Cục Cưng Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Hai Mặt

Chương 16: Cô gái tay trói gà không chặt?




“Anh Thiên, anh luyện Judo sao?” Long Tịch Bảo dựa vào lan can, chán muốn chết, nhẹ giọng hỏi.

Doãn Thiên liếc nhìn Long Tịch Bảo: “Đúng vậy, thế nào, hôm nay Tuyết không đi cùng em à?”

“Cậu ấy có chuyện, không đến trường học, anh Thiên, đi đến nơi tập Judo cùng em vui đùa một chút được không?” Long Tịch Bảo thở dài tiếp tục nói.

“Em? Anh sợ làm em ngã chết.” Doãn Thiên cười cười.

“Đi thôi, đi chơi.” Long Tịch Bảo kéo lấy ống tay áo của anh không chịu buông.

“Anh biết rồi, đừng kéo nữa, đi thôi.” Doãn Thiên nhức đầu, dắt tay nhỏ bé của cô đến nơi luyện Judo.

Tay của cô thật sự rất ấm áp, mềm mại cảm giác cứ như không xương, khiến anh anh dắt cũng nghiện, cô tại sao lại là con gái Long gia......

Trong chỗ luyện tập Judo, thay xong quần áo, Long Tịch Bảo và Doãn Thiên cùng khom người chào nhau, bắt đầu ‘ động thủ động cước ’.

Doãn Thiên kinh ngạc phát hiện, tốc độ của cô nhóc vô cùng nhanh nhẹn, phản ứng cũng rất mau, ngay cả động tác cũng vô cùng chuẩn, cùng bộ dạng nhu nhu nhược nhược bình thường chênh lệch khá xa.

Mặc dù anh đã biết cô học Judo, quyền đạo và không thủ đạo, nhưng sự biểu hiện của cô vượt ra khỏi phạm vi dự đoán của hắn, ha ha, thú vị, nhìn vẻ mặt cô rất nghiêm túc, mỗi một động tác tựa như khiêu vũ, không thể phủ nhận, Long Tịch Bảo là người có bản lãnh.

Một lúc sau, với động tác ném người qua vai, Doãn Thiên quăng ngã Long Tịch Bảo xuống nền

“A!” Long Tịch Bảo rên lên một tiếng, nằm trên mặt đất không chịu dậy, Doãn Thiên cũng nằm bên cạnh cô.

“Em thua.”

“Anh thật ác độc, cư xử với em như vậy, lại đánh cô gái yếu đuối tay trói gà còn không chặt.” Long Tịch Bảo vừa thở dốc vừa ai oán nói.

( Viên cuồn cuộn: mi không biết xấu hổ ư, mi mà trói gà không chặt à, mi trói bò còn có thể được…. Long Tịch Bảo: ai cần mi lo, ta thích nói vậy đấy... )

Doãn Thiên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ủy khuất của cô, cười như điên: “em …. em trói gà không chặt hả ….ha ha.”

Long Tịch Bảo sững sờ nhìn Doãn Thiên đang cười đến gập bụng: “anh Thiên, anh biết không, mắt anh bây giờ rất đẹp, lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã cảm thấy mắt của anh đẹp, nhưng thiếu một cái gì đó, anh mặc dù vẫn cười, nhưng rất giả dối, thậm chí, em cảm thấy, khóe miệng lúc anh cười cũng cứng ngắc, như vậy không tốt, nếu như anh không thật tâm cười, em muốn anh đừng cười nữa, anh bây giờ rất đẹp, anh cười lên lại càng đẹp.”

Doãn Thiên ngẩn người nhìn Long Tịch Bảo, cô biết anh chỉ giả cười, đây có phải do sự nhạy cảm của con gái ư, cặp mắt trong suốt của cô như có thể nhìn thấu tất cả, khiến anh cảm giác mình ở trong mắt cô, không chỗ nào che dấu.

Thu lại thần sắc, lau mồ hôi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “người nhỏ quỷ lớn, đứng dậy thôi, anh dẫn em đi ăn kem.”

Long Tịch Bảo nằm trên sàn, nhìn trần nhà: “Thật ra thì em muốn mình đừng lớn lên, không biết một số chuyện, có lẽ, hiện tại sẽ không phiền não như vậy rồi, anh Thiên, anh từng nghĩ về điều này chưa, nếu con người vĩnh viễn bé, có một tâm hồn ngây thơ trong sáng thì thật tốt.”

“Ngốc ạ, là người ai cũng phải lớn lên, đừng suy nghĩ nhiều nữa, đi thôi, em đừng nói cho anh là em không muốn ăn ‘ Mạn Châu Sa Hoa ’ và socola nha.”

Long Tịch Bảo lấy tay che mắt, kể từ khi Long Tịch Bác cùng Long Tịch Hiên phá đi tầng bảo vệ đẹp đẽ kia, cô bắt đầu đa sầu đa cảm, tương lai của cô sẽ như thế nào, cô đối với bọn họ vừa thích lại vừa yêu, thật sự phiền.

Một lát sau, cô đột nhiên đứng dậy, cười, nhẹ nhàng vươn tay: “Đi thôi, em muốn hai thỏi socola lớn.”

Thôi, qua một ngày thì tốt một ngày, mặc dù phương pháp trốn tránh không phải tốt, nhưng lại là kế duy nhất.

Doãn Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Long Tịch Bảo, đột nhiên hi vọng có thể cùng cô dắt tay nhau đi cả đời, nhưng anh chẳng qua là vuốt vuốt mái tóc Long Tịch Bảo: “Đi thôi, để cho em ăn thành con heo luôn.”

“Nếu em là heo con, thì cũng sẽ là heo con đáng yêu nhất.” Long Tịch Bảo đưa ra hai ngón tay kéo chiếc mũi dọc dừa hếch lên, học tiếng heo mà hừ hừ hai tiếng, làm Doãn Thiên dở khóc dở cười.

Cô nhóc thô lỗ này...