Cục Cưng Lên Xe Không Mua Vé Bổ Sung

Chương 9-2



Đông Hải Hân đứng bức tranh vẽ cô mặc đồng phục Trung Quốc, nhìn thời gian phía trên lạc khoản*, đó đương nhiên là chuyện rất lâu trước kia, cô vươn tay, đầu ngón tay chạmh nhẹ vào bọn họ thuở xưa.

* lạc khoản: phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ.

"Hân Hân, em hỏi anh vì sao thích em, anh thật sự không biết, có lẽ vừa mới bắt đầu là vì đồng tình, cũng có lẽ là vì anh có thói quen có em bên cạnh, tóm lại, chờ anh phục hồi tinh thần lại, em đã ở chỗ đó, cấm rễ sâu ở trong lòng anh."

Cố Tư Bằng dắt tay của cô, nắm chặt trong tay, lại tiếp tục dịu dàng kể ra.

"Em nói, em muốn một phần tình cảm độc nhất vô nhị, hi vọng ở trong lòng người kia em không thể thay thế được, Hân Hân, ở trong lòng anh thì em tồn tại như vậy. Anh rất yêu em, cho đến nay cũng yêu em. Từ khi anh lên lớp mười, từ khi anh mười sáu tuổi đã bắt đầu, trong mắt anh nhìn thấy người, vẫn luôn chỉ có em, anh đặt cọ xuống vẽ phụ nữ, vẫn chỉ là em."

Đông Hải Hân dương mắt nhìn anh, nghi ngờ quấy nhiễu cô nhiều năm đã nhảy ra cổ họng.

"Em, anh... Em rõ ràng, nhìn thấy anh vẽ Hải Âm..."

"Anh? Hải Âm? Làm sao có thể? Anh vẽ Hải Âm lúc nào?" Mặt Cố Tư Bằng kinh ngạc. Là cô nhớ lộn, hay là anh quỷ nhập vào người không tự hiểu?

"... Ở trong này."

Đông Hải Hân dựa vào trí nhớ mơ hồ đi đến trước vặt đặt dựa vào tường. "Em quên ngày đó em đang tìm cái gì, sau đó, tranh Hải Âm từ trong giấy gắp rơi ra..."

Cố Tư Bằng liếc mắt nhìn chỗ cô đứng.

Đó là chỗ anh để không quan trọng, giá sách những tác phẩm dùng để luyện tập tiện tay vẽ loạn. Đồ vật bên trong thậm chí không quan trọng, anh ngay cả lúc đi Bắc Kinh cũng không mang đi. Ở trong đó làm sao có thể có tranh vẽ Đông Hải Âm?

Đông Hải Hân kéo một ngăn kéo, sau đó, tranh vẽ Đông Hải Âm thật sự rơi ra!

Đông Hải Hân và Cố Tư Bằng hai người đồng thời giật nảy mình!

Cố Tư Bằng đi đến, mặt kinh ngạc nhặt nó lên.

Anh nhớ bức tranh này là cái gì.

"Đây không phải là anh vẽ." Cố Tư Bằng lật ra phía sau, đưa đến trước mặt Đông Hải Hân, chỉ mấy hàng chữ viết và ký tên sau lưng."Em xem cái này."

Đông Hải Hân vừa nhìn chăm chú, mấy hàng chữ viết chi chít, là thư tình, mà chữ ký phía dưới thư tình, là tên của một học trò năm đó Cố Tư Bằng dạy vẽ.

Đông Hải Hân nghi ngờ nhìn Cố Tư Bằng.

"Em còn nhớ rõ cậu ta sao? Trước kia cậu ta thường chạy đến nhà của anh viết bài tập! Em cũng gặp cậu ta rất nhiều lần?"

Đông Hải Hân gật đầu, cô nhớ, đó là một nam sinh rất thú vị.

"Ngu ngốc không biết vì sao như vậy, mỗi năm một tháng nhìn thấy Hải Âm ở nhà bên cạnh là giật nảy mình, sau khi rình xem Hải Âm nhiều lần, càng xem càng thích, một ngày bị sét đánh, hào hứng vẽ chân dung của Hải Âm, em cũng biết, nam sinh đó luôn thích biểu hiện mình rất có tài hoa ở khoa mỹ thuật hội họa, cậu ấy vừa vẽ xong thì lập tức vọt đến nhà bên cạnh tình, kết quả Hải Âm ngay cả nhìn cũng không nhìn cậu ấy cái nào, cậu ấy đau lòng muốn chết chạy đến nhà của anh khóc lóc, còn cứng rắn mua mấy lon bia kêu anh uống với cậu ta, anh vốn không biết cậu ấy quên cầm cái này đi."

Vậy vì sao bức tranh được cất trong ngăn kéo? Có lẽ là ông bà nội đã qua đời của Cố Tư Bằng cất giữ? Cũng có lẽ là người quản gia năm đó cất? Tóm lại, đó là một câu đố không quan trọng.

Đông Hải Hân đột nhiên cảm thấy mình rất ngu xuẩn.

Vì sao cô vẫn không dám hỏi anh đây? Là vì, cô thật sự rất sợ, sợ nghe anh nói, anh thích không phải là cô, trong lòng anh có người khác đi? Cô vẫn luôn thích anh, vẫn...

"Em tưởng là..." Thôi, Đông Hải Hân khép miệng lại. Một chuyện hiểu lầm, không có gì đáng giá để nhắc đến.

"Tưởng là gì? Em sẽ không tưởng là anh thích Hải Âm đi?" Cố Tư Bằng cười to, tiếng cười sảng lãng lại nhìn thấy biểu cảm trên mặt Đông Hải Hân thì dừng lại, đó là một, ách, vẻ mặt rất hối hận vì bị nhìn thấu?

"Oh... Không phải đâu?" Cố Tư Bằng đi đến trước mặt cô. "Em làm sao lại nghĩ như vậy đây? Trong đầu của em rốt cuộc chứa những gì?" Anh mười sáu tuổi ngay cả là ảo tưởng cô gái nhỏ hơn anh hai tuổi đều cảm giác tội ác, Đông Hải Âm nhỏ hơn anh bốn tuổi... Giết anh đi!

"Em làm sao biết..." Đông Hải Hân buông mắt trầm mặt, lại lên tiếng kháng nghị."Anh lúc nào cũng Hải Âm, hỏi Hải Âm không ngừng, bất kể chúng ta muốn đi đâu, anh đều đưa Hải Âm đi, ngay cả anh làm lính..." Bây giờ rất giống nữ sinh nhỏ nổi giọng điệu ghen với bạn trai, Đông Hải Hân im miệng, định không nói.

Cô hơi phiền não dạo bước trong phòng vẽ tranh.

Cố Tư Bằng nhìn cô không khỏi lo âu, đầu óc đờ đẫn đã rề rà thật là nhiều ảnh chụp, mới rốt cục khơi lên tất cả đầu mối.

Đông Hải Hân nói anh bỏ rơi cô, là vì anh luôn kéo Đông Hải Âm đi cùng; cô không tin anh thích cô, là vì cô vẫn nghĩ là anh thích em gái cô; mà nếu cô nghĩ là anh không thích cô, cô dĩ nhiên có lý do không tin đêm đó anh ôm cô là xuất phát từ tình yêu, cho nên cô mới một mực chắc chắn là anh chỉ vì ý thức trách nhiệm ngu xuẩn muốn chịu trách nhiệm với cô.

Này thật là một hiểu lầm động trời!

Nhưng mà, quan trọng hơn là, cô canh cánh trong lòng với chuyện anh thích Đông Hải Âm, lạnh nhạt với anh, tức giận với anh, không tha thứ cho anh, thậm chí miệng không đắn đo đã nói chỉ muốn làm bạn giường với anh, loại cảm xúc này chỉ chỉ hướng về một chuyện thực tế.

Cô thích anh, giống như anh vậy.

Dài như vậy, thời gian lâu như vậy, trong lòng của cô, vẫn có anh.

"Sweetie, trời cao oan uổng, từ đầu đến cuối trong lòng của anh cũng chỉ có mình em..."

Trong lồng ngực của Cố Tư Bằng tình cảm đầy đầy, muốn đi đến ôm lấy Đông Hải Hân, trước một giây vẫn còn bước đi thong thả thì bóng người lại đột nhiên ngồi xổm xuống, phát hiện huyền cơ gì ở một góc không để.

Thật kỳ quái! Trong phòng mỗi tác phẩm đều là mở ra đóng khuông, chỉ có đống tranh này, trơ trụi, được đặt ở góc, trên mặt còn phủ vải chưa sử dụng vẽ tranh sơn dầu, giống như muốn che giấu điều gì.

"Đây là cái gì?" Đông Hải Hân muốn kéo tấm vải vẽ tranh sơn dầu trên mặt ra.

"Hân Hân, vậy không được ——" Cố Tư Bằng đưa tay giành lại khéo quá thành vụng, giấu đầu hở đuôi vải vẽ tranh sơn dầu đột nhiên rơi xuống, tranh chồng chất thành công rơi lả tả trên đất!

Tầm mắt của Đông Hải Hân nhìn đống tranh trên đất kia.

Kia đương nhiên vẫn là cô.

Cô mở mắt, cô nhắm mắt, cô tóc ngắn, cô tóc dài.

Cùng với, ách... Cô nửa thân trần, cô lộ ra trọn vẹn... Cô khép lại hai đầu gối và... Cô mở rộng hai chân...

Cố Tư Bằng trừ muốn chết thì ngoài ra không có biện pháp cảm nhận được cảm xúc khác.

"Cái đó... Ách... Em có thể đánh anh không có vấn đề gì..." Khụ khụ, anh cũng biết, cái đó, có tư thế là rõ ràng trẻ con... Cố Tư Bằng gãi đầu, vẻ mặt muốn chết.

"Được, anh biết, em nhất định sẽ cảm thấy anh rất hạ lưu... Anh muốn nói, dù sao những bức vẽ này em cũng không nhìn thấy, liền... Ừ... Trong đầu bật lên màn kịch lớn..."

Trong đầu bật lên màn kịch lớn? Đông Hải Hân giấu ý cười rất sâu ở khóe môi.

A! Thôi, cũng đã như vậy, dứt khoát thù mới hận cũ tính toán một lượt, sớm xưng tội cùng cha xứ, sớm lên Thiên đường, dù sao cô vừa mới nói ở đây.

Cố Tư Bằng cắn răng, dứt khoát nói toàn bộ: "Em không phải mới nói anh đi đâu cũng phải tìm Hải Âm sao? Đó là vì, trong đầu anh luôn muốn lột sạch em, làm chút chuyện bẩn thỉu với em. Anh thật sự là không biết, anh tiếp tục đơn độc ở chung với em, lúc nào sẽ bổ nhào vào em, trong đầu anh nghĩ những thứ kia có hay không có cũng sẽ làm toàn bộ một lần với em! Rống! Em nói anh xa lánh em, đó là vì anh có ảo tưởng với em, anh có cảm giác tội ác, có thể như vậy đi?"

Đông Hải Hân thật rất muốn cười ra tiếng.

Đây là lý do anh xa lánh cô? Thật ngu xuẩn, nhưng mà... Lại thật đáng yêu.

Cô muốn bóp chết anh, rồi lại không tự kìm chế được đỏ mặt.

"Anh thật ngu dốt... Em chỉ nhỏ hơn anh hai tuổi..." Cô cũng không phải nhỏ hơn anh mười tuổi, anh cần gì vì có ảo tưởng với cô mà có cảm giác tội ác?

"Làm ơn, Hân Hân, năm ấy anh mới học lớp mười, em học cấp hai, em tùy tiện bắt một học sinh trung học trên đường đi mà hỏi, hỏi bọn họ học sinh Trung Quốc có phải ngu ngốc hay không, bọn họ nhất định sẽ nói đúng vậy! Hơn nữa, Hân Hân, anh cùng lớn lên với em, cũng nhìn em lớn lên, từ nhỏ anh được dặn dò phải chăm sóc em thật tốt, từ nhỏ đã nhìn em viết bài tập, bảng cửu chương của em vẫn là anh đảm nhiêm, anh... Rống!" Cố Tư Bằng mau hỏng mất, vì sao anh muốn thừa loại tâm sự trong lòng của thiếu nam với người yêu?

"A! Dù sao chính là như vậy, anh chính là hạ lưu như vậy, dù sao anh vẫn là ba ba của đứa bé trong bụng em, tùy ý em có muốn gả cho anh nữa hay không!" Tức giận.

Vốn chỉ là khẩn trương, nhưng lại có thể lãng mạn tỏ tình, cư nhiên biến thành dáng vẻ này?

Sớm biết anh nên tiêu hủy những bức tranh cấm mười tám... Nhưng đó là Hân Hân, anh dĩ nhiên không vứt bỏ được!

Cố Tư Bằng vò rối loạn tóc của mình, chuẩn bị bước nhanh rời khỏi phòng vẽ tranh không có chỗ cho anh dung thân này.

"Đi nữa, chúng ta đi về, tránh cho dì của em lo lắng." Anh muốn chạy trốn khỏi hiện trường.

Cố Tư Bằng đi vài bước, mới phát hiện sau lưng không có tiếng bước chân, quay đầu, lại chống lại nụ cười lúm đồng tiền tuyệt diễm nhất trời đất.

"Chúng ta trở về phòng trăng mật hưởng tuần trăng mật đi." Đông Hải Hân nói.

Cố Tư Bằng hoài nghi mình nghe lầm.

Trăng mật? Trong miệng Đông Hải Hân nói trăng mật, muốn trăng mật với anh là cùng một chỗ sao?

Anh nhìn Đông Hải Hân, sững sờ thật lâu thật lâu.

"Nếu anh không dám, đứa trẻ đều phải sinh ra đến đây." Đông Hải Hân giả vờ giận.

"Đều tốt! Sweet­ie, em nói cái gì cũng tốt!" Cố Tư Bằng xông tới, vui vẻ ôm lấy cô xoay lung tung!

Kết hôn, hưởng tuần trăng mật, sinh đứa trẻ, đều tốt! Cái gì cũng tốt!

Đông Hải Hân đột nhiên cúi đầu, ghé vào lỗ tai anh lặng lẽ nói một câu.

"Em yêu nữ này!" Cố Tư Bằng lớn tiếng kháng nghị.

Mới vừa, anh cung đi khám thai với Hân Hân, bác sĩ đánh nghìn đao đó nói là, tạm thời vẫn không thể sinh hoạt tình dục, anh không nghe lầm chứ?

"Chờ em sanh đứa trẻ xong, em sẽ biết." Anh trừng phạt vỗ nhẹ vào mông của Đông Hải Hân, rước lấy Đông Hải Hân trẻ con cười duyên.

Mới vừa rồi cô nói: "Chúng ta trở về phòng trăng mật, em và anh, đem ảo tưởng của anh, làm toàn bộ một lần."

Cô quá ngây thơ rồi, nếu thật có một ngày như vậy, anh làm sao có thể chỉ làm một lần?

Anh đợi cô rất lâu... Anh đợi ngày nay rất lâu...

Tiếng cười của anh và cô vui vẻ vang vọng, trong phòng vẽ tranh này tạo thành hiểu lầm cũng đã cỡi ra hiểu lầm .

Chàng trai mười sáu tuổi và cô gái mười bốn tuổi, vòng một vòng thật lớn, đi thật nhiều chặng đường oan uổng, làm trình tự của tình yêu sai lầm, kể từ bây giờ, mới chánh thức bắt đầu yêu nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.