Cực Hạn

Chương 79: Chiến đấu (thượng)



Hệ thống không ngừng thông báo cho hai bên chuẩn bị, Vi Lam Tháng Sáu hạ thắt lưng, hít một hơi thật sâu, khi cô đứng thẳng dậy, Diệp Hiểu Hạ ngạc nhiên phát hiện cô cư nhiên thay một bộ trang bị khác, một chiếc áo choàng màu xanh vô cùng tinh xảo khoác trên người cô, hai tay cầm song hoàn. Cô tự nhiên thấy ánh mắt kinh ngạc kia của Diệp Hiểu Hạ, vì thế cười gượng vài tiếng: "Mặc tân phục tương đối tốt, hắc hắc, hắc hắc."

Diệp Hiểu Hạ gật gật đầu, thì ra Vi Lam Tháng Sáu là đan sĩ, tuy rằng rất ít tổ đội với đan sĩ, nhưng từng qua không ít đan sĩ. Vi Lam Tháng Sáu là đan sĩ đầu tiên cầm song hoàn mà cô gặp thấy, xem ra cô gái này trang bị không kém.

"Tố đại thần, một hồi chúng ta đi hả?" Vi Lam Tháng Sáu nhìn Tố vẻ mặt trầm tĩnh, tuy chỉ có ba người, nhưng kéo Thiết Đầu này rõ rang sẽ làm chậm lại tốc độ hành động, huống chi cô không biết năng lực chiến đấu của Diệp Hiểu Hạ, hơn nữa ba người chưa từng hợp tác, nếu không bàn bạc tới chiến thuật, chỉ sợ một hồi hội sẽ rất vất vả.

Tố cụp mí mắt xuống, hơi hơi trầm ngâm một chút, nói: "Bên phải, ngõ nhỏ, cần ẩn nấp."

Diệp Hiểu Hạ gật gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó cô cảm thấy bản thân phải nói rõ một chút, "Tôi chưa đánh nhau với người khác, không có kinh nghiệm gì."

Lời của cô làm hai người nao nao, nhưng Tố nói rất nhanh: "Vi Lam Tháng Sáu, cô đi ở giữa mang NPC." Sau đó anh chuyển hướng gương mặt về phía Diệp Hiểu Hạ, "Cô đi cuối cùng."

Giờ phút này không có ai phản đối Tố nói, Vi Lam Tháng Sáu kéo Thiết Đầu, Diệp Hiểu Hạ cũng bắt đầu lật xem kỹ năng của mình, nhìn xem có cái gì có thể sử dụng, không khỏi có chút khẩn trương.

Diệp Hiểu Hạ bên này đang khẩn trương, hệ thống bên kia đã không ngừng thông báo, giống như bùa đòi mạng vậy: "Đếm ngược thời gian chiến đấu, ba, hai, một!"

Nghe một tiếng tiếp một tiếng đếm ngược kia, ngay cả tay Diệp Hiểu Hạ cũng sắp cứng lại, đó là loại khủng bố lần đầu tiên lên chiến trường, đó là loại khẩn trương tràn ra từ trong cốt tủy.

Khi hai chữ "Bắt đầu" được hệ thống thông báo ra, cái chụp trong suốt ngăn trước mặt ba người tiêu thất, Tố lập tức đi tới hẻm nhỏ cạnh phố chính bên tay phải, Diệp Hiểu Hạ và Vi Lam Tháng Sáu không dám trì hoãn, cũng kéo Thiết Đầu đi theo.

Trong phó bản chiến trường này chẳng phải chỉ có người chơi đối địch, mà còn có rất nhiều quái. Chỉ nhìn thấy trong phố lớn ngõ nhỏ có rất nhiều nam nhân nữ nhân du đãng, bọn họ đều mặc trang phục, che mặt, cầm trong tay đủ loại vũ khí, thập phần cảnh giác, mà trên đầu bọn họ có tên thủ vệ giả.

"Quái nhiều quá, quần công đi." Vài người tránh trong phòng một khu nhà ở sau tường, Vi Lam Tháng Sáu thò đầu ra nhìn nhìn thủ vệ giả du đãng trên phố lớn ngõ nhỏ, sau đó đề nghị .

"Tôi có thể đốt, cái này tôi tương đối thông thạo." Diệp Hiểu Hạ cũng không muốn làm phiền toái của hai người, lập tức đồng ý.

Tố không nói nhiều, chỉ cấp tốc phóng tới giữa một đám quái, Diệp Hiểu Hạ cũng nhanh chóng đi theo, Vi Lam Tháng Sáu kéo Thiết Đầu cảnh giác đi theo sau bọn họ.

Tuy chưa đánh nhau với người thật, nhưng còn thiêu quái mà thì Diệp Hiểu Hạ vẫn là rất có bài có bản. Tố vọt tới trong một đàn quái làm mồi, lập tức kéo được một đám quái, Diệp Hiểu Hạ đi theo sau anh đâu ra đấy phóng một cái "Băng sương đầy trời", đóng băng diện tích lớn kèm theo thương hại hơn nữa có thuộc tính đông cứng là kỹ năng khống chế mà Âm Dương gia thường dùng. Quả nhiên, thủ vệ giả động tác cực kì nhanh chóng ban đầu, một bước tiến vào phạm vi băng sương đầy trời do kỹ năng tạo ra, hết thảy bị đông lại.

Mà giờ phút này Diệp Hiểu Hạ vừa chạy vừa quăng ra "Lan Nguyên Chi hỏa" cộng thêm "Tiếng sấm từng trận"với quái vây quanh mình, cam đoan mỗi một con đều bị thương hại. Cô luôn luôn rất công bằng tuyệt đối sẽ không bất công với ai.

Một pháp sư thiêu quái cũng không tính quá mạnh, nhưng trong đội ngũ có Tố thật sự còn bưu hãn hơn hai pháp sư cộng lại.

Cái này phó bản chiến trường này cấp bậc ở trên dưới năm mươi, Diệp Hiểu Hạ thiêu quái kỳ thực vẫn là có chút cố hết sức, nhưng là đối với Tố mà nói chỉ là trò trẻ con, anh chỉ đơn giản thả ra hai kỹ năng, lập tức thấy đám quái rối rắm thành đàn kia ào ào ngã xuống trong kiếm quang đầy trời.

Trong quá trình Vi Lam Tháng Sáu kéo Thiết Đầu trong phó bản lớn như vậy thanh, thật sự không đất dụng võ, chỉ có thể đi theo sau hai người thật vô sỉ hưởng kinh nghiệm, nhiều nhất chính là giúp hai cái người quăng vài cái BUFF hữu hiệu.

Kinh nghiệm của quái trong phó bản thật sự cao, tuy rằng chỉ có ba người, nhưng bởi vì có Tố tồn tại, chuyện giết tiểu quái này bỗng nhiên trở nên vô cùng đơn giản.

Hai người ngồi xuống nghỉ ngơi, thuận tiện hồi lam, Thiết Đầu đúng một bên bỗng nhiên chạy vào một cửa hang lấy ra một ít đan dược nói với hai người: "Nơi này có dược, hai người ăn đi."

Ba người nhìn thấy Thiết Đầu lấy dược ra thì hơi hơi sửng sốt một chút, sau đó Diệp Hiểu Hạ hỏi: "Thiết Đầu, dược này là cầm ra từ trong cửa hàng sao ?"

"Đúng vậy, con phố này tôi rất quen thuộc, giờ trong cửa hàng không có người, chúng ta có thể cầm một chút ra dùng."

Vi Lam Tháng Sáu lập tức nhảy lên, vọt vào cửa hàng kia, một lát sau thì đi ra, trên mặt cô mang theo sắc mặt vui mừng khó nén nói với hai người: "Hắc, đúng là vậy, cửa hàng này là tiệm thuốc, trừ một ít dược liệu rời, còn có rất nhiều dược thành phẩm, chúng ta có thể không cần dùng dược của mình."

Tố quy phạm lắc đầu, "Chỉ sợ thiên hạ không có chuyện tốt như vậy."

Diệp Hiểu Hạ cũng nghĩ nghĩ rồi cự tuyệt Thiết Đầu: "Trên người chúng tôi còn dược, tạm thời không ăn, đợi đến khi không có dược lại cầm."

Tuy Vi Lam Tháng Sáu không quá vui khi phải buông tha cho dược phẩm đã tới tay, nhưng suy nghĩ vì đại cục, cuối cùng vẫn trả dược về.

Lúc này Thiết Đầu bỗng nhiên ngẩng đầu, bộ dáng dụng tâm lắng nghe, nó nhỏ giọng nói: "Mọi người nghe, phố bên kia giống như có tiếng động."

Ba người cẩn thận lắng nghe, quả nhiên, bên kia phấn hồng phố có tiếng vang rất nhỏ truyền tới, tuy rằng nghe không rõ rang lắm, nhưng là mơ hồ có thể biết là tiếng người chơi phóng thích kỹ năng. Tố đứng lên từ trên đất, nhẹ nhàng nhảy lên, anh giống như mọc ra hai cánh dừng trên nóc nhà, toàn bộ động tác tuyệt đẹp, lưu loát như nước chảy mây trôi, khiến Vi Lam Tháng Sáu vội vàng lấy máy ảnh ra chụp hình mấy tấm.

Nhưng, cuối cùng vẫn là chậm một chút, chỉ chụp được khi anh ngừng lại trên nóc nhà, khiến cô không khỏi vỗ ngực liên tục oán động tác của mình chậm.

Diệp Hiểu Hạ đứng phía dưới, nhẹ giọng hỏi Tố: "Là tình huống gì?"

Tố quay đầu lại, nhảy xuống mái hiên, nói với hai người: "Đại khái năm người."

Nghe thấy người này nói, trong lòng Diệp Hiểu Hạ nhịn không được lo lắng, bọn họ chỉ có ba người, làm sao đối phó được năm người. Hình như Tố nhìn ra tâm sự của cô, rút trường kiếm ra, đi về phía trước, vừa đi vừa nhàn nhạt nói: "Không sao."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.