Cục Cưng Càn Rỡ: Tổng Giám Đốc Dám Cướp Mẹ Của Tôi

Chương 80: Không thể không trở về



Chờ Liên Hoa trở lại, chỉ thấy Tiểu Bạch và Mục Thần như nhau, tràn ngập mùi thuốc súng, cô thở dài, con trai của mình lại gây chuyện nữa. . . . .

“Mẹ, con muốn về nhà!” Tiểu Bạch đánh đòn phủ đầu ôm váy Liên Hoa, lắc lắc năn nỉ, “Con muốn về nhà làm bài tập, chữ Hán đều rất khó học!”

“Đi thôi, anh đưa mẹ con em về.” Mục Thần ga lăng mở miệng, “Tiểu Bạch nếu như có khó khăn, con có thể hỏi chú! Năm đó, chú cũng lao vào học chữ Hán, chúng ta có thể trao đổi kinh nghiệm một chút.”

“Không cần đâu!” Tiểu Bạch nghiêng đầu, nhìn cũng không nhìn Mục Thần một cái.

“Mục Thần, Tiểu Bạch bị tôi chiều hư, đừng so đo với đứa bé, anh thông cảm cho nó. . . . .” Liên Hoa bất đắc dĩ nói, phải làm sao đây, Tiểu Bạch bất chấp tất cả bảo vệ cô, lớn lên sao có thể làm! Có phải bé có quá ít bạn bè mới có thể để ý một mình cô đây? Qủa nhiên, nên để cho bé đi nhà trẻ!

Mục Thần cười cười, cẩn thận lái xe đưa mẹ con hai người về nhà, trước cửa nhà, Liên Hoa ra lệnh cho Tiểu Bạch nói tạm biệt với Mục Thần, Tiểu Bạch không cam lòng vẫy vẫy tay, sau đó chạy về phòng như một làn khói, khoá chặt của lại.

Liên Hoa nâng trán, trời ạ, Tiểu Bạch bốn tuổi còn khó hơn lúc mang thai nữa! Một đứa con thiên tài như vậy, còn nhỏ đã không trong sáng có biện pháp dạy dỗ của cô, chuyện bé quyết định thật là khó thay đổi. . . . .

Cuối cùng, Liên Hoa quyết định, có lẽ hôm nay bé phản ứng thái quá chỉ vì vẫn hoài nghi Mục Thần, nếu bọn họ không gặp mặt nữa, chuyện này có thể tốt hơn. . . . . . chứ?

Dặn dò dì Ngô chăm sóc Tiểu Bạch cẩn thận, để ý tới nhất cử nhất động của bé nhiều hơn, Liên Hoa tiếp tục chuyện của Thịnh Thế Liên Hoa. Triển thị kêu gọi nhà đầu tư càng ngày càng gần, bước đầu phương án Uyển Nhu phải nhanh hoàn thiện một chút, lúc này là lúc quan trọng, cô không thể không phân ra chút lòng cho sự nghiệp đang trên đà phát triển ở thành phố K

“Liên tổng, Mục tổng của Mộ Nguyệt điện thoại, ngài muốn nhận không?” Thư ký Lương thông báo, hiện tại cả công ty đều bán tán tổng giám đốc của các cô và tổng giám đốc Mục không phải quan hệ đơn giản, nên với điện thoại của Mục Thần, thư ký Lương hết sức chú ý.

“Nối máy qua đây đi.” Liên Hoa xem xét kỹ lưỡng phương án mới nhất, cầm ống nghe lên hỏi, “Mục Thần? Sao vậy, tìm tôi có việc?” Từ lúc ăn cơm đến nay đã qua một tuần, cô nhận lời mời của Mục Thần, cuối cùng cũng không dám mang Tiểu Bạch theo. Nhưng hình như sắc mặt của Mục Thần ngày càng kém, đã xảy ra chuyện gì?

“Tạm thời anh muốn rời khỏi thành phố K, công ty ở Mĩ có một số việc nhất định phải có anh giải quyết, nên anh không thể không về.” Mục Thần không vui nói, “Anh vẫn muốn ở lại thành phố K, không biết ai đã bày ra cạm bãy với Moon. . . . . Không muốn về. Anh đã không quen với thời tiết ở Mĩ rồi. . . . .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.