Cực Hạn

Chương 88: Thực lực tăng lên



"Đương nhiên là chúng tôi muốn báo thù, nhưng, thực lực lúc này của con đừng nói báo thù giúp chúng tôi, ngay cả năng lực ra khỏi thế giới này cũng không có, thật là khó mà." Tuy lão thôn trưởng lộ vẻ mặt vui mừng, nhưng nhìn thực lực của Diệp Hiểu Hạ, lại không khỏi thở dài một tiếng.

Đây là nói gì vậy! Đây là nói gì vậy! Diệp Hiểu Hạ nhịn không được nhướng mày.

Tuy nhiệm vụ này là cô chủ động nhận, nhưng không có nghĩa là các người có thể khinh bỉ như vậy, tuy cấp bậc của cô tương đối thấp, nhưng, nhiệm vụ này không là cô đã nhận sao? Nếu thật sự ghét bỏ cấp bậc cô thấp, vì sao cô có thể nhận nhiệm vụ như vậy?

Một bà lão nhìn thấy mặt Diệp Hiểu Hạ không ngừng co rúm, vội vàng đẩy lão thôn trưởng một chút, lão thôn trưởng này nhanh chóng thu lại lời nói vừa rồi, lại nở nụ cười với Diệp Hiểu Hạ: "Đương nhiên, thực lực này nọ không phải không thể tăng lên, phải là, chúng tôi vô cùng cảm kích cô muốn báo thù cho chúng tôi." Xong rồi lại xả ra loạn thất bát tao một đống lời cảm tạ không có tác dụng thực tế.

Diệp Hiểu Hạ phát giác trượng nhị hòa thượng không hiểu, nói nhiều như vậy, thực ra chuyện cô muốn biết một là, kẻ thù bọn họ đến cùng là ai. Nhưng hàn huyên nửa ngày, người trong thôn giống như luôn luôn tránh vấn đề này. Thật sự nhịn không được, cuối cùng cô hỏi vấn đề này, nhưng lại nhận được một mảnh trầm mặc, tất cả mọi người bạn nhìn tôi, tôi nhìn bạn, khuôn mặt ban đầu tràn đầy tươi cười lập tức bương xuống.

Đây là có chuyện gì? Đây là có chuyện gì? Hình như cô hỏi vấn đề không nên hỏi, trong lòng Diệp Hiểu Hạ lộp bộp một chút, cảm giác bất an lập tức vây quanh cô, có phải cô đụng phải một phiền toái không? Hoặc đây là nhiệm vụ căn bản không thể hoàn thành?

"Hắn là Thành chủ thành Cửu Ti." Trong không khí trầm mặc, lão thôn trưởng chậm rãi nhả ra vài chữ.

Muốn ngã, nhất thời Diệp Hiểu Hạ cảm thấy đầu đầy hắc tuyến, quả nhiên cô trêu chọc một phiền toái lớn rồi! Giờ cô là một âm Dương gia nhỏ cấp bậc không đến năm mươi, đối phương là thành chủ của một trong mười thành phố lớn bản đồ Trung Quốc, chênh lệch giữa hai người quả thực không phải là một hai điểm.

Cô thật muốn tự quất mình, vừa rồi cô miệng tiện, nói hỗ trợ gì đó, nói nhiệm vụ che giấu gì đó! Giờ thì tốt rồi! Cư nhiên phải đi đánh chết Thành chủ thành Cửu Ti! Diệp Hiểu Hạ vừa tươi cười tiếp tục nhìn một đám ông lão bà lão, vừa chọn mở bảng nhiệm vụ, cô muốn hủy nhiệm vụ, tuyệt đối phải hủy, bằng không không biết cô sẽ chết thế nào! Chết một lần hai lần không quan trọng, nếu chết nhiều, cô đừng nói kiếm tiền trả nợ, đoán chừng tiền sinh hoạt cũng không có.

"Nhiệm vụ này không thể hủy."

Muốn ngã, nhiệm vụ này không thể hủy, nhiệm vụ này không thể hủy. Tuy Diệp Hiểu Hạ luôn luôn tự khoe mình là nửa thục nữ, nhưng gặp tình huống như vậy thật sự muốn mắng mẹ nó ! Đây không phải rõ rang là ném mình vào trong hố lửa sao? Cấp bậc thấp làm không xong nhiệm vụ này, nhưng đợi khi cấp bậc cao có thể làm, chẳng lẽ cô không tiếc phải chết vài lần?

"Lão thôn trưởng, cái này, giết Thành chủ thành Cửu Ti thì không có gì, nhưng tôi ra không được, nói như vậy, tôi nói báo thù cho mọi người còn không phải là lời nói suông sao." Diệp Hiểu Hạ tiếp tục tươi cười nói, hi vọng có thể khiến những người này chủ động hủy nhiệm vụ cho cô.

Lão thôn trưởng nhìn nhìn Diệp Hiểu Hạ tươi cười quá thân thiện, trong mắt xẹt qua một tia khôn khéo, ông bỗng nhiên toét miệng, nở nụ cười: "Thực ra, cũng không phải là không thể đi ra ngoài."

Ông ở chỗ này chờ tôi, ông ở chỗ này chờ tôi chứ gì ! ! !

Diệp Hiểu Hạ vừa nghe lão thôn trưởng này nói như vậy, nắm tay cơ hồ nắm lên. Lão nhân đáng chết, thoạt nhìn vô cùng bình thản, vô cùng hiền lành, nhưng đầy mình đều là ý nghĩ xấu! Nếu cô muốn đi ra phải giúp bọn họ báo thù, nếu cô không muốn báo thù, như vậy thực xin lỗi, cô cứ ở trong này cả đời là được, đi ra ngoài gì đó nói cũng đừng nói!

Dựa vào, quả nhiên ông ta ở chỗ này chờ cô !

Tuy trong lòng Diệp Hiểu Hạ bốc lên lửa giận hừng hực, phiên giang đảo hải, nhưng, Diệp Hiểu Hạ nửa phần cũng không biểu hiện ra ngoài, cô cố nén xúc động muốn đánh người, tiếp tục cười nói: "A? Là như vậy ! Vậy phải đi ra ngoài thế nào ?"

Lão thôn trưởng lại đánh giá Diệp Hiểu Hạ lên lên xuống xuống, tiếp tục lắc đầu thở dài: "Thực lực của cô quả nhiên là quá kém !"

Có người đã dạy ông, đánh giá người khác lên lên xuống xuống như vậy là một chuyện cực kỳ không lễ phép không? Chẳng những ông làm! Còn làm nhiều lần liên tiếp như vậy, thật sự là thẩm có thể nhẫn thúc không thể nhẫn! Diệp Hiểu Hạ cúi đầu hít một hơi thật sâu, kiềm chế bất mãn của mình. Tính tính, dù sao giờ cô xem như người dưới mái hiên không thể không cúi đầu, bị người nhìn nhiều mấy lần cũng sẽ không rớt thịt, mặc ông ta thôi, hãy xem ông ta là không khí đi.

"Như vậy đi, cô ra sau thôn tăng lên thực lực một chút, đợi đến khi thực lực không tệ lắm, chúng tôi lại nói vấn đề đi ra ngoài thế nào." Lão thôn trưởng nói xong thì nói với một bà lão từ mi thiện mắt, mang Diệp Hiểu Hạ đi xuống nghĩ ngơi hồi phục.

Trong thôn cung cấp cho Diệp Hiểu Hạ một gian phòng bằng gỗ, giữa phòng là một cái lò sưởi, bên trong có lửa đỏ than hồng, làm trong phòng này cực kì ấm áp. Cũng không có giường, nhưng bên cạnh lò sưởi có cái chiếu, xem ra, buổi tối phải ngủ trên chiếu .

"Đồ đạc của cô có thể để trong phòng này, không có ai cầm đâu." Bà lão chỉ chỉ một mảnh đất trống trong góc xó, ý bảo chỗ kia có thể để đồ. Diệp Hiểu Hạ đi qua thử một chút, quả nhiên, cư nhiên trên bãi đất trống kia có năm mươi ô có thể đặt đồ, cô không khỏi vui vẻ, cô đang ở không biết nên đặt đồ ở nơi nào.

Vì kho hàng trong thôn chỉ có thể lấy không thể giữ, cái phòng nhỏ này lâm thời cho Diệp Hiểu Hạ mượn, biến thành kho hàng lâm thời của cô, không có một hồi thì để đầy dược liệu và trang bị không đáng giá tiền.

Dọn dẹp túi trên người, cuối cùng cô lại có thể một thân thoải mái đi theo bà lão ra sau thôn. Sau thôn là một mảnh ruộng đất đã thu hoạch, khắp nơi là từng bó lúa, nhìn ra được năm nay thu hoạch rất tốt.

"Là chỗ này." Bà lão đứng bên ruộng không tiếp tục đi về phía trước .

"Là chỗ này? Chỗ này đề cao thực lực thế nào?" Diệp Hiểu Hạ nhìn nhìn mảnh ruộng bình tĩnh, không thấy con quái nào, vậy phải thăng cấp thế nào? Chẳng lẽ bắt cô đi giúp đỡ thu gặt sao?

"Lão nhân gia chúng tôi đều đã già rồi, chân cẳng thật sự không tiện, thật lâu không ăn thịt lợn rừng." Lão phu nhân nói xong còn nâng tay áo lên nhẹ nhàng lau khóe miệng, xem ra là thèm ăn đến hơi chảy nước miếng, bà vừa nói, vừa dùng ánh mắt xem xét nhìn Diệp Hiểu Hạ, cũng không nói trắng ra nhu cầu của mình, chỉ tha thiết mong chờ nhìn cô.

Diệp Hiểu Hạ vốn muốn giả bộ hồ đồ, nhưng là bị bà không ngừng nhìn như vậy, thật sự cảm thấy chịu không nổi, cuối cùng dứt khoát thở dài: "Được rồi được rồi, tôi đã biết, tôi sẽ giết lợn rừng cho bà, mọi người cứ yên tâm đi! Tối hôm nay nhất định có thịt lợn rừng!"

"Ai nha, người bên ngoài, cô thật là tốt bụng! Giờ tôi về báo cho mọi người trong có thể nấu nước chờ ăn thịt heo !" Nói đến đây bà lão xoay người bỏ chạy , nhanh như chớp đã không thấy bóng dáng, chân cẳng kia lưu loát dọa người, Diệp Hiểu Hạ cảm thấy mình cũng không có nhanh tốc độ như vậy.

"Uy uy! Bà còn chưa nói với tôi, nơi nào có lợn rừng mà!" Diệp Hiểu Hạ nhìn về phía bóng dành bà lão đã chạy xa nhịn không được bất đắc dĩ thở dài, thực lực của cô quá kém cần tăng lên gì đó, căn bản là ông lão bà lão một thôn này them ắn, muốn cô làm cu li miễn phí! Diệp Hiểu Hạ mang theo tâm trạng bất đắc dĩ xoay người, dạo một vòng quanh rượng, cuối cùng phát hiện từ trong rừng rất xa chạy ra 3 con lợn rừng, một lớn hai nhỏ, rầm rì rầm rì chạy tới ruộng.

Diệp Hiểu Hạ mở thuộc tính tụi nó nhìn nhìn, phát hiện cấp bậc đều không cao lắm, chỉ trên dưới bốn mươi, mình đánh thật là thoải mái. Cô cũng không làm phòng ngự gì, liên tiếp thả ra kỹ năng bay thẳng đến 3 con lợn kia, làm cho bọn nó còn chưa vọt đến trước ruộng đã ào ào ngã xuống.

Đương nhiên, quá trình này thật bình thường, đánh quái luyện cấp thôi mà, chỉ là quá trình như vậy. Nhưng kết quả sau đó khiến Diệp Hiểu Hạ trợn mắt há hốc mồm. Chỉ nhìn thấy sau khi ba con lợn ngã xuống, cấp bậc của cô cư nhiên cọ cọ cọ nhảy lên ba cấp, trực tiếp tới cấp năm mươi hai.

"Ngoan ngoãn, không phải đâu, đây là quái cấp bốn mươi mà, sao có thể đánh chết một con thăng một cấp chứ!" Diệp Hiểu Hạ chỉ cảm thấy mình là đang nằm mơ, nhịn không được nâng lên tay dùng sức nhéo mặt mình, phát hiện đau vô cùng, mới dám xác nhận tất cả những chuyện này đều là thật.

"Trời ạ, trời ạ!" Diệp Hiểu Hạ ngồi xổm bên thi thể ba con lợn rừng, thật sự không thể tin được kết quả như vậy: "Vậy nếu mình ở trong này đánh một ngày, không phải trực tiếp nhảy tới cấp một trăm?" Vừa nghĩ như thế, cô nhịn không được chảy nước miếng, đây quả thực là quá biến thái !

Diệp Hiểu Hạ kéo thi thể ba con lợn sang một bên, vừa tính toán một sẽ mang về, vừa ngồi xuống bên rượng. Nhìn rừng cây không chuyển mắt, chỉ chờ con lợn tiếp theo lại quang lâm.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mặt trời vốn nhô cao cũng dần dần ngã về tây, thẳng đến khi chiều tà lửa đỏ chiếu lên đất, Diệp Hiểu Hạ cũng không đợi được cọn lợn tiếp theo.

Chẳng lẽ con lợn tiếp theo thừa dịp mình nháy mắt đã đến rồi đi mất ? Diệp Hiểu Hạ xoa xoa ánh mắt đã chua xót, vô cùng không hiểu tại sao đã mấy giờ trôi qua cũng không thấy con lợn tiếp theo đến.

"Nha, cô cũng thật lợi hại, cư nhiên đã đánh chết lợn, tôi còn từng nói muốn đến giúp cô." Lão thôn trưởng chống gậy đi tới cạnh ruộng: "Sao đánh xong rồi không nâng về cho chúng tôi, cô vẫn còn chờ cái gì?"

Diệp Hiểu Hạ nhìn lão thôn trưởng chớp chớp ánh mắt vô cùng xót, không yên lòng nói: "Tôi sợ ba con lợn có khả năng không đủ ăn, cho nên muốn chờ thêm một lát, đánh thêm mấy con mang về, nhưng lợn không đến ."

"Ai nha, tôi quên nói với cô, lợn trong rừng này, một ngày chỉ đến ba con, đánh chết ba con này, còn muốn đánh, phải đợi ngày mai ." Lão thôn trưởng cười xán lạn như ánh mặt trời, Diệp Hiểu Hạ lại đầu đầy hắc tuyến.

Ông nói sớm không được sao? Sớm một chút không được sao sao! ! Ông tuyệt đối là cố ý ! ! !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.