Cung Khuynh

Chương 16: Thái tử phi vừa lo vừa ức



“Mẫu hậu, hôm nay nhi thần đề nghị với phụ hoàng đi đông tuần, phụ hoàng nói nhi thần nghĩ thật chu đáo.” Cao Hiên hưng phấn nói với Vệ Minh Khê.

“Đông tuần?” Vệ Minh Khê nhìn về phía Dung Vũ Ca, nhi tử mình chắc chắn sẽ không thể nghĩ ra chủ ý lấy lòng Hoàng thượng như vậy, việc này nhất định là Dung Vũ Ca nghĩ ra. Đông tuần là chuyện rất hao tài tốn của, cũng không phải chuyện gì tốt, cũng không biết rốt cuộc Dung Vũ Ca có ý đồ gì, chỉ là thay Hiên nhi lấy lòng Hoàng thượng thôi sao?

“Phụ hoàng quyết định mười lăm ngày sau đông tuần, để cho hữu tướng hộ giá, đại khái sẽ để ta cùng tả tướng tạm thời phụ trách việc triều chính.” Cao Hiên không thấy trên mặt mẫu thân có biểu tình vui sướng gì, lo lắng nói tiếp.

“Đông tuần hao tài tốn của, cũng không phải chuyện tốt gì, sao thái tử lại nảy ra chủ ý như vậy?” Vệ Minh Khê nhíu mày hỏi. Hơn nữa để thái tử xử lí việc quốc gia cũng không phải chuyện tốt lành, nếu làm tốt, Hoàng thượng sẽ không khen, nhưng nếu làm kém sẽ bị truy cứu trách nhiệm.

Dung Vũ Ca giương mắt nhìn Vệ Minh Khê, trong lời nói của Vệ Minh Khê rõ ràng là nhắm vào mình. Hao tài tốn của không phải phạm vi nàng lo lắng, hơn nữa quốc khố đầy đủ, một lần đông tuần cũng không gây thương tổn bao nhiêu, không đáng kể nhiều lắm.

“Chuyện này……” Cao Hiên nhìn về phía Dung Vũ Ca, nhất thời không trả lời được. Cao Hiên nguyên tưởng rằng mình làm đúng rồi, nhưng bị Vệ Minh Khê hỏi như vậy, lại nghĩ có khi mình lại làm sai.

“Mẫu hậu, phụ hoàng không phải người quá mức xa hoa, cho dù đông tuần thì cũng sẽ không quá mức phô trương lãng phí. Hơn nữa quốc khố đầy đủ, chỉ là động một góc Thái Sơn, mẫu hậu nghĩ nghiêm trọng quá rồi, phụ hoàng có thể thừa dịp đông tuần thể nghiệm dân tình, cho nên đông tuần vốn cũng không phải chuyện xấu gì.” Dung Vũ Ca nhìn ánh mắt Vệ Minh Khê không giận mà uy cười nói, nàng cũng không phải là không nghĩ đến hậu quả.

“Đúng là như vậy……” Cao Hiên nhanh chóng phụ họa.

Đông tuần không phải chuyện tốt, cũng không phải chuyện xấu, chỉ tính là sự kiện bậc trung. Trong lòng Vệ Minh Khê cũng biết rõ nhưng vừa rồi chỉ là thử Dung Vũ Ca, thử xem Dung Vũ Ca rốt cuộc có phải họa thủy chẳng phân biệt được nặng nhẹ hay không, may mà kết quả vẫn làm người ta vừa lòng. Hiên nhi hàng năm ở trước Hoàng thượng uy nghiêm phải cúi mình, cũng thừa dịp Hoàng thượng đi đông tuần mà thả lỏng một phen.

“Hậu cung không thảo luận chính sự, dùng cơm đi.” Vệ Minh Khê ôn nhu nói, gắp đồ ăn bỏ vào trong chén Cao Hiên. Cao Hiên kinh ngạc nhìn Vệ Minh Khê, sao mẫu hậu lại gắp rau cho mình? Tuy Cao Hiên biết mẫu hậu thương mình, nhưng người cũng không giống mẫu thân bình thường khác, luôn ở một tầng xa cách không rõ. Hôm nay Cao Hiên đột nhiên hiểu được, là do trước kia mẫu hậu chưa bao giờ đối xử với mình thân thiết như thế này mà thôi.

“Đa tạ mẫu hậu, mẫu hậu cũng ăn đi.” Cao Hiên cũng gắp một chút đồ ăn bỏ vào trong chén Vệ Minh Khê , Vệ Minh Khê mỉm cười, đột nhiên thực sự thích phút giây ấm áp này.

Dung Vũ Ca nhìn cảnh tượng mẫu từ tử hiếu hai người liền buồn bực không thôi. Rõ ràng hành động gắp thức ăn này là nàng dạy Vệ Minh Khê mà, Vệ Minh Khê thật đúng là quỷ đáng ghét, chỉ biết nhớ thương nhi tử nàng thôi!

Cao Hiên thấy miệng Dung Vũ Ca bắt đầu chu lên, rõ ràng là ủy khuất vì bị bỏ mặc. Cao Hiên liền nhanh tay gắp cho Dung Vũ Ca ít đồ ăn, bỏ vào trong chén nàng.

Người ta đâu có cần ăn nước miếng của ngươi, người ta là cần mẫu hậu gắp kìa, người ta muốn mẫu hậu gắp, người ta muốn mẫu hậu gắp cơ……

Dung Vũ Ca tiếp tục buồn thảm nhìn Vệ Minh Khê, không tin tâm linh dao động mãnh liệt của mình không truyền đến chỗ Vệ Minh Khê được.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, thấy nàng giống như tiểu động vật đói ăn, ánh mắt lóe ra quang mang đầy ắp chờ mong, lòng mềm nhũn, cũng tùy tay gắp một chút rau bỏ vào chén Dung Vũ Ca, đương nhiên là gắp cho Cao Hiên càng nhiều hơn.

Dung Vũ Ca nhìn đồ ăn trong chén vô cùng trân quý kia, cơ hồ muốn rơi lệ. Thật sự là truyền được đến mẫu hậu sao, chiêu này không lẽ lại có công hiệu thần kỳ đến thế? Vậy ta đây muốn mẫu hậu, ta muốn mẫu hậu, ta muốn mẫu hậuuuu, Dung Vũ Ca cố gắng phóng thích nguyện vọng, cầu xin thêm lần nữa. Nếu lần này cũng có thể thành công thì tốt rồi, nàng đâu chỉ là muốn ăn đồ ăn mẫu hậu gắp, ăn mẫu hậu mới là tuyệt nhất! Nghĩ đến liền cảm thấy máu mũi mình sắp chảy ra. Dung Vũ Ca cố ngừng suy nghĩ miên man trong đầu, trên bàn cơm mà tưởng tượng chuyện đó thật sự không tốt lắm.

Dung Vũ Ca đem đồ ăn Cao Hiên gắp trong chén mình đều gắp lại cho Cao Hiên: “Thái tử biểu đệ chính sự bận rộn, càng cần phải ăn nhiều một chút để bồi bổ thân thể.” Dung Vũ Ca nhiệt tình nói, làm cho Cao Hiên được yêu mà sợ. Cao Hiên hoàn toàn không biết Dung Vũ Ca chỉ là vì không muốn ăn nước miếng của hắn, bằng không đừng mong Dung Vũ Ca gắp cho hắn, chờ kiếp sau đi!

Nhưng Vệ Minh Khê lại thấy vô cùng rõ ràng, Dung Vũ Ca đem đồ ăn Hiên nhi gắp đều trả trở về, chỉ ăn mỗi đồ ăn mình gắp. Cảm giác trong lòng Vệ Minh Khê rất kỳ quái, cũng phức tạp cực kỳ, không rõ tâm tình hiện tại của mình là gì. Nàng vẫn cảm thấy hành động của Dung Vũ Ca vô cùng kỳ quái, tựa hồ nàng đã nắm được manh mối, nhưng cuối cùng vẫn không nắm bắt được gì.

Sau khi Dung Vũ Ca đem đồ ăn Cao Hiên gắp cho mình đều trả lại cho Cao Hiên, cũng nhanh chóng gắp đồ ăn bỏ vào chén Vệ Minh Khê.

“Mẫu hậu cũng ăn đi.” Dung Vũ Ca cười ngọt ngào.

Vệ Minh Khê nhìn đồ ăn Dung Vũ Ca gắp cho mình trong chén, do dự hồi lâu mới động đũa, nhã nhặn bỏ vào trong miệng. Dung Vũ Ca nhìn thấy Vệ Minh Khê ăn đồ ăn mình gắp, lại càng cười đến không ngậm miệng lại được, mẫu hậu rốt cục cũng không bài xích mình.

Tĩnh Doanh nhìn hiểu được quan hệ phức tạp của ba người trên bàn, ngẫm lại càng thấy cấm kỵ vô cùng. Bây giờ Hoàng hậu nương nương còn chưa hiểu ý đồ của Thái tử phi, nhưng có thể nhìn ra được Hoàng hậu nương nương đối với Thái tử phi đã không còn bài xích như trước nữa. Ngược lại, Thái tử phi đối với Hoàng hậu nương nương cũng có một chút ảnh hưởng. Nếu có một ngày Hoàng hậu nương nương hiểu ý đồ của Thái tử phi thì sẽ xảy ra tình trạng như thế nào?

Tĩnh Doanh đột nhiên có dự cảm lần sau Thái tử phi nhất định sẽ mượn sức mình cùng Thước Nhi, Thái tử phi vì Hoàng hậu nương nương hao tổn bao nhiêu tâm cơ, nơi này đáng sợ nhất chính là Thái tử phi. Tĩnh Doanh suy nghĩ một chút liền cảm thấy da đầu tê dại, dù sao ý đồ của Thái tử phi đối với Hoàng hậu nương nương cũng quá rõ ràng lộ liễu.

Tĩnh Doanh do dự, mình có nên nói cho Hoàng hậu nương nương hay không, Hoàng hậu nương nương có tin mình hay không? Hiện tại nói cho Hoàng hậu nương nương, nàng nhất định cảm thấy hoang đường, nhưng đợi đến lúc Hoàng hậu nương nương tự phát hiện ra, sợ là Hoàng hậu nương nương đã rơi vào lưới tình rồi.

Tĩnh Doanh suy nghĩ rối rắm hồi lâu, lại do dự, rốt cuộc có nên ám chỉ cho Hoàng hậu nương nương một chút không?

“Tĩnh Doanh, gần đây sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào Thái tử phi thế? Tuy rằng Thái tử phi lớn lên họa thủy, nhưng so với Hoàng hậu nương nương vẫn còn kém xa, người ta nói nhất đẳng mỹ nữ dựa vào khí chất, thứ hai dựa vào ôn nhu, thứ ba mới dựa vào mỹ mạo, Hoàng hậu nương nương của chúng ta nhất định là nhất đẳng, Thái tử phi nhiều lắm chỉ là hạng ba mà thôi.” Thước Nhi đánh giá có chút không công bình.

Lời này nếu để cho Dung Vũ Ca nghe được thế nào cũng phải tức chết mà thôi. Dung Vũ Ca tự nhận là cực phẩm nữ nhân, dung mạo tài hoa cũng không kém, tất nhiên không phải là mỹ nữ bậc ba như bình hoa di động. Bất quá ở trong cảm nhận của Dung Vũ Ca, Vệ Minh Khê đúng là cực phẩm trong cực phẩm.

“Ngươi nói xem, nếu lỡ phát hiện một bí mật, có nên nói cho người khác hay không?” Tĩnh Doanh hỏi Thước Nhi.

“Bí mật? Bí mật gì, ngươi nói cho ta đi!” Thước Nhi vừa nghe thấy bí mật liền giữ chặt tay Tĩnh Doanh hưng phấn hỏi.

“Quên đi, không có bí mật gì, tùy tiện nói thế thôi.” Bí mật này mà nói cho Thước Nhi biết, sợ là toàn hoàng cung đều sẽ biết.

“Keo kiệt, chuyện gì ta cũng nói ngươi biết, nhưng ngươi chuyện gì cũng không cho ta biết, ngươi thực không phải bằng hữu mà!” Thước Nhi tức giận nói.

Tĩnh Doanh có chút đau đầu, chuyện gì Thước nhi cũng nói cho mình biết, nhưng cho tới bây giờ cũng không phải là mình chủ động hỏi nàng. Nàng mỗi ngày ở bất cứ nơi nào cũng đều kể lể ba tuổi mình ở nơi này làm gì, năm tuổi lại ở nơi khác làm gì, tính tình một chút bí mật đều giữ không được, ai dám đem bí mật riêng tư nói cho Thước Nhi đây. Thước Nhi thân thế đơn giản, cũng không có nghĩa là thân thế mình cũng đơn giản, nàng ngày nào cũng cố tình ba hoa với mình này nọ.

Tĩnh Doanh xoay người bước đi, không muốn cùng Thước Nhi khắc khẩu nhiều. Thước Nhi nhìn Tĩnh Doanh xoay người bước đi, bĩu môi, Tĩnh Doanh thật sự là chán muốn chết, mỗi ngày đều kín như hũ nút, cái gì cũng giấu ở trong lòng. Rõ ràng là nàng đuối lý, còn mỗi ngày nghiêm sắc mặt cho mình xem. Đồng dạng là tiểu cung nữ, Tĩnh Doanh tựa hồ cùng không giống người khác, không tụ họp với mọi người, tính tình cũng kiêu ngạo, bất quá đối với Hoàng hậu nương nương lại luôn trung thành hơn ai hết.

Kỳ thật nàng không muốn Tĩnh Doanh ngoài Hoàng hậu nương nương còn để ý những người khác, đặc biệt là Thái tử phi chán ghét kia, một chút cũng không đáng để Tĩnh Doanh chú ý.

Tĩnh Doanh đẹp hơn so với các cung nữ khác nhiều, thậm chí so với một số công chúa còn đẹp hơn. Nhưng vì bình thường tính tình quá im lặng, khiến người khác rất khó chú ý tới nàng, bất quá Tĩnh Doanh cũng rất lợi hại, cái gì cũng biết.

“Nè, ngươi đừng lờ ta……” Mỗi lần cãi nhau đều là Thước Nhi làm lành trước, bởi vì tính tình Tĩnh Doanh là vậy, ngươi không làm lành trước, nàng sẽ không để ý đến ngươi.

Dự cảm của Tĩnh Doanh rất nhanh trở thành sự thật, Thái tử phi quả nhiên đến mượn sức mình cùng Thước Nhi .

Từ lâu Dung Vũ Ca đã chú ý tới tiểu cung nữ luôn im lặng bên người Vệ Minh Khê kia, tựa hồ không đơn giản như thế, khí độ kia không phải một tiểu cung nữ nên có, mà là bộ dáng tất cả ta đều đã biết, làm cho Dung Vũ Ca sinh lòng cảnh giác.

Vì thế Dung Vũ Ca liền tận dụng một ít quan hệ giang hồ điều tra chi tiết thân thế của Tĩnh Doanh. Không tra thì thôi, đến lúc tra ra thật dọa người ta nhảy dựng, không ngờ nàng lại là Mộ Dung gia ngũ tiểu thư. Mộ Dung Tĩnh Doanh, thiên tài võ học, mười ba tuổi đã đánh bại gia phụ Mộ Dung Kì làm oanh động võ lâm. Vì giết chết nguyên phối của Mộ Dung Kì mà bị cả nhà Mộ Dung bức rơi xuống Đoạn Nhai phong, nghe nói nàng đã chết. Thế nhưng tại sao nàng lại ở trong hoàng cung? Lại còn chấp nhận làm tỳ nữ bên người Vệ Minh Khê? Thật là không tưởng tượng nổi. Mộ Dung Tĩnh Doanh hiện tại hai mươi hai tuổi, cùng thời gian nàng xuất hiện trong cung được chín năm rất ăn khớp, bên người Vệ Minh Khê thật sự là ngọa hổ tàng long.

“Mộ Dung Tĩnh Doanh!” Dung Vũ Ca gọi Tĩnh Doanh.

Tĩnh Doanh không dừng lại, tựa hồ cái tên kia không phải gọi mình.

“Tĩnh Doanh!” Dung Vũ Ca kêu thêm lần nữa, đến lúc này Tĩnh Doanh mới ngừng lại.

“Vì sao gần đây ngươi cứ nhìn ta như vậy?” Dung Vũ Ca nhướng mày hỏi. Thân phận Tĩnh Doanh thế nào nàng mặc kệ, nàng chỉ để ý đến việc liệu nàng ta có thể gây trở ngại đến mình cùng Vệ Minh Khê hay không.

“Ta nghĩ Thái tử phi phải là người hiểu rõ nhất.” Tĩnh Doanh thản nhiên nói, Dung Vũ Ca không phải là biết rõ rồi còn cố hỏi sao?

“Vậy ngươi định làm thế nào?” Dung Vũ Ca hỏi. Nếu lúc này Tĩnh Doanh nói cho Vệ Minh Khê, đối với mình rất bất lợi.

“Ta sẽ bẩm báo Hoàng hậu nương nương, dù sao lấy thân phận Thái tử phi, không nên có ý đồ như vậy với Hoàng hậu nương nương.” Tĩnh Doanh đem quyết định của mình nói cho Dung Vũ Ca.

“Mộ Dung Tĩnh Doanh, chuyện của ta cùng Vệ Minh Khê, ngươi không cần nhúng tay, coi như bản cung nợ ngươi một ân tình được không?” Dung Vũ Ca nhân nhượng nói. Cho đến bây giờ, đây vẫn là lần đầu tiên nàng đối với người ngoài mà hạ thấp mình như vậy.

“Thái tử phi, ngươi có biết ngươi hãm nương nương vào tình cảnh bất nghĩa hay không? Ngươi không những là con dâu của nàng, mà nàng còn là Hoàng hậu, ngươi là Thái tử phi, ngươi không nên gây phiền toái cho Hoàng hậu nương nương.” Tĩnh Doanh lạnh lùng nói.

“Tĩnh Doanh, nếu ngươi dám nói, ta sẽ giết ngươi. Ta không quản được nhiều chuyện như vậy đâu. Ta chỉ muốn nàng, cái gì ta cũng không để vào mắt, ai làm trở ngại ta, ta sẽ diệt trừ người đó.” Ngữ khí Dung Vũ Ca tràn đầy uy hiếp.

“Tĩnh Doanh chết cũng không từ, chỉ cần Hoàng hậu nương nương bình an.” Tĩnh Doanh vẫn thản nhiên mỉm cười.

Dung Vũ Ca thấy Tĩnh Doanh không xoay chuyển, mình căn bản lại không phải đối thủ của nàng. Nếu mình giết không được nàng, nàng có thể lập tức nói cho Vệ Minh Khê biết. Dung Vũ Ca không muốn mình cố gắng kiếm củi ba năm nhưng chỉ thiêu trong một giờ.

“Ngươi cảm thấy Vệ Minh Khê hiện tại rất yên bình sao? Nàng hiện tại vui vẻ sao? Ta yêu nàng, ta có thể mang đến cho nàng khoái hoạt, vì cái gì ngươi lại không cho ta cơ hội thử xem chứ?” Dung Vũ Ca khống chế không được cảm xúc quát Tĩnh Doanh, ánh mắt phiếm hồng. Nàng không cam lòng, nàng vất vả lắm mới kéo gần được một ít khoảng cách với Vệ Minh Khê, chỉ là một đoạn khoảng cách ngắn mà nàng đã phải trả bao nhiêu công sức, Tĩnh Doanh có hiểu hay không?

Tĩnh Doanh tuyệt nhiên không để ý tới Dung Vũ Ca vẫn tiếp tục đi về phía trước.

————————o0o———————

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.