Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 84



CHƯƠNG 84

Ngồi trong quán cà phê, nhìn nam nhân đối diện, Triệu đổng sự vẫn có chút kinh sợ.

Nhiều năm qua, Kỳ Phong vẫn luôn chưởng quản toàn bộ Kỳ gia, lão gia mặc dù là chủ tịch, nhưng quyết sách cùng vận tác vẫn luôn là vịđại thiếu gia này, có thể xưng ông Vua không ngai.

Cho tới nay, lão gia đối với vị đích tôn trưởng tử này có chút coi trọng, mà Kỳ Phong cũng có đầy đủ năng lực làm cho người tin phục, chưởng quản công ty nhiều năm như vậy, không chỉ đem sự vụ của công ty xử lý gọn gàng ngăn nắp, thậm chí còn đem sản nghiệp Côn Luân mở rộng đến tầng cao mới, tại thương giới nhắc tới đại thiếu gia Kỳ gia, không ai không biết y thiết huyết thủ đoạn cùng sát phạt quyết đoán, công ty cao thấp đã vui lòng phục tùng y.

Hai năm trước, ban giám đốc ai cũng không biết gia tôn lưỡng rốt cuộc xảy ra vấn đề gì, đầu tiên là đại thiếu gia phủi tay rời đi, tiếp lại là Kỳ lão gia nhận con riêng, công nhiên phong sát giải trí Lưu Bạch.

Toàn thể cổ đông đều đầu óc lơ mơ, nhưng dù sao đây cũng là Kỳ gia làm chủ, hiện giờ hai công ty trở mặt nhau, vị đại thiếu gia này vì sao lại đột nhiên tìm tới ông ta?

Kỳ Phong mặt không đổi sắc quấy ly cà phê trước mặt, đồng tử thâm sắc nhìn không ra một tia gợn sóng, tựa hồ hoàn toàn không muốn mở miệng nói chuyện chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ kia.

Côn Luân cao thấp ai cũng biết vịĐại công tử này hỉ giận không hiện ra, hiện giờ y càng không nói lời nào, trong lòng Triệu đổng sự càng bồn chồn, cuối cùng vẫn thiếu kiên nhẫn mở miệng trước.

“Đại thiếu gia, không biết ngài… Hôm nay hẹn tôi ra có chuyện gì?”

Nhìn ông ta rốt cục nhịn không được mở miệng, Kỳ Phong nhíu lông mày.

Loại đàm phán này luôn luôn phải chú ý sách lược, nếu không thể chờ đợi được nói ra mục đích của chính mình, sẽ lộng xảo thành chuyên, dù sao y đã tốn nhiều tâm tư như vậyvào thị trường chứng khoán Kỳ gia, hiện giờ thời cơ thành thục, rốt cục là lúc ra tay.

“Đừng gọi đại thiếu gia, Kỳ gia hiện tại vị kia mới là thiếu gia, tôi đã sớm không thuộc về Côn Luâ nữa, thụ không nổi ba chữ kia.” Kỳ Phong đem ly cà phê để vào trước mặt, ngửa người dựa trên ghế sa lông.

Triệu đổng sự vừa nghe cái này lập tức kinh sợ xua tay, “Đại thiếu gia đừng nói vậy, cổ đông chúng tôitrong đại hội, trừ ngài, chúng tôi căn bản không thừa nhận những người khác.”

Kỳ Phong cười như không cười nhíu lông mày, bất quá độ cung rất thiển mắt thường căn bản thấy không được.

“Triệu đổng sự, chớ khẩn trương, tôi cùng với ông không thân chẳng quen, lại không phải thủ trưởngcủa ông, ông nói thật tôi cũng không thể làm gì ông, huống chi ông nói lời này không sợ truyền đến tai lão gia cùng Hàn Chiêu sao? Đến lúc đó lợi bất cập hại, có thể mất nhiều hơn được.”

Triệu đổng sự vừa nghe lời này, vội vàng nói, “Đại thiếu gia, tôi nói đều là thực…”

Kỳ Phong khoát tay áo, trầm giọng nói, “Triệu đổng sự, là thật hay giả đều không hề gì, này đó liền không cần phải nói, tôi hôm nay tìm ông đích thật là có một chuyện muốn nói.”

Y buông xuống ly cà phê, trịnh trọng ngẩng đầu, y bình thường một bộ bất cẩu ngôn tiếu (nói năng thận trọng), hiện giờ ánh mắt sắc bén một khi rơi xuống trên người người khác, liền có một loại ảo giác bị động vật nguy hiểm để mắt tới.

Triệu đổng sự trong lòng lộp bộp một tiếng, kính sợ với vị đại thiếu gia này lại dâng lên, sợ mình nói ra cơ mật của Côn Luân, điều này làm cho ông ta còn thật không cách nào cự tuyệt.

Nhưng Kỳ Phong lại lộ ra một khuôn mặt u sầu hiếm thấy, tựa hồ đang do dự cái gì, một lát sau mới trầm giọng mở miệng, “Tôi hôm nay tới tìm ông chẳng qua muốn hỏi một chút thân thể ông nội thế nào, ông cũng biết hiện giờ hình thức…”

Câu nói kế tiếp y thực tài tình dừng lại không nói, lưu lại cảm giác làm cho người mơ màng.

Triệu đổng sự làm việc trong Côn Luân 20 năm , Kỳ Phong thậm chí là được ông tachăm chút, nhưngông ta chưa từng thấy qua nam nhân lạnh như băng này lộ ra quá cảm xúc rõ ràng như vậy, thực hiển nhiên nhắc tới lão gia.

Trong lúc nhất thời ông ta ngây ngẩn cả người, qua nửa ngày mới ý thức tới Kỳ Phong hiện giờ có thân phận đối địch, công nhiên xuất hiện tại bãi đỗ xe Kỳ gia, chỉ là bởi vì điều này. Vốn ông ta cho rằng Kỳ Phong là tới “Chiêu hàng” cùng đối chọi gay gắt, hiện giờ nghĩ đến ông ta trông gà hoá cuốc, trong lòng nhịn không được hơi hơi hít một hơi, rốt cuộc là gia tôn lưỡng a…

Triệu đổng sự thả lỏng cảnh giác, nhếch môi nói, “Lão gia thân thể cụ thể như thế nào tôi cũng không rõ ràng lắm, nói là bệnh tình lại tăng thêm, cho nên luôn luôn ở trong nhà dưỡng bệnh, ông đã thật lâu không có lộ mặt trong công ty, công ty hiện tại coi như là rắn mất đầu.”

Nghe được bệnh tình của lão gia, đồng tử Kỳ Phong co rút lại một chút, ngón tay đặt trên bàn vô ý gõ hai cái.

Côn Luân hiện tại hỗn loạn y cũng sớm đã tiên đoán được, này đó cũng là vốn gốc y tiêu haođể đạt tới hiệu quả.

Y biết lão gia đã đoán được người sau lưng bốn phía thu mua cổ phiếu Kỳ gia là mình, nhưngy hiểu rất rõ lão gia, căn bản ông ta luôn khinh thường mình, cho nên y liệu định chuyện này lão gia căn bản sẽ không theo các vị cổ đông Côn Luân, chờ đợi mình “Dầu hết đèn tắt” quay đầu lại cầu xin tha thứ, mà chỉ sợ cổ đông khác cũng chỉ có thể tra được sau lưng động thủ chỉ làvài công ty đầu tư nhỏ cùng Lưu Bạch không liên lụy, tuyệt đối trăm triệu lần không thể tưởng được là Kỳ Phong y dùng “Tử chiến đến cùng, tuyệt địa phùng sinh”.

Dù sao ai cũng không ghĩ tới công ty mình một tay sáng lập, mình lại không tiếc phí tổn đi phá cổ phiếu của đối thủ cạnh tranh?

Này đó đủ loại y toàn bộ đều tính đến, nhưng duy nhất không nghĩ tới chính là bệnh của lão gia lại lợi hại như vậy.

Trên mặt Kỳ Phong nhìn không ra biểu tình gì, một lát sau mới mở miệng, thanh âm kia trầm thấp như là lầm bầm lầu bầu, “Đã không có biện pháp lộ diện sao…”

Nghĩ đến đây, y nhăn lại mày mao, “Vì sao lạinhư rắn mất đầu? Lão gia bị bệnh, không có những người khác sao, Hàn Chiêu đâu?”

Nhìn Kỳ Phong vẫn quan tâm Kỳ gia, lời nói giữa những hàng chữ đều mang theo lo lắng, Triệu đổng sự liền càng thêm cảm khái.

Đồng dạng là con cháu Kỳ gia, một người bị lão gia tử chèn ép vẫn biết trở về ân cần thăm hỏi một tiếng, thậm chí hai phe hiện giờ như nước với lửa, cũng không muốn đem người nhà mình bức vào tuyệt lộ, nhưng một người khác chỉ biết đốt tiền vào phim có hoa không quả, giống như Côn Luân rung chuyển cùng anh ta không có chút nào quan hệ, buồn cười chính là lão gia còn nhận anh ta trở về.

Nghĩ như vậy, lại nhớ tới vừa rồi hai phe trong đại hội cổ đông vì Hàn Chiêu tranh luận không ngớt, ông ta nhịn không được mở miệng, “Hàn Chiêu bất quá chỉ là bài trí, hiện giờ Côn Luân không ổn định như vậy, đúng là lúc cần thu hồi tài chính ổn định cổ phiếu, anh ta lại lập tức ném ra vài triệu, giống như ước gì Kỳ gia sớm phá sản một chút vậy.”

Kỳ Phong cười như không cười mặc ông ta oán giận, Triệu đổng sự nhắc tới cái này liền càng thêm căm tức.

Ông không xem Kỳ Phong như ngoại nhân, ngược lại là đứa con riêng đột nhiên xuất hiện làm ông ta thực khó tiếp thu, nhưng lời này tuyệt đối không thể nói trong công ty, nếu không sẽ dao động nhân tâm, cho nên ông cùng vài người khácphải cực lực chịu đựng, hiện giờ bị vài câu của Kỳ Phong hơi chút kích động, trong lòng không cam liền không nín được tất cả đều xông ra.

“Hiện tại công ty đã loạn thành một nồi cháo, cổphiếu lại rơi xuống, ban giám đốc hoảng sợ, có không ít người còn trông cậy vào Hàn Chiêu đi ra chủ trì đại cục, nhưng cậu ta chỉ là một đạo diễn, làm sao có thể hiểu kinh thương? Đại thiếu gia, nói thật với cậu, kỳ thật tôi cùng không ít cổ đông vẫn luôn ngóng trông cậu trở lại, nếu có cậu công ty cũng sẽ không biến thành cái dạng này.”

Kỳ Phong bán híp mắt không nói gì, trong lòng lại tính toán.

Y không tiếc phí tổn mua cổ phiếu Kỳ gia, tất cả mọi người cho rằng y cứng đối cứng, thậm chí cả lão gia đều cho rằng y lấy trứng chọi đá, nhưng không ai biết trận mua bán này y mới là người thắng, dùng giá trị con người đổi đi nội loạn Kỳ gia, y có thể thừa dịp, mua bán này y chỉ lời không lỗ.

“Triệu đổng sự, ông quên tôi hiện tại cũng không phải là người Kỳ gia, ông nói này đó không sợ tôi sau lưng giờ thủ đoạn sao?”

Kỳ Phong tứ bình bát ổn mở miệng, Triệu đổng sự hít một hơi nói, “Đại thiếu gia, tôi nhìn ra được cậu đối với Kỳ gia không phải không có chút tình cảm nào, nếu không cậu cũng sẽ không cố ý hẹn gặp tôi, chỉ hỏi bệnh tình lão gia. Tôi tuy rằng không biết ngài cùng lão gia rốt cuộc xảy ra chuyện gì mới đi đến hiện tại, nhưng là gia tôn lưỡng chỗ nào có cái gì thâm cừu đại hận? Chỉ cần cậu trở về, còn có chuyện gì với đứa con riêng kia?”

Trên mặt Kỳ Phong tĩnh mịch như nước, lắc lắc đầu, thanh âm không bị bám phục nói, “Tôi không có khả năng trở về.”

“Vì sao? Trong tay cậu còn nắm chặtcổ phần Côn Luân, vì sao không thể trở về?” Triệu đổng sự có chút sốt ruột.

Lúc này có thể ngăn cơn sóng dữ chỉ có KỳPhong, lão gia bệnh nặng, nếu đến chết mới thôi Kỳ Phong đều chưa trở về, kia Côn Lôn liền sẽ dừng ở trong tay Hàn Chiêu, vài cổ đông đều không nguyện ý nhìn thấy sự tình như vậy.

Kỳ Phong nhíu lông mày, khóe miệng gợi lên một tia thâm ý, “Tôi là bị ông nội đuổi đi, hơn nữa còn là vì một đứa con riêng tôi từ nhỏ chưa thấy qua đuổi đi, nếu ông là tôi, có trở về hay không?”

“Hiện tại toàn thế giới cũng biết Kỳ Phong tôi là ‘Khí tử’ Kỳ gia, cũng chờ xem tôi thân bại danh liệt, cho nên Kỳ gia với tôi mà nói cũng chỉ dư lại một người ông có huyết thống quan hệ thôi, trừ thứ này, tôi đối với tập đoàn tài chính Côn Luân đã không có bất cứ ý nghĩa gì, lúc này trở về rõ ràng là nói cho người khác biết tôi muốn đoạt gia sản.”

Triệu đổng sự vừa nghe cái này trực tiếp ngồi không yên, “Vậy không có khả năng khác sao?”

Nếu tập đoàn tài chính Côn Luân tìm không ra người cầm quyền, mặc cho cổ phiếu tiếp tục trượt xuống, bọn họ cũng sẽ tán gia bại sản.

Tha một vòng tròn lớn như vậy, Kỳ Phong chờ chính là một câu nói kia.

Hiện giờ mục đích đã đạt, y ngược lại không động thanh sắc uống cà phê, một bộ dáng hoàn toàn không tính toán nói thêm gì đi nữa.

Thẳng đến khi Triệu đổng sự lo lắng lại hỏi y một lần, “Đại thiếu gia, chuyện ngài về Côn Luân chẳng lẽ thật không có một chút chuyển cơ?”

“Đây cũng không phải, biện pháp nhất định là có.” Kỳ Phong buông xuống ly, bán híp mắt nhìn Triệu đổng sự đối diện, đồng tử thâm sắc đột nhiên sắc bén lên, mang theo cường đại áp bách, trong lúc nhất thời làm phía sau lưng Triệu đổng sự có chút lạnh cả người.

“Triệu đổng sự, ông tại Kỳ gia làm nhiều năm như vậy, quy củ công ty ông hiểu được, ngay cả trong tay của tôi nắm bắt 45% cổ phần, toàn thể cổ đông có nhiều hơn phân nửa cũngvẫn không có tiếng nói. Không có tiếng nói, lại không có lão gia duy trì, liền ý nghĩa tôi trở về cũng không có biện pháp chưởng quản công ty, đến lúc đó kết quả vẫn là như thế.”

“Huống hồ còn có một Hàn Chiêu ở bên cạnh như hổ rình mồi, ông cũng nói, ban giám đốc cũng có không ít người cổ vũ anh ta, vạn nhất lão gia tâm tình tốt đem hơn phân nửa cổ phần cho anh ta, tôi đây ‘Ngoại nhân’bị đá ra khỏi Kỳ gia cũng lực bất tòng tâm.”

Thốt ra lời này xong, mồ hôi trên trán Triệu đổng đều xông ra, những lời này của Kỳ Phong rõ ràng đang ám chỉ ông ta: Nếu trên tay y cũng không có đủ cổ phần, như vậy Kỳ gia tùy thời có khả năng theo họ “Hàn”, một khi tương lai Côn Luân bị một người chỉ biết quay phim hoàn toàn không động kinh thương nắm ở trong tay, nếu tán gia bại sản, như vậy cả tâm huyết nửa đời người của Triệu đổng sự cũng như nước chảy về biển đông…

Lúc này Triệu đổng sự có ngốc cũng kịp phản ứng, ông xoa xoa mồ hôi sau ót, chống lại ánh mắt thâm thúy của Kỳ Phong, phía sau lưng đều ướt đẫm.

Thật là đáng sợ… Ông ta hiện tại mới ý thức tới mình từ đầu đến cuối đều bị Kỳ Phong dắt đi.

Một hoàn bộ một hoàn, đi từng bước một đem vấn đề dẫn tới cổ phần công ty, làm cho mình hoàn toàn ở trước mặt y bại lộ ý nghĩ trong lòng.

“… Đại thiếu gia, vậy cậu muốn thế nào?”

“Người thông minh.” Kỳ Phong vừa lòng nhíu lông mày, “Tôi có thể thế nào? Chẳng qua vừa rồi lời Triệu đổng sự nói làm tôi cảm thấy rất có đạo lý, tôi không thể mắt mở trừng trừng nhìn ông nội bệnh nặng, Côn Luân suy sụp còn thờ ơ, cho nên ông đề nghị tôi trở về vẫn có thể xem là một ý kiến hay, về phần biện pháp, xem ông có mua hay không mua, dù sao…”

Nói tới đây y cố ý dừng một chút, nhìn Triệu đổng sự bởi vì khẩn trương hầu kết cao thấp lăn lộn một chút mới trầm giọng mở miệng, “Tôi thực cảm kích ngài cổ vũ tôi, chỉ có chính doanh, sau khi chuyện thành công lại vô tư, ngài nói có đúng không, Triệu đổng sự?”

Lấy giấy bút, y lưu lại một dãy số trên đó, “Ngài có thể suy xét một chút rồi liên hệ tôi, tôi sẽ không bạc đãi ân nhân, hôm nay quấy rầy.”

Nói xong lời này, y đứng dậy ly khai quán cà phê, Triệu đổng sự cầm tờ giấy kia, là một tờ chi phiếu, lúc này ông ta mới hiểu được nguyên lai đây mới là mục đích thật sự Kỳ Phong tìm ông ta.

*****

Khi về đến nhà, trong phòng đèn không sáng.

Kỳ Phong mới vừa đẩy cửa phòng ra, cũng cảm giác một đoàn mềm nhũn nghiêng ngả lảo đảo nhào tới trên đùi y, cúi đầu vừa thấy là Đoàn Đoàn.

“Ba… Ba ba…” Tiểu tử kia cao hứng cong lên ánh mắt, lộ ra hai tiểu má lúm đồng tiền, cố gắng trảo ống quần Kỳ Phong bảo trì cân bằng.

Tiểu tử kia hiện tại đã hơn một tuổi, vừa mới học đi, tuy rằng phần lớn vẫn phải có người ôm, cất bước đi, thất tha thất thểu cũng có thể đi vài bước.

Kỳ Phong một phen ôm lấy bé, trên mặt vẫn cứng rắn, nhưng nhìn kỹ liền sẽ phát hiện khóe miệng của y thượng kiều .

“Nha a, mua…” Tiểu tử kia mắt thấy cũng có chút cao lớn, nói chuyện cũng không ít, cũng không biết là TV độc hại hay bị thê tử giáo phá, lúc này hai tiểu móng vuốt hoàn trụ cổ Kỳ Phong hôn lên, còn cố ý phát ra thanh âm hôn hôn.

Kỳ Phong cũng cảm giác tâm can đều run rẩy, cực lực ngăn chặn ý cười trên mặt, cùng nhi tử mắt to trừng đôi mắt nhỏ, thằng nhóc tiếp tục cọ a cọ trên mặt y, Kỳ Phong rất nhanh đánh giá bốn phía, trầm giọng nói một câu “Để ba ba hôn một chút”, tiếp hướng về phía nhi tử khuôn mặt đầy thịt hung hăng hôn một hơi.

Tiểu tử kia bị cằm Kỳ Phong trát lên, cười khúc khích, lui cổ hoa chân múa tay vui sướng, lúc này chợt nghe thấy một tiếng cười, Lạc Khâu Bạch không biết đứng đó bao lâu.

Kỳ Phong lúc này không nhịn được, cổ cùng lỗ tai dùng mắt thường có thể thấy được tốc độ nhanh chóng phiếm hồng, tiếp nóng nảy đem nhi tử bỏ vào ngực Lạc Khâu Bạch, cả tiếng nói, “Chảy một đống nước miếng, trả lại cho em.”

Lạc Khâu Bạch cười trộm vài tiếng, đại điểu quái hôn đều hôn, còn thẹn thùng, hôn con mình bị người ta phát hiện có cái gì phải che dấu? Thật sự là biết y không được tự nhiên…

“Uy, nếu ghét nước miếng, người vừa rồi ôm hôn nhi tử là ai a?”

Kỳ Phong không phản ứng hắn, đi nhanh lên trên lầu, Lạc Khâu Bạch theo ở phía sau, nắm tay Đoàn Đoàn một cái bắt được áo sơmi Kỳ Phong, “Đoàn Đoàn, con muốn Phong Phong dắt con đi dạo không?”

“Ngô a… Ân ân…” Tiểu tử kia nhanh chóng gật đầu, nắm quần áo Kỳ Phong không buông tay, còn dùng sức đánh trong ngực Lạc Khâu Bạch rất muốn xuống dưới đi đường, bên cạnh “Phong phong”nghe thấy hai chữ này cũng nhảy lên thang lầu, oai đầu “Miêu nha?” Như là hỏi: Ông chủ gọi tôi phải không miêu?

“Tao không gọi xuẩn miêu!” Kỳ Phong không cao hứng mở miệng, tiếp lại lập tức ý thức được mình nói sai, “Không đúng, xuẩn miêu không cho dùng một cái tên giống tao!”

Lạc Khâu Bạch hắc hắc cười, “Nhưng gọi tên khác nó không phản ứng a, có phải hay không, Tiểu Bạch, Đoàn Đoàn, Miêu Miêu, Phong Phong?”

“Miêu nha ~” Nghe được hai chữ cuối tiểu béo miêu đặc biệt thần khí rất khởi tròn vo cái bụng, tựa hồ đối với tên này tương đối vừa lòng.

Mặt Kỳ Phong lúc này liền đen, hừ một tiếng cất bước lên trên, kết quả chân còn không có vươn ra đã bị Đoàn Đoàn bắt lấy.

Tiểu tử kia ngưỡng mặt bánh bao nhìn y, ánh mắt tròn vo chớp chớp nhìn y, điềm điềm mỉm cười, “Ba ba… Đi…”

Ba chữ làm tâm can Kỳ Phong lại một lần nữa nhảy loạn, trên mặt lại lộ ra biểu tình không tình nguyện dắt tay nhỏ bé của nhi tử, “… Đi.”

Tiểu tử kia cao hứng cực kỳ, học bộ dáng quyệt mông của hai ba ba, tiểu đoản chân đi lên phía trước, thiếu chút nữa té sấp xuống, Lạc Khâu Bạch ở phía sau cười dìu bé, Kỳ Phong dắt tay tiểu tử kia, trên vai Phong Phong ngồi béo giống cái cầu, bóng dáng một nhà 4 người bị ngọn đèn kéo thực dài.

Tiểu tử kia mới vừa học đi không lâu, lại chơi cả đêm, thực nhanh liền mệt đến ngủ say.

Lạc Khâu Bạch vì giúp đỡ Kỳ Phong, làm rất nhiều công tác, lúc này cũng mệt mỏi đến tinh bì lực tẫn, tựa vào trên vai Kỳ Phong ngã đầu ngủ.

Trong lúc ngủ mơ, hắn mơ hồ nghe được thanh âm tất tấc tác tác, mơ hồ mở to mắt, đột nhiên nhìn thấy một bóng đen cao lớn trước đầu giường, lúc này giật mình.

“… Đại điểu quái buổi tối anh không ngủ còn làm gì?”

Kỳ Phong lúc này đang lục tung, vừa nghe Lạc Khâu Bạch tỉnh, cũng không bật đèn hỏi hắn, “Sổ tiết kiệm cùng thẻ tín dụng em để đâu?”

Đêm hôm khuya khoắt, buồn ngủ hôn mê, đột nhiên bị hỏi loại vấn đề này, Lạc Khâu Bạch nhất thời không kịp phản ứng, theo bản năng nói “Sát cửa sổ ngăn kéo thứ hai ” tiếp ngã đầu ngủ, nhưng lúc ngủ y đột nhiên ngồi xuống, cũng tỉnh một nửa.

“Anh là phá sản hay là tư không gán nợ muốn mang theo tiền lẩn trốn?”

Lạc Khâu Bạch phi thường nghiêm túc hỏi, sợ Lưu Bạch gặp vấn đề gì lớn, lúc này Kỳ Phong tìm được hai thứ khác biệt, cũng không trả lời vấn đề trực tiếp hỏi, “Mật mã là bao nhiêu?”

“Mật mã là sinh nhật em, anh còn có Đoàn Đoàn.” Hắn nói xong, tiếp đi đến trước mặt Kỳ Phong, không có ý tốt nói, “Anh sẽ không thật sự thành kẻ nghèo hàn đi? Em đã nói anh hôm nay như thế nào không được tự nhiên như vậy, nguyên lai rốt cục nguyện ý được em bao nuôi nha.”

“Em nhiều lời quá, đi ngủ.” Kỳ Phong xoay người lên trên giường, mãnh liệt ngăn chặn Lạc Khâu Bạch, bịt kín chăn liền nhắm hai mắt lại.

“Uy, nói chuyện với anh a? Rốt cuộc muốn nhiều tiền như vậy làm gì? Kháo… Anh trầm chết… Tắt thở đừng đè nặng em… Mẹ nó, anh phía dưới như thế nào ngạnh?”

Vốn là liền ngủ đến mơ mơ màng màng Lạc Khâu Bạch không thể là đối thủ của Kỳ Phong, lúc này bị đại điểu quái ngăn chặn.

Kỳ Phong hừ hừ hai tiếng, “Nếu em không muốn ăn đại lạp xưởng, liền ngoan ngoãn ngậm miệng không được phát ra âm thanh.”

Hiệp 1, Lạc Khâu Bạch bỏ mình, bĩu môi không phục nhắc một câu “Tiểu yêu tinh cuốn đi nhà của em”, tiếp ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mơ hồ ngủ.

Dạ thâm yên tĩnh, truyền đến tiếng hít thở vững vàng, Kỳ Phong mở ra di động nhìn thoáng qua, mặt trên rõ ràng là ba chữ “Triệu đổng sự”.

Trong bóng đêm, Kỳ Phong bán nheo lại ánh mắt gợi lên một tia tươi cười, cầm ngón tay Lạc Khâu Bạch áp một chút lên hộp hộp mực đóng dấu, tiếp đặt lên hợp đồngđã sớm chuẩn bị tốt.

Lúc này y đẩy hắn, “Ngày mai hủy hết công tác, theo anh đi một chỗ.”

Lạc Khâu Bạch ngủ say, hữu khí vô lực “Ân…” một tiếng, kỳ thật căn bản không biết Kỳ Phong nói gì.

Kỳ Phong cúi đầu hôn hôn trán hắn, con ngươi thâm sắc trong đêm tối lộ ra quang mang, hiện giờ mọi chuyện đã chuẩn bị, chỉ thiếu nhất lũ đông phong thôi.

Một tuần sau, Kỳ Phong đem khoản tiền đã sớm chuẩn bị tốt toàn bộ bỏ vào thị trường chứng khoán, điên cuồng mua cổ phiếu Kỳ gia, cổ phiếu hoàn toàn thấp hơn phí tổn bị bán tháo ra ngoài, nhanh chóng đem cổ phiếu lung lay sắp đổ của Côn Luân kéo đến điểm thấp nhất, khiến cho toàn bộ ban giám đốc đại chấn động.

Nghe được tin tức này, Kỳ lão gia đang uống thuốc, nếu không phải Tôn đạo trưởng cùng bác sĩ đang ở đây, tức giận thiếu chút nữa liền ngất.

Ông biết này hết thảy đều là Kỳ Phong làm, cho nên càng thêm phẫn nộ, lúc này ông còn nằm trên giường nghỉ ngơi cũng ngồi không yên, nói cái gì đều phải mời đại hội cổ đông khẩn cấp.

Gần đây 《 Manh âm 》cuối cùng cũng đến giai đoạn kết thúc, Hàn Chiêu đang vội vàng cho tân điện ảnh, lúc này cũng bị Kỳ lão gia gọi về, cùng tham gia hội nghị.

Tầng chót phòng họp của tập đoàn tài chính Côn Luân.

Lão gia ngồi ở trên xe lăn, đắp chăn trên người, không ngừng ho khan, ông nhìn quét cổ đông, khàn khàn mở miệng, “Ta vốn không muốn công khai chuyện này, bởi vì ta cảm thấy không cần, nhưng hiện giờ công ty loạn thành như vậy, ta làm chủ tịch phải nói rõ ràng.”

“Gần đây cổ phiếu công ty rơi xuống, đơn giản là vài công ty đầu tư nhỏ ở sau lưng phá rối, bọn họ mua cao bán thấp thâm hụt tiền mua bán, dám cùng Côn Luân gọi nhịp, sau lưng nhất định có một nhà tài chính cường đại dựa núi, mà đó chính là Kỳ Phong, cũng chính là tôn tử gây thất vọng của ta, đó cũng là nguyên nhân hôm nay tatổ chức hội nghị này.”

Ông đã lâu lắm cũng không nói gì dài như vậy, nói xong ho khan mười mấy phút đồng hồ mới rốt cục hoãn quá một hơi, mà lúc này chung quanh đã một mảnh ồ lên, Triệu đổng sự ngồi ở một bên, trong ánh mắt vừa khiếp sợ lại như chờ mong.

“Điều này sao có thể? Chủ tịch, chúng ta đã tra qua, chuyện này cùng Lưu Bạch không có bất cứ quan hệ nào.”

“Đúng vậy, hiện tại Lưu Bạch bị chúng ta đánh sâu vào cơ hồ muốn phá sản, đại thiếu gia cho dù có nhiều tiền như vậy cũng sẽ cứu công ty, làm sao có thể làm chuyện tổn nhân bất lợi kỷ? Huống chi, tài chính Lưu Bạch cũng không nhiều như vậy.”

Kỳ lão gia hừ lạnh một tiếng, “Không có khả năng? Nó cầm tiền từ khi Côn Luân kiếm được tiền, dù sao cũng là gia tôn lưỡng, ta để lại mặt mũi cho nó, tiểu đả tiểu nháo cũng không so đo, nhưng nó vì cổ đông, còn hư treo một chức tổng giám đốc, không chỉ không giữ gìn ích lợi công ty, còn trả đũa, hành vi như vậy đã xúc phạm quy định công ty, ta đây làm chủ tịch sẽ không đáp ứng.”

Ông nói quá nhanh, quá kích động, một hơi phun ra một búng máu trên khăn tay, mà bên cạnh Hàn Chiêu luôn luôn chơi di động, mí mắt đều không nâng một chút, giống như Kỳ gia hết thảy đều không quan hệ với anh ta.

Lão gia gắt gao nắm chặt khăn, trong lòng trào ra một cỗ phẫn nộ cùng thê lương, ông vốn tưởng rằng chỉ cần áp giải trí Lưu Bạch, Kỳ Phong sẽ cúi đầu, chỉ bằng việc y là cổ đông Kỳ gia, mà mình là chủ tịch, y làm tôn tử nếu còn muốn tài sản Kỳ gia, khẳng định sẽ trở về.

Nhưngông hoàn toàn không nghĩ tới, phương pháp đánh trả của Kỳ Phong quyết tuyệt như vậy, ydùng tiền Kỳ gia đánh qua lại, tương đương đào hết tài sản Kỳ gia, chỉ cần y một ngày vẫn là cổ đông Côn Luân, liền vĩnh viễn cũng không có một ngày y vì tiền mà bức bách, cúi đầu thỏa hiệp!

Nghĩ như vậy, lão gia càng thêm kiên định quyết tâm, “Trước là ta hồ đồ, nghĩ nó dù sao cũng là trưởng tôn Kỳ gia, nếu nó hối cải ta cũng cho nó cơ hội, cho nên vẫn luôn bảo lưu chức tổng giám đốc của nó, vốn đây là bổn phận của nóbây giờ tất cả đều là ta tự mình giúp nó thiện hậu, nhưng nó làm tổng giám đốc lại tổn hại ích lợi công ty, đại hội cổ đông có quyền bãi miễn, hiện tại biểu quyết đi.”

Lời nói rơi xuống đất, hiện trường một mảnh tĩnh mịch, vài giây đồng hồ sau lại đảo rút một hơi, lần này cả Hàn Chiêu đều ngẩng đầu lên.

Lời lão gia nói phi thường dễ hiểu, ông muốn trực tiếp dùng quyền lợi đại hội cổ đông, cưỡng chế phế bỏ một chút địa vị của Kỳ Phong tại Kỳ gia, như vậy có gì khác với việc đổi người thừa kế?

Ánh mắt của tất cả mọi người giờ phút này đều dừng ở trên người Hàn Chiêu, không có ai biết mục đích thật sự của lão gia là bức Kỳ Phong trở về, trong mắt mọi người ông sở tác sở vi chính là muốn triệt để cùng Kỳ Phong ân đoạn nghĩa tuyệt, tín hiệu như vậy dừng trong mắt cổ đông lập tức có thâm ý khác.

Hàn Chiêu có 5% cổ phần, nếu Kỳ Phong không còn là tổng giám đốc, chỉ có anh ta là huyết mạch cuối cùngcủa Kỳ gia, này người thừa kế trừ anh ta ra còn có thể là ai?

Hiện trường một mảnh ồ lên, có người ngồi không yên, “Chủ tịch, chuyện này có phải có cái gì hiểu lầm? Ngài cùng đại thiếu gia dù sao cũng là gia tôn, không cần cả bỏ tư cách của cậu ấy tại Kỳ gia?”

“Đúng vậy lão gia, đại thiếu gia tại công ty này thành tích vài năm nayrõ như ban ngày, ngài cùng cậu ấy có mâu thuẫn, phong tỏa Lưu Bạch còn chưa tính, không tất yếu vì đứa con riêng mà làm như vậy.”

Một câu đứa con riêng châm hiện trường, vài cổ đông nịnh nọt, vừa thấy lão gia thay đồi hướng gió, ánh mắt linh hoạt lập tức nhảy ra, “Câm miệng của ông lại, Nhị thiếu gia còn ở nơi này ông nói hưu nói vượn cái gì? Nhị thiếu gia chính là chủ tịch nhận tổ quy tông, ông nói như vậy là cho rằng chủ tịch làm sai?”

Hai phái cổ đông mâu thuẫn vào giờ khắc này triệt để trở nên gay gắt, mà bao gồm Triệu đổng sự ở bên trong, vài cổ đông ủng hộ Kỳ Phong lúc này im miệng không nói, giống như đối với quyết định của lão gia cũng không kinh ngạc, cảnh này khiến đại đa số cổ đông khác dào dạt đắc ý.

Nhìn đi, các người làm sai trận doanh, đặt cược ở trên người’Khí tử’, hiện tại hối hận đi?

Lão gia thực vừa lòng, cười gật gật đầu.

Ông mới là người cầm quyền Kỳ gia, hiện tại bị bệnh, cổ đông cũng phải tuân theo. Lúc này đây bãi miễn chức tổng giám đốc của Kỳ Phong, tái lấy tổn hại ích lợi công ty truy hồi tổn thất, Kỳ Phong ôm một công ty Lưu Bạch lung lay sắp đổ, lập tức không có đồng nào, đến lúc đó y nên hiểu được làm con cháu Kỳ gia, quan trọng chính là hiểu được cái gì gọi là thức thời.

Đường lớn không đi, cố tình muốn đi vào ngõ cụt, vậy ông làm ông nội phải để y thanh tỉnh một chút.

Thân thể ông vẫn rất kém, nói một câu liền thở mạnh, nhưng giờ phút này lại chí đắc ý mãn, vẫy vẫy tay với luật sư phía sau, “Nếu tất cả mọi người đồng ý quyết định này, như vậy để luật sư đến đọc công văn đi.”

Lời nói rơi xuống đất, những người ủng hộ Kỳ Phong không một chút phản đối, trong lòng lão gia có nghi ngờ nhưng không để ý, lúc này luật sư thì thầm:

“… Dựa theo quy định công ty, được toàn thể cổ đông quyết nghị, Kỳ lão tiên sinh được hưởng 40%, Hàn Chiêu tiên sinh được hưởng 5%, còn những cổ đông khác ở đây được hưởng cổ phần công ty, toàn bộcổ phần công ty đã nhiều hơn phân nửa, có hiệu quả và lợi ích pháp luật.”

Lời luật sư nói giống như đã là trần ai lạc định, Kỳ lão gia gật gật đầu, dùng giọng suy yếu lại vừa lòng nói, “Nếu quyết nghị hữu hiệu, mọi người phải nhớ kỹ về sau Côn Luân không có tổng giám đốc là Kỳ Phong.”

“Không cần đâu, ông nội.”

Thanh âm trầm thấp thuần hậu khí phách, cửa phòng họp “Phanh” một tiếng được mở ra, Kỳ Phong một thân tây trang màu đen, bỏ tay vào túi mặt không đổi sắc đi đến, ánh mắt sắc bén bán híp, mang theo khí phách lạnh thấu xương, mà bên cạnh y là Lạc Khâu Bạch đang nổi bật chính kính gần đây!

Lời của editor: Kỳ Phong hảo cao tay!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.