Cục Cưng Lên Xe Không Mua Vé Bổ Sung

Chương 8-2



"Này cho em." Đông Hải Ninh ngồi ở mép giường của Đông Hải Hân, đặt món đồ vào trong tay cô.

Tròng mắt Đông Hải Hân vừa nhìn, kia là túi gấm màu đỏ, trên đó viết "Bình an thuận sinh" .

"Bình an thuận sinh" bốn chữ to này khiến cô hơi ngẩn ra, có lẽ, vì cô không có nôn nghén, bụng cũng còn không có lớn lên, càng không cảm nhận được máy thai hoặc là cái gì, cô luôn không có cảm giác thiết thực với chuyện mình mang thai.

"Hôm nay đi miếu cúng bái với đồng nghiệp, thuận tiện cầu." Đông Hải Ninh mỉm cười với Đông Hải Hân, nụ cười trên mặt vĩnh viễn khéo léo cẩn thận.

"Cảm ơn." Đông Hải Hân cẩn thận đặt bừa thuận sinh áp vào dưới gối đầu.

Hành động cửa cô khiến Đông Hải Ninh bật cười. Thật ra thì, Đông Hải Hân rất hi vọng đứa bé này có thể giữ lại đi?

"Không cần cám ơn chị, Hải Hân. Muốn cảm ơn, hãy cám ơn Cố Tư Bằng đi."

"A?" Đông Hải Hân sửng sốt.

"Hôm nay cậu ấy gọi điện thoại cho chị, hỏi chị chuyện về phương diện chương trình học mỹ thuật hội họa của học sinh tiểu học, chị đúng lúc đang trong miếu, cậu ấy lập tức hỏi chị trong miếu có vật này hay không, nói cậu ấy rất muốn giúp em xin một cái."

Đông Hải Hân rủ mắt, mặt ửng đỏ.

Vì sao cô có một loại ảo giác, Cố Tư Bằng và người nhà của cô vĩnh viễn thân quen hơn đây?

"Hải Hân, em gả cho Cố Tư Bằng, nhất định sẽ rất hạnh phúc." Hi vọng, ngày sau chồng của cô cũng đối với cô, thân mật giống như vậy.

"..." Đây cũng là một câu đố khác, không có ai hỏi ba ba của con cô đến tột cùng là người nào, nhưng mọi người giống như đều cảm thấy cô nên gả cho anh. Vì sao mỗi người đều cảm thấy đây là chuyện đương nhiên hơn cô nghĩ?

Đông Hải Ninh lặng yên, chợt mở miệng nói: "Hải Hân, chị cũng muốn kết hôn."

"A?" Đông Hải Hân sửng sốt.

Cô chưa bao giờ biết Đông Hải Ninh đang hẹn hò với bạn trai, là cô ở nhà thời gian ít, mới có thể ngay cả động thái của người nhà cũng ngu ngốc như này sao?

"Kết hôn với ai?" Đông Hải Hân hỏi.

Đông Hải Ninh không trả lời vấn đề của cô.

"Không biết sau này chị em chúng ta còn có thể giống như bây giờ hay không, thường xuyên tụ họp chung chỗ?" Cô nói xong tâm sự nặng nề.

Thái độ của Đông Hải Ninh khiến Đông Hải Hân cảm thấy nghi vấn không hiểu, cô đang muốn mở miệng hỏi nữa, Đông Hải Âm giống như trận gió thổi vào

"Chị chị chị chị chị chị! Oa? Chị Hải Ninh chị cũng ở đây? A! Hai người các chị đều ở đây tốt nhất, các chị xem! Cái này!" Đông Hải Âm giơ gì đó trong tay lên, dương dương đắc ý."Em quả thực là thiên tài! Tự em cắt vải tìm hình, lần đầu tiên làm đã thành công."

Đông Hải Ninh và Đông Hải Hân ổn định dương mắt nhìn, là một đôi giày trẻ con nhỏ hơn lòng bàn tay.

"Rất khả ái đi? Em nghĩ em có thể đặt lên kệ bày bán."

"Hải Âm, em chưng bày bán đi, buôn bán nhất định sẽ rất tốt." Đông Hải Ninh mỉm cười với hai người bọn họ, từ mép giường đứng dậy."Các em tán gẫu, chị hơi mệt mỏi, trở về phòng trước."

Đông Hải Hân nhìn bóng lưng Đông Hải Ninh rời khỏi, đột nhiên cảm thấy lo lắng.

"Chị, chị muốn nói, chị Hải Ninh là lạ có đúng hay không?" Đông Hải Hân còn chưa mở miệng, Đông Hải Âm đã vạch trần trước hết.

"Đúng, chị ấy làm sao vậy?"

"Còn không phải ba." Đông Hải Âm miễn cưỡng ngồi xuống trên ghế nằm."Chị cũng biết sau khi ba vào viện nghiên cứu trung ương, lại rất gần gũi với mấy ông già giới chính trị. Bọn họ có thể coi trọng thanh thế của ba ở giới học thuật rất có trợ giúp với bọn họ trong cuộc đời chính trị, tìm ba nói chuyện hôn sự nhiều lần, hy vọng có thể cưới chị Hải Ninh thân càng thân."

Thân càng thân? Đông Hải Hân kinh ngạc.

"Tóm lại, chị Hải Ninh vẫn bị ba dẫn đi tham gia bữa tiệc mạc danh kỳ diệu, a! Thật ra là thân cận nữa! Cứ như vậy đẩy tới đẩy đi đẩy thật nhiều năm, cũng không biết gần đây chị Hải Ninh là mệt mỏi hay là làm sao, tóm lại trước đó vài ngày chị đã gật đầu với một đối tượng, cứ như vậy."

Cứ như vậy? Cứ như vậy?! Thân cận gả cho một người không thích cũng không yêu, gọi là "Cứ như vậy"?

"Dì cũng không nói gì sao? Dì làm sao cứ như vậy để cho con gái gả ra ngoài?" Đông Hải Hân không thể tin hỏi.

"Kia chị Hải Ninh nói mình phải gả, ba lại ở bên cạnh cổ vũ, mẹ có thể nói gì? A! Thôi! Đừng nói chuyện này, càng nói càng phiền." Đông Hải Âm liếc mắt lên, vẻ mặt hết sức bất dĩ khoát tay áo, sau đó giao đôi giày trẻ con cho Đông Hải Hân.

"Chị, đôi giày trẻ con này cho Tiểu Bối của chị mang." Cô cười rất ngọt ngọt ngào ngào.

"Em không muốn bán sao?" Đông Hải Hân nhìn đôi giày trẻ con bật cười.

"Có buôn bán gì quan trọng hơn cháu ngoại của em?" Đông Hải Âm sờ bụng của Đông Hải Hân."Không biết là cậu bé hay là cô bé? A! Em rất mong đợi nha, anh Cố nhất định cũng rất mong đợi."

Đông Hải Hân nhíu mày, rốt cục không nhịn được hỏi: "Kỳ quái, chị có nói đứa trẻ của anh ấy sao?"

"Này còn phải hỏi sao? Hai người các chị từ nhỏ đến lớn đều là dáng vẻ có gian tình."

"Cái gì gọi là dáng vẻ có gian tình?" Không giải thích được! Đông Hải Hân nhíu chân mày chặt hơn.

"Dáng vẻ có giang tình chính là, chị, chị rõ ràng có dáng vẻ lãnh lạnh nhạt đạm với mỗi người, chỉ phát giận với anh Cố; về phần anh Cố đây, với mỗi người đều là dáng vẻ không quan trọng vẻ mặt tươi cười, chỉ có với chị... A! Em xong rồi sao trả lời loại vấn đề loang loáng tức chết người, em muốn trở về trước máy vi tính hỏi và đáp."

Đông Hải Âm không nhịn được bỗng nhiên đứng dậy, đóng cửa phòng lại lộn trở về, cầm kịch bản Đông Hải Hân đặt trên tủ đầu giường hỏi

"Chị, sau khi sinh đứa trẻ, chị phải tiếp tục quay phim sao?" Đông Hải Âm hỏi rất nghiêm túc.

Cô biết Đông Hải Hân ở đoàn phim mặc dù vì tinh trạng thân thể không cho phép mà rời khỏi công việc cương vị trạng, nhưng Đông Hải Hân nằm ở trên giường, lại vẫn trợ giúp đoàn phim sắp xếp lịch trình quay, hoặc là gọi điện thoại liên lạc những chuyện vặt đạo cụ đồng phục linh tinh.

Chị thật rất thích của chị công việc nha, cô biết rõ hơn ai.

Đông Hải Hân trầm ngâm rất lâu. Nên nói là hai chị em tâm linh tương thông sao? Mấy ngày nay cô cũng nghĩ vấn đề này.

"Rất khó, quay phim đi sớm về trễ, thỉnh thoảng còn phải qua đêm ở bên ngoài..." Nếu nhận quay ở đại lục, ba tháng nửa năm không có về nhà là tình trạng bình thường. Một người cô đơn xem như xong, còn phải dẫn theo đứa bé, cô phải tìm chỗ ở đâu một bảo mẫu có thể tùy thời đợi lệnh, ứng phó cô thỉnh thoảng làm thêm giờ?

Nhờ Phương Cầm giữ đứa trẻ? Lại cảm thấy trong lòng hơi băn khoăn, đã người lớn đã có tuổi phải ứng phó đứa nhỏ hoạt bát hiếu động rất mệt chết đi.

Chẳng lẽ, thật muốn buông tha công việc phó đạo diễn sao? Hay là dứt khoát chuyển sang nhân viên làm việc ở công ty chế tác? Nhưng mà, vừa nghĩ đường đi mới, trong lòng cô còn không nắm được chủ kiến...

"Chị, em nói với chị!" Đông Hải Âm thân thiết yêu thương kéo tay của cô."Công tác của em ở nhà, nếu là chị cuối cùng không có kết hôn với anh Cô, hay là công việc của anh Cố cũng bề bộn nhiều việc không có cách ở nhà giữ đứa trẻ, em có thể giúp chị giữ đứa trẻ nha!"

Đông Hải Hân nhìn em gái ánh mắt hết sức nghiêm túc, trong lòng cảm thấy vừa ấm áp vừa buồn cười, Đông Hải Âm đã giúp cô nghĩ đường lui?

"Cho nên, chị muốn kết hôn, hay là muốn làm người mẹ đơn thân không sao, vô luận như thế nào, em cũng sẽ giúp chị, chị biết không?"

"Được, biết." Đông Hải Hân bật cười vì Đông Hải Âm khó được vẻ mặt nghiêm chỉnh.

Kỳ quái, từ trước cô làm sao cảm giác mình không được yêu đây? Bên cạnh cô rõ ràng tràn ngập tình yêu.

"Tốt lắm tốt lắm! Vậy em sắp đi ra ngoài, chị, chị nghỉ ngơi sớm!" Đông Hải Âm đóng cửa phòng lần hai rời khỏi.

Đông Hải Hân dường như có dự cảm chờ cô lại ghé đầu đi vào, quả nhiên, cửa phòng đang đóng giây thứ nhất bị mở ra

"Đúng rồi! Chị, sáng ngày mai anh Cố ngồi máy bay trở về Đài Loan, anh ấy gọi em không được nói cho chị, nói tạo kinh hỉ cho chị, nhưng mà, anh ấy đại khái không biết bốn chữ 'Chị em tình thâm' này viết như thế nào, tóm lại, em là nói, chị chờ phút chốc khi tắm có thể thuận tiện xoa mặt."

Phanh! Cửa phòng rốt cục chân chính đóng lại. Đông Hải Hân nhìn cánh cửa không dễ dàng mới có thể đóng lại, khóe môi nở mỉm cười.

Cô thật hạnh phúc, lần đầu tiên cô chân chính, cảm thấy như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.