Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 68



CHƯƠNG 68

Toàn bộ trong phòng tối như mực, không cò một tia ánh sáng, ngoài cửa sổ bóng đêm dày đặc, phòng to như vậy một thân ảnh cũng không có.

Ông chậm rãi ngồi xuống, chống thân mình, nhưng không có một người trả lời, ông khó hiểu cảm thấy thê lương cùng cô độc, lớn tiếng hô, “Quản gia, cho tôi một chén nước.”

Thanh âm của ông không có một bóng người trong phòng nghe thấy, ông kịch liệt ho khan vài tiếng, rốt cục không chịu nổi tư vị như vậy, chống gậy đi xuống lầu, trong phòng khách dĩ nhiên đèn đuốc vẫn sáng trưng, ngọn đèn ấm áp quất sắc như muốnchiếu một tầng sa mỏng nhu hòa xuống, bên cạnh lò sưởi bùm bùm đốt cháy, mang theo hương vị gia đình.

TV sàn sạt vang, trên màn ảnh dĩ nhiên là Kỳ Phong công khai xuất quỹ, mà trên ghế sô phalà hai người, một người là y, một người khác là Lạc Khâu Bạch, hai người cũng không biết nói cái gì đó, hi hi ha ha ai cũng không chú ý tới tiếng bước chân phía sau, bên kia trên ghế sô pha, còn có một một tiểu hài tử mập mạp, miệng bé ngậm núm vú cao su, đang đứng trên ghế sô pha cố gắng đi về phía trước, nhưng bé quá nhỏ, đi một bước lại té ngã, nhưng cũng không sợ đau, khanh khách ngây ngô cười.

Hết thảy đều an nhàn ấm áp, nhưng trong lòng ông tất cả đều là hỏa khí, nhìn hai người trên ghế sô pha, lớn tiếng quát lớn một câu, nhưng không người nào để ý, chỉ có tiểu tử trên ghế sa lông ngạc nhiên nhìn ông, lộ ra khuôn mặtgiống Kỳ Phong khi còn bé.

Trong lòng ông vừa động, nhịn không được vươn tay đi ôm bé, tiểu hài tử tròn vo hoảng sợ liếc ông một cái, tiếp nha nha khóc lớn, dùng tiểu móng vuốt chụp mặt của ông, hiển nhiên là bị dọa sợ.

“Bé ngoan, đừng sợ, cho ông ôm một cái.”

Ông nhẹ giọng dỗ, nhưng đứa bé kia khóc càng ngày càng lợi hại, ủy khuất mặt đều nghẹn đỏ, nói cái gì đều không cho ông đụng một chút.

Vừa lúc đó đèn trong phòng đột nhiên toàn bộ dập tắt, hết thảy toàn bộ biến mất, toàn bộ phòng khách lâm vào hắc ám, Kỳ Phong còn có tiểu nam hài mập mạp đồng thời tiêu thất, lò sưởi một tia nhiệt khí cuối cùng cũng bị dập tắt, toàn bộ phòng nhất thời lạnh như hầm băng.

Ông mãnh liệt sợ run cả người, tiếp mở mắt, sau lưng bị mồ hôi lạnh sũng nước.

Nguyên lai chỉ là một giấc mộng…

“Lão gia, ngài có khỏe không?” Tôn đạo trưởng cúi đầu vẻ mặt lo lắng nhìn ông.

Kỳ lão gia chống thân mình ngồi xuống, nhớ tới một giấc mộng kia, sắc mặt phi thường không xong, lắc lắc đầu nói, “Không có việc gì, nằm mơ thôi.”

Ông nhắm mắt lại, cẩn thận hồi tưởng tiểu hài tử mập mạp kia, không phải là nam hàilúcông ở trên đường ngẫu nhiên thoáng nhìn qua sao.

Ông càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, trước tìm được chuyện Lạc Khâu Bạch bên người có hài tử, càng thêm cảm thấy bất khả tư nghị, nếu ngày đó ở trên đường thấy nam nhân thật là Lạc Khâu Bạch, trong tay của hắn như thế nào sẽ có một hài tử giống Tiểu Phong như vậy?

Tôn đạo trưởng đặt đệm phía sau ông, bưng một chén thuốc lại đây, “Lão gia, uống thuốc trước đi, nhà bếp mới vừa nấu.”

Kỳ lão gia khoát tay áo, ánh mắt phi thường phức tạp, mang theo điểm mê hoặc cùng bất an, Tôn đạo trưởng nhíu mày, suy nghĩ một chút, mới chậm rãi mở miệng, “Lão gia là muốn thiếu gia?”

Nhắc tới Kỳ Phong, kỳ lão gia lúc này nhíu mày, “Có ý gì?”

“Vừa rồi ngài ngủ, bần đạo bắt mạch cho ngài, phát hiện mạch của ngài kịch liệt di động, vừa thấy chính là tâm thần không yên, hơn nữa…”Ông ta dừng một chút, thật cẩn thận mở miệng, “Lúc ngài ngủ luôn luôn hô hài tử, hài tử, đứa nhỏ chẳng lẽ không phải thiếu gia?”

Kỳ lão gia giận tái mặt, qua nửa ngày mới suy sụp mở miệng, “Nguyên lai ta cũng coi như có con cháu, hiện giờ lại thành người cô đơn.”

“Lão gia hà tất nói như vậy, thiếu gia tuy rằng cùng ngài náo loạn mâu thuẫn, nhưng mỗi tuần đều sẽ đúng hạn đến thăm ngài, cũng hiếu thuận với ngài, lời này nói nặng quá.”

Kỳ lão gia cười nhạo một tiếng, “Nói nặng? Nó lấy đi cổ phần công ty của nó và ba nó, rời đi Côn Luân tự lập, vì nam nhân màkhông nghe lời tôi, sao có thể gọi là hiếu thuận?”

“Nó bức tôi nếu không chấp nhận Lạc Khâu Bạch, sẽ không kế thừa gia nghiệp!”

Nói xong ông ho khan vài tiếng, vừa nghĩ tới hoàn cảnh trong mộng, liền càng thêm bi thương.

Chẳng lẽ ông thật sự làm sai sao?

Không, ông không sai, ông sẽ không cho phép Kỳ gia đoạn tử tuyệt tôn, lại càng không muốn tôn tử cùng nam nhân giảo hợp cùng một chỗ, nếu người khác biết trưởng tôn Kỳ gia là đồng tính luyến ái thích nam nhân, ông sẽ vứt bỏ người này.

Tôn đạo trưởng nhìn sắc mặt ông, chỉ biết ông đang suy nghĩ gì, nhất thời nhịn không được nói, “Ngài… Còn nhớ rõ hài tử năm đó cùng Đại công tử ở bên ngoài sao? Kỳ thật đó cũng là huyết mạch củaKỳ gia, nếu còn có thể tìm…”

“Làm càn! Khụ… Khụ khụ!” Kỳ lão gia đột nhiên đập bàn, quát lớn, “Tôn đạo trưởng, đừng tưởng rằng ông ở Kỳ gia đã lâu, là có thể hồ ngôn loạn ngữ!”

Tôn đạo trưởng cũng tự biết lỡ miệng, không cẩn thận nhắc tới bí mật của Kỳ gia năm đó, nhưng nghĩ lại lại cảm thấy không nói không được, nhịn không được hít một hơi, “Xin lỗi lão gia, tôi lắm miệng, tôi chỉ cảm khái, nếu đứa bé kia còn sống, không chừng còn có thể lưu lại huyết mạch cho Kỳ gia.”

Kỳ lão gia hừ lạnh một tiếng, “Thiếu Trạch bị nữ nhân ám toán mới làm chuyện như vậy, bản thân nó không thừa nhận, những người loạn thất bát tao, còn không biết từ đâu lại làm ra loại chuyện xấu này với Kỳ gia, tôi đương nhiên lại càng không thừa nhận. Con dâu của tôi chỉ có một, tôn tử cũng chỉ có một, những người khác cùng Kỳ gia có cái gì quan hệ?”

“Huống chi, quái bệnh của Kỳ gia aicũng trốn không thoát, có một Tiểu Phong là đủ rồi, còn muốn một người có quái bệnh nữa sao?”

Lời này vừa nói ra, Tôn đạo trưởng không nói gì thêm nữa.

Hài tử Kỳ gia, ai cũng sống không đến 30 tuổi, tính tính tuổi, đứa bé kia cũng 30 tuổi, rốt cuộc xem như chôn vùihương khói Kỳ gia…

Đang lúc phòng đang lâm vào trầm mặc, cửa phòng đột nhiên được gõ.

“Tiến vào.”

Trợ lý cầm một văn kiện thật dày đi tới, “Lão gia, thứ ngài muốn chúng tôi điều tra, đã điều tra được rồi, đều ởtrong này.”

Lão gia ho khan vài tiếng, mở ra phong thư vừa thấy, lúc này thay đổi sắc mặt, phất tay kêu trợ lý đi xuống, ông khiếp sợ cùng mê hoặc.

“Làm sao vậy, lão gia?” Tôn đạo trưởng nhịn không được mở miệng.

Lão gia mím miệng đem phong thư đưa cho ông ta, Tôn đạo trưởng vừa thấy cũng dị thường kinh ngạc.

Trong phong thư thật dày là một xấp ảnh chụp, nhìn ra là ảnh chụp, trên ảnh chụp đều là Lạc Khâu Bạch, hắn xuất hiện tại cửa biệt thự, hoặc là đi xuống từ xe Kỳ Phong, hắn che giấurất kín, đeo kính râm khẩu trang cùng khăn quàng cổ, nhưng người quen thuộc liếc mắt một cái vẫn có thể nhận ra hắn.

Trong ảnh chụp, trong ***g ngực của hắn hoặc là bên người hắn vẫn luôn có một hài tử, đứa bé kia có khi nằm ở trong xe đẩy, có khi ngồi ở địu, thoạt nhìn phi thường hoạt bát, có mấy ảnh được chụp thập phần rõ ràng, có thể đầy đủ nhìn thấy mặt hài tử kia.

Mắt to, mặt tròn, cười rộ lên còn có má lúm đồng tiền, cứ việc nó còn rất nhỏ, nhìn không ra hình dáng rõ ràng, nhưng nhìn kỹ, tước xuất góc cạnh, cùng Kỳ Phong cơ hồ có năm sáu phần tương tự.

Kỳ lão gia kinh ngạc nói không ra lời, nếu trước ông hoa mắt, ác mộng cũng là bởi vì suy nghĩ, ảnh chụp này giải thích như thế nào?

Này chứng minh ngày đó ông tuyệt đối không nhìn lầm, nam nhân kia chính là Lạc Khâu Bạch, về phần đứa bé này…

Tôn đạo trưởng nhìn chằm chằm ảnh chụp, gắt gao cau mày, trên mặt dần dần trào ra khiếp sợ cùng bất khả tư nghị, tiếp lại chuyển thành hoang mang cùng mâu thuẫn.

Kỳ lão gia hít một hơi, nghĩ đến ác mộng, bàn tay đều có điểm không xong, “Đạo trưởng, chuyện này ông thấy thế nào?”

Lạc Khâu Bạch biến mất đã hơn một năm, trở về bên người đột nhiên có hài tử, này vốn cũng rất khả nghi, huống chi, đứa bé này lại giống Kỳ Phong như vậy, nếu như Kỳ Phong có thể đồng ý sinh con, hoặc tìm người khác sinh hài tử, ông đã sớm thỏa hiệp, hai ông cháu sẽ không nháo đến hiện tại.

Cho nên… Đứa bé này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?!

Tôn đạo trưởng vuốt râu mép, cẩn thận cân nhắc, trong lòng đột nhiên trào ra một ý bất khả tư nghị.

“Lão gia, ngài còn nhớ rõ tôi có nói qua với ngài, danh khí một khi tìm được nhục thược, thể chất sẽ phát sinh thay đổi không?”

Kỳ lão gia không biết ông ta đột nhiên nhắc tới chuyện này làm gì, nhíu mày gật gật đầu, “Nếu ông muốn nói chìa khoá chi khế thì không cần phải nói, bất quá chính là phù dung câu không ly khai Tiểu Phong mà thôi, cái này tôi đã biết, ông không cần nói cho tôi biết, tôi không quan tâm.”

Tôn đạo trưởng lắc đầu, “Cũng không phải như vậy.”

Ông ta gắt gao nhíu lại mi, lại như là hưng phấn, lại như là nghi hoặc, thậm chí cả ghế dựa đều ngồi không yên, không thể không đứng lên đi qua đi lại, “Hình thành chìa khoá chi khế xong, danh khí ỷ lại nhục thược, phong nguyệt vô pháp chia lìa là bước đầu tiên. Bởi vì danh khí vốn là vật hiếm lạ, muốn hình thành chìa khoá chi khế khó càng thêm khó, cho nên từ xưa đến nay không có nhiều tiền lệ, sách cổ ngược lại có ghi lại, nói danh khí thành khế sẽ điều chỉnh thân thể, đem thể chất điều chỉnh đến trạng thái phong nguyệt thích hợp nhất, kỳ kinh bát mạch cùng lục phủ ngũ tạng cũng sẽ biến hóa theo, danh khí đổi thể chất, sẽ có nhiều con, sẽ sinh con trai.”

Kỳ lão gia gắt gao cau mày, cẩn thận cân nhắc một chút, đầu như là bị va chạm, “Ý của ông là nói… Danh khí thay đổi thể chất là có thể có thể lưu lại hậu đại?”

“Đạo lý là như thế này, chẳng qua…”

Nghe đến đó, Kỳ lão gia hơi hơi mở to hai mắt, vội vàng hỏi, “Chẳng qua cái gì?”

Tôn đạo trưởng nhíu mày, như là lầm bầm lầu bầu nói, “Chỉ là thể chất như vậy chỉ tồn tại trên người nữ tử, trên người nam tử chưa bao giờ có, bần đạo cũng nói không chính xác rốt cuộc có phải như vậy hay không.”

“Dù sao nam tử dựng dục hậu đại từ xưa đến nay chưa bao giờ có tiền lệ, phù dung câu là danh khí, cũng rất khó nói rõ ràng rốt cuộc có phải thật vậy hay không.”

“Nói cách khác, trước kia không có không có nghĩa là vĩnh viễn không có?”Biểu tình của Kỳ lão gia phức tạp khó có thể hình dung, cầm lấy ảnh chụp nhìn tiểu tử cười mặt mày hớn hở kia, tim đập mạnh, cảnh tượng trong mộng làm ông hoảng hốt, kinh nghiệm thương trường nhiều năm như vậy, lòng bàn tay của ông vào thời khắc này cũng nhịn không được đổ mồ hôi.

Tôn đạo trưởng không dám gật đầu, cũng không dám lắc đầu, không nắm chắc ông ta sợ mình một khi nói sai, sẽ có phiền toái, chỉ có thể hàm hồ nói, “Bần đạo chỉ có thể nói, chỉ cần là danh khí thành khế đều có khả năng này, nhưng rốt cuộc có phải thật vậy hay không, cũng chỉ có thể nghiệm thật giả mới biết được.”

“Thể nghiệm thật giả…” Kỳ lão gia cau mày, không tự giác mà lập lại một lần, bàn tay nắm lấy sàng đan, cúi đầu nhìn ảnh chụp, hài tửbị Lạc Khâu Bạch ôm vào trong ngực, trong lúc nhất thời không nói thêm câu nữa.

*****

Bởi vì 《 Tà dương ca 》 quá mức náo nhiệt, rất nhiều nhà sản xuất đều rất vừa ý tìm Lạc Khâu Bạch quay phim cổ trang.

Lạc Khâu Bạch tìm một kịch bản cũng không tệ lắm, hôm nay đi thử trang phục.

Nhớ rõ hơn một năm trước, hắn muốn đóng nam thứ, trong một ngày mưa, kết quả vẫn là bị người có chỗ dựa đoạt đi, khi đó hắn đã nghĩ chính mình phỏng chừng cả đời không “Quý khí”.

Kết quả hiện giờ, phong thuỷ chuyển biến, lần này hắn sắm vai nhân vật vừa lúc cũng là Nhị hoàng tử.

Đó là vở cung đình, hắn diễn vai nam thứ phản diện, chuyên môn lục đục với nam chính là Thái tử, từ ngôi vị hoàng đế đến nữ nhân, muốn đoạt hết, là một người mặt ngoài nho nhã vui vẻ, phong lưu phóng khoáng, sau lưng lại tâm ngoan thủ lạt.

Bởi vì tính cách của nhân vật, trang phục của hắn phi thường hoa lệ, trong đó đẹp đẽ quý giá nhất là một bộ trường bào màu chàm tú ngũ trảo long, mang bảo kiếm màu bạc, thập phần đáng chú ý.

Đáng tiếc trang phục và đạo cụ tuy rằng đáng chú ý, nhưng mặc vào thật sự là giày vò.

Bởi vì là cổ trang, Lạc Khâu Bạch không thể không mặc, mặc cho thợ make-upkéo tóc của mình lên, làm da đầu hắn phát đau.

Thợ make-up là một nữ nhân hơn 30 tuổi, Lạc Khâu Bạch nhanh chóng cầu xin tha thứ, “Tỷ tỷ, tôi bị chị kéo sắp thành người hói đầu, chị không thể bởi vì tôi suất liền kích động như vậy.”

Một câu làm thợ make-up tức cười, “Tới địa ngục đi, chỉ biết ba hoa, nếu tôi đây không hao tâm tổn trí cố sức trau chuốt cho cậu, cậu sao có thể suất như vậy?”

Nói xong cô thuận tay đem lọn tóc mỏng ở sau ót Lạc Khâu Bạch chuốt vào trong, kết quả đột nhiên phát hiện dưới cổ áo Lạc Khâu Bạch tựa hồ có một dấu vết hồng sắc, thoạt nhìn có chút quỷ dị.

Cô nhịn không được nhìn thoáng qua, lúc này một bàn tay đột nhiên ngăn lại, “Mỹ nữ, bên kia đạo diễn gọi cô kìa.”

Thợ make-up vừa nghe thấy nhanh chóng chạy đi, Lạc Khâu Bạch vừa nhấc tóc thấy Trịnh Hoài Giang, không đợi mở miệng, đã bị anh ta hung hăng trừng mắt nhìn, hạ giọng trầm giọng nói, “Tiểu tử cậu có thể thu liễm một chút không? Cậu mới phủi sạch quan hệ với gièm pha kia, bây giờ còn muốn giảo hợp?”

“A… ?” Lạc Khâu Bạch sửng sốt một chút, không kịp phản ứng là xảy ra chuyện gì.

Trịnh Hoài Giang xem thường, nhìn thoáng qua cổ của hắn, dùng khẩu hình miệng nói hai chữ “Dấu hôn” .

Lạc Khâu Bạch theo bản năng sờ cổ, tiếp nghĩ cái dấu vết này vẫn là ngày đó ở chỗ hoang vắng kia, bị Kỳ Phong đặt ở trong xe gây sức ép, đều mẹ nó qua vài ngày, còn không có biến mất, thật không biết tên kia có phải chó không.

Hắn xấu hổ nhanh chóng ho khan một tiếng, kéo cổ áo lên, “Nhất thời sai lầm… Nhất thời sai lầm…”

Trịnh Hoài Giang xem thường, hạ giọng nói, “Nhìn cậu, một bộ bị Kỳ Phong gây sức ép thận hư, nếu không phải bởi vì hợp đồng của cậu với Tinh Huy chưa đến kỳ hạn, tôi cũng lười phản ứng cậu.”

Lạc Khâu Bạch dở khóc dở cười, “Trịnh lão sư, anh hôm nay tới trường quay chính là muốn sỉ nhục tôi?”

Trịnh Hoài Giang hừ một tiếng, đưa qua vài kịch bản, “Trước có không ít nhà sản xuất đều tới tìm cậu, bất quá phim dở rất nhiều, tôi giúp cậutừ chối rồi, mấy phim cũ nát này, hao phí nhân khí, còn không bằng tập trung tinh lực vào vài bộ hay. Vài kịch bản này là tôi thay cậu chọn, xem trước một chút, thích cái nào.”

Lạc Khâu Bạch gật gật đầu, tùy tay cầm vừa thấy, đột nhiên miết đến một cái tên quen thuộc, “Hàn Chiêu?”

Thiên tài trong giới giải trí, đạo diễn hai năm nay đột nhiên có tên tuổi, mặc dù ở quốc tế được thưởng không ít, nhưng nghe nói người này tính tình phi thường quái gở, rất ít khi chủ động liên hệ diễn viên, cũng rất ít người gặp qua anh ta, lần này có thể làm cho người này tìm tới cửa, cũng thật sự kỳ lạ.

Trịnh Hoài Giang nhíu lông mày, khóe miệng gợi lên ý cười, “Đúng, chính là Hàn Chiêu.”

“Anh tasao lại tìm tôi? Tôi không biết anh ta, cũng hoàn toàn chưa xuất hiện với anh ta.” Lạc Khâu Bạch không hiểu.

Trịnh Hoài Giang không trả lời, cười nói, “Cậu xem trước kịch bản đã rồi hãy lo chuyện khác.”

Lạc Khâu Bạch rút ra kịch bản, vừa muốn mở ra, kết quả di động đột nhiên vang lên.

Hắn chợt nghe điện thoại đầu kia truyền đến thanh âm vội vàng của dì Trương, “Lạc tiên sinh, xin hỏi ngài hiện tại ở nơi nào? Có vội không?”

Lạc Khâu Bạch vừa nghe bà gấp như vậy, phút chốc ngồi xuống nói, “Con không vội, dì nói chậm một chút, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì?”

“Đoàn Đoàn đột nhiên phát sốt, thiếu gia đang đi họp ở tỉnh, không về kịp, ngài cùng thiếu gia không về tôi cũng không dám tùy tiện kêu bác sĩ gia đình tới, ngài nếu không vội về một chuyến đi.”

Lạc Khâu Bạch vừa nghe không dám trì hoãn, tắt điện thoại xin đoàn phim nghỉ, đứng dậy đi ra ngoài.

Trịnh Hoài Giang thấy hắn sắc mặt không tốt, hỏi xảy ra chuyện gì rồi chủ động muốn đưa hắn trở về.

Tiểu tử kia từ khi sinh ra đến hiện tại, vẫn luôn thực khỏe mạnh, chưa bao giờ sinh bệnh, lần này có thể là trái mùa, tiểu tử kia tắm bắt đầu hắt xì, sau không đầy một lúc thì phát sốt.

Chờ Lạc Khâu Bạch về nhà, tiểu tử kia mặt đỏ bừng, trong lỗ mũi còn dính nước mũi, ánh mắt ngập nước đỏ rực mở to, vừa nhìn thấy ba ba, bắt đầu ủy khuất. Lạc Khâu Bạch vẫn luôn đem tiểu tử kia vào trong lòng, thấy nhi tử như vậy, đem bé ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng dỗ, “Đoàn Đoàn không khóc a, ba ba cho con sờ sờ, trong chốc lát không khó chịu.”

“… Nha…” Tiểu tử kia kêu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong ngực ba ba, bắt lấy tay Lạc Khâu Bạch, bộ dáng như là hơi chút ly khai ba ba sẽ rớt xuống.

“Thực xin lỗi… Lạc tiên sinh, đều tại tôi không lau khô tóc cho Đoàn Đoàn đã cho bé ngủ, thật sự xin lỗi…”

Dì Trương giải thích, Lạc Khâu Bạch cũng biết hài tử đau đầu nhức óc thực bình thường, là hắn làm ba ba không thể bảo vệ tốt con, không thể oán giận người khác.

“Dì Trương, dì đừng như vậy, dì đã thực tận tâm, là con bận quá sơ sót Đoàn Đoàn.”

Hắn an ủi lão nhân gia, gọi cho Kỳ Phong, Kỳ Phong vừa nghe Đoàn Đoàn bị bệnh, cũng trực tiếp chạy về nhà.

Lạc Khâu Bạch cho Đoàn Đoàn uống thuốc, dỗ bé đi ngủ, nhưng không hết sốt, ngược lại lợi hại hơn.

Đoàn Đoàn khó chịu, cũng không có hăng hái như vậy, tựa vào trong ngực ba ba, toàn thân nóng hổi, bên cạnh Phong Phong không ngừng mà đảo quanh, “Miêu nha miêu nha” gọi.

Lạc Khâu Bạch nhìn đau lòng, lại kêu bác sĩ đến, kết quả bác sĩ nói hài tử nhỏ như vậy phát sốt, ông không thể tùy tiện lộn xộn, đề nghị trực tiếp đưa đi bệnh viện.

“Nha… Nha a…”

Đoàn Đoàn hút hút nước mũi, phát ra một tiếng thở nhẹ suy yếu, Lạc Khâu Bạch hôn hôn trán của bé, kết quả nóng miệng cũng giống như bị phỏng.

Lúc này hắn cũng không dám trì hoãn, kêu Trịnh Hoài Giang hỗ trợ đưa hắn đi bệnh viện gần đây.

“Cậu ôm hài tử đi bệnh viện, không sợ đầu đề ngày mai không phải cậu đúng không?” Trịnh Hoài Giang dừng lại xe nhịn không được mở miệng, “Cậu đem hài tử cho tôi đi, đi xe của tôi trở về, tôi mang nhi tử của cậu đi khám bệnh.”

“Nó lần đầu tiên bị bệnh, bên người thân nhân đều không có sao được?”

Lạc Khâu Bạch cúi đầu nhìn nhi tử nắm chặt quần áo không buông tay kia, lại ôm sát bé vài phần, hắn không thể bởi vì chính mình mà cả nhi tử cũng không để ý.

Liền tính bị phóng viên bắt được thì sao, nhi tử có cái gì nhận không ra?

Lạc Khâu Bạch nghĩ như vậy liền càng kiên định đi bệnh viện, kéo khăn quàng cổ cùng khẩu trang, đè thấp mũ, ôm nhi tử xuống xe.

Buổi tối bệnh viện rất ít người, Trịnh Hoài Giang hỗ trợ đi vào phòng bệnh, đột nhiên nhận được điện thoại của Tinh Huy, bất đắc dĩ ly khai.

Bệnh của tiểu tử kia kỳ thật không nặng, chỉ cảm mạo thường, truyền một chai nước biển là được, nhưng bởi vì chưa bao giờ sốt cao, hơn nữa tuổi quá nhỏ, cho nên có vẻ phi thường nghiêm trọng.

Nghe bác sĩ nói xong, Lạc Khâu Bạch nhẹ nhõm.

Nằm ở trên giường bệnh vuốt ve Đoàn Đoàn ngủ say, tiểu tử kia đã hạ sốt, lúc này ngủ ngon.

Lúc này Kỳ Phong điện thoại tới, “Đoàn Đoàn thế nào?”

Nghe thanh âm ychắc đang đi trên đường.

Lạc Khâu Bạch hít một hơi, duỗi thắt lưng nói, “Cảm mạo nhỏ thôi, không nghiêm trọng, hiện tại đã hạ sốt, anh đừng gấp.”

Kỳ Phong không nói gì, mơ mơ hồ hồ tựa hồ thầm mắng một tiếng, như là đang mắng chính mình không ở bên người.

Lạc Khâu Bạch cười cười, “Tiểu tử kia hiện tại ngủ rồi, anh muốn nghe nó ngáy sao?”

Kỳ Phong lại không nói chuyện, “Không cần đánh thức nó.”

Lạc Khâu Bạch gợi lên khóe miệng, đem ống nghe phóng tới bên miệng Đoàn Đoàn, tiếng thở nhẹ của tiểu tử kia theo ống nghe truyền đi qua, điện thoại bên kia Kỳ Phong ngồi trong xe không thể nín cười.

“Phát sốt cao như vậy, còn ngủ ngon như vậy, thật là ngu ngốc.”

“Chờ anh phát sốt còn ngốchơn nó.” Lạc Khâu Bạch phun một câu, Kỳ Phong trầm mặc, qua đã lâu mới chậm rãi mở miệng, “Vài tiếng nữa anh tới, chờ anh.”

Tiếp y không đợi Lạc Khâu Bạch nói chuyện, lại trầm giọng mở miệng, “Anh rất nhớ em, còn có nhi tử.”

Nói xong y như là nhận thấy được mình lại nói lời buồn nôn sến súa như vậy, không đợi Lạc Khâu Bạch mở miệng, tiếp đỏ mặt tía tai cúp điện thoại, dẫn tới Lạc Khâu Bạch sửng sốt nửa ngày mới bật cười.

Đến sau nửa đêm, Đoàn Đoàn hạ sốt, tiểu tử kia rốt cục có chút ý thức lại bắt đầu không thành thật, ngô ngô a a huy tiểu móng vuốt, tựa hồ muốn uống sữa bột.

Lạc Khâu Bạch bọc cho bé áo khoác thật dày, đem tiểu tử kia ôm giống bông vải mới dám ôm bé đi ra ngoài.

Bóng đêm yên lặng, Lạc Khâu Bạch vùi vào khăn quàng cổ, đứng ở ngoài bệnh viện bắt taxi.

“Ngô a…” Tiểu tử kia đem đầu vùi vào ngực Lạc Khâu Bạch, tiến vào trong khăn quàng cổ của ba ba.

“Thằng nhóc này vừa khỏe một chút liền không thành thật, nhắm mắt lại ngủ, không cho hồ nháo.” Lạc Khâu Bạch cười vỗ vỗ tiểu mông của nhi tử.

Lúc này xa xa ánh sáng đảo qua, một chiếc xe đi tới, Lạc Khâu Bạch đưa tay ngăn trở ánh mắt, đang muốn cố gắng thấy rõ có phải xe taxi không, chiếc xe kia đã đến trước mặt hắn.

Đây là một chiếc xe màu đen có rèm che, cửa kính cũng là màu đen, nhìn không thấy gì bên trong, Lạc Khâu Bạch cảm thấy kỳ quái, ôm nhi tử lui về phía sau một bước, lúc này cửa xe mở ra, một người đi xuống, mở ra cửa xe làm tư thế thỉnh.

Đồng tử Lạc Khâu Bạch sau kính râm kịch liệt co rụt lại, tiếp khóe miệng hiện ra một tia cười bất đắc dĩ lại trào phúng.

Trong lòng ngực của hắn Đoàn Đoàn tựa hồ cảm giác ba ba có gì đó, vựng vựng hồ hồ nâng đầu, chống lại một đôi mắt khàn khàn già nua, sợ tới mức bé mở to hai mắt “Ngô a” một tiếng kêu lên.

“Kỳ lão gia, đã lâu không gặp.” Lạc Khâu Bạch mở miệng, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Lão gia nhìn hắn một cái, cuối cùng đưa ánh mắt dừng ở Đoàn Đoàn, ho khan một tiếng nói, “Lạc Khâu Bạch, có tiện đi theo ta không?”

Lời của editor: Đoàn Đoàn sốt rồi cũng may là cảm mạo!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.