Cưng Chiều Vô Hạn

Chương 64: Chú Quý trừng phạt



"E hèm!" Anh buông tay ra, bộ dạng bất đắc dĩ, "Em không cần thì thôi, tôi lấy lại. Em đã không cầm, như vậy coi như em đã đồng ý kết hôn với tôi? Đúng lúc, lát nữa cục dân chính sẽ phái nhân viên ghi danh đến đây, hai ta sẽ hoàn thành nốt."

Thì ra cục dân chính giống như là của nhà anh mở, tuỳ truyền tuỳ đến.

Chung Tĩnh Ngôn không còn cách nào, đưa đầu ra là một đao, rụt đầu lại cũng là một đao, chỉ đành phải nói,"Trước tiên chú hãy mặc quần áo vào đã, sau đó tôi sẽ qua ngay."

"Được!" Người nào đó cũng rất sảng khoái, một chân câu lên, mặc chiếc quần thường màu đen vào.

Con chim to lớn tức giận bị nhốt lại, Chung Tĩnh Ngôn cũng không phát hiện anh vẫn chưa mặc quần lót, chỉ cảm thấy an tâm một chút, hít một hơi thật sâu, do dự, nhưng mặt vẫn tràn đầy đề phòng mà đi tới bàn làm việc.

Quý Thiếu Kiệt vẫn nhìn cô đến gần, điếu thuốc lá trên tay buông lỏng gõ tới gõ lui, nhưng tay Chung Tĩnh Ngôn mới vừa sờ tới bên cạnh tập hồ sơ, anh liền giống như con báo chờ đến thời cơ tốt nhất săn đuổi con môi, đột nhiên ra tay, chế trụ cổ tay Chung Tĩnh Ngôn.

Chung Tĩnh Ngôn chỉ cảm thấy bàn ghế sàn nhà xoay tròn, bản thân mình liền ngã vào trong một lồng ngực cứng rắn.

"Chú! Chú xấu xa!" Cô tức giận vừa đánh vừa đá.

Nhưng người nào đó vẫn cứng rắn giống như đúc bằng sắt, đâu dễ gì bị lay động chút nào?

Hai cổ tay cô cũng bị anh nắm được, khiến cô tức giận cực điểm, chỉ có thể cắn thẳng xuống đầu vai anh một ngụm, vừa cắn, vừa phát ra tiếng kêu lớn tiếng, giống như đã dùng hết toàn lực, d'đ/l'q;d nhưng mà, khi cô nới răng ra, ngồi dậy, lại phát hiện, trên đầu vai của anh, chỉ nhiều hơn một vòng dấu răng thật sâu dính đầy nước miếng —— tiếng kêu của cô thật xa đã từng qua lực độ cắn anh.

Cô giật mình, cuối cùng, thì không cách nào không mang theo một chút tình cảm mà cắn anh ra máu giống như bốn năm trước được. Bây giờ cắn, chỉ là một loại tình tự phát tiết.

Trong nháy mắt, cô khổ sở cực kỳ, lấy tay bụm mặt, nước mắt lặng lẽ thấm ướt khe hở.

Cô quá biết người này muốn làm cái gì, nhưng các anh thì sao? Cô phải mang chiếc nhẫn mà các anh đã dùng tháng lương đầu tiên để mua, cùng anh làm tình sao?

"Tình vững hơn vàng!" Giọng nói của các anh vẫn còn văng vẳng bên tai. Trong lúc bất chợt cô cực kỳ hận anh, oán hận anh giờ phút này tàn nhẫn, oán hận anh khiến bản thân cô khổ sở như vậy.

Ngón tay của cô bị anh mở ra, vẻ mặt mạnh mẽ của Quý Thiếu Kiệt hoàn toàn trái ngược lại với cô, trầm mặc nhìn cô rơi lệ.

Cô hít hít mũi, xoay mặt đi. Mặt của anh không chút để ý cũng dính theo.

Cô lại uốn éo xoay qua bên khác, anh lại tiếp tục dính tới, giống như đang trêu chọc một đứa bé vậy.

Cô không còn nơi nào để xoay, trong đôi mắt to tròn đen láy chứa đầy nước mắt, uốn qua uốn lại dùng sức đánh anh. Anh không nhanh không chậm bóp hai tay cô, nhìn cô uốn éo, nhìn cô đánh, nhìn cô dùng hết hơi sức, sau đó, "Soạt" một cái rút chiếc thắt lưng từ bên hông ra, trói vào cổ tay của cô.

"Chú, chú muốn làm gì?" Anh chưa bao giờ dùng phương thức doạ người như vậy để đối xử với cô, sắc mặt càng thêm xa lạ tối tăm, Chung Tĩnh Ngôn không khỏi cả kinh thất sắc.

"Bốp!" Anh vỗ lên mông cô một cái, có chút nặng tay, cô đau đến rụt người lại, hai chân. . .. không cẩn thận liền kẹp vào một cây gậy cứng rắn.

"Em nói xem tôi muốn làm gì? Nếu em ngoan ngoãn, tôi sẽ dịu dàng một chút."

Cô biết, là do chiếc nhẫn đã chọc giận anh.

"Chú! Chú!" Cô sợ hãi thì thầm, cô biết anh chỉ thích bộ dạng đó sẽ hoàn toàn mềm nhũn ra, "Tôi. . . . . . Trong lòng tôi thật ra thì cũng rất mâu thuẫn. . . . . ."

"Hả? Em mâu thuẫn cái gì?" Giọng điệu anh nâng lên, mang theo một chút đùa cợt. Trong tay vẫn từ từ dùng dây lưng quấn chặt từng vòng từng vòng vào giữa khe hở hai tay cô, trói chung lại.

Chỉ có chính anh mới biết, trong lòng anh mong đợi như thế nào.

"Tôi, nên nói rõ trước với chú, phải hoàn toàn chia tay rồi mới đồng ý với các anh." Cô dùng đôi mắt đen tội nghiệp như cún con nhìn anh.

Ha ha! Thì ra là điều cô mâu thuẫn không phải yêu hay không yêu, mà là nói trước hay nói sau. Tim của anh hoàn toàn lạnh xuống, "Có khác nhau sao? Tóm lại là em vẫn đồng ý với bọn họ."

"Nói cho tôi biết, em thật sự yêu bọn họ sao?" Đột nhiên, anh dừng động tác trong tay lại, hung hăng đe dọa nhìn cô.

". . . . . . Dĩ nhiên!"

"Em có biết cái gì là tình yêu sao?"

Cô giật mình, vấn đề giống như vậy, các anh cũng đã từng hỏi cô.

"Tình yêu chính là mỗi giờ mỗi phút đều nhớ đến người đó." Cô mơ hồ liếc tròng mắt, cũng trả lời giống như vậy.

"Vậy thì, người em mỗi giờ mỗi phút đều nhớ đến là ai?" Anh chặt chẽ bức bách, ngón tay bá đạo chế trụ cằm của cô, không cho phép ánh mắt của có chút lãng tránh nào.

". . . . . . Là các anh!" Cô bị anh nhìn đe doạ như vậy, chống đỡ tựa vào trên bàn làm việc, cái đỉnh nhọn của góc bàn chỉa vào khe mông cô, mang đến đau đớn kịch liệt, mãi đến khi ánh mắt của cô ê ẩm.

". . . . . . Trong bốn năm này, em đều nghĩ đến bọn họ như vậy sao? Không có. . . . . . Không có một phút nào nghĩ tới người khác?" Anh hùng hổ doạ người.

"Từ nhỏ bọn họ đã chăm sóc tôi, cho tôi mái nhà ấm áp, không người nào để ý đến tôi, tôi chỉ có bọn họ. . . . . ." Cô lãng tránh vấn đề của anh, thương cảm khép hờ mắt, những hình ảnh khi còn bé dần dần xuất hiện như một bộ phim.

"Nghe này, nhóc con, không phải ai có thể cho em một mái nhà thì người đó chính là người yêu của em. Nếu như vậy, bốn năm nay, chẳng lẽ tôi không cho em một mái nhà sao? Tôi đối với em chưa đủ tốt sao? Còn có ông nội, bà nôi, bọn họ đối với em không tốt sao? Có phải em đều muốn yêu hết luôn không?"

Anh cắn răng, tiếp tục nâng cằm cô lên, không cho cô né tránh, "Em biết không? Em đi như vậy, bà nội ở bên Anh cũng gấp đến độ ngã bệnh."

Sắc mặt của cô trở nên trắng bệch, bà nôi Quý Thiếu Kiệt, ở trong cảm nhận của cô là một người rất khoẻ mạnh, những năm này, bà nội dạy cho cô rất nhiều thứ, là một trưởng bối hiền từ yêu thương yêu cô nhất.

Cô vội vàng hỏi, "Có nghiêm trọng không?"

"Bây giờ thì không sao rồi, chẳng qua nếu như em còn không trở về bên cạnh bà, không biết bà sẽ như thế nào." Anh nghĩ muốn lừa gạt cô, nhưng mà, cuối cùng không đành lòng để cho cô quá lo lắng khổ sở, cũng không muốn nguyền rủa bà nội mình.

Chung Tĩnh Ngôn phiền muốn chết: "Qua hai ngày nữa, tôi sẽ trở về giải thích với bà, bà nội thông tình đạt lý như vậy, nhất định bà sẽ hiểu cho tôi. . . . . ."

"Hiểu em? Hiểu em cùng người khác đính hôn?" Anh đột nhiên đè cô té trên bàn làm việc, hơi thở dồn dập, "Em ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của cháu nội bà, sao bà có thể tha thứ cho em?"

Bất lực bị anh đè trên bàn như vậy, cô càng phát ra phiền não, giùng giằng đẩy anh, muốn đứng lên, "Chú. . . . . . Cũng không phải là chỉ có một mình tôi là phục nữ, làm gì đến nỗi nghiêm trọng như chú nói. Chú đại khái có thể đi tìm người khác. . . . . ."

Cô cùng các anh sống cùng nhau, chú sẽ sống cùng với người phụ nữ khác. Hai bên cùng quên nhau, không hề lui tới nữa.

Suy nghĩ như vậy, hình như rất hoàn mỹ, nhưng vì sao lòng của cô lại trở nên ảm đạm, hình như rất muốn khóc lớn một trận.

Ánh mắt màu xanh dương của anh sâu không lường được, ẩn giấu dáng vẻ cô đơn mỏng manh cô nhìn không hiểu, "Đời này, tôi chỉ coi trọng em, phụ nữ khác, tôi không lạ gì."

Giọng điệu của anh vẫn mang chút lười biếng như vậy, rồi lại giống như chứa mấy phần nghiêm túc như có như không, trong lúc nhất thời, hai người cũng không nói chuyện, cứ như vậy té trên chiếc bàn làm việc màu đen, một đè ép, một bị. . Đè ép, bốn mắt nhìn nhau, im lặng mấy giây.

Lần đầu tiên, Quý Thiếu Kiệt nói thẳng lời trong lòng mình ra. Ánh mắt anh nhìn xuống đôi mắt của cô gái, hi vọng ở nơi nào có thể nhìn đến ý nghĩ đáp lại.

Chung Tĩnh Ngôn cũng không nghĩ tới anh sẽ nói ra như vậy, anh là một người có tâm tư thâm trầm như vậy, những năm này, khi đang ở trên giường, dù có quấn cô như thế nào đi nữa, anh cũng chưa từng nói ra lời nói như vậy.

Cô có thể cảm giác được rõ ràng anh đối với cô là thích và mê luyến, nhưng mà, chưa từng nghĩ tới tình cảm anh dành cho cô, sẽ dùng "Cả đời" đến để cân nhắc.

Cô kinh ngạc mà nhìn anh, chợt phát hiện, khi anh khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói, cái trán, lại sinh ra nếp nhăn nhàn nhạt.

Cô không muốn tin tưởng mà dời ánh mắt đi, đột nhiên nhìn thấy, trên thái dương của anh, cũng có mấy sợi tóc trắng mọc ra sớm.

Ông chú trong cảm nhận của cô không có gì không làm được, lúc này, lại làm lòng cô chua xót như vậy, sinh lòng thương tiếc.

Mấy giây không hẹn mà trầm mặc này, hóa giải giương cung bạt kiếm giữa bọn họ, không giải thích được, Chung Tĩnh Ngôn liền nâng ngón tay đang bị trói lên, phủ lên vết ngấn ở giữa lông mày của anh.

Đầu ngón tay màu hồng nhạt của cô, là mềm mại non mềm như thế này, tràn ngập an ủi đến từ phái nữ, mà an ủi như vậy, là cực ít, nhiều hớn lúc, Chung Tĩnh Ngôn là một cô gái bốc đồng, bị làm hư. Quý Thiếu Kiệt chậm rãi nhắm hai mắt lại, hưởng thụ ôn tình khó có được của cô gái.

Đáng tiếc, không được ba giây, cô liền thu ngón tay về.

Quý Thiếu Kiệt đột nhiên mở mắt, nhìn thấy khóe mắt giữa lông mày của cô, hẳn là một chút lúng túng cùng lo lắng.

Bởi vì cô cảm thấy thật xin lỗi hai anh em nhà họ Chung!

Phụ nữ của anh, khi ở trong ngực ngực anh, lại cảm thấy thật xin lỗi người khác.

Đôi mắt màu xanh dương của Quý Thiếu Kiệt trở nên ảm đạm, nhưng chỉ là trong nháy mắt, liền tràn đầy ức chế không thể tức giận.

Trong mắt của anh thoáng qua một chút tàn nhẫn, anh vươn tay, bắt đầu từ từ ma sát từ tóc, lông mày, mắt, chóp mũi tròn trịa, đôi môi mềm mại ấm nóng, anh duỗi ngón trỏ đi vào trong miệng cô, d'đ/l'q;d cô theo bản năng liền khẽ mở môi ra, anh dễ dàng chuyển động trong cổ họng ẩm ướt, nóng hổi của cô, cho đến khi cô giật mình tỉnh lại, cắn một cái mới bằng lòng lấy ra.

Ngón tay dính đầy nước miếng của cô, từ cằm cô, để lại dấu vết ẩm ướt, đi dọc xuống dưới, sờ tới khối mềm mại truyết trắng trước ngực cô, dùng bàn tay khẽ ấn…nhào nặn.

Anh chỉ chọn ngực bên trái gần với trái tim nhất để nhào nặn, sức lực nặng nhẹ không đều nhau, bầu ngực mềm mại này, căn đầy như thế, cảm giác tê dại nhanh chóng lan ra từ lòng bàn tay.

"Chú, đừng. . . . . ." Cô đáng thương tội nghiệp nhìn anh, vô lực ngăn cản, tròng mắt đen phiếm đầy hơi nước.

Anh lôi kéo cổ áo lông của cô thành hình dạng sắp hỏng, cho đến chiếc áo ngực viền tơ màu đen bao quanh bầu ngực trắng như ngọc lộ ra.

Anh chỉ dùng một ngón giữa, đã đẩy bầu ngực tròn trịa ra ngoài, nửa cúi người, đưa đầu lưỡi dài ra, bắt đầu liếm từ bên dưới bầu ngực, một đường thẳng lên trên, đến cuối cùng vô cùng dùng sức, như vậy, khi anh lùi đầu lưỡi về thì con thỏ với đôi mắt hồng hồng, liền nghịch ngợm nhảy hai cái.

"A. . . . . ." Cô chính là nhạy cảm như vậy, chỉ cần khẽ hôn, liếm một con thỏ như vậy thôi, cô liền bật ra tiếng yêu kiều nơi cổ họng.

Tiếng rên này làm cô cảm thấy thật xấu hổ, cô đỏ mặt nghiêng đầu qua.

Anh cười giễu cợt, dứt khoát đứng thẳng, chỉ cần mấy cái đã lột cô sạch sẽ, giống như củ cải vừa mới được gọt da, tươi mới, trắng trẻo, non mềm, tràn đầy hơi nước.

Anh không để ý tới tiếng kêu cầu xin tha thứ và sợ hãi của cô, ôm cô ngồi lên giữa bàn làm việc rộng lớn, đặt cô biến thành tư thế hai chân mở rộng.

Nơi này, tất cả đều là màu đen, bàn ghế, sàn nhà, tủ sách, cặp hồ sơ, chỉ trừ người phụ nữ của anh ra là trắng như tuyết.

Anh luôn luôn thích thưởng thức thân thể của cô, lúc này cũng không ngoại lệ.

Cô giạng chân rất rộng ngồi trong một không gian màu đen, bắp chân thật dài, mông tròn, eo lại rất mảnh, nổi bật lên bầu ngực càng thêm lớn đến kinh người. Trên mặt, là một vẻ ửng hồng không thể làm gì.

Chung Tĩnh Ngôn biết anh một mực như vậy, cũng không dám lộn xộn, chỉ là đỏ mặt, đôi môi trắng bệch, nghiêng đầu sang chỗ khác để cho anh nhìn đủ.

Cuối cùng anh lấn đến gần cô, lòng bàn tay vẫn ở trên ngực trái mà nhào nặn, lúc nhẹ lúc nặng, tiếng hít thở dần dần nặng nề.

Thân thể cô run rẩy không nhịn được rên rỉ, chỉ cần bị anh đơn giản xoa nắn như vậy, cô đã cảm thấy phía dưới ươn ướt rồi.

Khi cô cho là anh sẽ như vậy nhào nặn đi xuống, nhào nặn khi có người đi vào, nhào đến khi cô khóc lên mới thôi, thì anh lại đột nhiên đưa hai ngón tay ra, nhéo đỉnh nhọn non mềm của của cô một cái.

"A. . . . . ." Cô bất ngờ không phòng ngự hét lên một tiếng, đau không gì sánh kịp, từ trên đỉnh nhọn nhanh chóng lan ra toàn thân, cứ như vậy, một dòng mật hoa liền xông ra ngoài.

Cô gấp rút thở hổn hển, đôi tay bị trói, muốn chống đỡ cũng không còn nơi chống đỡ, hai con thỏ lớn bất lực phập phồng kịch liệt, run rẩy trong không khí, bắp chân thật dài, không tự chủ được muốn co lại .

"Mở chân ra." Anh ra lệnh ngắn gọn.

Cô không nghe, quật cường muốn chụm hai chân lại, cảm giác mới vừa rồi nhanh như vậy, làm cô trực giác muốn trốn tránh.

Anh mím chặc môi, chợt mạnh mẽ nâng chân cô lên, tư thế căng đến nỗi khiến bắp đùi cô rất đau, khiến cho nơi bí mật của cô, càng thêm mở rộng ra, cả đóa hoa , hoàn toàn phơi bày trước mắt anh.

Ngón tay của anh, từ bắp chân của cô, bắp đùi, lạnh lẽo, từng chút một bò vào trong. . . . . .

Sau đó, vạch lớp bảo vệ ra, thô bạo chen vào, thẳng vào hoa. . Tâm.

Anh vẫn luôn biết rõ làm sao để khiến cho toàn thân cô run rẩy bằng tốc độ nhanh nhất.

Cặp mắt Chung Tĩnh Ngôn mất hồn, chịu đựng, phía dưới mật hoa đã thấm ướt đến rối tinh rối mù, nhưng bị anh phát điên xâm phạm từng phát từng phát như vậy, lại vẫn là đau đớn, cô cắn môi d'đ/l'q.d đến trắng bệch, không để cho bản thân mình khuất nhục phát ra tiếng rên rỉ, giữa hai chân, ngón tay ra vào với tốc độ càng lúc càng nhanh, cô bị trói hai tay, đặt ở trên vai anh, thân thể không tự chủ được nóng lên, phía dưới mật hoa tuông ra càng ngày càng nhiều, giữa ngón tay ra vào, là tiếng động tách tách tách của mật hoa.

"Hu hu. . . . . ." Cuối cùng cô bắt đầu khó nhịn rên lên, hai bắp chân dài cong lên, ngón chân co lại, vô ý thức nắm mặt bàn làm việc màu đen.

Anh rõ ràng biết điểm cô khát vọng nhất là ở nơi nào, nhưng thủy chung vẫn không chạm đến.

Anh cố ý hành hạ cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.