Cưng Chiều Vô Hạn

Chương 63-2: Chú Quý bức hôn (2)



Khoảnh khắc trước khi ra cửa, cô quay lại le lưỡi với Chung Tĩnh Ngôn một cái, nhớ tới dáng vẻ lau khoé miệng cho Lạc Lạc mới vừa rồi của chú Quý, một người thành thục, nhiều tiền như vậy, dịu dàng rồi lại bá đạo, ừ, thứ đồ chơi kia cũng lớn, chú ấy sẽ khiến cho Lạc Lạc hạnh phúc chứ?

"Lạch cạch"! Quý Thiếu Kiệt chỉa vào chóp mũi Trịnh Hiểu Tuyên, khoá cửa phòng làm việc lại.

Xoay người lại, cùng giao nhau với tầm mắt ngạc nhiên kinh sợ của Chung Tĩnh Ngôn, có một ít cảm xúc khó hiểu của hai người trao đổi lấy nhau trong không khí.

Mặt anh không chút thay đổi, vừa đi về phía cô, vừa bắt đầu cởi quần áo, chờ đến khi tới gần cô, trên người chỉ còn lại một chiếc quần lót khiêu gợi, dáng người hơi gầy mà có lực của người đàn ông cứ như vậy bại lộ trong không gian sáng ngời.

"Chú muốn làm gì? Không được tới đây. . . . . . Tôi đã đính hôn với các anh rồi, chúng ta không thể nữa. . . . . ." Chung Tĩnh Ngôn lui về sau từng bước một.

Lời còn chưa dứt, chiếc cằm tinh xảo của cô đã bị người ta hung hăng nắm được, ánh mắt của người đó nóng đến mức có thể thiêu cháy cô, cắn quai hàm, "Chung Tĩnh Ngôn, em điên rồi! Em làm được lắm! Lại dám đính hôn với người khác."

"Tôi che chở em bốn năm, chẳng lẽ không nóng lên chút nào sao? Cho dù là có sắt đá bao nhiêu đi nữa cũng nên có D'Đ/L'Q;D chút cảm giác chứ? Đến tột cùng là tôi không nên đối xử mềm lòng với em, sớm nên đối xử mạnh bạo với em, buộc muốn em, buộc em kết hôn với tôi, buộc em sinh con cho tôi. . . . . ."

Chung Tĩnh Ngôn bị hù doạ đến nhảy dựng lên, cô mới hai mươi hai tuổi, cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày cô sẽ lớn bụng, trong bụng mang theo một đứa bé. . . . . . Hình ảnh kia quá kinh khủng.

"Không cần, Quý Thiếu Kiệt, chú, chú đừng ép tôi, chú cho rằng tôi vẫn còn mười tám tuổi sao? Hiện giờ tôi không ăn bộ dạng này."

Khi cô nhảy dựng lên, cái trán đụng phải người Quý Thiếu Kiệt, bắp thịt loã thể, bền chắc mà có co dãn.

Lòng của cô thoáng chốc rơi rớt nửa nhịp, lui về phía sau vài bước.

Anh trầm mặt, thong thả ung dung bỏ đi chiếc quần lót – điểm che đậy cuối cùng trên người, cây gậy màu tím đen lại búng ra ra ngoài, lay động trong không khí, Chung Tĩnh Ngôn gần như có thể nghe tiếng xé gió ‘vù vù’ của vật đó.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng chạch, xoay vòng vòng ghế sa – lon, vừa tự hỏi cơ hội chạy tới mở cửa chínhthoát ra có bao nhiêu phần trăm.

"Ngày hôm qua. . . . . . Tôi đã hạ quyết tâm là một lần cuối cùng. Tôi sẽ không làm với chú. . . . . ."

"Cho nên? Cho nên hôm qua em mới chủ động như vậy?"

Anh cũng không đi bắt cô, cứ như vậy cởi bỏ thân thể, thản nhiên đứng ở nơi đó, tinh lực khắp nơi cười như không cười. Hắn có đầy đủ kiên nhẫn chơi trò chơi mèo vờn chuột.

"Chú, chú ăn hiếp tôi! Mấy năm trước chú cũng đã nói, sẽ không ăn hiếp tôi nữa." Anh càng bất động, đứng ở nơi đó, lại càng đáng sợ hơn, cuối cùng cô cũng khóc lên, giống như là đã dự cảm có chút chuyện không thể tránh khỏi.

Vì cái gì phải là như thế này, ở bên cạnh các anh, lúc nào cũng ấm áp, vui vẻ, nhưng khi ở bên cạnh anh, lúc nào cũng tuyệt vọng và bất đắc dĩ?

"Không như vậy, em có thể đàng hoàng nghe lời sao?"

"Dám len lén đồng ý lời cầu hôn của người khác? Gan em cũng đủ lớn đó nha?"

"Tiểu tàn nhẫn, mấy năm qua, tôi đã cưng chiều em đến không có giới hạn rồi."

Anh nói một câu, sắc mặt liền đen hơn một phần. Cho tới bây giờ, anh không phải là người có tính tình dễ chịu, đụng d'đ/l'q;d phải người khác, anh có thể Tiếu Lý Tàng Đao(miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm) có thể đứng trước núi thái sơn sụp đổ mà mặt không đổi sắc, nhưng mà, chỉ cần đụng phải cô, thì lúc nào cũng không cách khống chế tâm tình của mình.

Ánh mắt hơi dính bên cạnh cô, anh đã không còn là chính anh nữa rồi.

Lần này, anh giận thật.

Chính anh cũng biết, trước kia, tính tình của anh thô bạo cổ quái, táo bạo, bất cần đời, nhưng mấy năm gần đây, có cô, anh đã thay đổi rất lớn, tâm tình trở nên bình thản rộng lượng, thật sự đã có được phong thái địa vị mà ông nội và ông ngoại hy vọng, ngay cả Setven cũng nói anh hiện giờ Âm Dương điều hòa rồi.

Anh nghe lời này mà bật cười, nhưng trong lòng lại rất dễ chịu.

Mỗi lần, anh đang ở trong nước, chỉ cần nghĩ đến trên thế giới này, có một cô nhóc mềm mại, cô ấy giận hờn với bạn, làm nũng, khiến cho bạn hết lần này đến lần bất đắc dĩ nhân nhượng, dịu dàng thỏa hiệp, cô ấy làm cho cả người bạn cảm thấy thoải mái, tràn đầy lực lượng, tràn đầy hi vọng, —— thật sự, chỉ cần suy nghĩ một chút, vuốt ve chỗ có mô hình địa cầu d'đ/l'q;d của cô, hoặc là chỉ nhìn chăm chú vào hình của cô, trong lòng anh đã tràn đầy hạnh phúc, vui mừng đến toàn thân phát run, dù cô nhổ nước bọt với anh, đi tiểu, dù cô muốn ăn thịt của anh, anh cũng nguyện ý, loại cảm xúc cuồng nhiệt có chút biến thái này, ngoại trừ chính anh ra thì không người nào có thể hiểu được.

Cái gì anh chiều cô, chỉ cần cômuốn, sao trên trời cũng nguyện ý hái cho cô. Chỉ cần, cô chịu an tĩnh để anh ôm vào trong ngực.

Anh cho là, ít nhiều gì cô cũng chút thương anh.

Ở khách sạn Hán Đường, với tính tình của anh, anh hoàn toàn sẽ không cho cô cơ hội lên sân khấu. Mặc dù đêm đó truyền tớitin tức, Chung Chấn Thanh sẽ không tham dự cuộc tranh tài, nhưng dù sao cũng ở trong cùng một thành phố, khó đảm bảo sẽ không có cố ý nhận ra cô rồi truyền ra ngoài.

Nhưng mà, anh vẫn cứ chứa một chút may mắn như vậy, đối với cô, anh càng ngày càng không đành lòng cự tuyệt.

Nhưng toàn bộ đều là may mắn sao? Với việc anh ở trên thương trường nhiều năm như vậy, anh đã sớm biết không thể cho thủ một chút xíu cơ hội nào, nhân từ với kẻ địch, chính là tàn nhẫn với bản thân mình, đạo lý này, anh hiểu rõ hơn ai hết. Anh cũng chỉ là muốn thử, muốn đánh cuộc, muốn xác định, trải qua bốn năm, cho dù cô có dây dưa với hai người anh trai bỏ đia kia của cô đến bây giờ thì cô cũng sẽ chọn anh! Sẽ yêu anh! Sẽ đi cùng anh!

Đối với người như anh mà nói, vậy mới gọi là thắng, vậy mới gọi là hoàn toàn có được.

Khi ngươi yêu một người, bạn sẽ trở nên có lòng tham, sẽ hi vọng có tất cả, bao gồm linh hồn và thể xác của cô.

Đêm đó tìm được ô ở trên đường cao tốc, cô lựa chọn đi cùng với hai người anh trai của mình.

Ở trước cửa quán ăn Tư Phòng Thái, cô lần nữa lựa chọn người khác.

Anh vẫn luôn nghĩ, có lẽ, cô cần có thời gian, cô còn nhỏ như vậy, lại quen được anh nuông chiều rồi, làm sao có thể hiểu rõ thế nào là yêu chứ?

Đột nhiên gặp lại, cô đều không giao mình cho người khác, điều này không phải chứng tỏ cô yêu anh sao?

Vậy mà, hôm nay anh nhìn thấy gì? Cô nhóc ngốc nghếch này, cô không giao thân thể cho người khác, nhưng lại đồng ý lời cầu hôn của người ta! Cuối cùng, lòng của cô, vẫn còn thuộc về người khác.

Khoảng khắc đó, anh phát hiện thân thể mình run rẩy, chính xác hơn là đau đớn? Hay là sợ hãi? Có lẽ đều có.

Anh thua, thua bởi hai anh em này, bị thua triệt để như vậy.

Chỉ cần nghĩ đến, có một ngày, cô bước ra khỏi thế giới của anh, đi đến một thế giới khác, cười với người đàn ông xa lạ, tim của anh liền giống như bị xé rách vậy, toàn bộ thế giới đều đen tối.

Chính là cảm giác này! Quỳnh Dao, kiểu cách, rồi lại chân thật.

Nếu như nhất định không chiếm được lòng của cô, vậy thì, anh nhất định phải lấy được người của cô! Nhất định phải lấy!

Giờ khắc này, anh đột nhiên hiểu ra một câu nói, bạn giao trái tim cho một người, thì bất kể là vui sướng hay là khổ đau, cũng đều do người kia tới nắm giữ.

Anh hồi lâu không nói gì, chỉ là ánh mắt hung ác nham hiểm mà nhìn chằm chằm vào cô, giống như nhìn chằm chằm một con mồi đang nhốt ở trong lồng.

Chung Tĩnh Ngôn nên phát run, nên sợ, nhưng mà, có lẽ là do khoảng cách khá xa, ở trong ấn tượng của cô, một ông chú lúc nào cũng đối với tất cả mọi thứ với dáng vẻ lười biếng thong dong, lạnh nhạt cao cao tại thượng, lúc này lại cô độc yếu ớt như thế.

Ánh mắt của anh vẫn hung ác nham hiểm như vậy, thậm chí có vẻ có chút âm trầm, nhưng mà, anh nhìn cô như vậy, giống như cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh, một khi mất đi thì ánh sáng duy nhất cũng sẽ bị chết.

Trái tim của cô co rút thành một cục, không phải là bởi vì sợ, cũng không là bởi vì khiếp đảm, cô chỉ là cảm thấy lòng mình chua xót.

Cô rõ ràng biết được, ít nhất, giờ khắc này, lòng của cô, là nghiêng về chú Quý, một người coa ngạo nhưu thế, cô không cần anh đau lòng như vậy nữa, nửa phần cũng không cần.

"Đừng như vậy! Đừng nhìn tôi như vậy. . . . . . "

Anh cảm thấy cô run rẩy, cho là cô đang sợ.

Anh cười lạnh, "Sợ cái gì? Tôi không nỡ giết em, thậm chí còn không nỡ đánh em."

Anh cúi lấy một túi hồ sơ từ trong tủ bảo hiểm, "Bộp" một cái, ném lên bàn làm việc, "Đây là tất cả hồ sơ của em, trước khi những người kia vào, em hãy cầm đi, chúng ta liền kết hôn xong."

Những tài liệu chứng nhận này của cô đáng lẽ được đặt trong khách sạn do trường học sắp xếp, sau đó cô có gọi điện thoại về, bên phía trường học nói không tìm được.

Nhất định là anh đã tìm Sa Lệ, Sa Lệ không biết tình hình, liền đưa cho anh.

Chung Tĩnh Ngôn nghi ngờ nhìn anh, không thể tin được anh đột nhiên trở nên hữu nghị như vậy.

Hắn rút ra một điếu thuốc lá, nhớ tới cái gì đó, liền không đốt nữa, chỉ là gõ gõ trên bàn, nhíu mày nhìn cô.

"Chú đừng mớ tưởng tôi sang đó, chú đừng mơ tưởng. . . . . ." Cô cắn môi trừng anh, người này, anh mới không có tốt như vậy. Không đánh ý nghĩ xấu làm sao con chim kia lại lớn như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.