Cực Phẩm Mỹ Nữ Bảo Tiêu

Chương 19: Trêu đùa hoa khôi cảnh sát lãnh diễm



“Bốp”

Lý Tưởng lười để ý tới Hùng Huy nói, dùi cui điện nện một phát trên bụng Hùng Huy.

“A!!!”

Hùng Huy thảm thiết kêu lên, một luồng điện bắn trúng bụng hắn, cảm giác chỗ đó như có ngàn vạn cái kim châm nhỏ đâm vào, không ngừng mà cắm vào đâm ra, đau nhức làm hắn đổ mồ hôi không ngừng.

Ngoài cửa ba người Vương Tử nghe được tiếng kêu thảm của Hùng Huy, Vương Tử giật mình tỉnh lại, quát lên: “Mẹ kiếp, có chuyện không hay rồi.” Rút súng lục ra, cùng hai cảnh sát khác đạp mở cửa phòng, sau đó liền thấy một cảnh cực kỳ bi thảm.

Hùng Huy bị Lý Tưởng xách lên, toàn bộ khuôn mặt sưng như đầu heo, sau đó Lý Tưởng cầm dùi cui điện, không ngừng đánh Hùng Huy, đồng thời tiếng kêu thảm thiết của Hùng Huy cứ vang lên.

“Ta kháo, tại sao có thể như vậy?” Vương Tử rõ ràng nhớ kỹ là Hùng Huy hành hạ Lý Tưởng, sao biến thành Lý Tưởng hành hạ Hùng Huy rồi, không kịp nghĩ gì nhiều, trực tiếp lên đạn, nòng súng chỉa thẳng, tức giận hét lên, “Buông vũ khí trong tay ngươi ra, lập tức đầu hàng, không thì ta sẽ nổ súng.”

“Ah, vậy sao?” Lý Tưởng hắc hắc cười nhạt mấy tiếng, “Xem ra viện binh của ngươi đã đến.”

“Nhanh, nhanh giết hắn, Vương Tử, ngươi là đồ vương bát đản, nhanh nổ súng đi!” Hùng Huy thấy mấy người Vương Tử tiến vào, trong tay còn cầm súng, mừng rỡ trong lòng, liên tục gào hét nói.

“Không có cơ hội đó đâu.” Lý Tưởng thân pháp nhanh như gió. “Xoẹt!” Bỗng nhiên đi đến trước mặt Vương Tử, một phát nắm được súng lục, chân khí vô cùng hùng hậu phóng thích ra, súng trong tay Vương Tử bị uốn cong lại.

“Bộp” Lý Tưởng một cước đạp Vương Tử bay lên, đâm vào trên vách tường, tê liệt ngã xuống đất, kịch liệt ho khan, thiếu chút nữa muốn đem cả túi mật ho ra.

Ngay sau đó, Lý Tưởng phát uy, hét lớn một tiếng, một quyền đem một người cảnh sát đánh bay ra ngoài, một chiêu Hoành tảo thiên quân, người cảnh sát cuối cùng bị hắn trực tiếp đánh ngã trên đất.

Nhanh chóng, hắn đã giải quyết xong ba người Vương Tử.

Lần này, Hùng Huy hoàn toàn trở nên sửng sốt, ánh mắt nhìn về Lý Tưởng tràn ngập sự sợ hãi.

Hắn biết mình lúc này đã trêu chọc phải người không nên chọc rồi.

“Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Vương Tử thấy Lý Tưởng muốn tới đây, kinh sợ hét lớn.

“Cũng không làm gì đâu, đem việc ngươi cùng Hùng Huy cấu kết viết ra, nhớ kỹ, nửa điểm chi tiết cũng không được sơ sót.” Lý Tưởng ném bút cùng giấy ghi chép qua cho bọn họ, sai Vương Tử viết nhanh lên một chút.

Hùng Huy thấy Lý Tưởng không có chú ý đến hắn, muốn len lén chạy đi.

“Ngươi tốt nhất không nên lộn xộn.” Lý Tưởng vung tay lên, dùi cui điện trong tay bay thẳng ra, “Phập” thẳng tắp cắm vào trong vách tường, ngăn cản lối đi của Hùng Huy.

“Lý gia tha mạng.” Hùng Huy bị dọa quỳ rạp xuống đất, khóc rống cầu xin tha thứ.

“Gọi điện thoại đi.” Lý Tưởng rút ra điếu thuốc hút, ném qua một cái điện thoại đi động, sai Hùng Huy gọi điện.

“Gọi, gọi điện thoại? Gọi, gọi cho ai ạ?” Hùng Huy vẻ mặt đau khổ hỏi.

“Lão tử của ngươi.” Lý Tưởng tiện tay kéo qua một cái ghế, bắt chéo hai chân, hút thuốc nói, “Ngươi đem lão tử của ngươi nói trâu bò như vậy, lòng hiếu kỳ của ta nặng, muốn kiến thức lão tử của ngươi một chút.”

“Được, được, ta, ta gọi, ta gọi.” Hùng Huy run cầm cập ấn một dãy số, chỉ chốc lát sau, điện thoại được nhận, hắn thất thanh khóc rống nói, “Cha, nhanh tới cứu ta, có người muốn giết ta.”

Hùng Bách Đào đang họp, đột nhiên nhận được điện thoại con trai cầu cứu, nhất thời đứng phắt dậy, lạnh lùng nói: “Ngươi bị làm sao? Ai muốn giết ngươi?”

Hùng Huy khóc thút thít nói: “Cha, ta ở Cục công an thành phố, ngươi mau đến đây đi, nếu muộn, ngươi không thấy được con của ngươi nữa đâu.”

Hùng Bách Đào chỉ có một đứa con trai, Hùng Huy xảy ra chuyện, Hùng gia bọn hắn sẽ phải tuyệt hậu, lập tức nói: “Được, con trai, ngươi yên tâm, ba lập tức tới ngay, mọi chuyện chờ ba qua đó rồi hãy nói.”

Sau khi cúp điện thoại, Hùng Bách Đào đối với Phùng Tử Kỳ nói: “Phùng cục trưởng, con ta ở địa bàn của ngươi xảy ra chuyện, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Phùng Tử Kỳ trong lòng nhảy lộp bộp, nói: “Hùng bí thư, ta sáng sớm đã tới đây họp, trong cục xảy ra chuyện gì ta cũng không biết.”

“Ngươi bây giờ lập tức cùng ta đi một chuyến về cục, ta ngược lại muốn xem, là ai cùng hưng cực ác như vậy, dám ở trong cục công an động thủ giết người.” Hùng Bách Đào ánh mắt lộ ra sát khí, âm trầm nói.

“Được, Hùng bí thư, ta lập tức cùng ngươi quay về xem chuyện gì xảy ra.” Phùng Tử Kỳ run rẩy một cái, khép lại Notebook, cũng đứng lên nói.

Hùng Huy run rẩy đưa di động trả lại cho Lý Tưởng, sợ hãi nói: “Ta đã gọi rồi.”

Lý Tưởng cầm lấy các bộ phận súng lục, không để ý tới Hùng Huy, rất nhanh lắp ráp súng, “Răng rắc” nạp đạn lên nòng, nòng súng quay qua Hùng Huy.

Hùng Huy lòng can đảm bị dọa cho vỡ luôn, cả kinh kêu lên: “Không, không nên, đây, đây là cục cảnh sát, ngươi, ngươi giết ta, cũng không rời khỏi đây được đâu.”

Lý Tưởng trở mình trợn mắt, hút thuốc tiếp, lười biếng quan tâm Hùng Huy.

Lúc này, cửa phòng thẩm vấn bị đẩy ra, là Chu Chân tra được Vương Tử đem Lý Tưởng đến đây.

Một đội cảnh sát xông đến, bọn họ thấy mấy người Vương Tử, Hùng Huy nằm trên mặt đất, mỗi người đều bị thương, ngược lại, Lý Tưởng lại đang hút thuốc, bắt chéo hai chân, dáng vẻ hiện ra không có chuyện gì.

“Lý Tưởng...” Ngải Kỳ vừa tiến đến, liền thấy Lý Tưởng, bước gấp tới, nói khẽ, “Xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, mấy tên đui mù, muốn tìm ta gây phiền phức, bị ta giáo huấn cho.” Lý Tưởng xem thường nói.

“Ngươi... đây là cục cảnh sát, ngươi ở nơi này đánh cảnh sát, tội rất lớn đó.” Ngải Kỳ giậm chân một cái, cười khổ nói.

“Vậy phải xem là ai dám định tội Lý Tưởng ta.” Lý Tưởng ánh mắt giương lên, có một cỗ khí phách uy nghiêm.

Dương Phượng Phượng muốn đi vào, Dương Tư Niệm một phát giữ nàng lại, lắc đầu nói: “Chúng ta ở bên ngoài nhìn tình hình đi.”

“Chị...” Dương Phượng Phượng thấy thái độ kiên quyết của Dương Tư Niệm, thở dài nói, “Được rồi, có điều, Lý Tưởng là vì muốn cứu ta, ngươi không thể bỏ hắn không quản đấy.”

“Ta biết.” Dương Tư Niệm nhiều hứng thú nhìn Lý Tưởng.

“Ngươi dám đánh cảnh sát?!” Chu Chân đau đầu một phen.

Lý Tưởng haha cười nói: “Vậy phải xem là ai, nếu như là ngươi, đừng nói là đánh, ta yêu thương còn không đủ đâu.”

“Haha...” Mấy cảnh sát nghe được lời Lý Tưởng, cũng nhịn không được cười lên.

“Cười cái gì?!” Chu Chân vừa trừng mắt, dọa cho mấy người cảnh sát kia không dám cười ra tiếng, sau đó, nàng cả giận nói, “Đừng cợt nhả, ta là cảnh sát, ngươi là người bị tình nghi, thành thật một chút cho ta.”

“Ta còn không thành thật sao, đã thành thật lắm rồi.” Lý Tưởng không khách khí quét mắt nhìn ngực Chu Chân, tuy rằng nàng không lớn như của Dương Phượng Phượng, Ngải Kỳ, thế nhưng cũng là cao ngất cùng co dãn, chắc do giận dữ, ngực lúc lên lúc xuống, càng lộ ra co dãn mười phần.

“Ngươi nhìn qua chỗ khác!” Chu Chân cho dù là lãnh diễm mỹ nữ, nhưng bị Lý Tưởng nhìn đùa giỡn như thế, khuôn mặt không chịu được nhất thời đỏ lên, nếu không có nhiều người ở đây như vậy, nàng đã sớm xuất thủ giáo huấn Lý Tưởng.

“Haha, người đẹp, gần đây có phải hay không có chút bực bội a!?” Lý Tưởng cười xấu xa hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.