Cưng Chiều Vô Hạn

Chương 63-1: Chú Quý bức hôn (1)



Thay đổi nơi làm việc, anh vẫn thích ở trên tầng cao nhất, diện tích bây giờ còn lớn hơn trước kia nhiều, cửa sổ thuỷ tinh sát đất vô cùng thông suốt, từ trên nhìn xuống, chỉ thấy dòng người và xe cộ như những đoàn kiến đang bò trên mặt đất, làm người ta tự dưng sinh ra cảm giác bễ nghễ chúng sinh, bên trong phòng vẫn là không gian màu đen lạnh lùng, mặt đá cẩm thạch màu đen, bàn làm việc màu đen, ghế sa lon cũng màu đen nốt.

Quý Thiếu Kiệt ở trong một không gian toàn màu đen, mặc một bộ áo len mềm mại cổ chữ V màu xám, quần dài hưu nhàn màu đen, chống đỡ trên bàn làm việc, chân dài chống đất, bưng cằm, mỉm cười với cô, đáy mắt thâm thuý này là một chút màu xanh ăn khớp với bầu trời ngoài cửa sổ.

Ở trong phòng làm việc, anh cũng ăn mặc hưu nhàn như vậy.

Thật ra thì bốn năm trước, anh đã rất ít khi mặc trang phục nghiêm túc, năm gần đây, anh đã có thể mặc bất kỳ loại trang phục hưu nhàn nào để bàn việc làm ăn với người ta, chỉ cần anh nguyện ý, thậm chí là quần áo ở nhà hay áo ngủ cũng được. Với thân phận và tài sản hiện giờ của anh, không hề cần phải trang sức bên ngoài nữa.

Người đàn ông này, lúc nhìn từ xa, chỉ cảm thấy anh ưu nhã cao quý, đến khi nhìn gần, lại cảm thấy trên người anh giơ tay nhấc chân đều là hơi thở thành công của một người sau khi trải qua thời lắng đọng.

Dạo này, nam thiếu niên có thể giết chết cả đám sư cô trong nháy mắt, một người đàn ông thành công như anh cũng tuyệt đối thuộc về loại giết chết thiếu nữ.

Chung Tĩnh Ngôn dường như còn nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của Trịnh Hiểu Tuyên trên dọc đường.

Tìm đến anh như vậy, Chung Tĩnh Ngôn cho rằng, ít nhất anh sẽ có chút không được tự nhiên, vậy mà cô đúng là đánh giá cao người này.

Vẻ mặt anh tự nhiên mà bảo thư ký La đưa kem lên cho các cô, hỏi thăm họ đi dạo những chỗ nào, ăn thứ gì.

Trịnh Hiểu Tuyên cướp trả lời toàn bộ vấn đề của anh, nét mặt chân chó làm Chung Tĩnh Ngôn không đành lòng nhìn thẳng.

Thật ra thì hôm qua bọn họ mới gặp mặt, thậm chí. . . . . . Ở trong phòng rửa tay của quán ‘Ẩm thực nhà riêng’ bọn họ còn kịch liệtlàm một trận, nhưng không biết vì sao, Chung Tĩnh Ngôn lại cảm thấy bản thân cô và anh đột nhiên cách nhau rất xa.

Cô nắm chặt ngón tay, khiến chiếc nhẫn trên tay siết lại làm đau, giống như đang nhắc nhở cô, ngày hôm qua cô vẫn còn độc thân, nhưng hôm nay, cô là người đã đính hôn.

"Chú à, phòng làm việc của chú có phong cách quá nha. . . . . ."

"Chú à, trang phục trên người chú là của nhãn hiệu nào vậy? Nhất định là rất quý đúng không?"

Trịnh Hiểu Tuyên dùng phương thức ngắn nhất để lôi kéo làm quen với Quý Thiếu Kiệt, hơn nữa vẫn luôn sử dụng kính ngữ.

Chung Tĩnh Ngôn biết anh bình thường không thích nghe người khác gọi anh là chú, nhưng mà lúc này cũng không còn có tâm tư để ý đến anh. Cô phiền não nhét kem vào miệng, mặc dù giận đùng l'q.d đùng chạy tới như vậy, nhưng mà đối vớingười này, trong lòng cô dù sao vẫn có chút rụt rè, hơn nữa anh lại cười như thế này, khiến tức giận và phiền não kìm nén đến thật chặt, nhất thời không biết mở miệng như thế nào.

"Tại sao phải làm như vậy?" Cô đột ngột nói.

Nói xong mới phát hiện,chẳng biết anh đã ngồi bên cạnh cô từ lúc nào, đang cầm khăn giấy ướt lau đi vết kem màu trắng dính trên khoé miệng cho cô.

Cô đột nhiên mở miệng, Trịnh Hiểu Tuyên bị sợ giật mình, chỉ có điều trong một giây trước, —— bị động tác dịu dàng của chú Quý làm cho hoảng sợ.

Quý Thiếu Kiệt không biến sắc, lau xong khóe miệng, lại kéo ngón tay của cô qua, lần lượt lau từng ngón, "Cái gì? Làm cái gì?"

"Tại sao chú lại làm vậy với anh tôi? Tôi biết rõ là chú làm, đúng không? Giống như chú đã làm cho khách sạn Hán Đường đột nhiên bị đóng cửa vậy, đúng không?" Cô không thèm đếm xỉa, thở hổn hểnđoạt lại tay của mình.

Quý Thiếu Kiệt miễn cưỡng lần nữa kéo mấy đầu ngón tay hồng hồng về trong ngực, dọng điệu sóng nước chẳng xao*, giống như đang nói với nhân viên trong cuộc họp thường kỳ sáng nay của công ty vậy, "Chỉ là cho bọn họ một bài học nho nhỏ, cảnh cáo một chút mà thôi, nếu như bọn họ nghe lời, rất nhanh sẽ không có chuyện gì."

[*]: ẩn dụ tình trạng bình tĩnh, tình hình ổn định, không thay đổi hoặc quanh co.

"Anh trai tôi đương nhiên không thể có việc gì, bọn họ không làm chuyện gì xấu cả." Gò má Chung Tĩnh Ngôn đỏ bừng bởi vì tức giận, "Tôi chỉ tới cảnh cáo chú, không được giở thủ đoạn gì với bọn họ nữa, nếu không, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chú.”

Quý Thiếu Kiệt cười, uy hiếp của cô, chính là "Sẽ không tha thứ" cho anh.

Lời nói này nghe giống như rất ngây thơ, đối với người có quan tâm cô hay không thì “Tha thứ” mới có hiệu quả, như vậy, cô cũng biết anh quan tâm cô, yêu cô sao?

Anh giúp cô lau xong tay trái, trong nháy mắt đổi qua tay khác, thân thể anh đột nhiên cứng đờ.

Đồ trang sức nho nhỏ màu vàng này, đâm vào làm anh nheo mắt lại, ánh sáng màu xanh trong sạch nơi đáy mắt từ từ đông cứng lại.

Chung Tĩnh Ngôn đắm chìm trong tâm tình của mình, không cảm thấy được hơi thở thay đổi trên người anh, "Chú. . . . . . Có thể bảo đảm từ nay về sau sẽ không tìm họ gây phiền phức nữa không?"

"Không thể!" Giọng nói của Quý Thiếu Kiệt đột nhiên giống như kết băng, không riêng gì giọng nói, hơi thở tản mát ra xung quanh, cũng đột nhiên trở nên lạnh thấu xương.

Anh chậm rãi nâng ngón tay đeo nhẫn của Chung Tĩnh Ngôn lên, ngón tay chỉ dùng năm phần sức lực, chiếc nhẫn vàng rực rỡ, chỉ cách giữa gương mặt anh và cô, "Không chỉ có gây phiền phức cho bọn họ, hơn nữa, tôi muốn để cho bọn họ phải trả một cái giá cao không thể tưởng tượng nổi."

Bộ dáng của anh đáng sợ như vậy, gân xanh trên trán lúc ẩn lúc hiện, huyệt Thái Dương đập thình thịch, ánh mắt màu xanh dương lạnh lẽo, Chung Tĩnh Ngôn hoảng sợ, xương tay đã sắp bị anh d'đ/l'qld bóp vỡ, rõ ràng là lý lẽ chính đáng, lúc này, thế nhưng lại không dám nhìn anh, "Chú, chú hãy buông tôi ra trước." Thân thể của cô theo bản năng nghiêng theo ngón tay, đau đến hít khí lạnh.

"Cái đó, chú à, tôi cảm thấy chú có nên buông tay Lạc Lạc ra trước không. . . . . ." Trịnh Hiểu Tuyên nhìn thấy tình thế không ổn, cuối cùng cũng thu hồi sắc tâm, đứng lên cố gắng đưa tay đẩy bọn họ ra.

"Em, thật sự đính hôn với Chung Chấn Văn rồi hả?" Vẻ mặt chắc chắn và lười biếng vừa rồi không còn sót lại chút gì, khắp người trở nên tàn bạo, dường như lại trở lại dáng vẻ lúc anh gặp Chung Tĩnh Ngôn bốn năm trước.

"Tôi. . . . . ." Giờ khắc này, trong lòng Chung Tĩnh Ngôn thế nhưng dâng lên áy náy mãnh liệt.

Anh giống như một con sư tử bị thương, khuôn mặt anh tuấn trở nên vặn vẹo, đốt ngón tay bóp trắng bệch, hai mắt đều loé lên ánh khát máu và thù hận, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

Hai cô gái co rút thành một cục, thế nhưng không dám nói lời nào.

Thật lâu sau, cuối cùng Trịnh Hiểu Tuyên cố lấy dũng khí, liều chết nói, "Chú, chú, cái đó, có gì chúng ta từ từ nói, chú đừng nóng giận. Từ nhỏ Lạc Lạc đã ở cùng với các anh rất tốt, đính hôn cũng là chuyện sớm hay muộn. . . . . ."

"Cô đã gặp qua người nào bốn năm làm bà xã người ta còn chạy đi đính hôn với người khác chưa?"

Ánh mắt của anh nhìn Trịnh Hiểu Tuyên chằm chằm, giống như chim ưng vậy, Trịnh Hiểu Tuyên sợ hãi đến giật thót mình, lắp ba lắp bắp nói: “Bà…. Bà xã? Ý của chú là, hai người đã sớm kết hôn?"

"Không có, mình không phải. . . . . ." Chung Tĩnh Ngôn bị người nọ nắm xương ngón tay, toát mồ hôi lạnh giải thích.

"Bây giờ không phải, làm ngay lập tức là được!"

Quý Thiếu Kiệt quả quyết ném tay Chung Tĩnh Ngôn ra, mặt lạnh đứng lên, móc ra điện thoại:

"Thủ tục đăng kí kết hôn cần những gì?"

"Tôi mặc kệ! Làm cho bọn họ lập tức tới ngay phòng làm việc của tôi, trực tiếp tiến hành!"

"Hình thì tới đây chụp là được! Giấy chứng nhận cũng vậy!"

. . . . . .

Chung Tĩnh Ngôn và Trịnh Hiểu Tuyên đưa mắt nhìn nhau, nghẹn họng nhìn trân trối, này, người này muốn giở trò gì vậy?

Điện thoại anh lần lượt thông qua từng nơi, ra lệnh hết việc này đến việc khác, giọng điệu không được tốt:

"Giúp tôi mua nhẫn kết hôn. . . . . . Tôi cũng chưa từng mua bao giờ, làm sao biết nhãn hiệu nào được? Tóm lại càng lớn càng tốt!"

"Giúp tôi chọn một bó hoa. . . . . . Hoa gì? Kết hôn nên dùng hoa gì thì cô mua hoa đó, cô mua không được thì đừng đi làm nữa!"

. . . . . .

Hai cô gái hóa đá, trước khi trái tim vẫn còn chưa hoàn toàn đông cứng, Trịnh Hiểu Tuyên ngơ ngác hỏi:

"Chú à, ngài đây là, muốn kết hôn với Lạc Lạc nhà tôi sao?"

"Đúng vậy!" Quý Thiếu Kiệt nói chuyện điện thoại xong, mặt không thay đổi bưng chén nước lên uống một hớp, ‘Lão nhân gia” người ta ra lệnh nửa ngày, khát nước.

"Cái đó, những chuyện này đều sai người ta đi làm hết rồi rồi, vậy ngài làm gì hả?"

"Tôi?" Quý Thiếu Kiệt nhún nhún vai, sắc mặt hơi hoà hoãn, "Dĩ nhiên là có chuyện quan trọng hơn cần làm, là chuyện không có cách nào để người khác giúp một tay."

"Bây giờ, cô Trịnh, cô còn ở lại quan sát vợ chồng chúng tôi làm chuyện riêng sao?" Khóe miệng anh nhếch, nâng lên một tia hài hước.

"Có thể không?" Ý tứ của anh rõ ràng như vậy, cặp mắt Trịnh Hiểu Tuyên sáng lên như hai viên cầu lửa, ánh mắt nôn nóng sốt ruột rơi vào chỗ kéo khoá quần của Quý Thiếu Kiệt.

Quý Thiếu Kiệt rốt cuộc đen cả mặt, đuổi cô ra."Cô ra bên ngoài chờ trước, lát nữa cô sẽ làm nhân chứng bên nhà gái."

"Đừng đi, Trịnh Hiểu Tuyên! Cậu ở lại giúp mình!" Chung Tĩnh Ngôn kéo cánh tay cô gọi.

Tiếc rằng, khí thế của chú Quý quá mức cường đại, Trịnh Hiểu Tuyên chỉ dùng một giây đồng hồ để cân nhắc liền quyết định phản bội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.