Cưng Chiều Ngươi Không Đủ

Chương 2



CHƯƠNG 2

Không biết đi bao lâu, chỉ nghe quát vài tiếng “Giá, giá. . . . .” nhưng lão mã chỉ dậm chân hí lên không chịu bước tiếp. Người nọ chửi nhỏ vài tiếng, sau đó bước xuống cởi bỏ mã bộ làm giá xe rách nát trên lưng ngựa rời ra, ném thẳng xuống mặt đất khiến cho Y Ân đang ngồi trên xe ngựa cũng theo đó té xuống.

Bất chấp thân mình đau đớn, Y Ân luống cuống tay chân vội vàng đứng lên, thật cẩn thận hỏi han: “Cha. . . . . Cha ta đâu?”

“A, cha ngươi a, cũng gần nơi này thôi.” Người nọ lười biếng nói.

Y Ân nghe xong lập tức vui mừng hớn hở. Nhưng nó lại không biết phụ thân ở hướng nào, chỉ có thể đứng ở nơi đó lòng đầy chờ mong kêu: “Cha. . . . . Phụ thân, ta. . . . . Ta là Y nhi.”

Nửa ngày không người đáp lại mà chỉ có tiếng lá cây sàn sạt. Y Ân lại gọi thêm lần nữa thì nghe người nọ khàn khàn cười lạnh.

Y Ân nóng nảy, giơ tay bắt lấy vạt áo người nọ, vội vàng nói: “Phụ thân, cha ta đâu? Ở nơi nào?”

Người nọ liền ra tay đẩy Y Ân ngã trên mặt đất, mắng: “Ta không biết, vừa rồi rõ ràng ở trong này, quỷ hiểu được hắn vì cái gì đột nhiên đi rồi.”

Lời này làm Y Ân sợ hãi, trước kia mẫu thân từng nói qua, phụ thân không thích tranh cãi ầm ĩ. Cho nên mọi khi nghe được tiếng phụ thân, chờ Y nhi đuổi qua thì đã không còn ai. Bởi vì Y nhi dốt nát phát ra thanh âm, làm phụ thân tức giận bỏ đi.

Y Ân hối hận khóc, nhớ tới chính mình ngồi xe ngựa toàn thân liền phát đau, nhịn không được rên rỉ vài tiếng, còn có vừa rồi cư nhiên ra tiếng kêu phụ thân. Mẫu thân nói không thể trước mặt người ngoài kêu mẫu thân cùng phụ thân.

Trời ạ! Làm sao bây giờ? Lập tức sai phạm nhiều như vậy, phụ thân nhất định không muốn gặp Y nhi. Thật vất vả mới có cơ hội gặp phụ thân. . . . .

Y Ân vừa vội lại vừa hối hận, nhãn thần đẫm nước từng giọt từng giọt rơi xuống. Người nọ cười lạnh, vừa đốt tẩu thuốc vừa xem Y Ân ngồi dưới thân cây không tiếng động nức nở. Một lúc sau, người nọ nhìn sắc trời, khái khái cái tẩu, đứng lên nói: “Y thiếu gia, ta phải đi, ngươi ngay tại nơi này chậm rãi chờ phụ trở về đi.”

“A?” Y Ân ngẩng đầu, kinh hỉ nói: “Phụ thân, phụ thân còn có thể trở về sao?”

“Đương nhiên. Đây chính là nhà hắn a, trừ hắn ra, không có người nào đến đây.” Người nọ nói xong liền cưỡi lão mã đi.

Y Ân bịt chặt miệng mũi ngồi dưới tàng cây, ngay cả hô hấp cũng không dám dùng sức, khóc đến sưng đỏ ánh mắt, trong lòng tràn ngập vui sướng. Không thể phát ra âm thanh, không thể tái làm cho phụ thân tức giận, nơi này là nhà phụ thân, nếu phụ thân không ghét Y Ân, về sau không chừng có thể ở cùng phụ thân.

Y Ân lý giải nơi đây là nhà, có bụi rậm để dựa vào sưởi ấm khi ngủ. Nó không hề biết, trong nhà không có khả năng khắp nơi là cỏ dại, lại càng không có đại thụ làm mái che. Nó không biết mình bị ném vào nơi thâm sơn cùng cốc, càng không biết người nọ chờ sắc trời ngầm hạ, xác định thời điểm ngay cả thợ săn lẫn tiều phu cũng không thể xuất hiện mới bỏ lại nó, một chút cơ hội sinh tồn cũng không lưu.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, đây chính là đêm cuối cùng của Y Ân. Tại giữa thâm sơn này, chỉ cần loại động vật có đủ tính công kích cũng dễ dàng giết chết nó, cho dù vận khí tốt không có dã thú tấn công, nhưng với năng lực sinh tồn của nó cũng sống không được bao lâu.

Y Ân cái gì cũng không biết, nó chính là mở to hai mắt vô tiêu tụ, nghiêng tai cố gắng nhận dạng tiếng cây cối điểu trùng. . . . . Đủ loại âm thanh, cho tới bây giờ chưa nghe qua trong đó có hay không có tiếng phụ thân.

Không biết lại qua bao lâu, toàn bộ cánh rừng rốt cuộc hoàn toàn yên lặng, chỉ ngẫu nhiên xuất hiện vài tiếng côn trùng kêu vang. Y Ân thân mình lạnh đến phát run, đầu lâng lâng nặng nề do không nghỉ ngủ, ý thức ngày càng mờ nhạt.

Thình lình nghe một tiếng gầm nhẹ chấn động toàn bộ núi rừng làm điểu thú bay loạn lên. Y Ân sợ tới mức run rẩy toàn thân, cố gắng cắn chặt răng bất động: nơi này là nhà phụ thân, nếu chạy rồi không quay trở lại được. . . . . làm sao bây giờ?

Tiếng hô kia khi cao khi thấp, cảm giác  như đang cùng cái gì đánh nhau, không lâu sau lại truyền đến một tiếng bi ô rồi hoàn toàn im ắng. Toàn bộ cánh rừng nhanh chóng im lặng đến đáng sợ, như có gì đó kinh khủng áp chế hơi thở điểu thú khiến chúng sợ tới mức không dám phát ra bất cứ âm thanh nào.

Y Ân đột nhiên trừng lớn mắt, trong tai rõ ràng nghe được tiếng hít thở dồn dập. Có gì đó rất nhanh hướng bên này chạy tới, cước bộ đạp trên cỏ chỉ phát ra âm thanh sàn sạt rất nhỏ, hô hấp lại trầm trọng mà hỗn độn.

Phụ thân, nhất định là phụ thân! Y Ân vui mừng đứng lên, không dám phát ra một chút thanh âm. Gần, gần!

Đột nhiên một trận gió theo bên người xẹt qua, Y Ân liền nhào tới, trong miệng kêu to: “Phụ thân!”

Người nọ bất ngờ không kịp đề phòng, kêu lên một tiếng đau đớn bị Y Ân xô ngã xuống đất. Kiếm trong tay theo  bản năng chém tới thì phát hiện một đứa nhỏ đang vùi người vào ngực hắn, miệng không ngừng kêu phụ thân.

Y Ân cả đời này chưa từng hạnh phúc như vậy. Không nghĩ tới cư nhiên được ôm phụ thân, còn cùng phụ thân nói chuyện. Thân thể phụ thân nóng quá đi, giống lò lửa, Y Ân nghĩ, ôm càng chặt hơn.

“Cút ngay!” Y Ân bỗng nghe phụ thân quát khẽ, sợ tới mức co rụt lại, bắp đùi vừa chạm phải chỗ lửa nóng cứng rắn gì đó thì lập tức nghe được phụ thân thở hổn hển đẩy nó ra khỏi người.

Tựa như cực kỳ tức giận, hô hấp của phụ thân càng lúc càng trầm trọng hỗn loạn, Y Ân sợ hãi, không biết làm sao. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Nhất định nó lại khiến phụ thân tức giận. Rõ ràng đã nhắc nhở chính mình, phải im lặng không tranh cãi ầm ĩ, chính là quá cao hứng, chẳng những cùng phụ thân nói nói, còn ôm phụ thân, a a, cư nhiên còn đem phụ thân xô ngã! Nghĩ đến chính mình mỗi lần ngã sấp xuống đều đau đớn, Y Ân lại mau khóc. Trời ạ, trời ạ, nhất định lộng đau phụ thân, phụ thân sẽ chán ghét Y nhi.

Y Ân vừa nghĩ đến đây, quả nhiên nghe được tiếng phụ thân đứng dậy. Sợ hãi ôm chặt cổ phu thân: “Phụ thân. . . . . Phụ thân. . . . . Thực xin lỗi, Y nhi biết sai rồi, phụ thân đừng đi.”

“Cút ngay, ta không phải cha ngươi!” Người nọ thở hổn hển, cắn răng nói.

Y Ân lại nghe không ra áp lực trong đó, nó nửa quỳ trên mặt đất, ôm chặt đùi phụ thân, đầu nhỏ ở giữ hai chân phụ thân cọ xát, đáng thương cầu xin: “Phụ thân không nên tức giận, Y nhi biết sai rồi, Y nhi biết sai rồi, Y nhi không ngoan, phụ thân hảo hảo đánh Y nhi, đừng không tiếp thu Y nhi!”

“Đáng chết!” Y Ân nghe được một tiếng ồ ồ gầm nhẹ, sau đó toàn bộ thân mình bị nhấc lên, hô hấp nóng như lửa phun bên tai. “Ngươi tự tìm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.