Cực Phẩm Thảo Căn Thái Tử

Chương 194: Cố nhân gặp nhau



Dịch: Dạ Nguyệt

Trong phòng làm việc của cục cảnh sát.

Cao Thắng Nam mang một khuôn mặt đầy nước mắt nhìn Diệp Hoan, trong ánh mắt có sự quyến luyến cùng đau thương sâu sắc.

"Diệp Hoan, anh thay đổi, trở nên không vui vẻ rồi. Đến cuối cùng thì anh làm sao vậy?" Cao Thắng Nam khóc không thành tiếng.

Vốn cho là mình đã quên mất người đàn ông này, nhưng khi nhìn thấy hắn lần nữa, u sầu trong mắt hắn vẫn cứ làm trái tim của Cao Thắng Nam đau đớn. Mấy ngày nay rời xa hắn, dường như hắn cũng trải qua những việc không tốt, nụ cười của hắn vẫn như trước nhưng ở nơi sâu xa trong đáy mắt lại không che giấu được sự đau xót, chút đau xót này chỉ có người thật sự yêu hắn mới nhìn ra mà thôi.

Diệp Hoan nhất thời thất thần, sau đó hắn lộ ra nụ cười xán lạn: "Người ta nói tha hương mà gặp được người quen là một trong ba việc vui vẻ nhất của một đời người. Cảnh sát Cao, chúng ta gặp lại là chuyện vui, cô khóc cái gì chứ."

Cao Thắng Nam bình tĩnh nhìn chăm chú vào Diệp Hoan, cho đến giờ phút này cô ta mới phát hiện Diệp Hoan đang mặc quân trang màu xanh lục, chế phục cắt may vừa vặn càng làm hắn thêm cứng rắn cùng kiên nghị.

Cao Thắng Nam giật mình trợn to hai mắt, nói: "Diệp Hoan, anh đi lính sao?"

Nhìn một chút quân hàm của hắn, Cao Thắng Nam càng thêm giật mình: "Hơn nữa, anh còn được thăng lên sĩ quan? Cái này là không thể nào!"

Cha của Cao Thắng Nam xuất thân từ quân nhân, tự nhiên Cao Thắng Nam cũng sẽ rõ ràng trình tự trong quân đội. Mấy tháng không gặp cái tên lưu manh này ở Ninh Hải, từ ăn trộm chó đến ăn trộm gà, không chuyện ác nào không làm lại trở thành sĩ quan. Chuyện này làm sao cũng không thể, cho dù hắn bắt đầu đi lính từ mấy tháng trước, muốn thăng lên sĩ quan thì ít nhất cũng cần hai ba năm.

Diệp Hoan xấu xa nở nụ cười, tiến đến bên tai Cao Thắng Nam, hắn vô cùng thần bí nhỏ giọng nói: "Người quen cũ, tô nói với cô một bí mật, nhớ đừng nói cho người khác biết. Ngày hôm qua tôi trộm quần áo của một người lính mặc lên người, sau đó xâm nhập vào kho quân dụng của quân khu, tiện tay trộm luôn hai cây súng tự động (súng tiểu liên), dự định bán cho xã hội đen kiếm chút tiền tiêu vặt..."

Cao Thắng Nam hít vào một ngụm khí lạnh, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng lên, vừa giận vừa dậm chân nói: "Anh, anh... cái tên chuyên gây họa, tại sao không bao giờ chịu an phận một chút? Lá gan của anh càng lúc càng lớn, lại dám trộm súng. Này, đây là tội mất đầu đấy!"

Khẩn trương nhìn xung quanh cửa, khi quay lại thì trên mặt Cao Thắng Nam đã chứa sương lạnh, giọng nọi nhưng mang theo vô cùng lo lắng: "Cái kia, hai cây súng đã bán đi chưa? Mau mau đưa cho em, em đi tìm chiến hữu năm xưa của cha, xem có thể đem chuyện này ém xuống hay không. Anh! Anh thực sự làm ta tức chết! Còn không mau lột quân trang trên người xuống, cái tên hỗn đản nhà anh thật muốn ăn cơm tù sao?"

Nhìn dáng dấp vừa vội vừa tức vừa hận của Cao Thắng Nam, Diệp Hoan thổi phù một tiếng bật cười, tiếng cười càng ngày càng lớn, cười đến ngửa tới ngửa lui, cả nước mắt cũng chảy ra, trong lòng vừa cảm động vừa ấm áp, vừa uất ức vì đã lâu không gặp.

Người phụ này thật giống trước đây, vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, ngốc đến mức tự làm cho mình rơi lệ.

Diệp Hoan vẫn luôn biết Cao Thắng Nam yêu hắn, yêu đến quên cả chính mình.

Phần thâm tình này, dùng gì nhận lấy? Dùng gì báo đáp?

Một phần lại một phần nợ tình...

Diệp Hoan đè xuống tâm tình cùng suy nghĩ đang hoảng loạn như cỏ dại rồi thu lại nụ cười, sau đó hắn bất chợt hướng về Cao Thắng Nam nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh: "Đồng chí Cảnh sát, Cảnh vệ quân Bắc Kinh, đại đội đặc chủng Lam Kiếm, sĩ quan cấp một Diệp Hoan, theo chỉ thị đến đây báo danh. Năm ngày trước, quân cảnh liên hợp hành động tiêu diệt tội phạm cấp A đang bị công an truy nã-Cổ Dũng, cùng việc cứu con tin, đặc biệt đến đây để tường thuật sự việc này từ đầu đến cuối với Cảnh sát Cao."

Bên trong phòng làm việc yên tĩnh một cách chết chóc...

Hai mắt Cao Thắng Nam sắp nhảy ra ngoài, không biết qua bao lâu mới ha ha nói: "Đại đội đặc chủng Lam. . . Lam Kiếm? Sĩ quan cấp một? Là là anh sao?"

Diệp Hoan cười hì hì: "Là tôi, thật trăm phần trăm. Mới vừa thăng quan, chứng nhận sĩ quan còn nóng hôi hổi nằm trong ví tiền này."

Cao Thắng Nam hồ nghi nhíu mày sao: "Thật sự?"

"Thật sự."

"Anh đang sống tốt thì sao lại đi lính?"

"Việc này nói đến rất dài dòng, có một ngày ta đi trên đường nhìn thấy một tên bán bán đĩa (đĩa phim sex), vừa đến gần thì phát hiện việc bán đĩa chỉ là che giấu, trên thực tế là hắn bán hàng đa cấp, sản phẩm hàng đa cấp hắn bán chính là đĩa, hắn có ý định đem tôi chỉ dẫn thành thuộc hạ truyền tin." Diệp Hoan trợn tròn mắt nói hưu nói vượn, lại bị Cao Thắng Nam đã cắt đứt.

Cao Thắng Nam vô lực đỡ trán than thở: "Diệp Hoan, lâu rồi không gặp, cái tật xấu hay bịa chuyện của anh cũng không thay đổi sao? Lẽ nào anh không thể nói được một câu thật lòng.

Diệp Hoan cười nói: "Chuyện không có tính giải trí, không có hồi hộp bất ngờ làm sao có thể khiến quần chúng nhân dân thích nghe ngóng?"

Cao Thắng Nam im lặng rất lâu, bỗng nhiên phản ứng lại: "Anh nói năm ngày trước quân cảnh liên hợp hành động, có phải là vụ bắn nhau phát sinh ở phía Tay Bắc Kinh không?"

"Đúng vậy."

Cao Thắng Nam dùng sức lắc lắc đầu, ngày hôm nay gia hoả này mang cho mình quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, thực sự làm cho cô ta không cách nào thích ứng.

"Vụ án này anh cũng tham dự?"

"Không chỉ tham dự, hơn nữa còn là nhân vật chính."

"Đồng sự báo cáo nói có một binh sĩ đội đặc chủng giả làm người đàm phán, chính là anh?"

Nhắc lại chuyện này Diệp Hoan liền có sức lực, hưng phấn nói: "Đúng, chuyện này tôi làm đến mức trâu bò quá rồi, tôi cũng không nhịn được bội phục mình. Lão tử sống thoát chính là nhờ một mình đánh với bọn chúng. Cô không biết, lúc đó tôi đã khống chế tên cầm đầu, tiểu tử kia lôi kéo ta bằng mọi cách, ngoại trừ mỹ nhân kế, chiêu gì cũng đều vận dụng..."

Cao Thắng Nam ngơ ngác mà hỏi: "Sau đó anh kiên trinh bất khuất?"

Diệp Hoan bĩu môi một cái: "Sao có thể chứ, lúc đó tên cầm đầu nói cho ta hai trăm vạn, tôi nói ít quá, muốn hắn cho tôi ngàn vạn, nhưng hắn không đáp ứng..."

"Sau... Sau đó thì sao?"

Diệp Hoan khoát tay: "Sau đó đàm phán không thành, cuối cùng lại liền đánh nhau "

Cao Thắng Nam: "... ..."

Cao Thắng Nam rất vui mừng, mấy tháng không gặp, tính cách tên tiện nhân này vẫn như trước, vẫn cứ thích ăn đòn như vậy: "Bất kể nói thế nào... Anh thật sự đi lính rồi?"

"Câu này là thật."

Cao Thắng Nam hừ lạnh mấy tiếng, nói: "Em không tin, để cho em thử xem thân thủ của anh."

Nói xong, cũng không đợi Diệp Hoan phản ứng, Cao Thắng Nam nghiêng người tiến lên, nhanh như tia chớp ra tay bắt được cánh tay Diệp Hoan, cô xoay người, thả lực thực hiện động tác ném qua vai.

Dưới chân Diệp Hoan nhưng vẫn không nhúc nhích, hắn giống như cây cổ thụ đem rễ cắm sâu vào bùn đất, trên mặt ôn hòa mỉm cười nhìn Cao Thắng Nam bởi vì đang dùng sức mà khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên.

Bất luận Cao Thắng Nam dùng sức mạnh đến đâu cũng đều không thể lay động hắn nửa điểm. Trên trán Cao Thắng Nam đã lấm tấm mồ hôi thơm, cô ta nhụt trí thở hổn hển nhìn hắn trừng mắt.

Diệp Hoan thở dài dằng dặc: "Đồng chí Cao Thắng Nam, ba ngày không gặp kẻ sĩ phải lau mắt mà nhìn, hiện tại nếu như cô lại muốn cường bạo tôi, e rằng không có khả năng rồi! Trừ phi có ngày tôi chủ động thua cô mà thôi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.