói, “Phu nhân, bà nói giỡn sao.”

“Phu nhân xưng hô thế nào, cứ gọi phu nhân cảm giác thật kỳ quái.”

Hắn đưa tay gãi gãi tóc, lão nhân gia ôn nhu cười cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn nói, “Ta họ Tô, con có thể ta là dì Tô.”

*****

Đèn hoa sáng lên, Kỳ Phong chuẩn bị hạng mục cuối cùng trướccuộc thi.

Toàn bộ nhân viên trong công ty giải trí Lưu Bạch hiểu, mặc kệ là theo ông chủ đi Mỹ, hay trấn thủ ở quốc nội, hôm nay toàn bộ tăng ca, toàn bộ tòa nhà đèn đuốc sáng trưng, tràn ngập không khí khẩn trương.

“Kiểm tra internet, phòng ngừa nếuca khúc dự thicó gặp trục trặc gì sẽ lập tức sửa chữa!

“Xác minh tư liệu và số thứ tự của thí sinh, Tiểu Trương, cậusang phòng kiểm tra phần mềm coi có gì trục trặc không?”

“Không có vấn đề!”

“Tổ tuyên truyền liên hệ các nhà đài radio lớn, tăng cường chiếu các đoạn phim với mật độ lớn nhất, Weibo cùng diễn đàn phải bảo trì liên thông!”

… . . .

Toàn bộ đại sảnh đang khẩn trương bận rộn, Kỳ Phong gắt gao nhìn chằm chằm màn hình, mỗi một phân đoạn thật nhỏ cũng không bỏ sót, thư ký bưng tới một ly trà, “Kỳ tiên sinh, nghỉ ngơi một chút đi, còn năm phút đồng hồ cuộc thisẽ chính thức bắt đầu, để chịu đựng một đêm này nữa.”

“Không cần lo cho tôi, tôi biết.”Ánh mắt của Kỳ Phong vẫn không nhúc nhích, trong lòng lại có chút khẩn trương.

Y tuyệt không vì trận đấu mà lo lắng, chuẩn bị đầy đủ hoàn thiện tất cả mọi thứ rồi, huống chi giai đoạn trước mọi người cũng hưởng ứng trên internet, lúc này đây công ty đã ổn định. Y khẩn trương là vì Lạc Khâu Bạch, lúc này đây cuộc thi rất quan trọng với hắn, y đều hy vọng thê tử của mình có thể thắng.

Lúc này điện thoại vang lên, là Lạc Khâu Bạch.

Đứng lên, bên kia khẩu khí thoải mái mà hỏi y, “Còn tăng ca sao? Nghỉ ngơi một chút, đừng liều mạng, kiếm nhiều tiền để không bị đói là được rồi.”

Kỳ Phong không tiếp lời, qua hơn nửa ngày mới hỏi, “Em không khẩn trương?”

Lạc Khâu Bạch đã sớm đoán được y sẽ hỏi cái này, “Em khẩn trương hiện tại trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, bất quá khẩn trương cũng vô dụng, lát nữa bắt đầu mới biết được kết quả.”

Thê tử vừa nói khẩn trương, Kỳ Phong lúc này chịu không nổi, sắc mặt cương thật lâu mới nghẹn xuất một câu, “Yên tâm, nếu phiếu bầu quá thấp anh sẽ kêu hệ thống cho em đứng nhất.”

Lạc Khâu Bạch bật cười, “Anh tha cho em đi, anh tưởng người xem mù sao, hôm nay anh cho em đứng nhất ngày mai công ty lập tức đóng cửa, đến lúc đó nuôi nấng phí của Đoàn Đoàn anh có sao?”

Tiểu tử kia tựa hồ ở bên cạnh hắn, nghe được “Đoàn Đoàn” hai chữ y y nha nha thấu đi lên, dán vào mặt ba ba”Nha a nha ngao”, cũng không biết kích động cái gì.

Kỳ Phong nắm chặt điện thoại, trái tim đập nhanh, khóe miệng câu một chút, nhưng trên mặt không có biểu tình, “Anh lười nói cho em, buổi tối hôm nay anh không về, yên tâm, anh sẽ không nhớ em cùng xuẩn nhi tử.”

Lạc Khâu Bạch cắt một tiếng, đưa tay nhìn đồng hồ, “Còn 30 giây.”

Kỳ Phong không lên tiếng, tựa hồ thật sự khẩn trương hơn Lạc Khâu Bạch.

“Kỳ Phong bất luận kết quả như thế nào, em sẽ về nước, đừng lo lắng. Còn có, em không trở lại thì cầm ảnh chụp kê kê của nhi tử mà nhìn đi, không cần cảm tạ em, yêu anh ngủ ngon.”

Nói xong lời này, hắn không chút do dự cúp điện thoại, đã tiên đoán được Kỳ Phong bởi vì câu nói sau cùng sẽ nóng nảy bao lâu.

Kỳ Phong để điện thoại xuống, biểu tình cổ quái khó có thể ngôn thuyết, lúc khẩn trương như vậy, thê tử của y còn muốn nói những lời không biết xấu hổ nói làm ythất thần, quả thực tội ác tày trời!

Y than mặt nhìn máy tính, màn hình màu xanh đã bắt đầu đếm ngược…

5——4——3——

《 Nhạc động toàn cầu 》chính thức bắt đầu, toàn bộ sáng lên, cuộc thi chính thức khởi động.

Người xem và fan hâm mộ đã chờ trước máy tính, đã sớm không thể chờ đợi được tràn vào.

Ngắn ngủi một phút đồng hồ, toàn bộ số phiếu tăng vọt, mắt mở trừng trừng nhìn mỗi con số không ngừng tăng, mà ánh mắt Kỳ Phong lại gắt gao khóa lại trên con số 34.

Số 34, tên ca khúc: 《 Tưởng niệm 》, tác giả: WH, tuyên ngôn dự thi: không có

10 phút số phiếu tổng cộng: 0

40 phút số phiếu tổng cộng: 1

2 tiếng 50 phútsố phiếu tổng cộng: 9



Kỳ Phong cứ như vậy ngồi hơn 3 tiếng trước máy tính, mắt mở trừng trừng nhìn số phiếu của tất cả mọi người đều tăng vọt, mà số 34 kẹp ở giữa số phiếu ít đến đáng thương.

Cuộc thi ở hải ngoại, ca khúc không phải tiếng Anh cũng rất nhiều, 《 Tưởng niệm 》 tên này rất phổ thông, thậm chí cả tuyên ngôn dự thi đều không có, sẽ làm vài người chú ý sao?

Lại qua hai giờ, các thí sinh khác tất cả đều đến có mấy ngàn phiếu, nhưng Lạc Khâu Bạch thậm chí chỉ hơn mộttrăm phiếu, 《 Nhạc động toàn cầu 》sau 6 tiếng thống kê, Lạc Khâu Bạch đứng thứ 3 ở dưới lên, cơ hồ bị những người khác đè ép.

Mặt Kỳ Phong gắt gao băng lãnh, bỏ tay vào túi nhìn chằm chằm màn hình.

Y đã sớm nói trực tiếp ký hợp đồng, phù dung câu ngu ngốc kia không nghe, công ty đều là nhà mình, không đicửa sau không phải ngốc sao?

Chết tiệt, quả thực không biết nên nói hắn có cái gì tốt, dựa theo xu thế này, hắn có thể thắng chắc làm quỷ!

Y”Phanh” một tiếng buông xuống cái ly, nheo lại ánh mắt đè xuống điện thoại, nói với thư ký, “Dựa theo an bài trước tôi nói với cô, tiến hành kế hoạch thứ hai, hiện tại báo với sản xuất và đạo diễn của công ty, tập hợp toàn bộ phim mới trong một năm gần đây, sau đó đem demo của số 34 đưa cho bọn họ, nói cho bọn họ biết đây là chỉ định của công ty muốn thúc đầy người mới, kêu bọn họ nghĩ biện pháp đề ra cơ hội hát hoặc diễn vai khách mời.”

“Vâng, Kỳ tiên sinh.”

“Còn nữa, tôi nhớ gần đây có mấy người quay quảng cáo đồ uống yêu cầu ca khúc chủ đề, hiện tại liên hệ bọn họ.”

Thư ký xoát xoát nhớ kỹ, Kỳ Phong mím thật chặt khóe miệng.

Hiện tại y cần phải giúp Lạc Khâu Bạch trở nên nổi tiếng, không cho hắn lộ diện, cũng muốn lợi dụng hết thảy cơ hội làm bài hát này nổi lên, nếu không giúp được thê tử, quả thực không có mặt mũi làmchồng.

Phân phó xong, mới vừa cúp điện thoại, điện thoại của thư ký lại reo lên.

“Còn có vấn đề gì?” Kỳ Phong nhíu mày hỏi.

“Kỳ tiên sinh, vừa rồi sân khấu có nhận điện thoại, nói có người muốn mời Lạc Khâu Bạch hát cho một đoạn quảng cáo.”Thanh âm của thư ký mang theo kinh ngạc, cô còn chưa làm theo yêu cầu của Kỳ Phong, như thế nào đột nhiên có người chủ động tìm tới cửa.

Kỳ Phong cũng sửng sốt một chút, “Là mấy công ty đồ uống?”

“Không phải, là một công ty quảng cáo từ thiện, muốn Lạc Khâu Bạch hát bài《 Tưởng niệm 》.”

“… Công ty quảng cáo từ thiện?” Kỳ Phong nghe được giật mình, y không phải cảm thấy thê tử không thích hợp với quảng cáo này, mà là không nghĩ tới chủ đề”Năng lượng chính”này, bây giờ còn nguyện ý tìm một người”Gièm pha bên người”là Lạc Khâu Bạch.

“Cái gì? Người chỉ định bài hát này là ai?”

Thư ký do dự một chút, nửa ngày mới mở miệng nói, “Là lão nhân trong quỹ từ thiện toàn cầu Quan Ái, người chỉ định là…”

“Tô Lệ Mân.”

Kỳ Phong ngây ngẩn cả người, không phải Tô Lệ Mân không nổi danh, mà thật sự rất nổi danh.

Biên kịch kim bài số một giới giải trí năm đó, người trẻ tuổi nhất có kịch bản hay nhất được giải Oscar, quan trọng là người đó là nữ, 35 năm trước lúc sự nghiệp huy hoàng nhất đột nhiên kết hôn rồi mai danh ẩn tích, đến nay không có ai gặp bà, có người nói bà đã chết, nhưng không ai dự lễ tang, có người nói bà di dân sang nước ngoài sinh con, nhưng không ai biết con bà là ai, còn có người nói bà lưu lạc đi tình nguyện, nhưng chưa từng nghe qua tung tích của bà…

Nhưng vô luận là thân phận gì, thanh danh như vậy đã đủ kinh sợ giới giải trí.

Mà bà, như thế nào sẽ đột nhiên xuất hiện, đích thân lựa chọn Lạc Khâu Bạch?

Lời của editor: Liệu bạn Bạch có thắng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.