Cú Vọ Và Đàn Bồ Câu

Chương 26



Bà hiệu trưởng Bulstrode còn có một phẩm chất nữa khiến bà vượt lên trên hầu hết các phụ nữ khác đó là bà rất biết nghe. Cho nên khi bà nghe xong thanh tra Kelsey nói về chức vụ thật của Adam, bà không hề tỏ thái độ gì. Cuối cùng bà chỉ thốt lên hai chữ:

- Kỳ lạ!

"Chính bà mới là người kỳ lạ" - Adam thầm nghĩ, nhưng anh ta không nói ra.

Bà hiệu trưởng nói tiếp:

- Vậy các ông yêu cầu tôi điều gì? - Bà có tác phong nói thẳng vào vấn đề như vây.

Thanh tra Kelsey ho để thông cổ họng:

- Trước hết, cho phép tôi được nói với bà rằng, cả vì quyền lợi của nhà trường, tốt nhất là bà cần được thông tin đầy đủ.

- Tất nhiên - bà hiệu trưởng đáp bằng giọng đĩnh đạc - Trường nữ học này là niềm lo lắng đầu tiên của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm về an ninh và hạnh phúc của toàn bộ học sinh. Và muốn như thế dư luận càng ít nói đến tấn bi kịch vừa qua càng tốt cho tôi. Có thể tôi nghĩ như thế có phần ích kỷ, nhưng nếu các ông thấy việc này phải đưa ra công khai để thuận tiện cho việc điều tra của các ông thì xin các ông đừng ngại ngùng gì mà cứ tiến hành. Nhưng có thật cần thiết phải đưa ra công khai không?

Thanh tra Kelsey đáp:

- Trong trường hợp cụ thể này, tốt nhất là vẫn phải giấu kín thực chất của vụ án mạng. Tôi nói như thế có nghĩa chúng ta đưa tin vụ án mạng, nhưng nói chệch đi đôi chút, chẳng hạn chỉ nói rằng có một toán thanh niên thoái hoá chuyên đi ăn trộm ban đêm, cô giáo Springer phát hiện ra chúng nên bị chúng giết. Báo chí đưa tin theo cách đó thì công chúng chỉ thấy đây là một vụ án không có gì đặc biệt. Tất nhiên tôi cũng hiểu rằng một vụ án mạng ở trường Meadowbank cũng là sự việc vượt ra ngoài khuôn khổ bình thường. Dù sao chúng ta vẫn cần làm cho nó không thành ầm ĩ, bà có thấy như vậy không, thưa bà Hiệu trưởng?

- Về mặt này, tôi thấy có thể giúp được các ông - bà Hiệu trưởng Bulstrode nói - Tôi không thiếu người quen trong giới cao cấp.

Bà cười và nêu tên tuổi một số nhân vật, trong đó có Bộ trưởng Nội vụ, hai nhân vật đứng đầu ngành báo chí, cả Bộ trưởng Giáo dục và một Giám mục. Bà nói thêm:

- Tôi sẽ cố gắng đến mức tối đa - rồi bà quay sang Adam - Ông cũng đồng ý chứ?

- Hoàn toàn đồng ý, thưa bà. Chúng ta cần giữ tuyệt đối bí mật công việc của chúng ta.

- Ông vẫn tiếp tục giúp việc cho bác làm vườn Griggs của chúng tôi chứ?

- Nếu bà cho phép, tôi vẫn giữ cương vị đó, vì như thế tôi sẽ dễ theo dõi những diễn biến tiếp theo của vụ án.

Lần này, trán bà Hiệu trương cau lại.

- Tôi hy vọng sẽ không có những vụ án mạng khác nữa.

- Sẽ không có thêm vụ nào nữa đâu, thưa bà.

- Càng hay, bởi tôi nghĩ nếu lại xảy ra một vụ án mạng nữa ngay trong tam cá nguyệt này thì quả là nhà trường khó đứng vững.

Rồi bà hiệu trưởng Bulstrode quay sang thanh tra Kelsey:

- Các nhân viên cảnh sát của ông đã làm xong công việc ở Cung Thể thao rồi chứ? Tôi không muốn đóng cửa quá lâu nơi tập cho các em học sinh.

- Thưa bà, công việc của chúng tôi trong đó đã xong. Theo tôi, toà nhà đó không có gì giúp chúng tôi làm sáng tỏ vụ án mạng. Đó hoàn toàn chỉ là một phòng tập với các dụng cụ thể thao.

- Các ông không phát hiện thấy gì trong các ngăn đụng quần áo của học sinh à?

Kelsey gượng cười:

- Chỉ vài thứ không đáng kể: một cuốn truyện tiếng Pháp là Candide... có cả minh hoạ, thuộc loại sách quý .

- Chà, con bé giấu cuốn sách ở đó - bà Hiệu trưởng tỏ vẻ khó chịu - Đó là ngăn của một học sinh tên là Giselle d'Aubray, chắc thế.

Viên thanh tra cảnh sát thán phục:

- Không thứ gì qua mắt được bà, thưa bà Hiệu trưởng.

- Xin hỏi lại các ông một lần nữa: tôi có cần làm gì để giúp các ông không?

- Hiện nay tôi thấy chưa cần. Nhân đây xin hỏi thêm bà, từ hôm khai giảng niên học mới đến giờ, bà có thấy một hiện tượng nào lạ, một thái độ không bình thường của một học sinh nào không?

Bà hiệu trưởng im lặng một lát rồi chậm rãi nói:

- Cụ thể thì không có.

Adam hỏi lại ngay:

- Nghĩa là bà có linh cảm gì đó?

- Đúng vậy. Nhưng tôi rất khó nói cho rõ ràng... ít nhất thì...

Bà hiệu trưởng lại suy nghĩ khá lâu, rồi kể cho Adam nghe về một phụ huynh học sinh, tên là bà Upjohn. Bà này đưa con gái đến nhập học cùng với các phụ huynh học sinh khác hôm khai trường. Lúc bà ta đứng trong phòng tiếp khách, ngó ra ngoài sân, bà ta nhìn thấy một người nào đó và kêu lên ngạc nhiên. Tiếng kêu của bà Upjohn khiến bà hiệu trưởng có cảm giác như bà ta nhìn thấy một người lẽ ra không đến đây thì lại có mặt ở đây.

Bà hiệu trưởng Bulstrode nói:

- Lúc đó, tôi suy nghĩ như thế, nhưng chưa kịp hỏi xem người ngoài sân kia là ai thì đã có một phụ huynh hỏi tôi điều gì và tôi phải trả lời. Sau đó tôi định gặp bà Upjohn kia để hỏi thì bà ta lại đang mải trò chuyện với một phụ huynh khác trong phòng. Tôi lắng nghe thì được biết thêm rằng trong thời gian chiến tranh bà Upjohn đã từng hoạt động tình báo. Vừa lúc ấy, lại có người hỏi tôi, tôi đành bỏ việc gặp bà Upjohn kia.

- Chà - thanh tra Kelsey nhân xét - Người phụ nữ bà Upjohn kia nhìn thấy ngoài sân hẳn là bạn đồng nghiệp cũ, cũng hoạt động tình báo, và nay là mẹ của một học sinh trong trường nữ học này, hoặc là người nhà của một nhân viên trong trường.

- Mà cũng có thể không phải cả hai - bà hiệu trưởng Bulstrode nói.

- Dù sao, chúng tôi cũng sẽ liên hệ với bà Upjohn - thanh tra Kelsey nói - Càng sớm càng tốt. Bà có địa chỉ của bà Upjohn kia không ạ?

- Tất nhiên là có, nhưng tôi e thời gian này bà ta đang ở nước ngoài. Để tôi thử hỏi xem.

Bà hiệu trưởng gọi điện thoại, nhưng đầu dây kia không ai trả lời. Bà bèn ra hành lang, gọi một học sinh đứng ngoài đó:

- Paula, cô muốn nhờ em gọi hộ bạn Julia Upjohn lên gặp cô ngay, được không?

Lúc bà hiệu trưởng quay vào phòng, Adam đứng dậy:

- Tôi không nên ở lại đây trong lúc cô học sinh kia đến, vì cô ta sẽ ngạc nhiên thấy tôi tham gia vào việc điều tra. Với người ngoài, tôi vẫn thuộc số người bị cảnh sát tình nghi. Ta nên đóng một màn kịch nhỏ: sau khi không khai thác được gì ở tôi, thanh tra Kelsey đuổi tôi ra. Nên làm thế, phải không, thưa ông thanh tra?

Thanh tra Kelsey bèn cao giọng nói:

- Thôi được tôi tạm để anh đi, nhưng anh nên biết cảnh sát sẽ không rời mắt khỏi anh đâu đấy, anh bạn trẻ.

Khi ra đến cửa, trước khi mở cửa, Adam quay sang bà hiệu trưởng Bulstrode, nói thêm:

- Nhân đây xin đề nghị với bà một điều, cho phép tôi được lạm dụng đôi chút vị trí của tôi trong trường. Thí dụ cho tôi tán tỉnh đôi chút các nhân viên của bà, được không ạ?

- Những ai chẳng hạn?

- Chẳng hạn cô giáo Blanche.

- Cô giáo dạy tiếng Pháp? Ông định...

- Tôi cảm thấy hình như cô người Pháp ấy ở đây đang buồn...

Bà hiệu trưởng cau mày, có vẻ không hài lòng, nhưng bà vẫn nói:

- Có lẽ ông nhận xét đúng. Còn ai nữa?

- Tôi sẽ lợi dụng khả năng chinh phục phụ nữ của tôi, mở rộng ra hầu như với tất cả mọi người ở đây - Adam vui vẻ nói - Và nếu bà hiệu trưởng thấy đột nhiên rất nhiều nữ sinh của bà quan tâm đến nghề làm vườn thì bà hãy hiểu cho rằng tôi làm thân với họ hoàn toàn chỉ để phục vụ cho việc điều tra.

- Ông cho rằng đám học sinh biết được điều gì chăng?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.