Cùng Anh Chồng Bá Đạo Chiến Tranh Lạnh

Chương 13



Tả Thiên mới đến, không dám nhận nhầm sinh viên, học kỳ này chỉ mở hai môn học liên kết với nhau, văn hóa dân tộc học và văn hóa du lịch thế giới, khóa học này từ trước đến nay sinh viên thường không bao giờ đến đủ, nhưng không biết ai tiết lộ phong thanh, nghe nói đi học sẽ có giảng viên phong lưu phóng khoáng, tuấn tú lịch sự, còn hơn Phan An, tức chết Tống Ngọc, thời điểm Tả Thiên bước vào phòng học, bên trong quả thực chật kín chỗ, thiếu chút nữa anh tưởng rằng mình vào nhầm phòng học.

Hai tiết học liên tục trôi qua, mặc kệ anh nói cái gì làm cái gì, ở bên dưới đều vang lên các loại tiếng kinh hô không dứt.

"Rất đẹp trai nha."

"Thật có khí chất."

" Tiếng nói thật dễ nghe."

"Tri thức thật uyên bác."

Thật ra Tả Thiên thật sự đang rất thoải mái, từ nhỏ anh đã có vẻ ngoài xuất chúng, thành tích vận động cũng hơn người, sớm có thói quen được mọi người vây quanh như những vì sao vây quanh mặt trăng, vậy nên trong trường hợp nhỏ như thế này, anh không hề bị ảnh hưởng một chút nào.

Chuông tan học vừa vang lên, Tả Thiên còn chưa kịp nói một tiếng tan học, sinh viên xông lên như thủy triều, bốn phương tám hướng vây anh lại, mà đồng sự tốt của anh Phan Dương không biết từ góc nào xông ra , “ Giáo sư Tả hiện nay không có bạn gái,cũng không có bạn trai, mọi người ai có nhu cầu thì nhanh chân báo danh ”.

Thái dương Tả Thiên chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh, anh bỗng nhiên biết lời đồn đãi ở trường là từ miệng người không đức độ nào phun ra, anh thật sự là *** vô ý.

Những học sinh kia làm bộ dáng thật giống nhau, kiễng mũi chân, giẫm lên ghế và bàn, một đám giơ tay thật cao, phía sau cũng như phía trước làm cho Tả Thiên nghĩ rằng mình là tờ chi phiếu một trăm vạn.

"Em."

"Em em em."

"Còn có em."

Tả Thiên thường ngày bình tĩnh cũng trở nên đau đầu,mà Phan Dương đứng một bên cười nghiêng ngả như chú mèo vừa đi ăn trộm về.

Đột nhiên một đám *** tiếng nói trở nên im bặt, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, đầu tiên là nhìn thấy cái bàn bị chổng ngược, tiếp theo nhìn thấy một *** cô gái, bộ dạng của cô thập phần xinh đẹp đáng yêu, biểu tình lại lạnh lùng thản nhiên, cô vỗ vỗ tay, động tác nhẹ nhàng như khiêu khích : nhảy lên một cái bàn khác, trong nháy mắt trong phòng học lặng ngắt như tờ.

Sau đó một tiếng nói dị thường trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô gái đó vang lên, "Mọi người không cần tranh cãi, anh ấy là bạn trai của tôi, chúng tôi ngay đến đứa nhỏ cũng có rồi, hiện tại đang học lớp bốn."

Khương Lai thật đúng là tận sức bôi đen anh, trên đầu Tả Thiên suýt chút nữa bốc khói, cô gái này lén hồ nháo cũng thôi, tự nhiên còn chạy đến nơi làm việc của anh náo loạn, lần này đã vượt qua ranh giới cuối cùng của anh.

Mà cõi lòng Phan Dương như một viên thủy tinh tan nát thành vô số mãnh, lần thứ hai bụm mặt lệ tuôn rời đi.

Khương Lai từng làm qua trợ giảng trong thời gian còn đi học ở đây , cô trẻ tuổi lại xinh đẹp, cho nên có không ít người nhận ra cô, mà bộ dáng lạnh lùng thản nhiên của cô trong lúc nói chuyện không thể nghi ngờ đặc biệt làm cho người ta tin phục lực cùng với áp lực, sau khi mọi người phát ra tiếng kinh hô bất khả tư nghị*, cũng lục đục tản đi, không dây dưa nhiều nữa.

*Bất khả tư nghị:không thể tin nổi

"Không cần đi làm?"

Tả Thiên chậm rãi bước tới chỗ cô, nở nụ cười chân thành, tiếng nói rất bình thản, nhưng Khương Lai lại cảm thấy có một luồng sát khí phóng tới mình từ người đối diện, cô ngoan ngoãn nhảy từ trên bàn xuống, "Thời gian bọn em đi làm rất tự do, chỉ cần trong thời gian quy định nghiên cứu ra thành quả là được."

Tả Thiên nhíu mày, "Cho nên không có việc gì tới chỗ này của anh làm loạn?"

Khương Lai trịnh trọng trả lời anh, "Lời nói của người đồng sự kia đều là thật sao, nếu em không tới kịp thì anh nhất định đã bị những người đó đoạt đi rồi, em nói rồi em muốn theo đuổi anh, đương nhiên không thể để cho anh bị người khác cướp đi."

"Trên thế giới không có người nào theo đuổi như em, vì theo đuổi anh mà bôi đen anh, em không biết là em hơi quá đáng sao, em có từng tôn trọng anh sao? Với hành vi này của em, anh có thể tố cáo em tội ác ý phỉ báng người khác." Tả Thiên thu lại nụ cười, khuôn mặt không chút thay đổi, Khương Lai biết anh thật sự tức giận.

Nhưng cô cố tình không chịu thỏa hiệp, "Em không có bôi đen anh, chúng ta ngay cả đứa nhỏ cũng có, anh không tin,em đưa anh đến trường học của Khương Noãn,để chính anh hỏi cha đứa nhỏ là ai." Đây là khúc gỗ duy nhất có thể cứu mạng cô, cho dù bị anh chán ghét, cô cũng không thể buông tay.

"Anh hà tất gì phải đi so đo với một cô gái, chỉ cần dùng một sọi tóc của cô bé xét nghiệm DNA đối chứng, lời nói dối của em sẽ không có tác dụng."

"Không cần, em không cần anh làm xét nghiệm DNA đối chứng, con bé vốn chính là con gái của anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.