Cưng Chiều Ngươi Không Đủ

Chương 7



CHƯƠNG 7

Tiểu đông tây bị ngữ khí của hắn làm cho sợ hãi, lui lại cố sống cố chết lắc đầu, nho nhỏ giọng nghẹn ngào: “Cấp đệ đệ. . . . . Ăn ngon. . . . . Y nhi không thể ăn. . . . . Mẫu thân. . . . . sẽ tức giận. . . . . cho đệ đệ. . . . .”

Tần Sương Kích ngốc lăng, nhìn bát cháo hoa nhạt nhẽo vô vị cổ họng nghẹn lại, nói không nên lời.

Buông báo cháo, ôm tiểu đông tây nhẹ lay động như ôm trẻ con hỏi: “Ăn thật ngon?”

“Ân!” Mắt tiểu đông tây vụt sáng, kiên định gật đầu. Y nhi. . . . . cho tơí bây giờ chưa từng ăn ngon như vậy!

“Kia Y nhi, bình thường đều ăn những thứ gì?” Tần Sương Kích thanh âm ám ách. Đồ ăn ngon không thể ăn, phải lưu cho đệ đệ? Đứa nhỏ này tựa hồ so với hắn tưởng tượng ăn càng nhiều khổ a!

Ăn cái gì?

Y Ân khó khăn cúi đầu nghĩ. Mẫu thân dường như chưa nói qua a! Đều là đem đồ vật hướng trên người nó ném, hung hung nói: ăn đi, ăn đi, chỉ có ăn không có làm, dưỡng chó so với ngươi còn tốt hơn, sớm muộn gì cũng ăn chết ngươi.

Mẫu thân không nói là cái gì đồ ăn đâu! Y nhi lại nhìn không thấy, có ăn là tốt rồi nào lo lắng chính mình ăn cái gì. . . . .

Y Ân vạn phần bất an nắm chặt góc chăn: “Y nhi. . . . . Y nhi không biết. . . . .” Sau lại ngẩng đầu, nhỏ giọng nói: “Chính là, Y nhi thật biết điều a!”

“Mẫu thân quên cho Y nhi ăn, Y nhi ngoan ngoãn không nháo. Y nhi cũng không kiêng ăn, mẫu thân cho cái gì đều ăn. Mẫu thân cũng khen Y nhi thật biết điều!” Tiểu đông tây cắn môi dưới, khóe miệng khó có thể gọi là cười, ngồi đoan đoan chính chính chờ phụ thân khen Y nhi hảo ngoan.

Đó cũng là điều duy nhất khiến mẫu thân khen Y nhi! Cho nên Y nhi nhớ rất rõ ràng. Cho dù mẫu thân quên cho Y nhi ăn Y nhi cũng sẽ không nháo, điểm ấy mọi người đều thích. Mẫu thân nói như vậy, còn nói phụ thân đã biết, cũng thực thích Y nhi.

Y Ân không có khái niệm thời gian, mồm miệng lại không linh hoạt, không hiểu rằng mẫu thân quên uy thực không phải một chút mà là thật lâu, lâu đến nỗi Y Ân đều đã quên mình là bao lâu trước kia nếm qua đồ vật này nọ.

Nghĩ đến ăn Y Ân lại nhịn không được tiếc nuối mà chậc lưỡi. Nhiều đồ ăn ngon như vậy Y nhi cư nhiên nhanh chóng nuốt vào bụng, hảo lãng phí, về sau chưa chắc có cơ hội ăn đâu! Bất quá so với đồ ăn, phụ thân khích lệ quan trọng hơn.

Y Ân khẽ ngẩng đầu chuyển hướng phụ thân, ngặt nỗi ánh mắt nhìn không thấy nên chẳng rõ biểu tình của phụ thân như thế nào. Chỉ có thể ngồi trong lòng phụ thân, mi mắt bất an rung động, tay nắm chặt chăn bông nghĩ:

Phụ thân như thế nào còn chưa khen Y nhi a?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.