Cùng Cậu Chủ Đi Học

Chương 18



Cạch.

-Dọn xong chưa?-Quốc Bảo bước vào.

-Rồi.-Đào Anh nhìn.-À mà tôi có mua cháo cho mẹ anh rồi đấy.

-Cảm ơn.

-"Hoàng tử máu lạnh"....

-Lẩm bẩm gì đấy?

-Đâu có gì.....Thôi.-Đào Anh đứng dậy.-Tôi phải đi rồi...Có gì chào mọi người hộ tôi nhé!

Đào Anh đi vượt qua Quốc Bảo.

-Ngốc....-Quốc Bảo nói nhỏ sau đó ngồi xuống giường.

-Cam sam mi đa!-Đào Anh nói với chú tài xế.-Tiếng Hàn Quốc....ha ha ha!Mình nói mắc cười quá đi mất!Haiz.....Lại lên máy bay....Chắc mốt bỏ luôn hai cái tai thân yêu quớ.....

Đào Anh bước lên máy bay sau 2 tiếng ngồi chờ....

Ding dong.....Ding dong....

-Có đây!-Cô người làm ra mở cửa cho Đào Anh.

-Chào cô ạ!-Đào Anh cười.

-Chào cháu!Cháu vào nhà đi!-Cô ấy mở cửa cho Đào Anh vào.

Phịch....

Đào Anh nằm lên giường.

-Bây giờ thì mình cứ giúp việc nhà vậy....

Đào Anh thay đồ sau đó đi xuống giúp những việc như là rửa chén,lau nhà,hút bui,.....

-Phù.....Năm giờ rồi á....Đi tắm thôi...-Đào Anh cất điện thoại vào trong túi,chuẩn bị lên lầu thì...

-Đào Anh à!-Cô giúp việc la lên.

-Dạ?-Đào Anh nhìn cô giúp việc.

-Con giúp cô một việc nhé?

...

-Ra là mang cái này lên phòng mẹ của Quốc Bảo...-Đào Anh ôm một cái hộp to mang lên phòng mẹ của Quốc Bảo.

Cạch....

-Lớn quá.....Nhìn sang ghê.....-Đào Anh ngó nghiêng căn phòng sang trọng của mẹ Quốc Bảo.

Vì không chú ý nên đã vấp chân và ngã xuống.

-Oái!-Đào Anh làm rơi cả cái hộp nên tất cả đều văng ra ngoài.-Ui da....cái mông bé bỏng của tui....Ấy chết!Haiz....văng ra ngoài hết rồi....

Đào Anh ngồi dậy lấy hết đồ lại để bỏ vào thùng thì...

-Photo album?Nhìn cũ quá....-Đào Anh lật ra.-Gì đây??Phụt....ha ha ha!Quốc Bảo lúc 4 tuổi?Là đây sao?!Dễ thương quá đi mất!

Đào Anh cứ lật mãi.Hình nào cũng làm Đào Anh cười được.Đến một trang...

-Hả?.....Ủa?Hồi nhỏ mình có quen với Quốc Bảo sao?Ai nhìn giống mình thế??-Đào Anh nhìn chăm chú vào cô gái đó.-Gì....kỳ thế?....Tất cả tấm ảnh kể khi có cô gái đó đều khiến cho Quốc Bảo cười....Hà Minh Tuyết Mai....là...là cô gái đó!

Đào Anh lật lật mấy tấm ảnh sau....

-Sao....giống mình thế?!....Mình là bản sao của Hà Minh Tuyết Mai à??....Sởn gai ốc mất...

Đào Anh nhìn vào đồng hồ.

-Trễ quá....tắm rồi ngủ vậy....

Đào Anh tắm xong dọn sách vở vào cặp rồi đi ngủ.....

Kéttttt.

-Tới trường rồi.....-Đào Anh cất xe đạp rồi bước vào trường.

-Đó!

-Nó kìa!

-Còn mặt mũi để đi học sao??

-Trần Đào Anh đấy!

-Gì thế?Có chuyện gì liên quan đến mình sao?-Đào Anh nhìn xung quanh.

-Con nhỏ kia!Mày ra bảng thông báo đi!

-Đúng rồi!Đừng đưa cho tụi tao cái mặt như mày!

-Bảng thông báo?-Đào Anh làm theo những gì mấy cô gái đó nói.

-Gì....gì đây??-Đào Anh hoảng.

TRẦN ĐÀO ANH ĐANG Ở BÊN CÙNG VỚI HOT BOY QUỐC BẢO

Ở dưới là một số tấm ảnh chụp được khi hai người ở Anh và Hàn Quốc.

-Ai...Ai đã dán cái này lên?!!-Đào Anh hét to.

Bụp.....bụp....bụp....

Từ từ càng nhiều những quả trứng ném vào người Đào Anh.

-Các người muốn thế lắm sao??-Đào Anh nói.

-Ờ!Quốc Bảo là của tụi tao!Không phải của mày nha chưa con nhỏ kia!

-Trả Quốc Bảo lại cho tao!

-Đúng rồi đấy!

-Trả đi!

-Trả đi!

-Trả?....-Đào Anh ngước mặt lên.-Tao đã lấy Quốc Bảo chưa?Quốc Bảo có thích tao không?Hả?!

Tất cả im thinh.

-Mày thích Quốc Bảo chứ gì?Đi tỏ tình đi!

-Ô hô....-Một giọng nói vang lên.-Thấy ai đây không?

Là Thu Thảo.Cô ta đang nắm tay một người giơ lên.

Là Thu!

-Cô tính làm gì?-Đào Anh nhìn Thảo.

-Làm gì à??Mày có thấy cái mặt nó dễ thương không?Chỉ cần một cái búng của tao...thì...Cái mặt này đi đâu nhỉ?...

-Cô đừng làm gì cô ta!Muốn làm thì cứ đánh tôi.

-Nghe không tụi bây?-Thảo giơ tay phải lên và...

Binh bốp bốp...Binh binh!

Đào Anh bị đánh.

-Dừng tay!-Một giọng vang lên.

-Ai dám cản...Anh...Huy...?!

Gia Huy bước lại chỗ Đào Anh.Quay lưng lại.

-Thu Thảo....-Gia Huy nhìn Thảo.

-Em....em chỉ giỡn thôi mà.....

-Giỡn...?-Chát!Gia Huy tát Thảo.-Cô gọi thế là giỡn sao?

-Anh.....

Gia Huy bế Đào Anh lên đi.

-Ngốc....-Gia Huy nói nhỏ.

-Ngốc....?-Đào Anh nhìn lên.

-Đau mà vẫn ráng nói được....

-Xin lỗi....

-Gì mà xin lỗi...

-Hức....hức....-Đào Anh khóc.

-Đừng khóc nữa....-Gia Huy nói.

-Hức.....

...

-Đau!-Đào Anh la lên.

-Ngồi im đấy!-Gai Huy lấy thuốc sức vào vết thương của Đào Anh.-May cho là trường có cái phòng tắm chứ không thì giờ này cô đang thúi mùi trứng..

-Xì....-Đào Anh lè lưỡi.

-Tôi cắt lưỡi bây giờ.-Gia Huy chọc.

-Ngon mà cắt!-Đào Anh cười.

Soạt.

Gia Huy để đầu lên vai Đào Anh.

-Anh....-Đào Anh giật mình.

-Lúc nãy....tôi thật sự rất hoảng... tôi tưởng sẽ không được gặp cô nữa...

-Này!Anh ngốc sao?Họ đánh đập cũng không đến nỗi chết đâu.....

Soạt.

Đào Anh ôm Gia Huy.

-Cảm ơn....nhờ có anh đấy....nếu không...hức....tôi sẽ không được cảm ơn anh đâu....Cảm ơn nhé....

Gia Huy ngước lên nhìn Đào Anh ôm lại.

-Tôi thích cô mất rồi....-Gia Huy nói nhỏ.

-Hả?.....Anh đang nói gì đấy?...

-Tôi nói thiệt....Từ ngày gặp cô...Tôi đã thích cô rồi...

-Anh......

Bzzz bzzz...

-A điện thoại....-Đào Anh nói.

-Của tôi....-Gia Huy không bỏ Đào Anh ra mà vẫn ôm chặt.

Bzzzz Bzzzz

-Anh bắt máy đi....

-Thôi...

-Anh bắt đi.....

-Thôi.

Bzzzzz Bzzzz

-Tôi nóng lên đấy...-Đào Anh nói.

-Haiz.....-Gia Huy đứng dậy bắt máy.-Gì?

Gia Huy và ai đó nói chuyện với nhau.

-Chi á?-Gia Huy nói.

-Chi?-Đào Anh ngước lên.-Tên này nghe quen quen....

-Rồi biết rồi.-Gia Huy cúp máy.-Bây giờ tôi phải đi rồi.Coi chừng vết thương của cô.

-À...ờ...-Đào Anh nói.

Cạch.

-Tôi thích cô mất rồi...

-Từ ngày gặp cô....tôi đã thích cô rồi....

Pặp pặp.

Đào Anh đập vào mặt mình.

-Mày đang nghĩ gì vậy.....Ui da....vết thương....Bây giờ cứ nằm đây sao....

Cạch.

-A....chào cô..-Đào Anh chào cô y tá.

-Bị gì vậy con?

-Dạ....bị té....

-Té?Giống bị đánh hơn đấy....

-Hì hì....

-Lại đây cô băng cho....

-Dạ khỏi ạ.

-Khỏi?

-Có người băng cho con rồi....

-Ai thế?

-Bạn con ạ....

Cô y tá lại xem vết thương của tôi được băng bó thế nào.

-Hay đấy.-Cô nói.-Bạn con có năng khiếu băng bó.Con nằm nghỉ ở đây đi.

-Dạ...

-Đào Anh!-Thu chạy vào.

-Gì vậy Thu?

-Tớ xin lỗi....tại tớ...tại tớ mà....

-Không sao đâu.....Thương nhẹ mà...

-Nhẹ?Vậy mà nhẹ?!

-...

-Cậu...phải giữ gìn sức khoẻ....nha....

-Ừ!Biết rồi mà...

-Tớ phải lên lớp rồi...

-Lên đi....

-Cậu nhớ nghỉ ngơi đàng hoàng đấy!

Thu ra ngoài.

-Haiz......-Cô y tá thở dài.

-Gì vậy cô?-Đào Anh hỏi.

-Cô gái đó....không có hơi ấm tình bạn nào cả...

-Hơi ấm tình bạn?

-Ừ...Cô có quen một cô y tá ở trường White Star.Lúc cô bệnh nặng,cô ấy không bỏ đi mà cứ nằng nặc đòi ở để chăm sóc cô.

-Tình bạn....-Đào Anh cúi mặt xuống.-Linh....

-Thôi con nghỉ đi.

-Vâng....

-Ôi!Con bị gì thế này?!-Mấy cô người làm nhà Quốc Bảo hỏi Đào Anh.

-Dạ...con bị té!

-Té?Nặng thế sao?

-Hì hì....

-Con lên phòng nghỉ đi.Như thế này cứ để mấy cô làm.Nhớ cẩn thận lần sau con nhé!

-Dạ!Cảm ơn cô!-Đào Anh lên phòng tắm rửa xong xuôi rồi làm bài.-Sắp thi rồi...Cố gắng làm đống bài tập này cái.Mai có tiết kiểm tra nữa.

Sáng tại trường....

-Đào Anh!-Thu chạy đến.-Hôm nay cậu nói cô là tớ về sớm nhé!Nhà tớ có việc rồi.

-Hả?-Đào Anh vẩn ngơ người ra nhìn Thu đang chạy ra khỏi cổng.-Thiệt tình....

Vào lớp.

-Các em hãy lấy vở ra và chép câu hỏi về nhà làm.Hôm nay cô sẽ cho đề cương ôn thi.-Cô giáo viết đề lên bảng.

Còn mấy học sinh thì cứ nói to nói nhỏ chuyện gì đó.

-Chuyện gì mà cứ xầm xì thế trời?-Đào Anh cố gắng nghe.

-Thiệt hả?-Một học sinh hỏi.

-Thiệt....-Học sinh kế bên nói.

-Ghê vậy.....

-Ừ bởi vậy.Nhỏ đó tên gì nhỉ....Chi.Đúng rồi Chi.

-Chi?-Đào Anh nghe tên quen quen.

Cănteen...

-Rốt cuộc Chi là ai cơ?-Đào Anh đi kế bên hỏi Gia Huy.

-Sao cô biết?-Gia Huy hỏi.

-Tôi nghe thấy.

-Lỡ là Chi khác thì sao?

-Cứ kể đi.

-Chậc....Chi là cô gái kế bên nhà Quốc Bảo lúc còn nhỏ.Nó đẹp lắm kìa.!Ai cũng thích nó.Hồi đó chơi thân lắm...Mà bây giờ...

-Bây giờ?-Đào Anh nhìn Gia Huy.

-Lúc 6 tuổi,gia đình Chi chuyển nhà.Thế là không gặp được nữa.Mà cứ gặp Chi thì họ lại ghép Chi với Quốc Bảo vào.Họ hợp lắm.

-Ô....

-Mà nghe nói,Chi đang bệnh.Sức khoẻ của Chi từ nhỏ đã yếu.

-Bây giờ cô ấy đang ở đâu?

-Không biết...

-Ô....Mà thấy lạ....-Đào Anh nghĩ.

-Lạ?-Gia Huy hỏi.

-Tại sao anh không ở bên Hàn Quốc làm việc luôn?

-Trời....xong xuôi thì về.

-Về?Tôi tưởng anh cũng phải đi nhiều nước chứ.

-Cái đó bên gia đình tôi lo hết rồi.

-Ghê...đúng là con nhà giàu...

-Gia đình cô đâu?

-Đi qua nước ngoài làm việc rồi...

-Ô...sống một mình hả?

-Ừa....

-Qua nhà tôi làm ôsin cho tôi.

-H...hả?!

-Gì vậy?Nhà tôi đang có chỗ trống.

-Thôi...làm cho Quốc Bảo chưa xong làm cho anh...-Đào Anh nói lí nhí trong họng.

-Nói gì đấy?

-Gì đâu?Thôi tôi lên lớp đây.

-Tôi đi cùng.

-Thôi.-Đào Anh xua xua tay.

-Sao vậy?

-Mấy cô gái đó lại nói.

-Kệ.

-Thôi cho tôi xin.

Cuối cùng Đào Anh lên lớp.

Nhà Quốc Bảo....

Đào Anh đang làm bài thì tiêng chuông nhà reo lên.

Đào Anh chạy xuống.

-Ai thế nhỉ?-Đào Anh nhìn.-Gì?!Gia Huy!?

Ding dong.

-Làm sao đây?...-Đào Anh đang lúng túng.

-Ai thế con?-Cô người giúp việc bước ra.

-A!cô mở giùm con nhé!Cảm ơn cô!-Đào Anh chạy lên.-À!Cô đừng nói người đó con ở đây cô nhé!

-Ừ.

-Phù.....-Đào Anh vào phòng.-Hắn đến đây làm gì?Biết mình ở đây rồi sao?....Chết mất thôi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.