Cung Khuynh

Chương 21: Con nàng cũng đã sinh, mẹ chồng nàng cũng đã làm



Từ sau khi Dung Vũ Ca lên làm thái tử phi, Vệ Minh Khê cảm giác tựa hồ thời gian càng ngày càng ngắn lại. Mỗi ngày chỉ cần Dung Vũ Ca vừa ly khai Phượng Nghi cung, Vệ Minh Khê xử lý một chút chuyện hậu cung thì đã trôi qua một ngày. Vệ Minh Khê nghĩ đến Dung Vũ Ca, lơ đãng lộ ra vẻ bất đắc dĩ cùng nụ cười nhu hòa.

Hoàng đế đi tuần được ba tháng, Dung Vũ Ca coi như trong ba tháng đó mỗi ngày đều dính ở Phượng Nghi cung, trên cơ bản hoàn toàn xâm nhập vào cuộc sống của Vệ Minh Khê. Không đến không quen, đến rồi lại trở thành một cái lệ, ban đầu Vệ Minh Khê còn bài xích, rồi dần dần thỏa hiệp và đến bây giờ là thói quen, có lẽ nàng cũng không quá chán ghét khi Dung Vũ Ca xuất hiện.

Thu hết đông sang, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, Hoàng Thượng cũng đang trên đường trở về. Thư báo đã tới tay hoàng hậu, nhưng cũng không ai biết Hoàng Thượng rốt cuộc chính xác khi nào thì trở về.

Chuyện lớn chuyện nhỏ gì, Cao Hiên ở tại kinh đô đều nhất nhất thông qua ý kiến của Cao Hàn, thế cũng biết Cao Hàn là một hoàng đế đa nghi như thế nào. Cao Hàn chỉ duy nhất báo cho hoàng hậu biết khi nào mình hồi kinh, có lẽ người duy nhất mà y tín nhiệm là Vệ Minh Khê.

“Mẫu hậu, phụ hoàng khi nào thì trở về?” Cao Hiên hỏi, tính thời gian tựa hồ cũng không còn sai biệt lắm.

“Có thể là cuối tháng này, đến lúc đó chuẩn bị cùng mẫu hậu ra cung nghênh đón. Ngươi chuẩn bị đem sự vụ trong cung ra chỉnh sửa lại một chút, đến lúc đó phụ hoàng nhất định sẽ hỏi ngươi. Nhớ lấy đến lúc đó vạn lần không thể cùng Cao Tuấn tranh công, hết thảy cứ im lặng. Phụ hoàng ngươi nhất định sẽ tán thưởng Cao Tuấn, ngươi cũng không cần để tâm mà bất bình. Hắn tự nhiên cũng sẽ không lập tức xử lý Cao Tuấn cùng Từ Tiến, hắn sẽ dần dần lạnh nhạt với Cao Tuấn, mà Từ Tiến nửa năm nữa, nhẹ thì ô sa cũng không còn, nặng thì rơi đầu.” Vệ Minh Khê nhắc nhở Cao Hiên.

Vệ Minh Khê đột nhiên hy vọng trượng phu mình vĩnh viễn không bao giờ trở về.. Bất giác Vệ Minh Khê cảm thấy áy náy lắc lắc đầu, mình như thế nào lại có ý tưởng đại nghịch bất đạo như vậy? Hay vì ba tháng qua quả thực rất thư thản, con người quả nhiên không thể quá an bình, nếu không sẽ dễ dàng sa vào trong đó. Vệ Minh Khê luôn luôn kiềm chế bản chân mình vào khuôn khổ, không bao giờ thả lỏng cảnh giới trong lòng, nhưng ba tháng qua tinh thần sao lại thả lỏng thế, Vệ Minh Khê hiện tại nghĩ đến đều cảm thấy có điểm không thể tin được.

“Vâng, ta lập tức trở về chuẩn bị một chút.” Cao Hiên vừa nghe thấy thế, trong tâm không khỏi cảm thấy căng thẳng. Cao Hàn trong tâm Cao Hiên vẫn như ngọn thái sơn, luôn ép lòng hắn xuống nặng nề.

“Đúng rồi, mẫu hậu, hôm nay Dung lão gia tử cùng Dung lão thái thái đến, Vũ Ca hồi phủ trưởng công chúa cho nên hôm nay không thể tới thỉnh an, Vũ Ca nhờ nhi thần thay nàng thỉnh an mẫu hậu.”

“Ừm” Vệ Minh Khê nhàn nhạt vuốt cằm, khó trách giờ này còn không có đến.

Sau khi Cao Hiên đi rồi, Vệ Minh Khê đột nhiên cảm thấy hôm nay có vô số thời gian nhàn rỗi nhưng lại chẳng biết làm gì. Vệ Minh Khê cố gắng hồi tưởng, lúc Dung Vũ Ca chưa làm thái tử phi thì giờ này mình đang làm gì nhỉ?

Giờ này, chung qui là đang đọc sách, buổi trưa dùng cơm xong thì nghỉ ngơi một canh giờ, sau đó bắt đầu xử lý việc hậu cung. Bình thường trong vòng hai canh giờ là xử lý xong, sau đó thì tắm rửa. Buổi tối Hoàng Thượng mà tới, liền giúp hắn giải ưu, nếu không thì đọc sách, đánh cờ một mình, ngắm sao, có lẽ thường xuyên nhất là làm những việc này.

Nhưng từ sau khi Dung Vũ Ca lên làm thái tử phi, mỗi ngày đều đến Phượng Nghi cung. Buổi sáng nàng sẽ không để mình đọc sách, Dung Vũ Ca sẽ tìm việc gì đó cho mình cùng nàng làm, luôn kì kèo đến nỗi khiến mình phải luôn bồi tiếp nàng. Nghĩ đến đây Vệ Minh Khê vẫn lắc đầu, thật là tiểu cô nương bốc đồng. Nhưng trên người Dung Vũ Ca thực chói sáng, cảm giác tựa như ánh mặt trời, tựa hồ vì tia sáng huyền diệu kia mà tồn tại vậy. Thoạt nhìn tựa như ngàn vạn ân sủng đều tụ hội trong một mình nàng, cái gì cũng không cần cố gắng, thật là một tiểu cô nương được nuông chiều. Nhưng Vệ Minh Khê vẫn nhìn ra được nàng đã cố gắng bao nhiêu phần, điều này so với một tiểu cô nương vừa sinh ra cái gì cũng có mà nói cũng coi như phẩm chất khó có được. Càn rỡ nhưng lại không ảnh hưởng toàn cục, trên người Dung Vũ Ca luôn có một cỗ mị lực có thể khiến người ta phóng túng nàng đi làm mấy chuyện xấu, để nàng tùy hứng hay thậm chí nuông chiều nàng, bản chất cũng không quá xấu.

“Nương nương đang nghĩ gì vậy?” Tĩnh Doanh nhìn Vệ Minh Khê hiếm khi xuất thần như vậy hỏi.

“Dung Vũ Ca!” Vệ Minh Khê đáp, đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, nhưng lại tìm không ra không ổn chỗ nào.

“Thái tử phi mỗi ngày đều đến, chỉ có ngày hôm nay không đến, nương nương nghĩ đến nàng làm gì?” Thước Nhi khó hiểu nói. Thái tử phi lợi dụng đặc quyền của mình tự ý xuất cung thăm người nhà, còn Vệ Minh Khê lại không phải người lạm dụng đặc quyền, nàng làm gì cũng đều trong vòng khuôn khổ, sẽ không để cho người ta bắt bẻ được dù chỉ là một tia nhược điểm. Dung Vũ Ca coi quy tắc bằng không, có đặc quyền lại hay dùng, dù sao ai cũng đều không làm gì được nàng. Thước Nhi tất nhiên không thể không phản cảm thái tử phi, đến bây giờ Thước Nhi vẫn còn cảm thấy thái tử phi giống yêu nghiệt. Thước Nhi vẫn cảm thấy thái tử phi hẳn là nên thu liễm ánh mắt ngẫu nhiên nhìn nương nương như còn rắn nhìm chằm chằm con chuột, thật tà ác.

“Bản cung chẳng qua đang đánh giá người này thôi……” Vệ Minh Khê phản xạ có điều kiện biện giải cho mình, nhưng lại khiến Tĩnh Doanh ngạc nhiên vô cùng. Nàng có nên xem nương nương hiện tại đang giấu đầu hở đuôi không?

Trên thực tế, mặc dù nương nương thật sự có đang đánh giá thái tử phi là người thế nào cũng không cần giải thích với hạ nhân như các nàng, hơn nữa nương nương đối với thái tử phi đã đánh giá nhiều lần lắm rồi. Con người thường thường đối chính bản thân mình có thứ gì đó khuấy động mới làm ra phản xạ có điều kiện, hiển nhiên đối với nương nương thái tử phi đã có tính khuấy động nhất định, mà nương nương lại không ý thức được. Tĩnh Doanh dùng nguyên lý tập võ áp dụng trên người Vệ Minh Khê, tựa hồ rất hợp lý, Tĩnh Doanh thầm nghĩ.

Vệ Minh Khê khẽ nhíu mày, lập tức ý thức được mình vừa rồi không cần thiết giải thích. Nhìn ánh mắt đăm chiêu của Tĩnh Doanh, Vệ Minh Khê cảm thấy có thâm ý gì đó khác, nhưng bản năng nàng lại kháng cự một tầng thâm ý kia, không muốn nghĩ nhiều.

------------------------------

“Sau khi Vũ Ca làm thái tử phi, ngay cả nhà cũng không về, khó trách nói nữ nhi gả ra ngoài như bát nước đã hắt đi!” Vũ Dương mỉm cười nói. Hôm nay công công (cha chồng, không phải thái giám ^^) cùng bà bà (mẹ chồng) trở lại nên nàng mới cố ý gọi nữ nhi trong cung về, vốn tính để thái tử cũng đến một chuyến nhưng sợ công công bà bà làm thái tử khó xử liền thôi. Trong lòng nàng biết, công công cùng bà bà tựa hồ không thích những người trong cung, hơn nữa sợ là thấy thái tử chướng mắt, chắc chắn sẽ làm khó thái tử, sẽ không tốt lắm.

“Thiên hạ có người xứng với tiểu Vũ Ca nhà chúng ta sao? Vũ Ca, có phải mẫu thân bức ngươi gả cho tên thái tử bất lực kia hay không?”

Dung Quý nhướn mày hỏi, hắn cùng lão bà trở về vốn muốn xem cháu gái bảo bối của mình rốt cuộc đã gả cho ai? Hắn nhớ rõ, tiểu Vũ Ca đã có người trong lòng, gọi là gì đó, như thế nào lại đột nhiên gả cho cái tên phế vật văn không có, võ không hay đây? Không phải là đứa con dâu lợi hại của ta bức nàng đấy chứ!

Vũ Dương nghe Dung Quý nói không chút khách khí, mặt hơi thay đổi một chút. Nữ nhi của mình không phải chỉ hai lão nhân bọn họ mới biết xót, mình cũng xót tận tâm can đấy chứ, công công nói thế rõ ràng là nhằm vào mình mà.

“Phụ thân!” Dung Trực lên tiếng bảo vệ thê tử của mình.

“Bất hiểu tử, nhìn ngươi liền thấy phiền, tiểu Vũ Ca, nói cho gia gia, rốt cuộc sao lại thế này?” Dung Quý một khắc trước còn đối con dâu vẻ mặt không thoải mái, nhìn sang Dung Vũ Ca lập tức thành bộ dạng từ ái.

“Tiểu Vũ Ca nói cho nãi nãi (bà nội), nếu có người ức hiếp ngươi, ta sẽ thay ngươi làm chủ!” Liễu Tam nương tuy rằng thương tiếc nhi tử bị kẹp ở chính giữa đã nhiều năm, nhưng bà cũng ngàn vạn lần không cho phép bất luận kẻ nào hy sinh hạnh phúc của cháu gái bảo bối của mình đổi lấy cái gọi là vinh hoa phú quý, mặc dù bà cảm thấy con trai cùng con dâu sẽ không làm việc này.

“Khẩn trương như vậy làm chi, bất quá gả một người mà thôi, ta đã gả được bốn tháng rồi lúc này các người mới trở về, thực không có thành ý gì hết!” Dung Vũ Ca không khách khí nói, làm cho hai lão nhân phải đi theo cười làm lành. Lúc đấy còn đang cưỡi lạc đà rong ruổi, nào biết đâu rằng cháu gái bảo bối phải lập gia đình? Bằng không đã sớm đưa một đống lớn đồ cưới đến đây. Nhưng mà cũng không đúng, tiểu Vũ Ca khi còn nhỏ coi trọng ai, bọn họ đều nhớ rõ mà
.
“Không đúng, ngươi không phải thầm mến cái người……” Gọi là gì nhỉ?
Miệng Dung Quý chưa nói xong đã bị Dung Vũ Ca bịt kín lại, nếu như để cái miệng rộng này nói ra, khó bảo đảm sẽ không bị mẫu thân biết.

“Quái lão nhân, chúng ta đi vào tự viện ôn chuyện……” Dung Vũ Ca cứng rắn lôi kéo hai vị lão nhân ra đại sảnh.

“Quái lão nhân, năm đó trao đổi bí mật đã nói không cho phép đi khắp nơi nói lung tung, ngươi thiếu chút nữa để cho mẫu thân ta biết……” Dung Vũ Ca thở phì phì nói, thật không tín nhiệm được hai lão đầu này.

“Ngươi không phải gả cho thái tử sao? Đối cái tên gì …… Cái kia…… không phải là di tình biệt luyến chứ?” Dung Quý lành lạnh nói.

“Ai nói ta di tình biệt luyến chứ, dù cho khắp thiên hạ ai cũng di tình biệt luyến, ta cũng sẽ không bao giờ làm cái chuyện thay đổi kia.” Dung Vũ Ca cảm thấy mình thiệt tình bị bôi nhọ, trừng mắt liếc mắt nhìn Dung Quý một cái.

“Vậy gả cho thái tử làm gì, ngươi đừng nói cho ta biết ngủ một đêm tỉnh dậy liền coi trọng hắn !” Liễu tam nương vẻ mặt không tin nói.

“Người ta gặp chuyện khó nói mà.” Dung Vũ Ca thoạt nhìn u buồn cực kì khiến hai lão nhân nhìn thấy mà đau lòng .
“Cái gì mà chuyện khó nói, gia gia và nãi nãi sẽ thay ngươi giải quyết!” Hai lão nhân lời thề son sắt nói, trong thiên hạ, dù là thiên hoàng lão tử bọn họ cũng sẽ thay tiểu Vũ Ca cướp về.

“Nàng là nữ nhân, các ngươi có thể khiến nàng biến thành nam nhân sao? Sau đó cho ta tái giá với nàng?” Dung Vũ Ca bộ dáng ngàn lần trong sáng hỏi, bồi thêm nụ cười rực rỡ ánh vàng khiến Dung Quý cùng Liễu Tam nương choáng váng. Tung hoành giang hồ năm mươi năm đây còn là lần đầu tiên bị dọa đến thế, Dung Vũ Ca thích trêu đùa bọn họ, ai kêu bọn họ khi còn bé hay trêu đùa mình, giờ coi như lấy lại vốn.

Tiểu Vũ Ca thích nữ nhân đủ để khiến Dung Quý cùng Liễu Tam nương kinh hãi, còn muốn đem nữ nhân kia biến thành nam nhân, khiến cho hai lão nhất thời khó có thể tiêu hóa, đứng ngây ngốc ở đó hồi lâu mới tạm hồi thần.

“Nữ nhân…… Ta sẽ hỏi Tiếu Trường Thanh…… xem sao ……” Dung Quý lấy lại tinh thần, ấp a ấp úng nói, ngữ khí còn mang theo kinh hãi. Nếu không tìm xem có thật có Quỳ Hoa Bảo Điển (ai hông biết Quỳ Hoa Bảo Điển là gì, đề nghị tìm xem Đông Phương Bất Bại trong tác phẩm Tiếu Ngạo Giang Hồ của Kim Dung lão gia tham khảo nghen) hay không, bất quá bất nam bất nữ, Dung Quý có điểm khó tiếp thu, thứ này quả thật không tốt a.

“Người ta thật sự muốn gả cho nàng, nhưng nàng cũng không thể gả cho ta được……” Lời này Dung Vũ Ca nói ra đúng là lời chân thật.

“Nàng là nữ nhân nào? Nãi nãi tìm cách để nàng cưới ngươi là được”. Liễu Tam nương cảm thấy nữ nhân lấy nữ nhân, so với nữ nhân biến thành nam nhân dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa bộ dáng tiểu Vũ Ca không giống như là nói dối, khi tiểu Vũ Ca nhắc tới nàng, ánh mắt loé sáng, có loại cảm giác tình thế bắt buộc.

“Nàng đã lập gia đình !” Dung Vũ Ca chúm chím khuôn miệng nhỏ nhắn bất mãn nói. Dung Vũ Ca luôn luôn đem lời thật xen vào trong lời nói dối, cho nên rất khó tìm ra sơ hở.

“Đoạt lấy là được, chỉ cần nàng một ngày không sinh con, một ngày không làm mẹ người khác, gia gia liền thay ngươi đoạt về.” Dung gia luôn luôn chẳng biết kiêng kỵ gì, có thể coi là quái đản, là gia tộc chuyên môn hành xử không theo lý trên giang hồ. Tiểu Vũ Ca lại càng đem tinh thần gia tộc phát dương đến cực hạn, nên Dung Quý vốn rất đắc ý nàng, ngoại trừ Dung Trực đúng là một con ngựa đen trong cả bầy ngựa trắng. Cho nên Dung Quý đều vẫn xem con mình không vừa mắt, từ sau khi cưới vợ lại càng không có một chút cảm giác hắn là người Dung gia.

“Con nàng cũng đã sinh, mẹ chồng nàng cũng đã làm rồi.” Dung Vũ Ca lại thở dài. Tướng công nàng sắp đông tuần về rồi, hôm nay vẫn chưa được gặp nàng, thật là nhớ nhung.

Liễu Tam nương thiếu chút nữa ngã nhào xuống ghế, khẩu vị tiểu Vũ Ca thật đặc biệt, vợ người ta, mẹ người ta đều muốn. Dung Quý nhất thời cứng họng không biết nói gì, sợ là đoán thêm nữa lại có điểm không đạo đức. Thế nhưng Dung Quý cùng Liễu Tam nương có tiếng luôn luôn bao che khuyết điểm, lễ giáo gì cũng không thành vấn đề, chỉ cần Vũ Ca thích là được.

“Tiếp tục giành đi….” Hai lão khuyến khích thêm. Rốt cuộc là nữ nhân nào có thể khiến cho tiểu Vũ Ca khăng khăng một mực như thế? Hai lão vô cùng tò mò nghĩ.

“ Là nữ nhân đẹp nhất, cũng lợi hại nhất thiên hạ!” Dung Vũ Ca nhắc tới người trong lòng vô cùng tự hào, dáng vẻ hoa si, đúng như câu tình nhân trong mắt hoá Tây Thi.
“……” Liễu Tam nương liệt kê vài nữ tử trong giang hồ có tư sắc, Dung Vũ Ca khinh thường bĩu môi, các nàng so với Vệ Minh Khê có xách giày cũng không xứng.

“Chắc không phải là ta đấy chứ……” Liễu Tam nương tự tin nói, đệ nhất mĩ nhân là mình chứ còn ai nữa, không còn người nào khác. Năm đó mình là thiên hạ giang hồ đệ nhất mỹ nữ, dung mạo tiểu Vũ Ca hoàn toàn thừa hưởng từ mình, hiện tại mình tất nhiên vẫn còn phong vận, quyến rũ lắm chứ.

Dung Quý phun ra một miệng đầy trà, lão bà cũng thật biết đùa a. Tiểu Vũ Ca mồm miệng vẫn kín bưng như cũ, đừng có mà hy vọng khích nàng nói ra.

“Năm đó ngươi là đệ nhất mỹ nữ, khi đó cha ta còn chưa có sinh ra phải hay không?” Dung Vũ Ca khinh bỉ liếc Liễu Tam nương một cái, nói lời sáo ngữ như vậy, thiệt coi thường thông minh tài trí của mình quá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.