Cưng Chiều Ngươi Không Đủ

Chương 17



CHƯƠNG 17

Phong Nhã lời còn chưa dứt đám thị nữ hầu hạ bên cạnh đã tranh nhau xông tới, đồng thanh cất giọng ôn nhu mị hoặc: “Nhã công tử xin cứ phân phó.”

Phong Nhã chán ghét khoát tay chặn lại: “Đều đi xuống cho ta, kêu tú bà lên đây.”

Bọn thị nữ kinh ngạc liếc nhau một cái, không cam lòng biểu đôi môi đỏ mọng chậm rãi lui xuống. Nhưng có một người vẫn không chịu rời đi, cúi đầu khuynh thân mềm mỏng hỏi: “Không biết Nhã công tử còn có gì phân phó?”

“Im lặng!” Phong Nhã quát. Thị nữ kia cả kinh, thấy luyến đồng giẫy giụa không ngớt khiến hắn hổn hển nói: “Ngồi ngoan ngoãn cho ta.”

“Phụ thân. . . . . y phục. . . . .” tiểu luyến đồng thấp giọng nói, thanh âm như tiếng mèo kêu. Mắt ập nước cắn môi không dám khóc, chòi từ người Phong Nhã xuống dưới lại bị hắn kéo lên ấn vào ngực khiến mặt nó chôn ở vạt áo, khóc thút thít không ngừng. Hừ, bộ dáng thực xấu, muốn học lê hoa đái vũ, còn kém xa lắm. Thật không rõ sao Nhã công tử lại đối tốt với tiểu luyến đồng xấu đến chướng mắt này.

Thị nữ bất bình, tức giận nhìn chăm chú tiểu luyến đồng, quay người hạ quyết tâm chờ Nhã công tử rời đi liền hảo hảo giáo huấn nó. Tầm mắt đột nhiên bị thư sinh áo xanh ngăn trở, thư sinh nhã nhặn dùng quạt ngăn nàng hành lễ hỏi: “Ngươi là người nào?”

“Tiểu nữ là Liên Vận.” Biết hắn là hầu cận Nhã công tử thị nữ không dám chậm trễ liền nhanh nhẹn nói: “Hai tháng trước Nhã công tử đến Thư Dạ Hiên là Liên Vận ở một bên châm rượu.”

Nhớ tình cảnh lúc gặp Phong Nhã hai tháng trước Liên Vận sóng mắt không khỏi mê mang. Ngày đó, nhìn thấy một thân bạch y tuấn dật phi phàm nàng liền ngây ngốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.