Cự Tinh Chi Danh Khí Lô Đỉnh

Chương 93



CHƯƠNG 93

Nửa tháng sau, thương thế của Lạc Khâu Bạch cùng Kỳ Phong rốt cục khỏi hẳn, mà lão gia vẫn luôn nằm trong bệnh viện, tình huống liên tục chuyển biến xấu, hôn mê càng ngày càng dài, thời gian thanh tỉnh càng ngày càng ít.

Trong phòng bệnh tĩnh mịch, trừ máy hô hấp cùng tim phát ra thanh âm “Tích —— tích ——”, không có nửa điểm thanh âm.

Kỳ Phong ngồi ở trước giường bệnh, nhìn lão nhân đã gầy thành một đống xương khô nằm trên giường bệnh, mím miệng không nói được một lời. Nằm gần một tháng, hiện giờ lão gia bị chuyển đến phòng bệnh phổ thông, không phải bệnh có chuyển biến tốt, chính là không thể cứu được.

“Lão gia … Còn bao nhiêu thời gian?”

Kỳ Phong nửa ngày mới mở miệng, bác sĩ tháo xuống ống nghe thở dài, “Chuẩn bị hậu sự đi… Kỳ lão tiên sinh không còn vài ngày.”

Một câu tương đương với việc phán tử hình, có lẽ là tháng sau, có lẽ là tuần sau, lại có lẽ là ngày mai, lão nhân tung hoành cả đời, đùa bỡn nhân tâm sắp vĩnh biệt cõi đời.

Người chung quanh một mảnh tĩnh mịch, quản gia cùng vài vị người hầu đều lau nước mắt.

“Các người đều đi ra ngoài trước đi, tôi ở trong này.” Kỳ Phong đuổi đi mọi người, lẳng lặng ngồi ở trên ghế.

Lão nhân trên giường không có thời gian cùng tinh lực đi nhuộm tóc, một đầu tóc trắng phi thường hỗn độn, thân thể khô vàng chống đỡ không trụ mặc đồ bệnh nhân rộng lớn, ông nằm trong chăn, trên mặt một mảnh tử khí, ngoài miệng mang theo dưỡng khí, trước kia có bao nhiêu bá đạo huy hoàng, giờ phút này cũng chỉ là một lão nhân chờ đợi tử thần thôi.

Điều này làm Lạc Khâu Bạch lập tức nghĩ tới phụ thân đã qua đời của mình, lúc đó hắn cũng như vậy canh giữ trước giường bệnh, nhìn ông một chút khô gầy, già nua, cuối cùng gắt gao cầm tay hắn ly khai nhân gian.

Lần đầu tiên nhìn thấy Kỳ lão gia là lúc nào?

Thời gian quanhanh như vậy, cửu viễn hắn cơ hồ đã không nhớ rõ, trong ấn tượng lần đầu tiên gặp lại, ông ấy mặcđường trang tơ lụa, tinh thần quắc thước, mắt ông đều phát ra quang mang, ánh mắt này chỉ là bởi vì ông rốt cục thay tôn tử tìm được lô đỉnh, không phải bởi vì Lạc Khâu Bạch hắn, nhưng hình tượng trong trí nhớ cùng người trước mắt trọng điệp cùng một chỗ, cũng làm cho người có chút xót xa trong lòng.

“Tổng sẽ khá hơn.” Lạc Khâu Bạch không biết an ủi Kỳ Phong thế nào, chỉ vỗ vỗ bờ vai của y.

Kỳ Phong kéo kéo khóe miệng, biểu tình trên mặt thực đạm, “Mệnh đều là lão thiên cấp, này đó anh đều hiểu được.”

Hắn nắm tay lão gia, nghĩ đến những đấu tranh kịch liệt giữa hai ông cháu, thấp giọng mở miệng, “Ông nội, mặc kệ còn bao nhiêu ngày, ngài có thể chống đỡ được.”

Mơ hồ, lão gia tựa hồ có điểm phản ứng, ông phần lớn thời gian đều là hôn mê, rất ít khi thanh tỉnh, giờ phút này nghe được thanh âm Kỳ Phong mở mắt, ánh mắt dừng trên người hai người, ông nâng nâng tay, tựa hồ muốn nói cái gì.

Lạc Khâu Bạch biết đây là thời gian của họ, mình không tiện chen chân, đứng dậy đi ra ngoài.

“… Tiểu… Tiểu Lạc…” Thanh âm khàn khàn từ mặt nạ bảo hộ phát ra, nặng nề, mang theo run rẩy.

Lạc Khâu Bạch lập tức dừng lại cước bộ, quay đầu lại, lão gia hướng hắn vươn ra tay, Kỳ Phong tiến về phía trước, “Ông nội, ngài muốn cái gì?”

Kỳ lão gia nhìn không rõ lắm người trước mắt, nhưng ông có thể nhận ra tiếng, ôngcầmtay Kỳ Phong, một tay khác vẫn duỗi ra cửa, Lạc Khâu Bạch trong lòng quay cuồng, đi đến trước giường thỉnh thanh kêu một câu, “Lão gia, con ở đây, con biết ngài không muốn thấy con, có chuyện gì chờ ngài khỏe lại nói.”

Kỳ lão gia dùng sức lắc lắc đầu, mãnh liệt ho khan, một bàn cầm trảo tay Kỳ Phong một tay khác cầm tay Lạc Khâu Bạch, đứt quãng nói, “Về… Về nhà… Người một nhà… Khụ khụ khụ…”

Một câu cơ hồ làm Lạc Khâu Bạch ngạnh trụ, Kỳ Phong thâm hút một hơi, nói không ra lời.

Lúc này tiểu hộ sĩ bên cạnh nhỏ giọng nói, “Kỳ lão tiên sinh như bây giờ không thể ra viện a, vạn nhất…”

“Chết… Chết ở trong nhà… Tiểu Phong… Mang ông nội trở về…” Kỳ lão gia một lần lại một lần lặp lại, nắm chặt tay hai người, dùng khí lực cuối cùng lặp lại, hốc mắt lăn xuống nước mắt.

Hốc mắt Kỳ Phong đỏ tươi, nhưng không có rớt xuống một giọt nước mắt, qua đã lâu mới gật gật đầu, “Được, chúng ta về nhà.”

Đường về nhà phi thường thuận lợi, thậm chí bác sĩ đều không có ngăn trở, một lão nhân nguy kịch, liền tính ở tại trong bệnh viện cũng là chờ chết.

Dọc theo đường đi, lão gia thủy chung không buông ra tay Lạc Khâu Bạch cùng Kỳ Phong, ông bán nằm, nhìn thành thị ngũ thải ban lan ngoài cửa sổ xe, nghĩ đến mình đã từng ở trong này tung hoành, lại quên nhìn người bên cạnh, đôi khi người tổng yếu đi đến cùng đồ mạt lộ, mới có thể phát hiện mình ngay từ đầu mình đã lựa chọn tử lộ, những thứ đã từng vứt bỏ, đáng quý như vậy, những thứ mình chấp nhất lại không đáng một đồng.

Cô đơn kiết lập, có thể bồi ở bên cạnh ông cũng chỉ có hai hài tử này…

Người hầu biết lão gia về nhà, cố ý chuẩn bị một bàn thức ăn ngon, lão gia rời đi bệnh viện ngược lại tinh thần tốt lênrất nhiều, thậm chí có thể ngồi trên ghế ăn cơm, nhưng tất cả mọi người biết có lẽ đây chỉ là hồi quang phản chiếu.

Nhà cũ Kỳ gia đã lâu không náo nhiệt như thế, lão gia run rẩy gắp đồ ăn cho Lạc Khâu Bạch cùng Kỳ Phong, ho khan kêu bọn họ nói khi ông hôn mê chuyện gì đã xảy ra.

Lạc Khâu Bạch bản thân là người ôn hòa thích cười, pha trò cườinhư hạ bút thành văn, lão gia cười đến vui vẻ, đến cuối cùng đều rớt xuống nước mắt.

Sau khi ăn xong, hai người đưa lão gia lên lầu nghỉ ngơi, đi vào phòng ngủ, lão gia nhìn Kỳ Phong nói, “Tiểu Phong… Khụ khụ, mấy bồn hoa kia con giúp ta đi xem đi.”

Kỳ Phong minh bạch lão gia đây là cố ý muốn chi khai y, ngẩng đầu nhìn Lạc Khâu Bạch liếc mắt một cái, Lạc Khâu Bạch cho y một ánh mắt trấn an, lắc lắc đầu nhìn y rời đi.

Cửa phòng “Răng rắc” một tiếng đóng lại, lão gia rốt cuộc chống đỡ không trụ thân thể, lập tức ngã trên đầu giường, run rẩy mở ra tủ đầu giường, lấy ra một hộp sắt hồng sắc.

Lúc này nhìn thấy hộpông rốt cuộc nhịn không được, nghẹn ngào nói không nên lời, dung khí lực thực mạnh mẽ mới đem hộp mở ra, bên trong tất cả đều là ảnh chụp, có cha mẹ Kỳ Phong, có Kỳ Phong từ nhỏ đến lớn, còn có một nhà 4 người …

Điểm điểm tích tích, ký lục toàn bộ gia đình, trong đó có một xấphình được cẩn thận cất chứa, tất cả đều là ảnh chụp Kỳ Phong từ nhỏ đến lớn, oa oa khóc lớn, đeo khăn quàng đỏ, đi xe đạp té ngã, học đàn dương cầm lấy giải thưởng …

Ảnh chụp có khuôn mặt Lạc Khâu Bạch quen thuộc, nhìn người nam nhân này giống Đoàn Đoàn như vậy, biến thành na, nhân vừa cường thế vừa anh tuấn như bây giờ.

Lão gia vuốt ve ảnh chụp, nhìn nhi tử cùng con dâu, một lát sau mới chậm rãi đưa cho Lạc Khâu Bạch, “Tiểu Lạc… Về sau con thay ta thu đi.”

Lạc Khâu Bạch kinh ngạc há miệng thở dốc, “Ông muốn đưa cho con?”

Lão gia run rẩy nắm chặt tay hắn, ánh mắt chớp lên lại xót xa trong lòng, nước mắt mơ hồ, “Chờ ta chết… Thay ta hảo hảo chiếu cố Tiểu Phong, khụ… Ta bồi nó không được cả đời … Ta hôm nay giaonó cho con.”

Lời này ý tứ rõ ràng, ông đem thân nhân còn sót lại của mình, tôn tử mình vẫn luôn muốn khống chế lại bảo hộ, tự tay đưa cho người tôn tử yêu nhất, này không phải mệnh lệnh cùng yêu cầu, mà là ủy thác cuối cùng của một lão nhân trước khi lâm chung.

Hốc mắt Lạc Khâu Bạch có chút chua xót, dùng sức kéo kéo khóe miệng, “Ngài đừng nghĩ nhiều như vậy, bệnh sẽ khá hơn, con còn muốn cùng ngài tiếp tranh Đoàn Đoàn cùng Kỳ Phong.”

Lão gia lần đầu tiên lộ ra tươi cười trước mặt Lạc Khâu Bạch, cổ họng của ông phát ra tiếng vù vù thở dốc, nhắm mắt lại nghẹn ngào nói, “Trước kia là ta làm sai, Kỳ gia thực xin lỗi con… Về sau không bao giờ sẽ, đây đều là báo ứng… Báo ứng.”

Ông vừa khóc vừa cười, một hơi thượng không đến khí cơ hồ muốn chết ngất, Lạc Khâu Bạch giúp ông bưng một chén nước, ngồi ở bên cạnh ông nhẹ giọng nói, “Lão gia, từ ngày đó ngài giúp con chắn dao nhỏ, đã không nợ con cái gì.”

Nói xong hắn giúp lão gia kéo kéo chăn, cầm lấy hộp hồng sắc nhẹ nhàng nói, “Ngài hảo hảo nghỉ ngơi, lễ vật này thực trân quý, con sẽ trân quý cả đời, sự tình trước kia đều đã qua, chúng ta xóa bỏ đi.”

Lão gia nhắm mắt lại, nước mắt tung hoành, không nói gì thêm.

Lạc Khâu Bạch xoay người cất cái chén, chợt nghe thấy phía sau đột nhiên rầm một thanh âm vang lên, mãnh liệt quay đầu lại phát hiện lão gia quỳ gối trước mặt hắn.

“Lão gia, ngài làm cái gì vậy? Nhanh đứng lên, con chịu không nổi!” Lạc Khâu Bạch biến sắc, nhanh chóng nâng ông dậy.

Lão gia cái gì cũng không nói, suy yếu toàn thân run run, ông gắt gao bắt lấy tay Lạc Khâu Bạch, như là dùng khí lực toàn thân, khàn khàn khóc thút thít, “Con cứu Kỳ gia ba lượt a… Ta lại hại con nhiều như vậy… Con bảo talàm sao quên? Giải thích đều không có mặt mũi, hiện tại nơi này chỉ có hai chúng ta, này đó con nhận được khởi…”

Trong lòng Lạc Khâu Bạch chua xót lợi hại, ngồi dưới đất dìu ông, nhất thời nói không ra lời.

Mà trên mặt đất hàn khí nặng, ông ho khan càng ngày càng lợi hại, mặt tái nhợt như tờ giấy, lúc này ông run rẩy lấy ra một cái bao màu đỏ được cẩn thận cất chứa, mặt trên thêu long phượng kim tuyến, ông nhét vào trong tay Lạc Khâu Bạch, dùng sức xả xuất một tia cười, hàm nước mắt nói, “Tiểu Lạc… Mở ra nhìn xem, khụ khụ…”

Ngón tay Lạc Khâu Bạch cũng bắt đầu phát run, cởi bỏ gói đỏ, bên trong là một đôi vòng tay xanh biếc phỉ thúy.

Kỳ lão gia tử cầmtay Lạc Khâu Bạch vỗ vỗ, đứt quãng nói, “… Đây là của bà nội Tiểu Phong… Khụ khụ, khi còn sống lưu lại cho cháu dâu … Ta giữ đã hơn 20 năm… Tiểu Lạc, hiện tại tặng cho con… Giúp ta hảo hảo chiếu cố Kỳ gia cùng Tiểu Phong, tha thứ cho ta…”

Lạc Khâu Bạch nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nện ở vòng tay, trong tim đau đớn.

Một đôi vòng tay này đối với Kỳ lão gia mà nói không chỉ là một đôi vòng tay, đây là lời chúc phúc cùng tán thành với cháu dâu cùa người bạn già đi theo ông suốt một đời, hiện giờ ông quỳ trên mặt đất, tự tay đưa cho Lạc Khâu Bạch.

“Lão gia, liền tính không có cái này con cũng sẽ không rời đi Kỳ Phong, con muốn không phải là nghi thức cũng không phải lời thừa nhận của ai cả, conchỉ muốn Kỳ Phong, trước kia như vậy sau này cũng vậy.”

Kỳ lão gia xả xuất một chút tươi cười, rơi nước mắt gật đầu, “Tốt… Hài tử tốt, trước kia là ta mắt mù…”

Ông nói chuyện, như là dùng khí lực cuối cùng, suy sụp lại suy yếu đảo sang một bên, lúc này cửa phòng mở ra, Kỳ Phong đi tới nhìn đến một màn trước mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc, y bước nhanh đi vào trong phòng, lão gia đã nói không nên lời, nhưng có thể nhận ra là Kỳ Phong tiến vào.

Ông một bàn tay bắt lấy Lạc Khâu Bạch, một tay khác bắt lấy Kỳ Phong, dùng khí lực toàn thân đem hai người mạnh tay điệp cùng một chỗ, chảy nước mắt dùng sức muốn nói cái gì, nhưng trong cổ họng như bị nhét vào cái gì, ông đau khổ chống, không chịu buông tay.

Kỳ Phong nhìn thoáng qua vòng tay nên đều hiểu được, nhất thời hốc mắt chua xót, nắm chặt tay lão gia, “Ông nội, con tha thứ cho ông.”

Lão gia như rốt cục thư thái, một giọt nước mắt trợt xuống, nắm thật chặt tay giao điệp của hai người, trước lúc hôn mê một khắc cuối cùng đều không có buông ra.

Bác sĩ xông tới, toàn lực cứu giúp lưu lại một cái mạng của lão gia, Lạc Khâu Bạch cầm vòng tay đứng ở cửa sổ, Kỳ Phong từ phía sau lưng ôm lấy hắn, trầm giọng nói một câu, “Cháu dâu Kỳ gia.”

Lạc Khâu Bạch lập tức bật cười, đá y một cước, “Tới địa ngục đi.”

Giờ phút này ánh mặt trời vừa lúc lên cao, mùa mưa ở S thị rốt cục chấm dứt, trong hoa viên Kỳ gia côn trùng kêu vang thanh thanh, tất cả lo lắng giờ phút này đều đã tan thành mây khói.

***

Mùa hè này, S thị vẫn phi thường náo nhiệt, ngựa xe như nước.

Lạc Khâu Bạch làm diễn viên chính mấy bộ phim truyền hình rốt cục toàn bộ cũng quay xong, vừa lúc bắt kịp kỳ nghỉ dài hạn ngày mồng 1 tháng 5 cùng kỳ nghỉ hè hoàng kim, tỉ lệ xem tăng lên, hắn hoàn toàn xứng đáng danh hiệu “Thu thị vương”, lực áp hồng tinh, từ khi xuất viện bắt đầu công tác không ngừng.

Mà bên kia, phim lớn quốc tế《 Chiến tranh sử thi 》hắn tham diễn chiếu phim không được thành công, hắn tuy rằng không phải diễn viên chính, nhưng phần diễn nhân vật kia cũng không íthơn nhân vật chính. Đạo diễn Pierre Tư lần đầu tiên hợp tác với Châu Á, buông tha minh tinh đại bài, lựa chọn hắn lúc ấy chỉ có thể tính là hồng nhân minh tinh, ở Hollywood lấy được thành tích xinh đẹp, còn cầm không ít giải thưởng, Lạc Khâu Bạch là gương mặt duy nhất Châu Á cũng đưa tới một mảnh khen ngợi, thành công xâm nhập ảnh đàn quốc tế, còn bị người phong cho danh quốc”Bạch quốc tế “, nhất thời nương tay.

Cuối tuần này, 《 Công phu chi hồn 》của Riddle rốt cục hơ khô thẻ tre, Lạc Khâu Bạch thay đổi hình tượng trước, lần đầu thử đóng phim hành động kỳ huyễn mạt thế, khi quay chịu mệt nhọc, toàn bộ tự mình ra trận, sau khi ra ngoài, đưa tới một mảnh trầm trồ khen ngợi, điện ảnh chưa chiếuđã nóng.

Đi công tác hơn nửa tháng, Lạc Khâu Bạch thật sự nhớ thương Kỳ Phong, trước ba ngày ngồi máy bay trở lại, hắn không chút nghi ngờ paparazzi có thể đào được tin tức hắn về nước, cũng dự liệu được fan quốc nội có khả năng nhiệt tình hơnfan nước ngoài, nhưng khi đeo kính râm từ sân bay ra, vẫn là bị một màn tấp nập trước mắt hoảng sợ.

Hắn đứng ở tại chỗ tả hữu nhìn, Trịnh Hoài Giang gõ đầu hắn một chút, “Cậu không đi ra ngoàicòn nhìn lung tung cái gì đấy?”

Hiện tại Lạc Khâu Bạch tuy rằng thân thuộc giải trí Lưu Bạch, nhưng Trịnh Hoài Giang là người đại diện đầu tiên của hắn, 《 Công phu chi hồn 》cuộn phim này là do anh ta hỗ trợ xe chỉ luồn kim (làm mối), cho nên trong quá trình quay phim tự nhiên là anh ta phụ trách công tác của Lạc Khâu Bạch.

“Tôi đang nhìn có phải lát nữa Diệp Thừa, Mạnh Lương Thần vài người tai to mặt lớn sẽ xuất hiện không, sân bay sao lại có nhiều người như vậy.”

Trịnh Hoài Giang cười nhạo một tiếng, dùng bộ dáng nhìn thổ bao tử (tên nhà quê) nhìn hắn, “Tôi kính nhờ cậu có đầu óc chút đi, như thế nào cùng nhiều đại đạo quốc tế hợp tác vẫn ngốc như vậy? Lạc Khâu Bạch tiên sinh, cậu đỏ, cậu bây giờ là đại bài, đầu mang theo hai chữ ‘Quốc tế’, không cần tự coi nhẹ mình OK?”

Lạc Khâu Bạch ho khan hai tiếng, vẫn là cảm thấy có chút giống như nằm mơ, thẳng đến khi đi ra, fan tấp nập bắt đầu lớn tiếng thét chói tai, có tiểu cô nương la đến cổ họng đều khàn, còn không ngừng la”Khâu bạch tối bổng!””Bạch Bạch em yêu anh!”

Vô số hoa tươi cùng tiếng vỗ tay đánh úp lại, rất nhiều fan trong tay còn cầm bảng đèn huỳnh quang đủ mọi màu sắc, mặt trên viết “Bạch Bạch No. 1″”Lạc thủy chi khâu có bạch bạch””Vương giả trở về” linh tinh quảng cáo, Lạc Khâu Bạch mới ý thức tới mình đã không còn là người là Lạc Khâu Bạch chỉ biết cắm đầu đóng phim, có tái chăm chỉ cũng sẽ bởi vì khuôn mặt không đủ suất mà bị người ta passnữa rồi.

Sân bay chật như nêm cối, rất nhiều cảnh vệ tiến đến duy trì trật tự, Lạc Khâu Bạch một đường kí tên mỏi tay, chờ đến khi đi ra sân bay đã là hơn ba tiếng sau.

Dựa theo hành trình, hắn còn phải đi tới Tinh Huy thảo luận một phần hợp đồng chụp hình quảng cáo, đi theo Trịnh Hoài Giang vừa đi vào đại lâu, liền nhìn đến xa xa có người tranh cãi ầm ĩ.

Trong đó một nam nhân diện mạo không tồi là người trước đó đứng thứ 10 trong cuộc tuyển tú vài ngày trước, nhưng căn bản không có gì nổi tiếng, thấp hơn cả 18 tiểu minh tinh. Lúc này cậu ta đứng trong đại sảnh, chỉ vào một nam nhân đang cúi đầu chửi ầm lên, “Nhìn anhđi! Vô dụng phế vật! Có cáichén cũng bưng không được, tôi thuê anh có ích lợi gì, cho anh làm trợ lý còn không bằng nuôi một con chó, ít nhất còn tiết kiệm một chút!”

“Lý Kim Hâm, nghe nói anh trước kia vẫn là người đại diện Khải Đức? Anh ngu ngốc như vậy còn làm người đại diện, công ty như thế nào cho tôi thứ chó như anh!”

Cậu ta một cước đá đi qua, nam nhân sợ hãi rụt rè lập tức bị gạt ngã, bởi vì nơi này là Tinh Huy không phải Khải Đức, cho nên bảo an không có lên trước cũng không ai xen vào việc của người khác.

Nghe được tên này, Lạc Khâu Bạch lập tức dừng lại cước bộ, lúc này liền nhìn tiểu minh tinh kia lại đánh anh ta một bạt tai, “Lau khô giày cho tôi, dùng y phục của anh lau!”

Lý Kim Hâm khom lưng xuống lau giày cho cậu ta, không cẩn thận làm rơi cái lon bên cạnh, anh ta vội vàng đuổi theo, nhưng cái lon lại lăn đến dưới chân Lạc Khâu Bạch.

Lạc Khâu Bạch xoay người nhặt lên, Lý Kim Hâm ngẩng đầu chống lại ánh mắt của hắn, trong nháy mắt dị thường nan kham, mặt hoàn toàn đỏ lên.

Lạc Khâu Bạch như thế nào cũng không nghĩ tới lại ở chỗ này một lần nữa gặp Lý Kim Hâm, người đại diện này tại Khải Đức bán hắn đi vô số lần, đã từng chỉ vào mũi hắn chửi ầm lên: “Nhìn cậu túng dạng, không mặt không mũi, muốn bối cảnh không có bối cảnh, bộ dạng cậu như vậy còn muốn vào giới giải trí? Cũng không có đức hạnh tát nước tiểu vào mình đi!”

Lý Kim Hâm co rúm lại một chút, sắc mặt khó coi như heo, nhìn tiểu minh tinh bão nổi phía sau, bài trừ một tia nịnh nọt tươi cười rút hai bàn tay của mình ra, “Nguyên lai là Lạc ca ngài a… Đa tạ đa tạ, trước kia là tôi có mắt như mù, tôi đáng chết, ngài… Ngài đại nhân không nhớ tiểu nhân… Bây giờ có thể nể tình giao tình trước kia giúp… Giúp giúp tôi?”

Bên cạnh vệ sĩ muốn đuổi người, Lạc Khâu Bạch cười cười đem lon một lần nữa đưa cho anh ta, “Tiên sinh vị nào? Nói tôi đều nghe không hiểu, đồ vật trả lại cho anh, lần sau phải cẩn thận một chút.”

Nói xong đưa khăn tay cho anh ta, một lần nữa đeo lên kính râm đi vào.

Lý Kim Hâm giờ phút này còn ngồi xổm tại chỗ, thành đối tượng cười nhạo của mọi người, hận không thể một đầu đâm chết. Anh ta như thế nào cũng không nghĩ tớiLạc Khâu Bạch tôm tép, một ngày kia sẽ trở thành minh tinh quốc tế đại hồng đại tử, hiện giờ anh ta ngồi xổm, Lạc Khâu Bạch đứng, trên cao nhìn xuống, khác nhau một trời một vực, anh ta hổ thẹn mất thể diện một câu cũng nói không nên lời.

Lúc đang trao đổi chụp hình quảng cáo, Kỳ Phong điện thoại tới, nói đã lái xe ở dưới lầu chờ hắn, tiểu tử kia không thể chờ đợi được muốn tìm ba ba, cho nên Trịnh Hoài Giang liền mang theo bé đến phòng họp.

Hội nghị chấm dứt, Lạc Khâu Bạch ôm nhi tử một bên cùng Trịnh Hoài Giang nói chuyện phiếm, một bên đi ra ngoài, lúc này chợt nghe đến sau lưng có người gọi hắn, “Khâu Bạch.”

Hắn quay đầu, nhìn thấy người tới sửng sốt một chút, Trịnh Hoài Giang thấyvậy, thức thời tìm lý do ly khai, trong lúc nhất thời toàn bộ hành lang chỉ còn lại Lạc Khâu Bạch cùng Đoàn Đoàn, còn có người đứng đối diện, Mạnh Lương Thần hồi lâu không thấy.

Lạc Khâu Bạch kinh ngạc nhíu lông mày, “Đã lâu không gặp.”

Đoàn Đoàn trong ngực nháy mắt, nhìn Mạnh Lương Thần liếc mắt một cái, “Ba ba, chú này là ai a?”

“Một người bạn của ba ba.” Lạc Khâu Bạch thản nhiên mở miệng, cười nhéo khuôn mặt nhi tử một chút, ngẩng đầu thản nhiên chào hỏi.

Mạnh Lương Thần vẫn giống như trước anh tuấn như vậy, chẳng qua già hơn một chút, cằm còn mọc một chút râu mép, hắn ta nhìn nhìn tiểu tử trong ngực Lạc Khâu Bạch, một lát sau mới chậm rãi mở miệng, “Khâu Bạch, lâu như vậy không gặp, có rảnh uống một ly không?”

Lạc Khâu Bạch gọi điện cho Kỳ Phong cùng Mạnh Lương Thần đi xuống quán cà phê Tây Tư dưới lầu của Tinh Huy.

Tiểu tử kia vẻ mặt tò mò nhìn Mạnh Lương Thần, thấy hắn ta tương đối giống Phong Phong, trong lòng nhỏ giọng nói thầm, cái chú này không suất bằng Phong Phong, ánh mắt nhìn ba ba cũng không nóngbằng Phong Phong, vừa thấy liền không xứng với ba ba.

Nhiều năm như vậy, nơi này vẫn không đổi, nhưng hai người lại không đến thường xuyên. So sánh với Mạnh Lương Thần hơi tang thương, Lạc Khâu Bạch ngược lại càng thêm trẻ, hắn đã sắp30 tuổi, nhưng vẫn ôn hòa nhẹ nhàng, khóe miệng thủy chung treo một tia cười nhợt nhạt, áo sơmi đơn giản màu trắng và quần bò, hoàn toàn nhìn không ra hắn đã là minh tinh đại hồng đại tử.

“Khâu Bạch, chúc mừng em.” Mạnh Lương Thần nói chính là vị trí hiện giờ của Lạc Khâu Bạch trong giới giải trí.

Lạc Khâu Bạch kéo kéo khóe miệng, “Vận khí tốt thôi, chuyện trước còn chưa kịp nói một tiếng đa tạ.” Hắn nói chính là “Tam giác luyến”năm đó hủy diệt hắn, Mạnh Lương Thần chủ động chịu trách nhiệm.

Nhắc tới chuyện năm đó, trên mặt Mạnh Lương Thần lộ ra một tia cười khổ, “Đây chẳng qua là anh bồi thường, huống hồ anh làm không đủ, năm đó anh không nên không buông xuống Thanh Lưu đi trêu chọc em, hoặc là nếu sớm một chút thừa nhận quan hệ của chúng ta, cũng sẽ không phát sinh chuyện như vậy, rốt cuộc là anh thực có lỗi vớiem.”

“Chuyện năm đó tôi đều không nhớ rõ, còn nói đến nó làm gì.” Lạc Khâu Bạch nở nụ cười một chút, nhẹ giọng mở miệng. Năm đó ai sai ai đúng đã không còn ý nghĩa, hắn là người rất bao che khuyết điểm, hiện giờ trái tim bị Kỳ Phong chiếm đầy, thậm chí hồi ức đều không nguyện ý chia cho người khác một chút ít.

Một câu ngăn chặn câu nói sau của Mạnh Lương Thần, hắn ta nhìn người trước mắt tiêu sái, Lạc Khâu Bạch giơ tay nhấc chân tất cả đều tiêu sái tự nhiên, không còn là người ở trước mặt hắn ta ủy khuất chính mình, hắn ta dùng một đôi mắt si tình yên lặng nhìn chăm chú tiểu đệ của mình.

Hắn tựa như một viên ngọc thô, chưa tạo hình đã bị mình ném xuống, hiện giờ phong cảnh chính mậu, ánh mắt hắn ta đều có chút chua xót.

“Hai năm nay đều không thấy anh đóng phim, vội cái gì?” Lạc Khâu Bạch đối với người nam nhân này quá quen thuộc, không có tình yêu, hắn cũng nhìn hiểu mỗi một ánh mắt của hắn ta, cho nên lúc hắn ta nhìn mình trong nháy mắt, hắn thông minh dời đi đề tài.

“Phim đều bị Lạc đại minh tinh chiếm, chỗ nào còn cho anh.” Mạnh Lương Thần cười nhếch khóe miệng, hắn ta hiện giờ tình trạng đích xác không tốt, tam giác luyến năm đó, đồng tính luyến ái hai cái mũ nàyvới sự nghiệp của hắn ta cơ hồ là hủy diệt đả kích, hắn ta từ thiên vương siêu sao nhanh chóng suy bại thành người nhàn hạ, coi như là báo ứng.

“Hôm nay hợp đồng của anh vàTinh Huy đến kỳ, về sau có khả năng cũng sẽ không tiếp tục, về phần đóng phim, kỳ thật muốn hợp tác với em một lần, bất quá hiện tại giá trị con người em khác anh đã trèo cao không nổi.”

Mạnh Lương Thần ra vẻ thoải mái làm Lạc Khâu Bạch nở nụ cười một chút, “Có cơ hội có thể, bất quá Kỳ Phong có đồng ý hay không cũng khó nói.”

Mạnh Lương Thần dừng một chút, sắc mặt thay đổi, nửa ngày mới nói, “Lần này không thay đổi, là anh ta?”

“Ân, nếu có kiếp sau cũng sẽ không thay đổi, anh cũng biết tôi là người tử triền lạn đả, một khi nhận đúng người kia liền sẽ không dễ dàng buông tay.”

Lạc Khâu Bạch nhắc tới Kỳ Phong vẻ mặt rất ôn nhu, Mạnh Lương Thần lộ ra một tia cười khổ, hắn ta đương nhiên biết Lạc Khâu Bạch có bao nhiêu si tình không dời, những điều này là do hắn ta tự mình thể nghiệm, chỉ bất quá hắn ta cũng biết, Lạc Khâu Bạch một khi bị bị thương tâm, buông, như vậy cả đời liền sẽ không quay đầu lại, quyết đoán quyết tuyệt, yêu mê, dứt khoát rõ ràng.

Mạnh Lương Thần chỉ cảm thấy miệng tràn đầy chua xót, cứ việc hắn ta đã quyết định buông tay, nhưng nhìn thấy bộ dáng hiện giờ của Lạc Khâu Bạch, vẫn cảm thấy có chút buồn.

Hắn ta nhìn Đoàn Đoàn đang uống sữa, nửa ngày mới mở miệng, “Đứa nhỏ này chính là nhi tử của em mà truyền thông nhắc tới? Thật rất đáng yêu.”

Lạc Khâu Bạch vỗ vỗ đầu nhi tử, “Đoàn Đoàn, gọi chú.”

Đoàn Đoàn ngoan ngoãn gọi người, giống tiểu miêu oa trong ngực ba ba, hai con mắt cong lên, lộ ra hai tiểu má lúm đồng tiền, cười giống tiểu phật Di Lặc.

Mạnh Lương Thần thực thích tiểu hài tử, từ trước kia đến hiện tại đều không thay đổi, đáng tiếc hắn ta là đồng tính luyến ái không hơn không kém, đã từng nghĩ quanuôi một hài tử, lại bởi vì sợ scandal cuối cùng không thực hành, hiện giờ nhìn thấy Lạc Khâu Bạch quang minh chính đại mang theo nhi tử, tiểu tử kia lại lanh lợi đáng yêu, hắn ta cười cảm thán một câu, “Khâu Bạch, em thật may mắn, có thể thu dưỡng một tiểu tử bộ dạng giống người mình thích.”

Lạc Khâu Bạch nghiền ngẫm nhíu lông mày, vuốt mặt nhi tử hạ giọng nói, “Không sai, thực may mắn, chẳng qua không phải thu dưỡng mà là thân sinh, từ trong bụng tôi lấy ra.”



Mạnh Lương Thần đột nhiên ngẩn người, Lạc Khâu Bạch thực đạm nở nụ cười một chút, “Thực buồn cười đi? Tôi cũng không rõ vì cái gì sẽ như vậy, nhưng sự tình đã xảy ra, tôi ngay từ đầu cũng không tin, nhưng tôi chỉ cùng một người thượng giường, không phải do tôi không tin, phụ thân khác của hài tử là Kỳ Phong, tiểu tử kia rất giống anh ấy có phải không?”

Mạnh Lương Thần hoàn toàn bối rối, mặt trở nên tái nhợt vô cùng, hắn ta như thế nào cũng không thể tin được đây là thật, nhưng ánh mắt Lạc Khâu Bạch nghiêm túc như vậy, hắn ta quen biết hắn nhiều năm như vậy, tự nhiên phi thường hiểu được.

Một câu kia “Đời này chỉ cùng một người lên giường””Một phụ thân khác của hài tử là Kỳ Phong” lập tức đau đớn màng tai, hắn ta nửa ngày nói không nên lời một câu.

Hắn ta cũng không biết vì cái gì sẽ như vậy, lần đầu nghe liền tin tưởng, có lẽ là Lạc Khâu Bạch không lừa hắn ta, có lẽ là trực giác của hắn ta quấy phá, nhìn Đoàn Đoàn nghiêng đầu vẻ mặt ngốc hồ hồ nhìn hắn ta, tay chân hắn ta lạnh lẽo.

Nguyên lai, hắn ta không chỉ có sai lầm làbỏ rơi một người nam nhân đã từng yêu sâu sắc mình, còn mất đi một hài tử đáng yêu cùng tư cáchlàm phụ thân…

Vừa lúc đó, điện thoại của Lạc Khâu Bạch vang lên, Kỳ Phong trầm thấp không vui nói, “Sao em còn chưa ra? Không biết anh đang chờ em sao?”

Lạc Khâu Bạch buồn cười một tiếng, “Tổng cộng mới 15 phút đồng hồ anh còn chờ không kịp, nếu không liền thưởng anh đi giúp em mua một cái pizza trở về đi, em muốn vị tiêu đen.”

Tiểu tử kia nghe thanh âm của Phong Phong ánh mắt lập tức sáng lên, dụng cả tay chân bò lên bả vai Lạc Khâu Bạch, tiểu thịt đoạt lấy điện thoại nói, “Phong… Phong Phong, muốn ăn muốn ăn, bánh bao… Canh trứng gà!”

Kỳ Phong hừ lạnh một tiếng, “Muốn ăn thì tự đi mua, ai nguyện ý hầu hạ các người, xuẩn nhi tử con trừ ăn ra còn biết cái gì? Còn có em Lạc Khâu Bạch, con hư tại mẹ, em rốt cuộc muốn anh nói mấy lần, ân?”

Thanh âm của y không lớn, nhưng trong quán cà phê an tĩnh nghe được nhất thanh nhị sở, sắc mặt Mạnh Lương Thần thay đổi, cuối cùng biến thành một tia cười khổ.

Lúc này điện thoại vẫn còn tiếp tục, Đoàn Đoàn kháng nghị không có kết quả, bắt đầu kêu ba ba hỗ trợ, “Anh mua cho conđi, thằng nhóc quấn em quá.”

Ai biết Kỳ Phong lại trừng mắt, ngược lại nghiêm trang chững chạc nói, “Tham chết? Kia về nhà anh hảo hảo ‘Uy’em, tranh thủ cho thằng nhóc thêm em trai.”

Lạc Khâu Bạch sặc một cái, lược tiếp theo câu “Cẩn thận bị cắn” tiếp răng rắc cúp điện thoại.

Lúc này, Mạnh Lương Thần kéo kéo khóe miệng một lát sau mới mở miệng, “Lạc Khâu Bạch, lòng của em thật ác độc.”

Lạc Khâu Bạch tựa như không nghe hiểu có ý tứ gì, “Lời anh nói buồn cười quá.”

Mạnh Lương Thần thâm hút một hơi, rốt cục cũng chưa phục hồi lại tinh thần, hắn ta cho là mình đã buông xuống, nhưng khi nhìn thấy người vẫn sẽ đắm chìm bên trong ảo tưởng không thực tế, hiện giờ ảo tưởng bị Lạc Khâu Bạch không lưu tình chút nào đập nát, hắn ta biết mình đang ở vị trí nào.

Hắn cười cười, thẳng sống lưng, lúc này Lạc Khâu Bạch đã chuẩn bị đi.

“Giải thưởng Kim Ngưu thứ 43 tháng sau, anh được đề cử, anh cá là trong danh sách có em, muốn đánh cuộc một phen không, nhìn xem ảnh đế rơi vào tay ai?”

Lạc Khâu Bạch còn thật không biết chuyện này, cười nói, “Hiện tại đánh cuộc có chút sớm a, vạn nhất tôi ngay cả đề cử đều không có chẳng phải là khứu đại? Bất quá nếu được đề cử, đánh cuộc này tôi tiếp, Mạnh Lương Thần anh còn nhớ tôi đã nói không, một ngày nào đó sẽ đả bại anh.”

Hai người nhìn nhau mỉm cười, hiềm khích lúc trước cùng những hồi ức chôn sâu đồng thời tan thành mây khói, từ hôm nay trở đi, Mạnh Lương Thần vẫn không thuộc về bất luận kẻ nào, lại duy độc không thuộc về Lạc Khâu Bạch, bởi vì hắn đã không cần.

Lạc Khâu Bạch ôm tiểu tử kia đứng dậy rời đi, Đoàn Đoàn còn đặc biệt ngoan nói “Tạm biệt chú”, đi tới cửa, Mạnh Lương Thần gọi lại hắn, “Khâu Bạch.”

Lạc Khâu Bạch dừng lại cước bộ lại không quay đầu lại.

“Chúc em hạnh phúc.”

Cửa đẩy ra, vang lên tiếng chuông, Lạc Khâu Bạch thực đạm nở nụ cười một chút đi ra quán cà phê, nghênh đón hắn chính là Kỳ Phong cầm theo pizza cùng bánh bao, nam nhân ôm chầm hắn cùng hài tử, hai người hoàn toàn không để ý chung quanh, ôn nhu hôn nhau, ngồi trên xe xoay người ly khai.

Từ đầu đến cuối, Lạc Khâu Bạch đều không có quay lại.

Ngồi ở trên xe, đi ngang qua cầu vượt, đối diện một tòa nhà cao tầng là quảng cáo đồng hồ to của Lạc Khâu Bạch, rực rỡ dưới ánh đèn, toàn bộ thành thị dán đầy ảnh chụp hắn.

Vị trí này đã từng thuộc về Mạnh Lương Thần, hắn ta được dán ở chỗ cao nhất, giống vương giả quân lâm thiên hạ quan sát chúng sinh, cao không thể leo tới, Lạc Khâu Bạch tiểu nhân vật chỉ xứng đứng dưới một ngày mưa còn bị người ta đào thải, lặng lẽ nhìn lên, nhưng hiện giờ Lạc Khâu Bạch thay thế được hắn ta, thành tân chủ nhân vị trí này, dấu hiệu một thời đại siêu sao mới tinh sắp tới.

“Nhìn cái gì đấy?” Kỳ Phong quay đầu hỏi hắn.

Lạc Khâu Bạch cười quay đầu, “Xem em bộ dạng như thế nào suất như vậy, thuận tiện bội phục một chút ánh mắt của anh thật không sai, liếc mắt một cái liền coi trọng em.”

Kỳ Phong hừ lạnh một tiếng, thầm mắng một tiếng “Đừng tự mình đa tình”, nhưng lỗ tai dưới ngọn đèn nhiễm xuất một tầng đỏ ửng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.