Cưng Chiều Vương Phi Chí Tôn

Chương 26




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Sư tỷ, tỷ dùng bồ câu đưa tin gọi Nhược Phong Nhược Vũ trở về đi!" Ly Yên nâng cẳng chân, thảnh thơi ăn điểm tâm do Lạc Y Cầm làm.

"Ừ, Được." Lạc Y Cầm sững sờ gật đầu. Nàng phải trợ giúp hoàng huynh khởi binh đương nhiên cần rời khỏi vương phủ, gọi Nhược Phong Nhược Vũ trở về thay thế mình chiếu cố Ly Yên thì tốt hơn.

Dùng khăn lụa lau miệng, liền nhảy về phía Lăng Nguyệt Các. Đã bị Lăng Dạ Vũ biết được thân phận, nên cũng chẳng  cần mang khăn che mặt nữa, một đường đi đến Lan Nguyệt Các, gương mặt tuyệt mỹ làm thị vệ cùng hạ nhân trên đường mê đảo, kinh diễm rất khó hiểu, khi nào thì vương phủ xuất hiện một nữ tử tuyệt mỹ như vậy a.

"Vương gia, Vương phi đến đây." Hỏa cung kính nói.

Vốn đang lẳng lặng ngồi giải quyết công việc, Lăng Dạ Vũ vội đứng lên, kích động hỏi: "Ngươi nói thật sao?"

Hỏa gật đầu, hắn phát hiện chủ tử của hắn không lạnh lùng giống trước kia, mà đã trở thành một người rất thú vị.

Chỉ thấy một nữ tử tuyệt sắc từ cửa đi đến, tay áo hơi vung lên.

Lăng Dạ Vũ vừa thấy Ly Yên liền vội vàng chạy tới nghênh đón, trên mặt lộ ra nét vui sướng, "Sao nàng lại tới đây?"

Nụ cười trên môi hắn thật sự rất chói mắt, lúc Ly Yên nhìn thấy thì liền nghĩ hắn chính là một tên yêu nghiệt.

Ly Yên bĩu môi, chống lại ánh mắt của hắn, nói: "Ta tới để hoà ly với ngươi."

Vừa nói xong, Lăng Dạ Vũ kích động nắm lấy bờ vai nàng, trong mắt tỏa ra hừng hực lửa giận hỏi: "Tại sao?"

Cảm giác bả vai truyền đến một trận đau đớn, Ly Yên nhăn mặt cau mày nói: "Ngươi buông tay, đau."

Lăng Dạ Vũ ý thức được chính mình kích động quá mức, vội vàng buông tay ra, ngượng ngùng nói: "Thực xin lỗi."

Ly Yên rất khó hiểu, sao mới có vài ngày mà dường như đã thay đổi thành một người khác vậy, người này là người trong dĩ vãng là Lăng Dạ Vũ có khuôn mặt lạnh như băng không chút thay đổi sao? Tại sao có thể như vậy?

Đưa tay nhéo khuôn mặt tuấn tú của Lăng Dạ Vũ, ôn nhu mềm mại, cực kỳ thú vị, không phải dịch dung, vậy thì sao lại giống như là biến thành một người khác a?

Bất quá càng nhéo càng thích, Ly Yên liền bắt đầu hứng lên liên tục nhéo chơi. Mà Lăng Dạ Vũ bị chà đạp nhìn thấy nàng nhiệt tình như vậy cũng không nhẫn tâm quấy rầy nàng,  trên mặt hắn tràn đầy hứng thú, một bộ dáng trong lòng ấm áp. Hoàn toàn đã không còn  tức giận.

Dường như ý thức được giữa bọn họ có chút ái muội, Ly Yên xấu hổ thu tay lại, khô khốc giải thích nói: "Cái kia, mặt của ngươi chơi rất tốt,ta liền kìm lòng không đậu.... "

Khó có khi nàng tiếp xúc với mình, giờ nàng lại buông xuống tay, trong lòng không khỏi có chút mất mác.

"Không hoà ly với ta về sau mặt ta thường xuyên cho ngươi chơi đùa,có được hay không?" Mang theo vài phần dụ dỗ, đôi mắt pha lẫn vài phần cầu xin.

"A?" Ly Yên sững sờ  một hồi, khóe miệng liền giật giật, mở miệng nói: "Vì sao không đồng ý hoà ly?"

Nàng vốn tưởng rằng Lăng Dạ Vũ không có tình cảm với nàng nhất định sẽ cho nàng thư hoà ly, ai ngờ bây giờ hắn lại không chịu, đây là có chuyện gì a?

Lăng Dạ Vũ thật sự nghiêm túc nhìn nàng, dập dờn một tia thâm tình, "Mộc Ly Yên nàng nghe cho rõ, ta thích nàng, mặc kệ nàng tiến vào vương phủ vì mục đích gì, mặc kệ hiện giờ nàng vì cái gì mà muốn rời khỏi, nhưng ta thích nàng, ta sẽ không cho nàng rời khỏi ta."   ( ây za, bá đạo a..)

Ngữ khí có chút bá đạo cường ngạnh, nhưng là tình ý dạt dào.

Không dự đoán được Lăng Dạ Vũ sẽ nói như vậy, những lời hắn nói  chính là một quả bom oanh tạc, khiến Ly Yên không biết phải làm sao.

Ly Yên khiếp sợ rất lâu, cuối cùng cũng gắng gượng nói ra mấy chữ: "Hôm nay ngươi không uống nhầm thuốc chứ?"

Rõ ràng là không khí lãng mạn vậy mà trong nháy mắt bị nàng phá đi, không có biện pháp, nàng không tiếp xúc qua tình cảm, căn bản không hiểu được phải làm như thế nào.

Nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú của Lăng Dạ Vũ nháy mắt đen lại, sắc mặt âm trầm nghiến răng nghiến lợi phun ra, "Ta cực kỳ bình thường, ta nói là sự thật."

"Cái kia, ta có việc, đi trước a!" Nói xong nhanh như chớp bỏ chạy, tuyệt đối là dùng khinh công mà chạy trốn.

MD, nàng còn chưa từng có khốn khổ như vậy a, cư nhiên chạy trốn, thật sự là dọa người.

Lăng Dạ Vũ nhìn hình bóng người trước mặt biến mất trong chớp mắt, đôi mắt mất mác buông  xuống, thập phần cô đơn, nhưng đảo mắt suy nghĩ, dù sao nàng vẫn lại là vương phi của mình, nương tử của mình, chỉ cần nàng ở vương phủ một ngày, hắn đều có thể nghĩ biện pháp làm cho nàng thích mình.

Vì thế, vẻ mặt cô đơn bỗng trở lại lạnh lùng như cũ, Chỉ có đối với Ly Yên hắn mới có nhiều vẻ mặt như vậy, lúc khác vẫn như cũ là Vũ Vương gia lạnh lùng.

~0~

Thượng Quan Thi Vũ nôn nóng thúc ngựa, chỉ cần qua khu rừng rậm này là có thể tiến vào  Lăng Nguyệt quốc rồi.

Bỗng nhiên, một trận sát khí đánh úp lại, một đám hắc y nhân quỷ mị xuất hiện trước mặt nàng, kiếm trong tay bọn hắn lóe ra hàn quang sắc bén, thật là làm cho người ta sợ hãi.

"Các ngươi do ai phái tới?" sát khí từ từ hiện lên, kiếp trước nàng là đặc công, sát khí giết chóc hiển nhiên sẽ không thua bọn hắn, hắc y nhân bỗng dưng cảm thấy có chút khiếp đảm.

"Hừ, người chết không cần biết nhiều như vậy." Hắc y nhân dẫn đầu gượng chống lại áp lực nói.

"Vậy thì đừng trách ta không khách khí."

Nhanh chóng xuất thủ, làm cho người ta khó có thể thấy rõ, một trận gió lạnh thổi qua, đã có mấy người nằm trên mặt đất. Thượng Quan Thi Vũ xuất thủ chiêu chiêu trí mệnh, không lưu lại một đường sống, khiến bọn hắc y nhân sợ hãi.

Một đám hắc y nhân hiểu ngầm đồng loạt tấn công về phía nàng, bọn hắn có Lưu Thuỷ trận, mặc dù Thượng Quan Thi Vũ cận chiến rất tốt, nhưng cũng không địch lại nhiều người như vậy, hơn nữa nàng không có nội lực, lại bị giam lỏng vài năm, căn bản không phải đối thủ của bọn hắn, liên tiếp mấy vòng, trên người Thượng Quan Thi Vũ đã bị thương vài chỗ.

Ngay lúc nàng cảm thấy tuyệt vọng muốn chết ở nơi này, thì một thanh y nam tử xuất hiện, giúp nàng đẩy lùi hắc y nhân.

Nếu lúc này là Ly Yên khẳng định có thể sẽ nói nam tử này sao lại nhiều chuyện đến như vậy, một lần lại một lần cứu người. Bởi vì hắn chính là nam tử ôn nhuận lúc trước ra tay "Cứu"  mấy người Ly Yên, hắn cũng là người ba lần bốn lượt khuyên can Lăng Dạ Phong đừng tức giận.

Thượng Quan Thi Vũ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, hoa mắt chóng mặt ngất đi. Thanh y nam tử vừa thấy, vội vàng ôm lấy nàng, cưỡi ngựa đi về phía Lăng Nguyệt quốc. Lúc nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Thi Vũ, trong mắt hắn xẹt qua một tia kinh diễm, trước đó chỉ là nhìn thấy bóng dáng nữ tử mới đến hỗ trợ, lại không nghĩ rằng là một nữ tử mỹ lệ như vậy.

@0@

Lúc tỉnh lại, nhìn khuôn mặt ôn nhuận đang cười xem nàng, trong lúc hoảng hốt, dường như nàng nhìn thấy nhu tình của Kỳ Doãn.

Cố gắng chống giường đứng dậy, hơi thở yếu ớt hỏi han: "Ngươi là ai?"

"Diệp Thừa Tầm." Nam tử ôn nhu đáp, giọng nói dịu dàng thân thiết.

"Diệp gia trong Tứ Đại Gia Tộc?" Thượng Quan Thi Vũ hỏi.

Tứ Đại Gia Tộc là bốn quyền lực vững chắc nhất trong đại lục này, nghe đồn không có ai không biết về thế lực của Tứ Đại Gia Tộc, bọn hắn đều có một lượng lớn tử sĩ nghiêm chỉnh huấn luyện. Quyền lực của Tứ Đại Gia Tộc cùng hoàng gia tương đương, thấy người trong hoàng gia không cần hành lễ.

Tứ Đại Gia Tộc bao gồm Diệp gia, Thượng Quan gia, Tống gia, Hạ gia.

Diệp Thừa Tầm cười gật đầu, nàng nói khẽ: "Ngươi có thể gọi ta Thi Vũ."

"Được, Thi Vũ, ngươi cũng có thể gọi ta là Thừa Tầm."

Nàng bĩu môi, khó hiểu hỏi: "Vì sao ngươi cứu ta?"

"A, ngươi cứ xem như ta xen vào việc của người khác đi! Trước cũng là xen vào việc của người khác cứu một vị cô nương, lại bị nói là lo việc bao đồng." Hắn cười tự giễu.

"Vậy vì sao ngươi vẫn còn cứu? Không sợ ta là yêu nữ Thập Ác Bất Xá sao?" Ánh mắt tràn ngập hoang mang, sóng nước lăn tăn, tiếng nói thanh thuý nhẹ nhàng phun ra.

"Ta chỉ là không quen nhìn nhiều người khi dễ một nữ tử như vậy." Khóe miệng hắn vẫn như cũ treo một nụ cười dịu dàng. Không biết vì sao, hắn cảm giác có chút đau lòng vì nữ tử trước mắt, bởi vì ở trên người nàng, dường như luôn có một loại tang thương khó hiểu.

"Thi Vũ, ngươi có thể nói cho ta biết vì sao bọn hắn muốn giết ngươi không?"

Trong mắt Thượng Quan Thi Vũ hiện lên do dự, không biết có nên tin tưởng hắn hay không.

Nàng đã sớm đoán được những hắc y nhân này hẳn là sát thủ Hạ Uyển Di sai đến, trừ bỏ nàng ấy, không ai sẽ hận nàng như vậy, nghĩ muốn dồn nàng vào chỗ chết.

Hạ Uyển Di là dòng chính nữ của Hạ Gia trong Tứ Đại Gia Tộc, cũng là Trắc Phi của Kỳ Doãn,Kỳ Tinh quốc. (  hixhix a Thái Tử có 1 trắc phi r à T__T)

Đã có Hạ trắc phi, nam nhân kia cũng không toàn bộ thuộc về mình a! Gương mặt Thượng Quan Thi Vũ trắng bệch khẽ nhếch miệng tự giễu, hơi thở u buồn làm cho lòng người chua xót.

Thấy vậy, Diệp Thừa Tầm thông cảm nói: "Nếu không muốn nói thì đừng nói, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi."

Nàng nhẹ nhàng gật gật đầu, ôn nhu nói: "Cám ơn."

Diệp Thừa Tầm cười, đỡ nàng nằm xuống, lòng tốt của hắn rốt cục cũng không phải là xen vào việc của người khác rồi.