Cực Phẩm Mỹ Nữ Bảo Tiêu

Chương 29: Đều là do tiểu lý tưởng gây họa



Tô Tố Tố mặt mũi thẹn thùng đỏ bừng, cái này thực sự là hiểu lầm lớn, làm sao cũng không giải thích được. Nàng cúi đầu xuống, dở khóc dở cười nói: "Các ngươi, các ngươi sao còn không đi ra."

“Đi ra ngoài? Đi ra ngoài làm gì? Cái này là tin tức lớn của thế kỷ, không nhìn nhiều một chút thì quá đáng tiếc." Dương Phượng Phượng chỉ sợ thiên hạ không loạn.

"Ta, ta muốn lau chùi, ngươi, các ngươi còn không đi ra?" Tô Tố Tố đành chịu xấu hổ nói.

Dương Phượng Phượng tính cách chính là như vậy, không có ác ý gì, vui vẻ vui đùa trêu cợt người khác, đợi cơ hội liền đùa cợt, đôi khi mới thấy nàng im lặng.

“A, biết rồi biết rồi, này, Lý Tưởng ca, đạn còn chưa có bắn ra sao?" Dương Phượng Phượng cổ quái nhìn Lý Tưởng, còn may nàng là một cô gái có da mặt tương đối dày, giờ thấy bộ dáng này của Lý Tưởng, cũng không nhịn được đỏ mặt lên, phỉ báng hắn một câu.

Lý Tưởng lúng túng lấy tay ra, cái hiểu lầm này hắn làm sao cũng không giải thích rõ ràng được, đành cười khổ nói: "Ta thật sự trong sạch, không phải như các ngươi nghĩ đâu."

Dương Phượng Phượng không thèm nghe Lý Tưởng giải thích, đẩy hắn ra phòng vệ sinh. Rồi đem Lý Tưởng kéo đến góc phòng khách, giảo hoạt nói: "Lý Tưởng ca, chuyện này giải quyết như thế nào?"

"Mẹ kiếp, lão tử là oan uổng, ngươi muốn giải quyết như thế nào?" Lý Tưởng không biết nói gì, Dương Phượng Phượng này thật sự biết chọn thời cơ đàm phán.

"Chúng ta biết ngươi là oan uổng, nhưng người khác làm sao biết ngươi là oan uổng chứ? Giống như, Ngải Kỳ tỷ, nàng cũng không tin ngươi là oan uổng." Dương Phượng Phượng cười duyên nói.

“Được rồi, ngươi muốn thế nào?" Lý Tưởng cười một tiếng, ngồi ở trên ghế sa lon, rút ra điếu thuốc hút, nói, "Ngươi nhất định là có chuyện muốn nhờ ta."

"A a, Lý Tưởng ca, ngươi thật thông minh a, ta nghe nói, tỷ tỷ mời ngươi làm cận thân bảo tiêu cho nàng, có phải hay không?" Dương Phượng Phượng hỏi.

"Ừ, đúng là có chuyện như vậy, thì thế nào?" Lý Tưởng búng tàn thuốc lá, lạnh nhạt nói.

Dương Phượng Phượng nói: "Làm bảo tiêu riêng a, Lý Tưởng ca, làm bảo tiêu cho ta, được không?"

"Ta tại sao phải làm bảo tiêu cho ngươi? Chỉ là đồ trẻ con, không hấp dẫn như chị ngươi, không làm." Lý Tưởng trực tiếp cự tuyệt nói.

Dương Phượng Phượng thật giống như phát hiện đại lục mới, chỉ Lý Tưởng nói: "Được a, Lý Tưởng ca, ngươi muốn theo đuổi chị ta, ta sẽ nói cho chị ta biết."

"Đi đi, đi đi, ta đang lo lắng không ai nói cho chị ngươi biết ta muốn theo đuổi nàng đây." Lý Tưởng mới sẽ không bị nàng lừa.

Dương Phượng Phượng khanh khách cười nói: "Lý Tưởng ca, trường học chúng ta người đẹp nhiều, nhất là khoa nghệ thuật của chúng ta, mỹ nữ như vân nha, ngươi làm bảo tiêu riêng cho ta, ta bảo đảm với ngươi, để cho ngươi cua từng người từng người một, có được hay không a!?"

"Người đẹp a!?" Lý Tưởng thực sự có chút động lòng.

Dương Phượng Phượng vội vàng gật đầu nói: "Đúng vậy, khoa nghệ thuật của chúng ta người đẹp các nước đều có, tỷ như người đẹp Âu Mỹ, người đẹp Nga, người đẹp Nhật Bản, còn có người đẹp Hàn Quốc, cái gì cần có đều có, phục vụ chu đáo."

“Đổ mồ hôi a, ngươi đây là rao bán sản phẩm, hay là thu hút sinh ý a!?" Lý Tưởng cảm giác đứt đoạn không biết nói gì, làm sao lại cảm giác có mùi không đúng.

Dương Phượng Phượng không suy nghĩ nhiều như vậy, kéo Lý Tưởng tay, làm nũng nói: "Lý Tưởng ca, có được hay không a, ngươi nói với chị ta một chút, nàng khẳng định sẽ đồng ý, dù sao mục tiêu những sát thủ kia chọn là ta, không có ngươi bảo vệ, ta sợ bọn họ sẽ giết ta."

"Thôi đi, ngươi cứ nói linh tinh, ai làm đối thủ của ngươi được chứ." Lý Tưởng hút xong điếu thuốc, dập tắt tàn thuốc, lắc đầu nói, "Thật xin lỗi, làm cho ngươi thất vọng rồi, đối với tiểu thí hài như ngươi, chị ngươi nhất định là có an bài khác, muốn cho ta làm bảo tiêu của ngươi, không thể nào."

"Lý Tưởng ca, thật sự tuyệt tình vậy sao ?" Dương Phượng Phượng nói.

Lý Tưởng gật đầu nói: "Đúng tuyệt tình như vậy."

Dương Phượng Phượng nói: "Vậy ta đem chuyện hôm nay nói cho Ngải Kỳ tỷ."

"Tùy tiện, điều kiện tiên quyết là, nàng phải tin tưởng ngươi nói." Lý Tưởng heo chết không sợ nước sôi, dáng vẻ ăn chắc nàng.

Dương Phượng Phượng nhất thời hết chiêu. Lý Tưởng chơi xấu, nàng liền không có biện pháp nào.

Cửa phòng vệ sinh mở, Tô Tố Tố ngượng ngùng đi ra, mặt đỏ bừng

Lý Tưởng vội vàng đi tới, có chút hiểu lầm vẫn là phải làm rõ ràng, nếu không sẽ tổn hại hình tượng cao đẹp của hắn, a a nói: "Kỳ thực ta là một người thuần khiết, mãi cho đến bây giờ ta vẫn là xử nam đấy.”

"Phụt”

Tô Tố Tố không nhịn được bật cười, nhưng rất nhanh ý thức được không đúng, vội vàng cúi đầu xuống, mặt càng thêm đỏ ửng.

"Chết cười, Lý Tưởng ca, ngươi là xử nam? Không nhìn ra a!" Dương Phượng Phượng cười không ngừng.

Lý Tưởng đảo cặp mắt trắng dã, tức giận nói: "Có thể thấy được đấy, ta chính là xử nam."

Dương Phượng Phượng nói: "Ta đúng là xử nữ này!”

"Thì sao?" Lý Tưởng không hiểu, trong đầu nghĩ, ngươi có phải xử nữ hay không, đâu có chuyện gì liên quan tới ta.

“Thì ta muốn nói trong mắt ta ngươi không phải là xử nam a!" Dương Phượng Phượng nháy nháy mắt nói.

"Các ngươi, hai người các ngươi đang nói cái gì a!?" Tô Tố Tố hết biết nói gì.

Lý Tưởng cười đểu nói: "Như vậy a, thử xem một chút, liền biết ai có phải hay không xử nữ, ai có phải hay không xử nam."

Lúc này, ngay cả Dương Phượng Phượng cũng thấy xấu hổ, trợn mắt nhìn Lý Tưởng một cái, đùa giỡn càng ngày càng quá, càng ngày càng cởi mở, mắng: "Ngươi đợi đấy, ta đi nói cho Ngải Kỳ tỷ." Rồi chạy nhanh đi.

Nàng phát hiện da mặt Lý Tưởng so với nàng tưởng tượng còn dầy hơn, ở trước mặt hắn, nàng nửa điểm ưu thế cũng không có.

Tô Tố Tố thấy Dương Phượng Phượng đã đi rồi, nhìn Lý Tưởng một cái, mặt đỏ bừng rồi cũng rời đi.

Lý Tưởng nhìn vào lều vải của mình một cái, không biết làm sao thở dài nói: "Tiểu Lý Tưởng a, đều là ngươi gây họa."

Tám giờ, Lý Tưởng ăn điểm tâm, rồi ngồi xe của Ngải Kỳ đi tới trụ sở chính tập đoàn Khải Lý.

Cao ốc trụ sở chính tập đoàn Khái Lý, Lý Tưởng cho Ngải Kỳ đi về trước, nói là có chuyện thì sẽ gọi điện thoại tìm nàng.

Ngải Kỳ vốn không muốn rời đi, nhưng nhớ tới nàng hôm nay quả thật có chuyện, công việc bên đặc công không thể buông lỏng, gần đây sẽ có một cuộc tranh tài quốc tế đặc công, mà đội ngũ của nàng, vừa vặn chính là quân chủ lực, cho nên áp lực của nàng rất lớn. Vừa có thời gian thì sẽ ở lại trụ sở huấn luyện đặc công, ra sức huấn luyện những binh lính kia.

Thứ hai, nàng cùng Lý Tưởng từng có ước định, đối với lệnh của hắn, phải tuyệt đối chấp hành.

Cho nên, sau khi Lý Tưởng nói xong, Ngải Kỳ chỉ suy nghĩ một chút, liền đối với Lý Tưởng nói: "Xong chuyện gọi ta."

"Không thành vấn đề." Lý Tưởng cười một tiếng, liền tiến vào cao ốc trụ sở chính tập đoàn Khải Lý.

Cả tòa cao ốc, đều là tập đoàn Khải Lý, trong mười tầng toàn bộ là tập đoàn Khải Lý tổng bộ nơi làm việc, địa phương còn lại, cũng cho tập đoàn khác mượn công ty.

Được xem như xí nghiệp dẫn đầu thành phố Giang Châu, trong năm trăm xí nghiệp mạnh của Trung Quốc, tập đoàn Khải Lý tổng tài sản ước tính vài chục tỉ, hàng năm thu thuế cũng đã là vài tỉ, ngoài sản nghiệp chính còn có bất động sản, khu khoa học kỹ thuật, dược nghiệp, nghề chế tạo các loại công nghệ cao. Trong đó, lấy dược nghiệp cùng bất động sản là nghề chính của tập đoàn, còn lại bất quá chỉ chiếm cứ mức tiêu thụ rất nhỏ của tập đoàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.