Cưng Chiều Ngươi Không Đủ

Chương 14



CHƯƠNG 14

“Uy, ngươi làm gì vậy?” Phong Nhã xốc khăn bàn lên, nhìn thấy đồ ngốc ôm áo choàng cuộn mình trên mặt đất. Nghe được câu hỏi của hắn, nó kỳ quái ngẩng đầu cất giọng giống như trấn an trẻ nhỏ nói: “Không đủ ăn sao? Đã không còn a! Này phải lưu cho phụ thân, ngươi không thể ăn!”

“Ta ăn. . . . .” Phong Nhã chán nản, hắn vì cái gì lại lưu lạc đến độ xin ăn tiểu hài tử ngu xuẩn này? Thật muốn đem tiểu quỷ không hiểu biết này ra đánh một trận, một khối điểm tâm mà thôi, hắn đường đường Thiên Điện chủ thượng khi nào lại để vào mắt. . . . . Không đúng! Phong Nhã ngơ ngẩn hồi tưởng lại lời tiểu ngốc tử nói khi nãy, hỏi: “Ngươi cho là chỉ có một miếng này thôi sao?”

“Ân.” Y Ân đương nhiên gật đầu, lại có điểm lo lắng. Người đó hỏi: “Còn đói sao?” rồi ôm lấy nó, đầu tựa lên vai khiến Y Ân sợ hãi nói: “Thực xin lỗi a! Y nhi, Y nhi phải lưu cho phụ thân. . . . . Lần tới, lần tới Y nhi cho ngươi!” Chính là lần tới phải bao lâu a? Y Ân lo lắng nghĩ.

Lúc bị người xấu bắt chỉ ăn có một chút, sau bởi vì bên cạnh toàn mùi hôi thối ghê tởm, lại có rất nhiều vật lông lá gì đó chui tới chui lui bên người, còn cắn Y nhi, sợ tới mức không dám ăn không dám ngủ, nhớ lại đã lâu chưa ăn a? Vừa rồi tắm rửa xong bọn họ có cho Y nhi ăn, nhưng Y nhi lại bị đẩy ngã nên chỉ ăn vội được một miếng. . . . . Y Ân sắc mặt càng lúc càng khổ sở. Y nhi đã nếm qua đồ vật này nọ! Mặc kệ mẫu thân trước đây ra sao, hiện tại Y nhi đã lâu rồi mới được ăn, lần tới không biết phải đợi bao lâu? Chính là, chính là. . . . . người này nói hắn đói a! Đói bụng rất khổ sở! Y Ân đau lòng nghĩ, tay không tự giác xoa xoa bụng.

Buông hắn ra, Y Ân sờ soạng bò lại áo choàng. Do dự mở ra, vẻ mặt u sầu, còn có một chút, làm sao đây? Y nhi nghĩ muốn lưu cho phụ thân! Không biết phụ thân có phải hay không giống Y nhi, bị người xấu bắt được? Nếu phụ thân cũng chưa ăn thì sao? Y nhi phải chuẩn bị tốt đồ ăn cấp phụ thân! Chính là. . . . . người này đói bụng. . . . .

Đồ ngốc biểu tình trên mặt thật rõ ràng, rõ ràng xem hắn như tên khuất cái không có cơm ăn, Phong Nhã lại không có biện pháp tức giận. Hắn vừa rồi thử bắt mạch, với mức độ suy yếu này thì ít nhất ba ngày chưa ăn gì, có chút đồ ăn thì chỉ phân một nửa cho bản thân, còn có gì ăn nữa đâu. Có đôi khi chỉ một việc nho nhỏ cũng có nhiều phản ứng khác nhau.

Nhìn tiểu đông tây phiền não do dự một hồi, cuối cùng quyết định đem khối bánh hoa quế đưa cho hắn: “Ăn đi, ăn sẽ không đói bụng!”

Phong Nhã cười cười, cầm tay nó ăn miếng bánh rồi nhìn tiểu đông tây vẻ mặt thương tiếc ôm áo choàng nói: “Phụ thân, thực xin lỗi.” Miệng mang hương vị ngọt ngào của điểm tâm, nhẹ nuốt xuống, có gì đó ấm áp dâng lên trong lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.