Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 69



CHƯƠNG 69

Lão gia nhìn hắn một cái, cuối cùng đưa ánh mắt dừng ở Đoàn Đoàn, ho khan một tiếng nói, “Lạc Khâu Bạch, có tiện đi theo ta không?”

Kỳ lão gia già hơn năm trước một ít, có thể là bởi vì chuyện lấy oán trả ơn, cả người nhanh chóng gầy yếu, đã không có quắc thước giống lúc ban đầu gặp. Ông chống gậy, mặc đường trang xanh đen, tuy rằng sống lưng đã còng, lại vẫn duy trì khí độ cùng ngạo mạn.

Qua một năm, Lạc Khâu Bạch tận lực làm cho mình quên diện mạo của ông, dốc hết khả năng không thèm nghĩ đến người này, bởi vì hắn sợ mình một khi nhớ tới liền sẽ không khống chế được lửa giận, làm ra chuyện không lý trí.

Từ thiên đường bị người ta tha xuống địa ngục, vĩnh viễn vô pháp tưởng tượng, giấc mộng của hắn, sự nghiệp của hắn, tình yêu của hắn và… Nhà, bởi vì lão nhân trước mắt này mà bị hủy diệt, hắn cómuốn quên đi những hồi ức này cũng đều không có khả năng.

Chuyện cũ sắc bén, hắn hít một hơi, làm cho mình ổn ổn cảm xúc.

Từ ngày đó trở lại S thị, hắn cũng đã dự đoán được sẽ có một ngày như thế, chẳng qua không nghĩ tới sẽ đến nhanh như vậy.

Trong lòng của hắn phập phồng, nhưng trên mặt lại không hiện ra, thậm chí còn lễ phép tươi cười nói, “Xin lỗi Kỳ lão tiên sinh, tôi hiện tại không tiện, nếu như là chuyện công tác ngài liên hệ người đại diện của tôi đi, hiện tại đã tan tầm, tôi còn có việc phải làm, ngại quá xin lỗi không tiếp được.”

Thái độ của hắn phi thường cung kính, mặc dù là đeo khẩu trang cùng kính râm, cũng có thể nghe ra khẩu khí hắn còn mang theo ý cười, thậm chí lúc gần đi còn không quên cúi đầu với Kỳ lão gia, một chút sai lầm cũng không có.

Lạc Khâu Bạch bước đi, vệ sĩ bên cạnh Kỳ lão gia lúc này ngăn cản đường đi của hắn.

Kỳ lão gia không nghĩ tới Lạc Khâu Bạch lại có loại thái độ này, lúc này trong mắt hiện lên một tia không khoái, nhưng nhìn gắt gao tiểu tử đanglui trong ngực ba ba kia, ông lại ho khan một tiếng trầm giọng nói, “Lạc Khâu Bạch, ta muốn nói việc tư với con.”

Lạc Khâu Bạch bừng tỉnh đại ngộ, “A, nguyên lai là việc tư, vậy càng không tất yếu, tôi đã không muốn xuất hiện với người cho tôi đại ân nữa, còn việc tư gì?”

Ánh mắt của Kỳ lão gia nháy mắt mị lên, “Lạc Khâu Bạch, con muốn giả bộ hồ đồ sao?”

Nói xong lời này, không đợi Lạc Khâu Bạch mở miệng, tiểu tử kia đột nhiên không thoải mái xoay xoay mông, gió đêm thổi bé có chút lạnh, chóp mũi đỏ rực, nhịn không được “Nha a” một tiếng đem khuôn mặt đều vùi vào khăn quàng cổ của ba ba, thúc giục Lạc Khâu Bạch nhanh dẫn bé đi.

Lạc Khâu Bạch xin lỗi mỉm cười, “Kỳ lão tiên sinh, không phải tôi không nể mặt, mà là tôi thật sự không biết ông nói giả bộ hồ đồ là chỉ cái gì, ông cũng thấy đấy, con tôi muốn tôi về nhà, hôm nay xin lỗi không tiếp được.”

Nói xong tươi cười nháy mắt biến mất, trong ánh mắt hiện lên không kiên nhẫn, rốt cuộc lười nói một câu, lách sangvệ sĩ bên cạnh đi thẳng về phía trước.

Vệ sĩ không nghe chủ nhân ra lệnh nhất thời cũng không có cử động, lúc này đối diện góc đường đột nhiên có hai chiếc xe màu đen, một trước một sau hoàn toàn ngăn chặn Lạc Khâu Bạch, trên xe xuống dưới năm sáu người đem hắn và Đoàn Đoàn vây quanh, làm tư thế thỉnh với Lạc Khâu Bạch.

Lạc Khâu Bạch lúc này nhăn mày, quay đầu lại nhìn thoáng qua Kỳ lão gia, trầm giọng mở miệng, “Ngài có ý gì, tôikhông tán gẫu với ngài, ngài chẳng lẽ còn muốn bắt cóc tôi?”

Kỳ lão gia ho khan vài tiếng, người hầu bên cạnh đưa qua khăn, ông thở hổn hển một hơi, khẩu khí không xong, “Bất quá là lâu lắm không gặp, muốn cùng cố nhân ôn chuyện thôi, Lạc Khâu Bạch, trước công chúng, con chẳng lẽ gặp mặt lão nhân cũng không muốn?”

Nói xong lời này, ông nhìn thoáng qua tiểu tử kia, gắt gao nắm lấy gậy.

Lão gia nói nghe như thương lượng, chính là sau lưng ý tứ không giống, đơn giản chính là “Con không cần rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bức ta động thủ”.

Lạc Khâu Bạch sao lại không biết.

Trước công chúng, một nghệ sĩ cùng người trong tập đoàn tài chính Côn Luân đêm khuya đứng ở ven đường, truyền thông đến lúc đó có năng lực tùy ý phát huy sức tưởng tượng, huống chi…

Hắn mím thật chặt khóe miệng nhìn thoáng qua Đoàn Đoàn, tiểu tử kia vừa mới hạ sốt, thân thể suy yếu, hắn một người giúp đỡ đều không có, nếu cứng đầu làm bị thương hài tử thì sao bây giờ?

Đoàn Đoàn sinh bệnh, Kỳ Phong không ở đây, nguyên lai đã sớm ôm cây đợi thỏ ở chỗ này chờ hắn.

Lạc Khâu Bạch nắm chặt tay, trầm mặc một hồi, cười lạnh một tiếng, “Một khi đã như vậy, xem ra chỉ có thể cung kính không bằng thông minh.”

Xe chở Lạc Khâu Bạch một đường đến nhà cũ Kỳ gia.

Chỗ này hắn gần hai năm chưa có tới, lần thứ hai nhìn thấy phòng ở quen thuộc cùng hoa viên, hắn chỉ cảm thấy dị thường châm chọc.

Lần đầu tiên Kỳ Phong dẫn hắn tới nơi này, Kỳ lão gia còn trông cậy hắn cứu mạng, ân cần ra sao, hiện giờ cảnh còn người mất, thỏ khôn tử chó săn phanh, lần thứ hai trở lại chốn cũ, hắn dĩ nhiên bất đắc dĩ bị người “Thỉnh” lại đây.

Ngồi ở trên ghế sô pha, Kỳ lão gia ho khan phi thường lợi hại, ngực kịch liệt phập phồng, một bộ suy yếu.

Uống qua một chén canh thuốc, mới hoãn một hơi, “Người đã già, đã nghĩ tìm người nói chuyện, sinh bệnh bên người cả người nói chuyện đều không có, chỉ có thể gọi con đến giúp ta.”

Ngồi ở trên ghế sô pha Lạc Khâu Bạch nhíu lông mày, không nói gì, Kỳ lão gia ho khan lợi hại hơn, đứt quãng nói, “Ta xem tin tức, gần đây con nổi bật, không giảm năm đó, ta ngược lại muốn nói một câu chúc mừng.”

Nhắc tới cái này, Lạc Khâu Bạch nhịn không được ở trong lòng cười lạnh một tiếng, “Không dám nhận, vẫn là Kỳ lão gia ngài năm đó an bài tốt, một tiếng chúc mừng này tôi chịu không nỗi.”

“Như thế nào sẽ chịu không nổi, làm Tiểu Phong chạy tới nước Mỹ tìm con, ta đã sắp vào quan tài, triền miên trên giường bệnh, đều cảm thấy không bằng …”

Kỳ lão gia nhìn Lạc Khâu Bạch, lời nói mang theo yếu thế, nhưng trong ánh mắt hiện lên trào phúng cùng không cam lòng, vẫn là bị Lạc Khâu Bạch bắt giữ trong mắt.

Hắn ở trong lòng cười lạnh một tiếng, lúc trước dùng chiêu thức tâm ngoan thủ lạt bức hắn đi, hiện tại cậy già lên mặt ám toán có ý tứ gì?

Còn có người hầu bên cạnh không ngừng nhắc tới bệnh của Kỳ lão gia nghiêm trọng ra sao, không phải cố ý nói cho hắn nghe sao?

Nếu không ngại với Kỳ Phong, hắn tuyệt đối sẽ không ở trong này nhìn một lão nhân diễn kịch, chán ghét nhíu mày, “Kỳ lão gia, ngài rốt cuộc muốn nói với tôi cái gì, thỉnh nói trắng ra, hài tử còn đang sinh bệnh, tôi không có thời gian nghe ngài nói mấy thứ vô dụng đâu.”

Kỳ lão gia lúc này thay đổi sắc mặt, ánh mắt của ông nháy mắt âm trầm xuống, “Lạc Khâu Bạch, đây là thái độ nói chuyện của con?”

Ông mãnh liệt nhịp gậy, “Phanh” một tiếng, tiểu tử kia nằm ở trong ngực Lạc Khâu Bạch bị hoảng sợ, phút chốc mở to mắt, nhìn nếp nhăn, sắc mặt âm trầm của Kỳ lão gia, tiểu thân thể sợ hãi đột nhiên buộc chặt, khẩn trương nắm chặt quần áo Lạc Khâu Bạch, bất an bắt đầu khóc thút thít.

“Nha nha… Nha nha nha…”

Bé vừa khóc, hốc mắt nhanh chóng phiếm hồng, nước mắt đại tích đại tích chảy xuống dưới, không ngừng chui vào trong ngực Lạc Khâu Bạch, còn sốt nhẹ đỏ bừng, thanh âm mềm nhũn đều có điểm khàn khàn.

Lạc Khâu Bạch vội vàng kéo bé vào, một bên dỗ bé nói, “Đừng sợ đừng sợ, chúng ta hiện tại trở về nhà, Đoàn Đoàn ngoan, nhắm mắt lại, con bệnh ngủ thêm một lát, khi con dậy chúng ta đã về nhà.”

Tiểu tử kia khóc thút thít vài tiếng, nhận ra thanh âm ba ba, an tĩnh một chút, phát ra một tiếng ủy khuất “Nha…” Tiếp cọ cọ ba ba, mắt to vẫn mang theo bất an.

Ánh mắt của Kỳ lão gia gắt gao chăm chú nhìn tiểu tử kia, trong lòng bàn tay hơi hơi chảy mồ hôi, ho khan một tiếng mềm xuống, “Đứa nhỏ này gọi Đoàn Đoàn?”

Kỳ thật từ khi Lạc Khâu Bạch ôm nhi tử tại cửa bệnh viện gặp gỡ Kỳ lão gia, hắn cũng đã đoán được ông muốn nói cái gì, hiện giờ ông hỏi, liền càng thêm xác minh.

Lạc Khâu Bạch ở trong lòng châm chọc một chút, nếu không phải Kỳ Phong, chỉ sợ sớm đã chán ghét Kỳ lão gia đến tận xương tủy, nếu không phải Đoàn Đoàn, lão gia đã sớm hận không thể đem hắn diệt trừ đi?

“Kỳ lão gia, nó gọi là gì cùng chúng ta hôm nay gặp mặt không có bất cứ quan hệ nào?”

Kỳ lão gia giận tái mặt, “Được, con còn giả ngu, ta đây cũng không vòng vo, hôm nay ta thỉnh con đến chính là vì trong tay con có huyết mạch Kỳ gia, như thế nào gọi không có vấn đề gì?”

Huyết mạch Kỳ gia?

Lạc Khâu Bạch ở trong lòng xem thường, hắn chỉ biết Đoàn Đoàn là nhi tử của mình và Kỳ Phong, nhưng cũng không cho rằng tiểu tử kia là cái gì chó má người thừa kế của Kỳ gia!

Hắn nhịn không được nở nụ cười một tiếng, “Lão gia, ngài đang đùa hay sao? Huyết mạch Kỳ gia? Đây là nhi tử của tôi, nó họ Lạc, cùng ngài không có bất cứ quan hệ nào, nếu ngài hôm nay muốn nói với tôi cái này, tới đây thôi, chúng ta không có gì để nói.”

Một câu triệt để châm hỏa khí của Kỳ lão gia, ông ho khan vài tiếng, cầm phong thư trên bàn, cầm gậy đi ra phía trước, “Lạc Khâu Bạch, con còn muốn giả bộ tới khi nào?! Đứa bé này nếu không có quan hệ với Kỳ gia, con nói cho ta nghe một chút đi, nó vì cái gì giống Tiểu Phong như vậy!”

Một xấp ảnh chụp rơi xuống, tất cả đều là ảnh chụp của mình và Đoàn Đoàn.

Đồng tử của Lạc Khâu Bạch co rút lại, nửa ngày mới chậm rãi nở nụ cười, “Ngài thật biết điều, lớn lên giống có thể chứng tỏ vấn đề ? Kia trên đời này lớn lên giống nhau cũng có nhiều người, có phải cũng đều là người Kỳ gia không?”

“Huống chi, dựa theo ý của ngài, đứa nhỏ này là của nhà các người, tôi nhàn rỗi không có việc gì làm, giúp ngài dưỡng hài tử?”

Kỳ lão gia híp mắt, gắt gao cau mày, như là không cam lòng lại không thể không làm như vậy, thái độ mềm xuống nói, “Ta đã nghe Tôn đạo trưởng nói, thể chất con sau khi thay đổi có thể có hài tử, đứa nhỏ này rốt cuộc là có từ khi nào, con cho ta một cái công đạo?”

Lạc Khâu Bạch lộ ra một tia cực kỳ hoang đường, nhíu mày châm chọc nói, “Lão gia, lớn tuổi thì đi khám bệnh, đừng ở trong này ăn nói khùng điên. Ôngmuốn Kỳ Phong tìm nữ nhân, đã không phải một ngày hai ngày, hay ý tưởng ăn sâu bén rễ cả nam nữ đều phân không rõ đi?”

“Tôi chính là nam nhân, ngài nói huyền diệu như vậy, cũng nghe không hiểu ngài có ý gì.”

“Con ——!” Kỳ lão gia chưa từng nghĩ qua Lạc Khâu Bạch cũng dám ở trước mặt mình trợn tròn mắt nói dối.

“Tôi cái gì?” Lạc Khâu Bạch cười vẻ mặt vô tội, “Ngài nhất định miên man suy nghĩ, nhận định hài tử là tôi sinh, kia lấy ra chứng cớ a? Ngài tận mắt nhìn thấy tôi sinh, hay được bệnh viện chứng minh rồi? Hay là trên tay ngài có giám định DNA? Ngài cái gì đều không có, chỉ bằng vị Tôn đạo trưởng nói liền muốn tới đoạt con tôi, thực buồn cười?”

Thân hình của Kỳ lão gia nhoáng lên một cái, lại bị Lạc Khâu Bạch chọc giận, kịch liệt ho khan vài tiếng, sắc mặt nháy mắt khó coi tới cực điểm.

Ông hiện tại trên tay đích xác không có chứng cớ có thể chứng minh đứa nhỏ trên tay Lạc Khâu Bạch là của Kỳ Phong, cho dù là giám định cha con nhanh nhất cũng phải hai ngày.

Hôm nay nghe thám tử nói Lạc Khâu Bạch mang theo hài tử đi bệnh viện, ông liền trực tiếp đi bắt người, vốn tưởng rằng Lạc Khâu Bạch nhất định sẽ đem việc này trở thành chuyện tốt, nhất ngũ nhất thập đem lai lịch hài tử nói ra, trong tay của hắn nắm bắt huyết mạch Kỳ gia, tiến vào Kỳ gia càng dễ dàng?

Chính là người nam nhân này hoàn toàn không tính toán kêu nhi tử của Tiểu Phong nhận tổ quy tông, ngược lại trợn tròn mắt nói dối, cố tình thấy mình không có chứng cớ làm ông một chút biện pháp cũng không có!

“Lạc Khâu Bạch con đừng một tấc lại muốn tiến một thước, muốn làm rõ ràng đứa nhỏ này rốt cuộc có phải huyết mạch Kỳ gia không, quả thực dễ như trở bàn tay, con hiện tại nói dối không có nghĩa gì.”

Ông từng bước ép sát, Lạc Khâu Bạch cũng không chút nào thoái nhượng, ôm vào tiểu tử kia, ánh mắt sáng quắc nói, “Này đó cũng không liên can tới ngài, có bản lĩnh ngài lấy ra đi, cho dù là gì đi nữa, cũng không thay đổi việc tôi mới là người giám hộ hài tử, nếu tôi là cha nó, liền có quyền lợi bảo hộ hài tử, ngài là ngoại nhân không tư cách hỏi đến.”

Nói năng có khí phách, Kỳ lão gia nửa ngày không thở nổi, ngồi ở trên ghế sô phaho không ngừng, gắt gao nhìn chằm chằm tiểu hài tử bị Lạc Khâu Bạch bảo hộ, gắt gao nắm gậy, trong nháy mắt đó, Lạc Khâu Bạch cơ hồ cho rằng ông đang nắm xương cốt mình.

Lúc này tiểu tử kia lại tỉnh, chớp chớp mắt to, nhất thời không kịp phản ứng mình ở chỗ nào, “Ngô…” Một tiếng xoay mình, nước mắt lại chảy xuống dưới, bé hút hút nước mũi, ngáp một cái, bộ dáng rất giống một tiểu trư mới vừa tỉnh ngủ.

“Ngô a…” Tiểu tử kia trước mắt vẫn là một mảnh mơ hồ, cũng nhìn không ra rõ ràng rốt cuộc ai là ai, nhìn đến trên ghế sô pha có một bóng người, theo bản năng nheo lại ánh mắt cười cười, lộ ra hai tiểu má lúm đồng tiền.

Quá giống… Cùng Tiểu Phong khi còn bé y chang!

Tim của Kỳ lão gia kịch liệt kinh hoàng, theo bản năng tiến lên một bước, đưa tay muốn sờ khuôn mặt tiểu tử kia.

Lúc này tiểu tử kia còn có chút sốt nhẹ, mơ mơ màng màng nhu nhu ánh mắt, nhìn thấy một ánh mắt già nua khàn khan cực nóng, cơ hồ muốn đem bé nuốt vào, tiểu tử kia lập tức tỉnh lại, bén nhọn “A” một tiếng, không một chút dấu hiệu, thê lương khóc nháo.

Lần này Lạc Khâu Bạch đều bị dọa đến, Đoàn Đoàn từ nhỏ đến lớn đều phi thường ngoan, cơ hồ rất ít khóc, liền tính thật sự khóc cũng chỉ một lát, lần này sinh bệnh, nhìn thấy Kỳ lão gia có thể bị dọa thành cái dạng này.

Bé nha nha khóc lớn, hai tay sợ hãi trảo qua lại, dùng sức nắm cổ áo ba ba, hai chân đạp qua lại, nước mắt chảy xuống, đem quần áo Lạc Khâu Bạch dính ướt một tảng lớn.

Nếu có thể nói, lúc này khả năng đã sớm khóc kêu “Không muốn không muốn”.

Lạc Khâu Bạch run sợ, cả đêm nhi tử bị cùng một người dọa đến hai lần, là cha mẹ đều chịu không nổi, hắn cởi áo khoác đem nhi tử cẩn thận bao lấy, dùng khăn quàng cổ che khuất mặt tiểu tử kia, vỗ phía sau lưng của bé nhẹ giọng nói, “Đừng sợ bảo bảo, con xem cái gì đều không có đúng hay không, nhắm mắt lại đừng khóc, giấu ở trong ngực ba ba được không, như vậy sẽ không ai dám đến hù dọa Đoàn Đoàn.”

Tiểu tử kia giấu ở trong cổ Lạc Khâu Bạch, khuôn mặt nhỏ nhắn kề sát ba ba, giống như một giây đồng hồ đều không muốn chia lìa.

Kỳ lão gia vươn tay đứng ở giữa không trung run lên một cái, trong óc đột nhiên hiện ra cảnh trong mơ đêm đó.

Khi đó cũng là như vậy, lúc ông định đụng vào, đứa bé này đột nhiên sợ tới mức khóc lớn lên, ngay sau đó cảnh trước mắt lập tức tiêu thất, chỉ có một mình ông ở lại tại chỗ.

Cảnh trong mơ trở thành sự thật, sắc mặt Kỳ lão gia dị thường khó coi, còn mang theo vài phần suy sụp.

Lạc Khâu Bạch biết đề tài này cũng không nên tiếp tục, ôm Đoàn Đoàn đứng lên nói, “Kỳ lão gia, ông cũng thấy đấy, con tôi cũng không thích ông, có thể phóng chúng tôi đi chưa?”

Kỳ lão gia sửng sốt một chút, tiếp như ở trong mộng mới tỉnh, lại khôi phục ánh mắt thâm trầm vừa rồi.

Lần này ông không nói gì, trực tiếp tiến lên vươn tay muốn ôm Đoàn Đoàn, bị Lạc Khâu Bạch lập tức tránh đi.

Sắc mặt của hắn cũng thay đổi, nói thẳng, “Kỳ lão gia thỉnh ngài tự trọng, con tôi còn quá nhỏ, bây giờ còn phát sốt, không chịu nổi ngài lặp đi lặp lại nhiều lần kinh hách.”

“Lạc Khâu Bạch con đừng được một tấc lại muốn tiến một thước, đứa nhỏ này không phải của một mình con, con có tư cách gì ngăn trở?” Kỳ lão gia nói.

Lạc Khâu Bạch nhướng mày mỉm cười, “Tôi là người giám hộ của nó, đương nhiên là có quyền lợi bảo hộ hài tử không bị người xa lạ đụng vào, xin hỏi ngài cùng nó là quan hệ như thế nào? Pháp luật thừa nhận sao?”

Kỳ lão gia kịch liệt ho khan vài tiếng, “Người xa lạ? Con đừng quên không có Tiểu Phong, không có Kỳ gia, con cũng không có khả năng một lần nữa trở về, càng không tư cách ở trong này theo ta cò kè mặc cả!”

“Một lần nữa trở về” bốn chữ này tựa như một cây đao, hung hăng xé ra vết thương đã kết vảy trong tim Lạc Khâu Bạch.

Một lần nữa trở về, nếu chưa bao giờ rời đi, lại như thế nào sẽ trở về!?

Hắn cố gắng khắc chế cảm xúc, bình tĩnh cười nhạo một tiếng, “Đúng vậy, tôi không có quên, đương nhiên càng sẽ ghi nhớ, lúc trước đầu sỏ gây tội làm cho tôi khổ sở là ai.”

Một câu xé rách ngụy trang cuối cùng, chuyện lúc ban đầu Kỳ lão gia tâm ngoan thủ lạt thế nào, đã không phải bí mật gì.

Kỳ lão gia từ đầu đến cuối không cho là mình làm sai, thậm chí càng hận Lạc Khâu Bạch không dựa theo hy vọng của mình ở lại Kỳ gia, ngược lại gián tiếp tạo thành chuyện quyết liệt của Kỳ Phong và mình, thù mới hận cũ hỗn loạn, ông phẫn nộ nói, “Đây là thái độ gì của con?! Đừng quên, con đã kết hôn với Kỳ Phong, tối thiểu ta là trường bối của con, con không có tư cách chỉ trích ta!”

“A, nguyên lai ngài còn nhớ rõ chuyện kết hôn.” Lạc Khâu Bạch tâm bình khí hòa nhíu lông mày, “Tôinghĩ ngài căn bản chỉ nhớ rõ tìm lô đỉnh cho tôn tử.”

Nói xong hắn cười sờ sờ cằm, “Bất quá dựa theo ngài trước kia, không phải nói hôn nhân củatôi cùng Kỳ Phong tại Trung Quốc không có hiệu lực sao, tôi và ngài từ đầu đến đuôi chỉ là người xa lạ, pháp luật của Trung Quốc không quy định tôi phải tẫn hiếu với một người xa lạ, ngài lại có tư cách gì chỉ trích tôi?”

Nói xong hắn không để ý lão nhân run rẩy, chậm rãi nói, “Đương nhiên, ngài làm lão nhân tôi khẳng định sẽ tôn trọng ngài, ngài nếu ngã sấp xuống, tôi không chụp ảnh cũng sẽ dìu ngài đứng lên, đem ngài đưa đi bệnh viện, nhưng lại sẽ không trả tiền thuốc men, nhưng là người Trung Quốc chú ý tôn lão, tôi không thể vì một lão nhân gia xa lạ, lại bắt hài tử tuổi nhỏ thân với người xa lạ đi? Ngài nói đúng không?”

Nói xong lời này, hắn lễ phép nói, “Kỳ lão tiên sinh, thời gian không còn sớm, tôi phải ly khai, chúc ngài ngủ ngon mộng đẹp.”

Nói xong hắn ôm Đoàn Đoàn, nắm tay nhỏ bé của bé hướng lão gia quơ quơ nói, “Cùng ông nội nói tái kiến.”

Tiểu tử kia chết sống không ngẩng đầu lên, ủ rũ “Nha a” một tiếng, như là kháng nghị, quyệt tiểu mông không để ý tới người.

Kỳ lão gia ngồi ở trên ghế sô pha, ngực kịch liệt phập phồng.

Thời gian này ông mới ý thức, Lạc Khâu Bạch xa xa ở mặt ngoài nhìn qua nói chuyện không tốt như vậy, hắn trước kia đích thật là ôn nhuận nhu hòa, kia cũng chỉ là trước kia, hoặc là nói trước kia hắn có lẽ cũng có một mặt sắc bén bén nhọn như thế, chỉ là đối tượng đối mặt là ai.

Hiện giờ hắn nói ra, cũng không nói thô tục gì, thậm chí lễ phép chu toàn, nhưng những câu nói cũng giống như dao nhỏ, không đánh mà thắng, sắc bén phi thường.

Toàn bộ trong phòng khách không có người hầu, cửa bị Lạc Khâu Bạch đẩy ra, Kỳ lão gia mãnh liệt ném gậy ngã trên mặt đất, “Phanh” một thanh âm vang lên, tiếp quát lớn một tiếng: “Ngăn nó lại cho ta!”

Vệ sĩ toàn bộ bừng lên, mấy chục hắc y nhân nháy mắt đem Lạc Khâu Bạch và Đoàn Đoàn vây quanh.

Lạc Khâu Bạch như là sớm có chuẩn bị, hoàn toàn không một chút kinh hoảng, thậm chí sắc mặt đều không biến đổi, chậm rãi quay đầu, cười tủm tỉm hỏi han, “Kỳ lão gia, còn nhớ rõ trước kia ngài nói với tôi cái gì không?”

Kỳ lão gia ho khan vài tiếng, không kiên nhẫn vung tay lên, “Ta hiện tại không muốn nói nhiều, con hôm nay phải nói rõ ràng lai lịch đứa nhỏ này cho ta, nếu không đừng nghĩ bước ra cửa!”

Lạc Khâu Bạch nhíu mày, cũng không kinh hoảng, một bàn tay che lỗ tai và mắt Đoàn Đoàn, không cho bé nhìn, một bên chậm rãi đi dạo, “Xem ra ngài không nhớ rõ, tôi đây sẽ lặp lại một lần.” Bạn đang

“Ngài nói, tôitrong giới giải trí là người không sạch sẽ, không nuôi được hài tử tốt, cũng cho hài tử sống trong hoàn cảnh không sạch sẽ, nếu tiểu hài tử từ nhỏ theo người như thế, về sau sẽ quen thói.”

Kỳ lão gia gắt gao cau mày, “Con muốn nói cái gì?”

Lạc Khâu Bạch cười nhún vai, “Không có gì, tôi chỉ là cảm khái bệnh hay quên của ngài thôi. Lúc trước nếu nói như vậy, hiện tại lại tới đoạt hài tử với tôi thì làm như thế nào?”

“Đoàn Đoàn từ nhỏ theo người không sạch sẽ lớn lên, hiện tại đều sắp 7 tháng, phỏng chừng lây dính không ít thói quen, sẽ không phù hợp định nghĩa của ngài về hài tử tốt. Kỳ lão gia, ngài bối cảnh tốt, không thể bởi vì không có chắt trai ôm, liền đến đoạt hài tử của người khác đi? Huống chi, đứa nhỏ này còn không sạch sẽ như vậy, thật khó cho ngài .”

“Con ——!” Kỳ lão gia hoàn toàn không nghĩ tới chuyện mình lấy cớ lúc trước bức Lạc Khâu Bạch rời đi giới giải trí, hiện giờ thành lý do cho hắn quang minh chính đại không thừa nhận thân phận hài tử!

Trong lúc nhất thời, phẫn nộ, không cam, đau lòng… Cảm giác rối rắm hỗn loạn, cuối cùng biến thành ánh mắt không cam lòng.

Không có chứng cớ chứng minh hài tử chính là con của Lạc Khâu Bạch cùng Kỳ Phong, nhưng ông đã có thể xác định 8 phần, mắt thấy béo tiểu tử bộ dáng giống Kỳ Phong như vậy ngay trước mắt, ông cũng không được đụng.

“Con không cần đùa giỡn tâm nhãn ta, con mạnh miệng cũng vô dụng, con không thừa nhận ta sẽ buộc con thừa nhận, chờ bác sĩ đến, con nghĩ cũng không bỏ được đâu, Lạc Khâu Bạch, đến lúc đó con đừng trách ta không khách khí.”

Ông vung tay lên, vệ sĩchung quanh tiến lên một bước, Lạc Khâu Bạch nheo lại ánh mắt, cười lấy điện thoại di động ra, ngón tay quay số điện thoại, trên màn ảnh rõ ràng là số báo nguy.

Đồng tử của Kỳ lão gia chợt co rụt lại, Lạc Khâu Bạch không kiêu ngạo không siểm nịnh nói, “Được, nếu Kỳ lão tiên sinh không nói lý như vậy, chúng ta nhiều lời không phải không có ích, thỉnh cảnh sát vội tới cho công đạo đi.”

“Đến lúc đó cảnh sát đến, tôi sẽ nhờ ông ấy phân xử, hộ khẩu giấy trắng mực đen, Đoàn Đoàn là con trên danh nghĩa của tôi, tôi là người giám hộ hợp pháp duy nhất của nó, ngài một ngoại nhân dựa vào cái gì đoạt với tôi? Đương nhiên, ngài cũng đừng sợ sự tình nháo đại, tôi mỗi ngày scandal quấn thân, không sợ mất mặt, chẳng qua ngài một chủ tịch đường đường chính chính của tập đoàn tài chính Côn Luân, cùng một tiểu minh tinh đoạt hài tử, còn kinh động cảnh sát, nói ra nhiều mới mẻ a.”

“Ngài khuyên nhủ vệ sĩ một chút, nếu gần thêm bước nữa, đánh thức con tôi, kia nói không chừng tôisẽ phải nhúng tay vào. Ngày mai liền nói cho phóng viên, Kỳ Phong có quan hệ gì với tôi, tập đoàn tài chính Côn Luân năm đó như thế nào ức hiếp tiểu minh tinh, cùng ảnh khiêu *** của Lý Thiên Kỳ giảo hợp cùng một chỗ, ngài cũng biết phóng viên nói cái gì đều nói được, ngài cũng sẽ bị nói thành là Lý Thiên Kỳ nhập mạc chi tân rồi đó. A đúng rồi, còn có, xuất quỹ chuyện này Kỳ Phong đã sớm muốn làm, là tôi vẫn luôn ngăn cản, lần này cuối cùng đã có lý do quang minh chính đại công khai, xem ra phải đa tạ ngài.”

Kỳ lão gia run sợ, hai chuyện ông sợ nhấtlại bị Lạc Khâu Bạch gắt gao nắm lấy.

Ông không có khả năng lấy thanh danh Kỳ gia ra nói giỡn, lại càng không cho phép tập đoàn tài chính Côn Luân cùng chuyện Lý Thiên Kỳ buôn bán thuốc cấm, vàảnh khiêu *** giảo hợp cùng một chỗ, là chuyện ông tuyệt đối không thể chịu đựng, người khác biết tôn tử duy nhất của Kỳ gia là đồng tính luyến ái!

“Các người còn… Khụ khụ… Thất thần làm gì! Còn không đem hài tử cùng di động đoạt đi!”Ông kịch liệt ho khan, thở dốc, hiển nhiên đã hồ đồ.

“Tôi xem ai dám!” Lạc Khâu Bạch nhìn bốn phía, ánh mắt sắc bén quyết tuyệt.

Người chung quanh đột nhiên dừng lại, tiếp vừa muốn đi lên, Lạc Khâu Bạch gắt gao bảo vệ Đoàn Đoàn bị đánh thức oa oa khóc lớn, cất cao giọng nói, “Kỳ lão gia, tôi xem vệ sĩ của ngài nhanh, hay là điện thoại di động của tôi nhanh!”

Nói xong ngón tay của hắn muốn đè xuống, một vệ sĩ đột nhiên đi lên muốn cướp, thậm chí đều không cố kỵ hài tử.

Ngay lúc chỉ mành treo chuông, cửa đột nhiên “Phanh” một tiếng bị đá văng.

Tất cả mọi người bị hoảng sợ, theo bản năng ngẩng đầu liền nhìn thấy ngoài cửacó một bóng đen cao lớn, y sạch sẽ lưu loát thu hồi chân, từ từ tiến vào.

Huyền quan chiếu sáng mặt của y, màu đen rút đi, lộ ra khuôn mặt lạnh lùng.

Kỳ Phong?!

Lạc Khâu Bạch cả kinh mở to hai mắt, vệ sĩ tất cả đều choáng váng, trong lúc nhất thời tất cả mọi người dừng lại, không có một người dám cử động một chút.

Ngồi ở trên ghế sô pha Kỳ lão gia lảo đảo một chút, chậm rãi đứng lên, trên mặt hiện lên một tia khiếp sợ, tựa hồ cũng hoàn toàn không ngờ rằng Kỳ Phong lại xuất hiện.

Kỳ Phong mím thật chặt khóe miệng, chau mày, khuôn mặt kiên nghị vào thời khắc này không có độ ấm, đứng rất xa, đều có thể thấy ánh mắt sâm sâm hàn khí.

Y nhìn chung quanh, ánh mắt dừng một chút trên người Kỳ lão gia, tiếp lại chậm rãi dời đi, cuối cùng đưa ánh mắt dịch đến Lạc Khâu Bạch cùng Đoàn Đoàn.

“Tiểu Phong, gặp mặt ngay cả chào hỏi đều không muốn?” Kỳ lão gia không vui mở miệng, trong thanh âm lại mang theo một tia khẩn trương, tay nắm chặt gậy không tự giác buộc chặt.

Kỳ Phong căn bản không quay đầu lại, tựa như căn bản giống như không nghe thấy, chậm rãi đi đến chỗ Lạc Khâu Bạch.

Vệ sĩ chung quanh lui về bên cạnh, trong lòng đối với Kỳ Phong đại thiếu gia này phi thường sợ hãi, theo bản năng lùi lại.

Mắt thấy y còn có hai bước đã bước đến trước mặt, Lạc Khâu Bạch bước nhanh tiến lên, đầu có chút choáng váng, “Anh… Anh không phải vài tiếng nữa mới đến S thị sao? Như thế nào hiện tại đã tới rồi?”

Anh làm sao tìm được đến nơi này?

Hắn không hỏi gì nữa, Kỳ Phong cũng không trả lời ý tứ của hắn, mặt không đổi sắc nhìn thoáng qua Đoàn Đoàn hốc mắt đỏ rực, sờ sờ trán của bé, “Còn sốt nhẹ.”

Y nói ra hai chữ, ánh mắt trầm tĩnh, hoàn toàn không giống như đang giận dữ.

Lạc Khâu Bạch không biết trả lời sao, chỉ có thể phụ họa gật gật đầu, “Không hạ sốt nhanh như vậy.”

Kỳ Phong không nói nữa, ánh mắt đánh giá hắn một phen, xác định hoàn hảo không tổn hao gì, lại sờ sờ mặt Đoàn Đoàn, lúc này mới đột nhiên ngẩng đầu, tập trung tại một người.

Người nọ là vệ sĩ vừa lúc vừa mới chuẩn bị đi lên đoạt di động của Lạc Khâu Bạch.

“Thiếu… Thiếu gia…” Người nọ bị ánh mắt lạnh như băng của Kỳ Phong sợ tới mức rùng mình, hầu kết bất an lăn lộn vài cái, vừa muốn trốn sang bên cạnh, lại đột nhiên cảm thấy một trận lạnh thấu xương đập vào mặt…

“A ——!”

Anh ta còn không có nhận thấy được xảy ra chuyện gì, đã bị một chân hung hăng đá trúng, cả người bay xa, thật mạnh đánh vào ngăn tủ bên cạnh, ho ra một búng máu, ôm bụng đau đến một câu cũng cũng không nói ra được.

Người chung quanh nhịn không được kêu sợ hãi một tiếng, tiếp hung hăng ngăn chặn, da đầu một trận run lên.

“Kỳ Phong!” Kỳ lão gia khiếp sợ gầm nhẹ một tiếng.

Kỳ Phong chậm rãi thu hồi chân, lúc này mới đem ánh mắt lạnh như băng đến trên người Kỳ lão gia.

Lời của editor: Thật luôn không thích ông lão này chút nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.