Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 62



CHƯƠNG 62

Cuộc thi thanh thế to lớn, còn tiến hành hừng hực khí thế, mắt thấy vòng loại trên internet đã qua hơn một nửa, mỗi số phiếu của tuyển thủ dự thi cũng tăng, toàn bộ số phiếu vượt qua 10 vạn, mà Lạc Khâu Bạch mới chỉ có thể đạt đến mấy ngàn phiếu, thậm chí còn rớt xuống mấy phiếu, đứng thứ hai từ dưới lên.

Dựa theo quy định, mỗi khu vực chỉ có 5 người đứng đầu mới có tư cách vào trận chung kết, thực hiển nhiên, tha2nhti1ch hiện tại của Lạc Khâu Bạch đã cơ bản xác định bị knockout, không đứng cuối cùng đã là vạn hạnh.

Vì thế, Kỳ Phong ngoài miệng châm chọc hắn, không biết phân biệt, không biết tự lượng sức mình, có rất nhiều cơ hội không biết nắm chắc, không muốn đi đường vòng, hiện tại thua thê thảm.

Mỗi lần nghe xong lời này, Lạc Khâu Bạch liền vươn tay cào y, hai người trên ghế sô pha đánh thành một đoàn, đến cuối cùng Kỳ Phongrõ ràng buông tha câu thông trực tiếp đem người áp đảo, không quan tâm ngăn chặn cái miệng của hắn, Lạc Khâu Bạch nức nở mắng y lưu manh, đối với cái này Kỳ Phong không thèm để ý chút nào, liếm bờ môi của hắn ở trong lòng hừ lạnh một tiếng, làm chồng chỉ lưu manh với một mình thê tử, cái này gọi là tình so kim kiên!

Lúc hai người hồ nháo, Đoàn Đoàn thường xuyên vây xem, bé thực kinh ngạc vì cái gì mà ba ba đánh quái thúc thúc, cũng rất ngạc nhiên quái thúc thúc vì cái gì thích đè nặng ba ba, chẳng lẽ là bởi vì nằm trên đệm thịt thực mềm mại sao?

Ngô… Vậy bé cũng muốn nằm.

Vì thế, tiểu tử kia vừa nhìn thấy hai người áp đến đồng thời, liền kích động mà hoa chân múa tay vui sướng, miệng phát ra thanh âm y y nha nha, vừa nhìn thấy quái thúc thúc lại nằm trên”Đệm thịt”, càng thêm nóng lòng muốn thử.

Lạc Khâu Bạch mỗi lần nhìn thấy nhi tử nằm ở một bên, mở mắt tròn to, vẻ mặt ngốc nhìn bọn họ, liền xấu hổ và giận dữ đỏ mặt tía tai, nhấc chân đá Kỳ Phong, “Anh không thể ở trước mặt nhi tử làm chuyện không biết xấu hổ như vậy!?”

“Nó lại không hiểu.”

“Vậy nó cũng là hài tử! Không thể nhìn chuyện loạn thất bát tao!”

Kỳ Phong nhìn thê tử kiên quyết phản kháng, đặc biệt không tình nguyện đứng dậy, vẻ mặt ghét bỏ tiêu sái đến bên Đoàn Đoàn, ôm bé xoay người.

Tiểu tử kia mắt thấy ba ba cùng quái thúc thúc đồng thời biến mất, trước mắt biến thành tường, kinh ngạc “Nha…” Một tiếng, xoay xoay tiểu mông, cực lực muốn xoay người về, kết quảbé còn quá nhỏ, ngay cả xoay người cũng không được, chỉ có thể duỗi móng vuốt dùng sức, giống con rùa nhỏ cực lực giãy dụa.

“Lần này nó nhìn không tới.” Kỳ Phong tổng kết một câu, vừa lòng tiêu sái tiếp tục hôn môi thê tử.

Lạc Khâu Bạch suýt nữa bị tức chết, giãy dụa muốn đem nhi tử xoay lại, lại bị vũ lực trấn áp, nhịn không được ở trong lòng mắng to: Đây rốt cuộc là cha ruột sao?!

Cuộc tranh tài sắp kết thúc, vô lực xoay chuyển trời đất, không có áp lực, Lạc Khâu Bạch ngược lại mừng rỡ tự tại, một nhà ba người “Hài hòa ở chung”nhiều tuần, rốt cục cũng đến ngày ước định với Tô Lệ Mân.

Hôm nay Kỳ Phong ở nhà, Lạc Khâu Bạch sẽ không nhờ bà dì cách vách hỗ trợ chăm sóc Đoàn Đoàn, một mình đi đến quỹ từ thiện.

Hắn ở quốc nội cũng có hát quảng cáo, đại khái hiểu biết công tác kế tiếp của mình, đơn giản là vào phòng thu âm hát ca khúc, một lần sửa chữa, hát lại, thẳng đến khi nhà sản xuất hài lòng mới thôi, chuyện khác hắn không cần quan tâm.

Khi gặp được Tô Lệ Mân, bà không có trực tiếp dẫn hắn đi vào phòng thu âm, ngược lại lái xe đến Studio.

Lạc Khâu Bạch có chút kinh ngạc, nhịn không được hỏi bà, “Dì Tô, không phải nói muốn ghi âm sao? Dìsao đột nhiên dẫn con tới chỗ này?”

Tô Lệ Mân tựa hồ có cái gì lo lắng, biểu tình do dự cùng suy tính, trầm mặc một hồi bà cười lắc lắc đầu, “Conđừng hỏi nhiều như vậy, đi theo ta là được rồi.”

Lạc Khâu Bạch trong lòng có chút kỳ quái, bất quá không có tái truy vấn, chắc lão thái thái muốn cho hắn tận mắt nhìn thấy quảng cáo để biểu đạt tốt.

Tới nơi, vừa mới vào Studio liền nhìn thấy vài người mặt co mày cáu.

Nhân viên phía sau màn tất cả đều là chế tác kim bài đã từng nổi danh trong giới giải trí, tùy tiện kêu một người từng nổi tiếng, sau lại bởi vì Tô Lệ Mân rời khỏi mà từ từ mai danh ẩn tích, Lạc Khâu Bạch chỉ nhìn liếc mắt một cái liền âm thầm líu lưỡi, quả nhiên lão thái thái là đại biên kịch, chế tác cũng đều là tinh anh.

Bất quá hiện tại đại bài chế tác gì đó, hiện tại tựa hồ gặp vấn đề gì, mấy chục người ghé vào đồng thời, nghiêm túc thương lượng cái gì.

Tô Lệ Mân ho khan một tiếng, nói với Lạc Khâu Bạch, “Những người này đều là lão bằng hữu, mấy ngày nay con sẽ hợp tác với bọn họ.”

Nghe được thanh âm, bọn họ ngẩng đầu lên, Lạc Khâu Bạch cười cùng bọn họ chào hỏi, những người này rất vui vẻ, nói mấy câu liền đứng lên.

Lúc này đạo diễn vội vã tiêu sái lại đây, “Tô lão sư, diễn viên diễn vai mẫu thân hiện tại đã không thể diễn, quảng cáo này cuối tuần phải xong, nếu đến lúc đó không hoàn thành, buổi từ thiện bên kia sẽ phải dời lại ngày tuyên truyền, bà xem phải làm sao bây giờ? Chúng ta đi nơi nào tìm diễn viên có kinh nghiệm đây?”

Lạc Khâu Bạch có chút kinh ngạc, không nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy, trách không được lão thái thái vẻ mặt lo lắng, nguyên lai là đang lo lắng chuyện này.

Thực hiển nhiên chuyện này toàn bộ tổ công tác đã thảo luận vài ngày, người của bọn họ kỳ thật tìm một lão thái thái tuổi thích hợp thật sự dễ dàng, nhưng hiện tại tổ làm phim ở Mỹ, quảng cáo cũng để người Trung Quốc xem, liền tính hiện tại ở quốc nội tìm một người có kinh nghiệm diễn, cũng phải mất hai ba ngày, quảng cáo sắp phát sóng, bọn họ sao có thể chờ?

Lúc này có người mở miệng, “Tô lão sư, kịch bản là bà viết, bà xem có khả năng điều chỉnh không? Đã ba ngày, nếu không nghĩ ra biện pháp quảng cáo này cũng không thể hoàn thành.”

“Đúng vậy, Tô lão sư, hay bà tính toán theo công thức, dù sao nội dung không có ai quen thuộc hơn bà, bà diễn sẽ thích hợp hơn.”

Tô Lệ Mân lại suy yếu ho khan một tiếng, được Lạc Khâu Bạch giúp đỡ một chút mới khoát tay nói, “Ta cả đời không có diễn trên màn ảnh, cũng không nguyện ý đem khuôn mặt già nua lộ cho người khác, huống chi, có thể quay đã sớm quay, sẽ không chờ đến hiện tại.”

Nói tới đây bà đột nhiên nhìn thoáng qua Lạc Khâu Bạch, trong mắt lộ ra ôn nhu cùng kiên định, “Bất quá, tôi đã nghĩ tới biện pháp giải quyết, nếu là diễn viên, trước mắt liền có một vị.”

Người chung quanh hai mặt nhìn nhau, nơi này tất cả mọi người đều là người làm việc hậu trường, cả đời không đứng ở trên màn ảnh, nếu như nói diễn viên nói, giống như chỉ có…

Ánh mắt mọi người đột nhiên tập trung trên người Lạc Khâu Bạch, hắn bị hoảng sợ, bọn họ đều nhìn tôi làm gì?

Có người nhíu mày, có người lo lắng, càng nhiều người lộ ra biểu tình kinh hách.

Lạc Khâu Bạch không dám tin nhìn lão thái thái, nửa ngày mới lắp bắp nghẹn xuất một câu, “Dì không phải là muốn để con thế vai một cái lão thái thái đi? Bà… Đừng nói giỡn, chuyện này tuyệt không buồn cười.”

Tuy rằng so sánh với ca hát, hắn vẫn thích diễn xuất, nhưng hắn còn không đến mức để nổi danh mà không biết xấu hổ, nếu thật sự là như vậy, vậy hắn tình nguyện không hát ca khúc chủ đề.

Lão thái thái cười lắc lắc đầu, “Ta đích xác hữu ý muốn con đến tham diễn, bất quá không phải thế vai mẫu thân, mà là ta sửa chữa kịch bản, muốn cho con thử diễn vai phụ thân.”

Lời này vừa nói ra, cảLạc Khâu Bạch và tất cả mọi người sợ ngây người, vai”Lão nhân” có bao nhiêu nặng nề, chỉ cần Tô Lệ Mân tự mình sửa chữa kịch bản, đã là tốt lắm rồi, huống chi Lạc Khâu Bạch, còn là một nam nhân dính gièm pha…

“Tô lão sư, này không ổn đi? Nếu đóng vai ông lão, chúng ta tìm người trẻ cũng có thể làm được, không cần làm lớn như vậy.”

“Cuối tuần trước vừa muốn tìm diễn viên, vừa muốn quay phim, ông xác định thời gian đầy đủ? Huống chi, kịch bản tôi đã sửa xong.” Tô Lệ Mân suy yếu nhướng mày.

“Coi như hoá trang là thông qua đi, hắn cũng còn trẻ, sao có thể diễn vai người già sức yếu?”

Tô Lệ Mân nhìn thoáng qua Lạc Khâu Bạch, nghiêm túc hỏi hắn, “Khâu Bạch, con cảm thấy mình có thể không?”

Lạc Khâu Bạch không biết trả lời ra sao, hắn hiện tại đầu óc có chút loạn. Hắn đã hơn một năm không diễn rồi, có đôi khi nằm mơ cũng muốn một lần nữa trở lại màn ảnh, hiện tại thật vất vả có cơ hội, cho dù là liều mạng, hắn cũng muốn thử một lần, so với việc hát ca khúc chủ đề càng làm cho tâm hắn động.

Việc này nếu là trước kia, hắn tuyệt đối không chút do dự gật đầu, nhưng hiện tại thanh danh hắn như vậy chỉ sợ…

Nghĩ đến đây, hắn thực thản nhiên nhếch khóe miệng, “Lão thái thái, con biết dì có ý tốt, nhưng con không thể hại dì, con ở quốc nội chuyện gì xảy ra, tin tưởng mọi người ở đây, cả dì đều nhất thanh nhị sở, nếu con đồng ý tương đương hại dì, hơn nữa… Con cũng chưa bao giờ diễn vai lão nhân, lần này chỉ sợlàm cho dì thất vọng rồi.”

Ở đây tất cả mọi người không nói chuyện, giới giải trí thị phi như vậy, thực thực giả giả rất khó nói rõ ràng, Lạc Khâu Bạch đến tột cùng có làm hay không bọn họ không biết, nhưng ít ra thái độ thản nhiên của hắn làm cho bọn họ thực thưởng thức.

“Con có thể.” Tô Lệ Mân ho khan một tiếng, vẫy vẫy tay, lấy lại máy tính, nhấn vài cái, phát ra một đoạn video.

Lạc Khâu Bạch cùng tất cả mọi người đi qua nhìn.

Khi phát ra, Lạc Khâu Bạch nhận ra đây là tân bản 《 Tà dương ca 》hắn diễn.

Hắn kinh ngạc nhìn lão thái thái, không nghĩ tới bà cả cái này cũng xem qua.

Nhạc Triêu Ca cùng Giản Đồng yêu hận tình cừu, giang hồ chém giết, tất cả đều đã là quá khứ, thẳng đến khi Giản Đồng bị Nhạc Triêu Ca tại Kim Loan điện tự tay giết, bà mới đột nhiên chậm tốc độ lại.

Trên màn hình, đủ loại quan lại triều bái, Nhạc Triêu Ca nhìn tiểu thái tử bên hông mình, vẻ mặt đơn thuần kéo góc áo hắn hỏi, “Nhạc thúc thúc, phụ vương sẽ không trở về sao?”

Nhạc Triêu Ca vuốt ve đầu nhỏ của nhóc, đồng tử lóe ra, như nhìn thấy gì, khóe môi tươi cười, “Phụ vương con… Đã đi rất xa, chờ đến khi quốc gia này mưa thuận gió hoà quốc thái dân an, y sẽ trở lại gặp con, con phải thay y hảo hảo bảo hộ thiên hạ này.”

Lúc này hai mắt hắn đã nhiễm sương hoa, ánh mắt yêu thương lại uy nghiêm làm rất nhiều người xem cảm nhận âu sắc, hắn tựa như phụ thân, thiên hạ này lại đưa cho người khác, khi tiểu thái tử đăng cơ, hắn quỳ xuống đất triều bái, đó lại làmột tình thương của cha.

Tiếng sáo triền miên vang lên, lá trúc xanh biếc chảy xuôi, Nhạc Triêu Ca bước trên cánh đồng xanh ngắt, còng lưng, đầu bạc, nhìn mưa bay đầy trời và lá trúc, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt…

Lúc này, Tô Lệ Mân tạm dừng, hình ảnh dừng trên ánh mắt già nua triền miên của Lạc Khâu Bạch.

Ở đây tất cả mọi người đều là người trong nghề, tự nhiên có thể nhìn ra được vẻ mặt như vậy biểu lộ chân tình, quay một quảng cáo cũng như quay một cuốn phim, mấy phút đồng hồ gắn ngủi đánh trúng tâm người xem, thực khó, chính là Lạc Khâu Bạch, ít nhất tại 《 tà dương ca 》có bổn sự này.

Lại nhìn bộ phim làm mình đi đến điên phong, trong lòng Lạc Khâu Bạch có chút chua xót, hắn điều chỉnh vẻ mặt của mình nói, “… Đây là trước kia, con đã thật lâu không diễn xuất, lại nói thanh danh của con cũng không thích hợp quay quảng cáo này.”

“Đây là chuyện ta muốn suy xét.” Tô Lệ Mân cười nắm chặt tay hắn, tựa hồ cổ động, quay đầu lại hỏi đạo diễn, “Ông cảm thấy sao? Diễn viên tốt như vậy mà không cần, đi tìm đâu xa cũng không phải là phong cách của ông.”

Đạo diễn nở nụ cười một tiếng, đột nhiên cảm thấy chuyện này cũng rất có ý tứ, diễn một vai lão nhân, có thể đóng vai ông lãorất có tính khiêu chiến, huống chi, kịch bản là Tô Lệ Mân định đoạt, Lạc Khâu Bạch lại đích xác có chút tài năng, ông cớ sao không làm.

Ông gật gật đầu, hạ quyết định, “Khâu Bạch, đi theo người make-up đi hoá trang đi, trong chốc lát tới thử vai, tôi chỉ cho cậu cơ hội này, muốn diễn hay không quyền quyết định là do cậu.”

Lạc Khâu Bạch chớp chớp đôi mắt, nhất thời không thể tin được lỗ tai của mình, qua một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, tiếp đi theo người make-up đi vào phòng hoá trang.

Cơ hội gần trong gang tấc, không bắt được là ngốc tử, huống chi hắn thật sự rất khát vọng đóng, cho dù chỉ là màn ảnh nhỏ.

Cái gọi là thử vai cũng không phức tạp, chỉ cần đơn giản diễn, sau đó ởtrước màn ảnh tạo dáng như vậy đủ rồi, nhưng khikhuôn mặt của Lạc Khâu Bạch hoàn toàn bị nếp nhăn bao trùm, còng lưng đi ra khỏi phòng hóa trang, làm cho những người ở đây đều phải hít một hơi lương khí.

Bởi vì thật sự là… Rất thích hợp, từ phòng hóa trang ra Studio chỉ có khoảng cách vài bước, thần thái lão niên, bộ dáng đều được hắn nắm chắc không sai chút nào.

Hắn sờ soạng từ trong phòng đi ra, cầm trong tay một cây gậy gỗ, mỗi một bước đi cũng giống như đang tìm kiếm cái gì, ánh mắt của hắn bị che một mảnh vải màu đen, từ đầu đến cuối cũng không nói gì, khuôn mặt già nua, giống như giấy trắng trên mặt chỉ động đậy duy nhất một chỗ, đó là gân xanh trên thái dương.

Đây là Lạc Khâu Bạch thêm vào kêu người make-uplàm, tình cảnh này, lại bởi vì chi tiết này càng điểm thêm cho lão nhân cơ khổ không chỗ nương tựa, làm người ở đây thập phần kinh diễm.

Trong kịch bản, Lạc Khâu Bạch sắm vai lão nhân là một người mù, nhi tử chết đi làm ông càng yếu ớt, sợ hãi, mẫn cảm, cả ngày nhốt mình trong thế giới của mình vô pháp tự kiềm chế, bài xích hết thảy người khác.

Lúc này có người đột nhiên tới gần, ông mẫn cảm co rúm lại một chút, gắt gao mà bắt lấy gậy, kêu tên nhi tử.

Tiểu nam hài sắm vai nhi tử đi lên, một phen ôm ông, kêu một tiếng “Ba ba”, cánh tay của Lạc Khâu Bạch run lên, như là không thể chờ đợi được lại như là bị dọa đi, run rẩy sờ đầu tiểu nam hài, mảnh vải màu đen bị tẩm ướt một chút, một giọt nước mắt từ trên mặt trượt xuống dưới.

“… Hảo hài tử.”

Toàn trường đều ngỡ ngàng, không ai nghĩ đến Lạc Khâu Bạch có thể tiến vào trạng thái nhanh như vậy, cũng không có ai nghĩ đến hắn chỉ dùng một câu, lại làm vài người trẻ tuổi ở đây rớt nước mắt.

Lúc này, hắn chính là lão nhân đáng thương mất đi nhi tử, thậm chí rất nhiều người ỡ đây quên, hắn trên thực tế còn chưa đến 30 tuổi.

Đạo diễn kinh hỉ, vừa định kêu tạm dừng.

Lạc Khâu Bạch lại đột nhiên ho khan, hắn gắt gao mà ôm nhi tử, hô hấp dồn dập, như là muốn nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, tiểu diễn viên không ngừng nói “Ba ba con phải đi rồi”, ánh mắt của hắn bị che lại, nhìn không thấy vẻ mặt, nhưng khóe miệng lại câu xuất một tia tươi cười ảm đạm, gian nan lắc lắc đầu, càng thêm nắm chặt cánh tay.

Không khí khô khốc, hắn không ngừng ho, Tô Lệ Mân cũng hiện lên một ánh mắt phức tạp, bên trong bao hàm kinh diễm cùng… Áy náy?

Toàn trường yên tĩnh, chỉ có thể nghe được Lạc Khâu Bạch cực lực áp chế tiếng ho khan, chờ thêm năm sáu phút, hắn đột nhiên không ho, thắt lưng cũng thẳng đứng lên, tháo xuống mảnh vải màu đen, khuôn mặt đỏ bừng, “Dì Tô, con rốt cuộc muốn ho bao lâu a? Không tạm dừng, con sẽ tắt thở.”

Toàn trường sửng sốt, tiếp tất cả đều cười lên.

Tô Lệ Mân cười vỗ vỗ bờ vai của hắn nói, “Ta viết kịch bản cũng không có viết mắt củangười cha trát miếng vải đen lên, đây là con thêm vào?”

Lạc Khâu Bạch bị người ở đây cười có chút ngượng ngùng, gãi gãi tóc gật đầu, “Trước dì kêu con hát, con cầm kịch bản đã xem qua, con biết sẽ diễn như thế nào. Con cảm thấy mặc kệ là là mẹ hay cha, trong lòng đều thực kháng cự người ngoài xâm nhập, mặc dù ông đã mù, vẫn sẽ không kìm lòng nổi đem mình phong bế, bởi vì ông không có cách nào tiếp thu sự thật con mình chết đi, cho nên bịt kín ánh mắt là có thể lừa mình dối người, lừa gạt mình hết thảy đều là giả, con ông còn sống.”

Chống lại ánh mắt Tô Lệ Mân, thanh âm của hắn thấp vài phần, xấu hổ nói, “Ân… Con chỉ đoán lung tung, không biết con lý giải vậy có đúng hay không?”

“Con dán nhiều nếp nhăn trên mặt như vậy, còn bịt miếng vải đen, phỏng chừng căn bản không có mấy người sẽ nhận ra con, thiếu một lần hấp thu ánh sáng, con không đau lòng?”

Lạc Khâu Bạch sờ sờ mũi, hạ giọng cười nói, “Kỳ thật, con nói thật, con muốn người khác không nhận ra con, khó có được cơ hội để dì nguyện ý, nếu bởi vì thanh danh của con hủy diệt quảng cáo này, con chẳng phải thành ‘Tội nhân thiên cổ’sao? Lại nói, con cũng chỉ nghiện diễn xuất, lại không muốn nổi danh thế này, dì coi như con đùa giỡn lòng dạ hẹp hòi, chocon đeo miếng vải đen đi.”

Ánh mắt Tô Lệ Mân càng thêm nhu hòa, bà hít một hơi, sờ sờ đầu Lạc Khâu Bạch, “Con thật đúng là hảo hài tử”.

Bà quay đầu lại nhìn đạo diễn, như là đang hỏi “Thế nào, quyết định sao?”

Đạo diễn vươn ra ngón cái với Lạc Khâu Bạch, cười gật đầu, “Lạc Khâu Bạch, chính là cậu.”

*****

Quảng cáo lần này chỉ có mười phút, các cảnh tại Studio đã quay tốt, Lạc Khâu Bạch trên cơ bản chỉ cần hai ngày là quay xong, hơn nữa ca khúc《 Tưởng niệm 》đã hát xong, đạo diễn cùng Tô Lệ Mân nghe xong một lần thực vừa lòng, trực tiếp đem ca khúc cùng đoạn băng đưa đi hậu kỳ chế tác .

Hôm nay là tối thứ sáu, vòng loại《 Nhạc động toàn cầu 》đã sắp kết thúc, còn có ba ngày sẽ đếm số lượng phiếu bầu, quyết định kết quả cuối cùng, mà số phiếu của Lạc Khâu Bạch vẫn cứ nửa chết nửa sống, đứng trong danh sách ba người đứng chót, đã định trước vô lực xoay chuyển trời đất.

Lạc Khâu Bạch cũng chặt đứt niệm tưởng, rõ ràng từ bỏ thói quen mỗi ngày lên mạng, mỗi ngày chuyên tâm ở nhà bồi Đoàn Đoàn chơi.

Tiểu tử kia gần đây lại béo một vòng, rõ ràng ăn ít như vậy, lại tăng vài cân, có đôi khi nếu bé tát khởi kiều lai, Lạc Khâu Bạch đều suýt nữa ôm không nổi bé.

“Nhóc, conphải giảm béo, Lily cách vách lớn hơn con hai tháng, đều không có tròn bằng con.”

Lạc Khâu Bạch cầm một cây kẹo que chuyển động, thường thường đưa đến bên miệng tiểu tử kia, lúc bé vừa muốn há mồm liếm, lập tức thu hồi, cố nén cười nói, “A đúng rồi, con còn quá nhỏ, không thể ăn đồ ngọt, kia vẫn là ba ăn luôn đi.”

Nói xong tương đương ác liệt đem đường nhét vào miệng, cấp tiểu tử kia “Nha nha” gọi, ghé vào ngực hắn, duỗi tiểu móng vuốt đi bắt, tiểu mông đi theo uốn éo xoay, áp Lạc Khâu Bạch ai kêu một tiếng, “Má ơi, nhóc con sắp đè chết ba, ba mới vừa ăn cơm tối!”

Lạc Khâu Bạch nhanh chóng ôm tiểu tử kia xoay người, chợt nghe có người không kiên nhẫn quát lớn một câu, “Em cũng biết mới vừa ăn cơm chiều, vậy đừng ở trên anh cọ đến cọ đi!”

Nguyên lai Kỳ Phong đang nằm ngửa tại trên ghế sô pha xem TV, Lạc Khâu Bạch nằm ở ngực y, Đoàn Đoàn nằm ở trên ngực Lạc Khâu Bạch, ba người nằm chồng lên nhau trên ghế sô pha.

Lạc Khâu Bạch ngửa đầu, đầu gối lên cổ Kỳ Phong, cười nói, “Nếu không phải anh chiếm sô pha không di chuyển, không cho em xem TV, ai đặt ở trên người của anh, cứng rắn tuyệt không thoải mái.”

“Anh chỉ cho em nằm ở trong ngực anh, lại không để nhóc kia cũng tới giúp vui.” Kỳ Phong than mặt mở miệng.

Lạc Khâu Bạch gật đầu, vẻ mặt vô tội, “Đúng vậy, em nằm trên ngực anh, Đoàn Đoàn nằm trên ngực em, có quan hệ gì với anh? Đúng không, nhi tử?”

Nói xong hắn nhéo nhéo mặt nhi tử, tiểu tử kia “Nha ngao nha ngao” hai tiếng, giương mắt nhìn đến quái thúc thúc mặt không đổi sắc nhìn bé, nghi hoặc oai đầu, muốn vươn tay sờ mặt Kỳ Phong, lại bị y tránh đi, tay nhỏ bé trạc đến lỗ mũi quái thúc thúc.

Biểu tình của Kỳ Phong lúc này sáng lạn, lúc này vươn tay muốn đem tiểu tử kia ôm lại đây hảo hảo “Sửa chữa”.

Tiểu tử kia “Ngô a” một tiếng bị treo ở giữa không trung, tứ trảo đều không có chỗ trảo, lúc này có chút sợ hãi, vươn tay đi bắt tóc Kỳ Phong, ánh mắt mở to.

Kỳ Phong vừa lòng, đem bé một lần nữa bỏ vào trong ***g ngực của mình, tiểu tử kia hừ hừ hai tiếng, tiếp nhếch môi bắt đầu gào khan.

“…” Kỳ Phong toàn thân cứng ngắc, nước mũi bé chảy ra, lỗ tai đều đỏ, “Không cho khóc! Nam nhân khóc thì bộ dáng thế nào!”

“Nó mới mấy tháng thôi.” Lạc Khâu Bạch liếc nhìn y một cái.

“Đó cũng là nam nhân!” Kỳ Phong trừng trở về, cứng ngắc lau nước mũi cho nhi tử, nhưng tiểu tử kia ngược lại xì mũi ra, nước mũi chảy càng thêm lợi hại, thút tha thút thít đáp một bộ dáng đại ủy khuất.

“Anh không được như vậy, ôm dỗ nó đi, hôn hôn đầu nó, anh dọa nó đó.” Lạc Khâu Bạch đã sớm đối với thế công”Giả khóc”của nhi tử thấy nhưng không thể trách, lúc này giống như xem náo nhiệt, ngồi ở một bên vây xem, còn không quên chỉ điểm hai câu.

Kỳ Phong toàn thân cứng đờ, tức giận lầu bầu một tiếng “Sao phiền toái như vậy “, nhưng vẫn đem tiểu tử kia ôm vào trong ngực, không quá tự nhiên lung lay hai cái, “Ba dỗ con, không cho khóc.”

Tiểu tử kia vẫn không cao hứng, rầm rì hai tiếng, ủy khuất oai đầu vùi vào ngực Kỳ Phong, kết quả cái miệng nhỏ nhắn đụng vào nhũ đầu dưới áo sơmi Kỳ Phong.

“Nha… ?”bé kinh ngạc mở to hai mắt, lúc này cũng mặc kệnước mũi, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn “Hòn đá nhỏ” trước mắt, tiếp nha a hé miệng ngậm vào.

Lần này mặt Kỳ Phong trực tiếp tái đi, Lạc Khâu Bạch thổi phù một tiếng, cười đến ngửa tới ngửa lui, “Anh chớ khẩn trương, phóng thoải mái, nóchỉ tưởng anh là mẹ nó mà thôi.”

Phù dung câu chết tiệt, em yêu cầu anh lát nữa nghiệm chứng trên người em một chút, hai ta rốt cuộc ai là mẹ thằng nhóc này?!

Kỳ Phong xanh mặt, nhi tử vẫn tiếp tục phạm xuẩn, trong lúc nhất thời y có muốn vứt bỏ cũng không được, chỉ có thể cứng rắn ngồi ở trên ghế sô pha không nhúc nhích.

Lạc Khâu Bạch cười đủ, xách thằng nhóc kia trên người Kỳ Phong xuống dưới, ôm vào trong phòng ngủ.

Chờ đến lúc dỗ tiểu tử kia, hắn đi ra, Kỳ Phong còn mặt than ngồi ở chỗ kia, cầm cái điều khiển từ xa ấn đến ấn đi, rõ ràng thấy được Lạc Khâu Bạch cũng không lên tiếng, lỗ tai vẫn đỏ ửng.

Lạc Khâu Bạch cười trộm ngồi lên nói, “Đoàn Đoàn là thích anh, mới làm vậy với anh, về sau anh quen thì tốt rồi, làm chi thẹn thùng a.”

“… Anh vì cái gì muốn quen loại chuyện này.” Kỳ Phong vẫn mạnh miệng, bất quá thần sắc lại bởi vì câu kia “Đoàn Đoàn thích anh” mà thư hoãn rất nhiều, khóe miệng thậm chí đều cong vài phần.

Lạc Khâu Bạch duỗi thắt lưng, xoay người nằm ở trên đùi Kỳ Phong, hai người tựa như trước kia ở tân phòng ở quốc nội vậy, không nói lời nào nhưng không khí thực tốt.

Một lát sau, Lạc Khâu Bạch đột nhiên nói, “Kỳ Phong, cuộc thi coi như xong, có đôi khi em cũng nghĩ, lúc trước nên nghe lời anh khuyên bảo, liền sẽ không giống như bây giờ thua thảm như vậy .”

Kỳ Phong nửa ngày không nói gì, qua thật lâu mới vuốt ve tóc Lạc Khâu Bạch, trầm giọng nói, “Anh nuôi em.”

Dù sao công ty là của mình, không có cuộc thi, y cũng có thể một tay giúp đỡ thê tử của mình.

Lạc Khâu Bạch bật cười một tiếng, không tiếp lời, một lát sau mới nói, “Anh tính toán khi nào về nước? Cứ ở Mỹ hoài cũng không phải là biện pháp, sản nghiệp ở S thị anh không lo sao ?”

Kỳ Phong từ trong xoang mũi hừ một tiếng, không nói gì.

Thê tử của y nói lời như thế, nếu không bởi vì hắn ở trong này, mình đã sớm rời đi cái địa phương quỷ quái này.

“Em không đi anh cũng không đi. Em muốn anh rời đi, có thể cùng người họ Diệp kiaanh anhem em chứ gì.”

Lạc Khâu Bạch dở khóc dở cười, việc này rốt cuộc cùng Diệp Thừa có cái gì quan hệ, không phải lần trước không cẩn thận bắt gặp sao, đại điểu quái còn nhắc lại, thật sự là lòng dạ hẹp hòi.

“Vậy chờ em lấy được bằng tốt nghiệpđi, đại khái còn một tuần, trong lúc này em thu thập một số thứ, anh đi mua vé máy bay, đến lúc đó chúng ta đồng thời về nước, đúng rồi, anh cũng đừng quên Đoàn Đoàn, nếu không mua cho nó, em trở mặtvới anh!”

Kỳ Phong nghe xong lời này, sửng sốt một chút, đồng tử thâm sắc lóe ra, trong ánh mắt là vui sướng.

Y ôm chặt Lạc Khâu Bạch, qua hơn nửa ngày mới cong môi, cứng rắn nói, “Vậy chờ em một tuần, thật sự là phiền toái.”

Lạc Khâu Bạch thấu đi lên hôn bờ môi của y, hai người ôn nhu triền miên hôn.

Hắn tính toán phi thường tốt, một tuần sau, kỳ thi cuối cùng trong trường chấm dứt, hắn lập tức có thể dọn hành lý, tay trái đại điểu quái, tay phải tiểu tử kia, ngửa đầu xoải bước về nước, ai có thể nghĩ đến sáng sớm hôm sau chuyện bất ngờphát triển.

Đêm đó, hai người tại trên ghế sô pha ôm nhau ngủ, nửa đêm gần sáng, di động Lạc Khâu Bạch đột nhiên điên cuồng rung, tin nhắn tràn vào, còn chưa kịp xem, thiếu chút nữa di động hỏng mất.

Lạc Khâu Bạch hoảng sợ, tỉnh dậy, nhanh chóng ngồi xuống nhìn di động, liên hệ hắn chính là Diệp Thừa.

Hắn đang nghi hoặc, điện thoại lại một lần gọi vào, chợt nghe anh ta kích động kêu”Khâu Bạch ta kháo! Chuyện lớn như vậy sao không nói cho tôi! Cậu rất không trượng nghĩa !”

“… A? Chuyện gì a?”

Diệp Thừa kích động nói năng lộn xộn nói, “Quảng cáo! Cậu đóng quảng cáo của Tô Lệ Mân! Trời ạ… Cậu lần này quá đỉnh! Lão đầu kia là cậu đi, tôi vừa nghe thanh âm của cậu thì biết! Cậu làm như thế nào, mau nhìn máy tính!”

Lạc Khâu Bạch ngủ đến mơ mơ màng màng, nửa ngày sau mới mãnh liệt phản ứng, nhanh chóng nhìn đồng hồ, hiện tại đã qua 12 giờ, đã là thứ bảy.

Quảng cáo kia của Tô Lệ Mân không phải là cuối tuần phát sóng đi!

Nhanh chóng mở ra máy tính, tìm tìm, kết quả lúc này mới công chiếu mấy giờ, trên mạng lại xuất hiện hơn vạn điều tin tức!

Toàn bộ internet, Weibo còn có diễn đàn, cơ hồ bị tin tức Tô Lệ Mân lao ra giới giải trí công phá, Lạc Khâu Bạch hát và diễn trong quảng cáođều nằm trong đầu đề các tin tức.

Ba chữ “Tô Lệ Mân” đã đại biểu thực lực, hơn nữa nhóm chế tác sau lưng bà lại là những nhân vật đứng đầu trong giới giải trí, sau 35 năm đồng thời rời núi, còn dẫn theo tác phẩm mới.

Giống như Diệp Thừa nói, đây chỉ là một quảng cáo, thế nhưng có thể nổi thành như vậy!?

Lạc Khâu Bạch vẫn cứ có chút hoảng hốt, tùy tay mở một video, đây là lần đầu hắn xem quảng cáo đầy đủ này.

Không hề nghi ngờ, trình độ biên kịch của Tô Lệ Mân cũng không có bởi vì rời đi giới giải trí mà có chút lui bước, một quảng cáo chỉ có mười phút, cũng vẫn như cũ nhịp nhàng ăn khớp.

Dùng “Phụ thân” thay cho mẫu thân, kịch bản vi điều, quảng cáo này kỳ thật hoàn toàn chỉ là một đoạn phim văn nghệ nhỏ bé.

Câu chuyện nói về một ông lãomắc bệnh si ngốc không thể phán đoán, sống nương tựa nhi tử sau khi nhi tử mất, lâm vào tuyệt vọng cùng sợ hãi, ông là một người mù, vốn quen với bóng tối, từ khi thân nhân rời khỏi, ông sợ hãi, tự giam cầm mình trong không gian chật hẹp. Vì quá nhớ nhi tửông sinh ra một loạt ảo giác, cho rằng nhi tử còn học tiểu học, mỗi ngày chờ ở cổng trường, giặt quần áo nấu cơm, trên bàn để hai cái chén hai đôi đũa, thậm chí lúc ăn cơm, còn sẽ run run rẩy rẩy gắp đồ ăn cho nhi tử, dặn dò nó ăn nhiều một chút…

Ngày qua ngày, mỗi ngày lặp lại, tất cả mọi người cho rằng ông điên rồi, nhân viên công tác ở xã khu cùng hàng xóm thấy ông đáng thương, liền miễn phí đưa ông đi xem bệnh, mọi người cảm thấy chữa khỏi bệnh là đúng, là từ thiện, nhưng lão nhân cũng rất thống khổ, bởi vì ông phát hiện nhi tử không xuất hiện mỗi ngày nữa.

Ông khóc nháo, nổi điên, cầu những người hảo tâm đưa ông về nhà… Nhưng lại được cưỡng chế chữa bệnh thần kinh, rốt cục có một ngày, bệnh của ông khỏi hẳn.

Hết thảy giống như một giấc mộng thoáng qua, ảo giác biến mất, ông rốt cục biết không phải thế giới này điên, mà là ông điên, nguyên lai nhi tử đã sớm chết, là ông luôn luôn thôi miên mình.

Tất cả mọi người chúc mừng ông chữa hết bệnh, chính phủ cùng hàng xóm còn đưa thức ăn dinh dưỡng cho ông, nhưng ông ở trong căn phòng tối đen mà khóc, bởi vì cho dù là ảo giác cũng tốt, ít nhất ông còn có thể nhìn thấy nhi tử, mà không cần chờ đợi như vậy cho đến cuối đời.

Khúc cuối của quảng cáo là một màn phụ tử đoàn tụ, nhi tử vẫn là tiểu hài tử, mà lão nhân đã tóc trắng xoá, hai phụ tử nói nói cười cười ăn bữa cơm đoàn viên, ngoài cửa sổ khói lửa bay tán loạn, lão nhân kích động mà đem nhi tử gắt gao ôm vào trong ngực.

Nhưng chờ pháo hoa tan đi, ngọn đèn sáng lên, hết thảy ảo giác lần thứ hai biến mất, chỉ có một lão nhân lưng còng, ôm một tấm bia đá lạnh lẽo, mang theo nước mắt lộ ra hạnh phúc ý cười…

Lúc này, đàn dương cầm chậm rãi vang lên, thanh âm vi ách chậm rãi truyền đến:

“Tay con dày rộng ôn nhu

Cho cha một lý do luyến tiếc

Cha không phải đi một mình

Còn có thiên sứ lặng lẽ giữ lại

River flows in you

Con làm cha tưởng niệm tuôn trào…”

Trên màn ảnh màu đen, có dòng chữ thư pháp tái nhợt, “Cha mẹ, không chỉ là chữa bệnh, còn có… Yêu.”

Toàn bộ quảng cáo, nhạc dạo cơ hồ rất chèn ép, nhưng lại phiến tình tới cực điểm, mười phút ngắn ngủi, đại bộ phận khán giả nữ đều khóc từ đầu đến đuôi, mà khán giả nam có chút kiên cường, khúc cuối cùng lúc người cha ôm chặt mộ bia của nhi tử, ảo tưởng ôm chầm thân thể ấm áp của nhi tử, để lại nước mắt.

Rất nhiều người nói, quảng cáo này làm cho bọn họ nghĩ đến cha mẹ của mình, không kìm lòng nổi phải về nhà thăm gia đình. Bọn họ sống trong xã hội phức tạp này bôn ba, giao tranh, cho rằng chỉ cần có nhiều tiền là có thể cho cha mẹ sống tốt hơn, nhưng chỉ có cha mẹ lo lắng cho thân thể họ, không muốn họ đi trước mình một bước, cuối cùng… Để bọn họ ở lại thế giới cô độc lại lạnh lẽo.

Trên mạng điên cuồng, quảng cáo nàychỉ ngắn ngủi mấy giờ được nhanh chóng đăng tải, thành đầu đề đứng đầu Weibo,【Quảng cáo hằng năm cảm động người xem】

Bởi vì câu chuyện xót xa trong lòng mà thổn thức không thôi, có người cảm khái công lực biên kịch không giảm của Tô Lệ Mân, càng nhiều người cảm độngnhân vật “Phụ thân”kia cùng bài hát《 Tưởng niệm 》.

Rất nhiều võng hữu kinh ngạc, tác giả kí tên là WH, nhưng người hát ca khúc chủ đề rõ ràng là một người trẻ tuổi.

WH rốt cuộc là ai? Thanh âm kỳ lạ như vậy, diễn hay như vậy, nếu như trong giới giải trí, không có lý nào nhận không ra?

Trong lúc nhất thời “WH” cùng 《 Tưởng niệm 》hai từ khóa này thành hai từ khóa đứng đầu được nhiều người tìm.

Bài hát này giản dị tự nhiên, trình độ biểu diễn cũng thực giống nhau, nhưng kết hợp quảng cáo cùng hình tượng”Phụ thân”, mỗi lần nghe thấy đều cảm động lòng người, làm rất nhiều người nhịn không được muốn biết.

Nhưng tìm kiếmhết trên internet cũng tìm không ra bất kỳ tư liệu nào của WH, cũng không có địa chỉ. Càng nhiều người bắt đầu tìm tòi, có người đột nhiên phát hiện, 《 Nhạc động toàn cầu 》không chút nào thu hút khu vực hải ngoại cũng có một ca khúc cũng gọi là《 Tưởng niệm 》, ca sĩ hát đúng là WH!

Trời dần dần sáng lên, Lạc Khâu Bạch còn ngỡ ngàng, lúc này di động của Kỳ Phong đột nhiên vang lên, y cau mày mơ mơ màng màng nghe, không cẩn thận ấn loa ngoài.

Chợt nghe thư ký ở bên kia khiếp sợ nói, “Kỳ tiên sinh! Lạc Khâu Bạch hắn… Hắn hắn hắn…”



“Hắn làm sao?” Kỳ Phong vừa nghe, lập tức ngồi dậy, ánh mắt vừa lúc cùng Lạc Khâu Bạch vô tri vô giác nghe được.

“Số phiếu của cậu ấy đột nhiên tăng vọt! Chưa tới 8 giờ cũng vượt hơn mười mấy chục người! Công ty đều loạn rồi, cái này chúng ta phải làm gì!?”

Lời của editor: Bạn Bạch đỉnh dã man!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.