Cung Khuynh

Chương 28: Chết đi sống lại



“Hoắc chiêu nghi, cơm có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói lung tung, ngươi không thể bằng vào việc trong phòng có một cung nữ liền nói ta cùng cung nữ gian tình được. Hoắc chiêu nghi cũng có một đám cung nữ, chẳng lẽ lại nói Hoắc chiêu nghi cũng cùng một đám cung nữ gian tình ư, hoàng hậu nương nương trong điện cũng có cung nữ, thử hỏi hậu cung phi tần người nào trong điện không có cung nữ đây?” Đổng Vân Nhu không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

“Đổng quý phi nói có lý!” Vệ Minh Khê gật đầu, chỉ là một cung nữ mà thôi, Hoắc Liên Tâm muốn trách Đổng Vân Nhu cũng không tránh khỏi quá gượng ép.

“Thoát y nghiệm thân!” Hoắc Liên Tâm bật thốt lên. Trên mặt Đổng Vân Nhu vẫn còn đỏ ửng, là dư vị sau cuộc vui xuân, kia rõ ràng chính là dấu hiệu sau khi động tình .

“Hoắc Liên Tâm, bản cung đường đường là quý phi, ngươi nói nghiệm có thể nghiệm sao? Mặt mũi của bản cung còn đây, ngày sau bản cung sao có thể đối mặt với người khác. Hoàng hậu nương nương, Vân Nhu thà chết cũng sẽ không nghiệm thân, Vân Nhu nhỏ bé không đấu nổi, có lẽ đối với Hoắc chiêu nghi đã đắc tội, nên hôm nay nàng mới ghen ghét bản cung mà……” Đổng Vân Nhu cố nặn ra vài giọt nước mắt, thoạt nhìn lại càng đáng thương động lòng người.

“Ngươi ngẩng đầu lên!” Vệ Minh Khê hướng Tiểu Hoa vẫn đang đứng im bên cạnh không dám hé răng nửa lời nói. Tiểu Hoa nghe mọi người nói mới phát hiện sự tình rất nghiêm trọng, chột dạ không thôi. Cùng quý phi gian tình, đây là sự thật, nếu chuyện này không xảy ra nàng nhất định sẽ phản bác, nhưng chuyện này lại có thật, phải làm sao bây giờ? Nàng còn không muốn chết, nàng tìm đến Đổng Vân Nhu là muốn tìm lại sự trong sạch, nhưng hiện tại giống như lại càng không trong sạch ,Tiểu Hoa trong lòng sợ hãi cùng cực……

Nếu là bình thường Tiểu Hoa nhất định rất thích chí mà ngẩng đầu nhìn hoàng hậu nương nương, người nàng vốn ngưỡng mộ đã lâu. Nhưng hiện tại nàng lại thấy sợ khi phải nhìn hoàng hậu nương nương, nàng sao có thể nói dối hoàng hậu nương nương được? Nhưng nếu không nói dối, chính mình cùng nữ nhân ác độc kia nhất định đều xảy ra chuyện. Đều là nàng không tốt, là do nàng hại mình. Nghĩ đến đây, Tiểu Hoa có cảm giác muốn khóc.

Nàng sợ hãi rụt rè ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt vô cùng trang nghiêm của hoàng hậu nương nương, mắt liền vội vàng né tránh, lại cúi đầu xuống, hoàng hậu nương nương nhất định thấy được, thôi rồi, nàng muốn chết cho xong……

Tầm mắt cố ý né tránh mình, Vệ Minh Khê lại mơ hồ nhìn thấy trên cổ Tiểu Hoa một vết hôn, nhưng nàng không xác định được có phải hay không, nhưng trong lòng đối với việc hai người gian tình vẫn có chút hoài nghi.

“Ngươi rốt cuộc ở trong này làm gì?” Vệ Minh Khê hỏi Tiểu Hoa.

Đổng Vân Nhu khẽ nuốt nước bọt, Vệ Minh Khê sao lại hỏi cái đồ ngu ngốc đó. Đổng Vân Nhu chỉ sợ Tiểu Hoa nói ra sơ hở hại chết mình, nhưng mình lại không thể nói chen vào, bằng không sẽ giấu đầu lòi đuôi.

“Hoàng hậu nương nương, ta đến để đòi sự trong sạch. Lúc trước quý phi nương nương đổ oan cho ta trộm hồng bảo thạch của nàng, ta không có trộm, ta thật sự không có trộm, cho nên muốn tìm quý phi nương nương để nàng nghe ta giải thích……” Tiểu Hoa vốn đã chuẩn bị từ đầu thật sự muốn đòi công đạo cho mình, cho nên lập tức có thể nói lên ước nguyện ban đầu của mình.

“Đúng vậy, bản cung thấy nàng có thái độ thành khẩn nên quyết định cho nàng một cơ hội giải thích. Nhưng vì lúc trước bản cung ở trước mặt mọi người định tội nàng, nếu nàng thực sự không trộm, bản cung không phải là tự vả mặt mình sao? Cho nên bản cung mới gọi nàng ra địa phương hẻo lánh này giải quyết. Lúc ta xử phạt cung nữ này, Hoắc chiêu nghi cũng ở đó. Hoắc chiêu nghi hẳn là không quên chứ…..” Đổng Vân Nhu thầm nghĩ mình thực khôn khéo, nói dối mà không ai có thể nghi ngờ hay phản bác.

“Các ngươi chính là có gian tình!” Hoắc Liên Tâm vẫn không chịu buông tha tiếp tục buộc tội, nàng không thể lãng phí cơ hội lần này, bằng không ngày sau Đổng Vân Nhu nhất định sẽ cảnh giác, sẽ không dễ dàng đối phó nữa.

“Thật buồn cười, ta là phi tần được sủng ái, lại chưa từng bị Hoàng Thượng thờ ơ, như thế nào lại đi tìm một cung nữ để thoả mãn đây. Hơn nữa lại là cung nữ có dung mạo xấu xí thế này? Hoắc Liên Tâm, ngươi luôn miệng nói bản cung cùng cung nữ gian tình, ngươi rốt cuộc có dụng ý gì?” Đổng Vân Nhu cũng quay lại cắn Hoắc Liên Tâm một phát, nhưng giờ phút này nàng rõ ràng vận mệnh mình hoàn toàn bị nắm giữ trong tay Vệ Minh Khê.

“Quý phi không thể kiểm tra, vậy kiểm tra cung nữ cũng được!” Hoắc Liên Tâm rốt cuộc vẫn không buông tha một tia hy vọng cuối cùng.

Đổng Vân Nhu nắm chặt tay, móng tay lại càng cắm sâu vào da thịt. Hoắc Liên Tâm ngươi bức người quá đáng, hôm nay ta mà có thể sống sót đi ra ngoài, ngày sau nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Tiểu Hoa cảm thấy mùi nguy hiểm, sau lưng mình tất cả đều là vết cào của Đổng quý phi, chứng cớ rành rành biết tính sao đây?

“Đủ rồi! Hoắc chiêu nghi nhận được phong thư nặc danh nói là gian phu, nếu không tồn tại gian phu, vậy tin này chỉ là giả dối mà thôi. Quý phi cùng cung nữ gian tình, cũng quá gượng ép rồi. Đổng quý phi nói đúng, nàng được Hoàng Thượng ân sủng, sao có thể cùng một cung nữ gian tình đây? Nếu án theo cách nói của Hoắc chiêu nghi thì chẳng lẽ cứ phi tử cùng cung nữ ở chung một phòng thì chính là gian tình sao, có phải bản cung cũng bị hiềm nghi chăng, mà Hoắc chiêu nghi hiển nhiên cũng bị nghi ngờ, thế này chẳng lẽ hậu cung trở thành nơi dành cho nữ nhân cùng nữ nhân sao?” Vệ Minh Khê hỏi lại Hoắc Liên Tâm, khí thế trấn nhiếp lục cung, không bỏ qua cho nàng.

“Cái này không giống ……” Hoắc Liên Tâm mãi mới ấp úng được một câu.

“Sao không giống?” Vệ Minh Khê tiếp tục hỏi.

Hoắc Liên Tâm không nói, nàng không thể nói Đổng Vân Nhu bị hạ xuân dược được. Nhưng nghĩ đến kế hoạch của mình thất bại trong gang tấc, trong lòng phẫn hận khẽ cắn môi. Tên nô tài chết tiệt, rốt cuộc sao lại xảy ra chuyện này? Như thế nào lại không có gian phu, nếu là nam nhân, Đổng Vân Nhu có mười cái mồm cũng nói không được! Vệ Minh Khê chết tiệt, như thế nào lại không biết thừa cơ trừ bỏ Đổng Vân Nhu, nàng rõ ràng thiên vị Đổng Vân Nhu, Hoắc Liên Tâm trong lòng đầy bất bình.

Đổng Vân Nhu thở dài nhẹ nhõm một hơi, Vệ Minh Khê rõ ràng có ý thiên vị mình. Hoắc Liên Tâm có nói thêm gì nữa cũng đều là con chó con nhảy nhót lắm mồm, không đủ gây nguy hiểm gì nữa, Đổng Vân Nhu có cảm giác giống như mình vừa mới chết đi sống lại vậy.

“Bản cung không hy vọng lại xuất hiện thêm một lá thư nặc danh nào nữa, có việc gì cứ trực tiếp hướng bản cung báo cáo. Đổng quý phi ngày sau cũng không nên đến những địa phương hẻo lánh như thế này, tránh đi miệng lưỡi thế gian. Bản cung biết Hoắc chiêu nghi một lòng tuân thủ cung quy, cũng không có khuyết điểm gì, chúng ta nếu đã thờ chung một chồng thì cũng nên tương thân tương ái, giúp đỡ nhau trong lúc hoạn nạn.. Hi vọng các ngươi có thể giúp đỡ nhau, thay bản cung hầu hạ Hoàng Thượng cho tốt. Sự việc hôm nay đến đây chấm dứt, các ngươi ai nấy hồi cung đi!” Vệ Minh Khê sau khi nói vô cùng rõ ràng minh bạch liền bãi giá hồi cung, Dung Vũ Ca cũng nối gót Vệ Minh Khê về Phượng Nghi cung.

“Đêm đã khuya, người đâu, mau đưa thái tử phi về Đông cung.” Vệ Minh Khê khẽ dừng bước, nhìn Dung Vũ Ca rồi ra lệnh cho hạ nhân.

Dung Vũ Ca chỉ có thể dừng cước bộ, trơ mắt nhìn Vệ Minh Khê đi, tấm lưng kia toát lên cảm giác thật lạnh lùng. Dung Vũ Ca vừa rồi tâm tình vẫn còn náo nhiệt, nay lập tức vắng lạnh, trong lòng không khỏi nhói đau.

Hoắc Liên Tâm trừng mắt liếc Đổng Vân Nhu một cái, phẫn hận bất bình theo Vệ Minh Khê rời đi, rất nhanh Kính Viên sau một hồi náo nhiệt đã trở về trạng thái yên tĩnh ban đầu.

Lúc này Đổng Vân Nhu mới thả lỏng móng tay đang cắm sâu vào da thịt, cảm giác đau đến mức khiến nàng phải hít sâu một hơi.

“Đều là tại ngươi không tốt, nếu không phải ngươi cứng rắn ôm ta, cứng rắn nắm chặt tay ta thì đã không như vậy, hậu cung……” Nữ nhân hư hỏng này thiếu chút nữa đã hại chết mình rồi, Tiểu Hoa sờ sờ lưng mình mới phát hiện vừa rồi bị doạ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt đẫm hết cả, tự thì thầm nói, hoàn toàn quên mất vừa rồi chính mình nằm trong vòng tay ấm áp thơm mềm ấy cũng không hoàn toàn chống cự.

Ánh mắt Đổng Vân Nhu bắn về phía Tiểu Hoa so với độc tiễn còn muốn độc hơn, nếu trong tay nàng có bả đao, nhất định sẽ chém một nhát, giết cho thống khoái. Thiên hạ này có bao nhiêu nam nhân thèm nhỏ dãi mình, vậy mà mình lại cùng một cung nữ cái gì cũng không biết phát sinh chuyện tình đáng hổ thẹn kia, đã thế nữ nhân kia được chiếm tiện nghi mà lại còn dám oán giận mình. Cái này quả thực là sỉ nhục lớn nhất đời Đổng Vân Nhu từ lúc sinh ra tới nay.

“Ngươi mà dám đem chuyện này nhắc lại, ta sẽ cắt lưỡi ngươi!” Đổng Vân Nhu ác độc nói.

“Ngươi trả cho ta sự trong sạch, nói cho người khác biết không phải ta trộm hồng bảo thạch.” Tiểu Hoa vẫn không quên chuyện này.

“Người nào rảnh rỗi mà quản ngươi có phải hay không!” Đổng Vân Nhu hừ lạnh một tiếng.

“Vậy ta sẽ nói cho hoàng hậu nương nương biết ngươi cùng ta vừa rồi làm việc cẩu thả đó……” Tiểu Hoa cũng biết uy hiếp người.
“Ngươi có gan ngươi cứ nói đi, nếu ngươi thật sự muốn chết thì cứ làm. Ngươi dám nói cho người khác, ngươi và ta đều phải chết!” Đổng Vân Nhu cảm thấy mình nếu bị loại người như vậy uy hiếp thì còn gì là mặt mũi nữa. Nhưng thật ra cũng không còn gì có thể mất mặt hơn được nữa, chuyện không muốn xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Thể hiện hình tượng cao cao tại thượng vốn đã khó , huống hồ trong cảm nhận của Tiểu Hoa, hình tượng Đổng Vân Nhu vẫn là nữ nhân ác độc, y như hồ ly tinh hư hỏng. Mà hiện tại đã lỡ cùng nữ nhân này làm chuyện như vậy, bây giờ có lên giọng thuyết pháp gì với Tiểu Hoa cũng thật mịt mờ a.

“Dù sao ta cũng chỉ là một tiểu cung nữ, mệnh không đáng tiền, nhưng ngươi đâu có giống ta, ngươi là quý phi, ngoài hoàng hậu nương nương ra thì cũng là nữ nhân có địa vị tối cao, dù sao……” Tiểu Hoa có chút đắc ý nói, gạt bay lời Đổng Vân Nhu, đột nhiên cảm thấy từ lúc chào đời tới nay lần này là lần thông minh nhất.

“Ngươi……” Lần đầu tiên trong đời Đổng Vân Nhu bị người ta uy hiếp đến không nói được một lời nào. Quả thật cung nữ chết tiệt này mệnh vô cùng hèn kém, tuỳ tiện quơ một phát cũng được cả đám, chẳng bồi thường được sinh mệnh trân quý của mình.

“Thế nào?” Tiểu Hoa áp sát vào Đổng Vân Nhu, tuy rằng ánh mắt Đổng Vân Nhu vẫn âm lãnh có chút đáng sợ, nhưng vấn đề nhân cách thì không thể nhượng bộ. Có câu nói như thế này, có thể vô dụng nhưng không thể không có chí khí.

“Hừ!” Đổng Vân Nhu tiếp tục hừ lạnh, chưa muốn thỏa hiệp nhanh như vậy.

“Rốt cuộc thế nào đây?” Tiểu Hoa có chút nóng vội hỏi.

“Tạm thời cho ngươi tiểu nhân đắc chí, ngày sau ngươi cẩn thận một chút cho ta!” Đổng Vân Nhu không tình nguyện bị uy hiếp nói.

“Này, tay ngươi chảy máu ……” Tiểu Hoa tinh mắt nhìn thấy tay Đổng Vân Nhu bị móng tay làm bị thương, trực tiếp cầm tay Đổng Vân Nhu xem xét, Tiểu Hoa quả nhiên là đứa nhỏ lương thiện.

“Ngươi nắm chặt tay thế làm gì? Tay xước hết cả rồi thấy không? Có đau hay không? Lưng ta cũng bị ngươi làm cho đau chết ……” Tiểu Hoa quan tâm Đổng Vân Nhu như bằng hữu mà nói. Người nói tuy vô tâm nhưng người nghe lại có ý, Đổng Vân Nhu cảm thấy vô cùng giận dữ, cung nữ chết tiệt này, lại nhắc lại chuyện đó! Là một nữ nhân bình thường mà nói, vừa cùng nữ nhân khác phát sinh quan hệ đã rất khó mà chấp nhận, mà lại với một cung nữ như vậy, Đổng Vân Nhu tự dưng trào dâng một cỗ uất khí nghẹn ở ngực.

Chát!!! Đổng Vân Nhu kiềm chế không được vung tay tát một cái, Tiểu Hoa che mặt không tin nổi, chằm chằm nhìn Đổng Vân Nhu.

“Ngươi……” Mặt nàng vừa vặn hiện ra năm vết đỏ, nữ nhân ác độc này. Tiểu Hoa phẫn nộ nhìn Đổng Vân Nhu lên án: “Vì cái gì ngươi đánh ta?”

“Ai bảo ngươi nhắc lại chuyện vừa rồi? Ngươi nhắc một lần, ta đánh một lần!” Đổng Vân Nhu nhìn khuôn mặt hiện lên năm vết đỏ, một chút cũng không áy náy, bất quá không nghĩ tới một cung nữ lúc nào cũng làm việc nặng nhọc mà làn da thật mềm mại, chỉ một cái tát cũng để lại vết.

“Ta nào có nhắc lại, rõ ràng là ngươi chủ động ôm ta, nói ngươi rất khó chịu, ta mới hỗ trợ !” Tiểu Hoa chưa từng thấy người nào ác độc hơn Đổng Vân Nhu, mình làm việc tốt nàng không báo đáp thì cũng thôi đi, lại còn hung ác như thế, Tiểu Hoa oán giận nói.

“Ngươi còn dám nói!” Đổng Vân Nhu quát, tức giân lại giơ tay lên. Tiểu Hoa nhanh chân lui ra sau vài bước, vẻ mặt đề phòng nhìn Đổng Vân Nhu.

“Hoàng hậu nương nương sai nô tài đưa quý phi nương nương hồi cung.” Bên ngoài thanh âm thái giám đột nhiên vang lên, Đổng Vân Nhu nhanh chóng thu tay lại.

“Chờ chút, bản cung lập tức ra ngay.” Đổng Vân Nhu thanh âm đột nhiên ôn nhu hẳn, Tiểu Hoa khinh thường bĩu môi, rõ ràng là nữ nhân hai mặt.

Đổng Vân Nhu lại trừng mắt liếc Tiểu Hoa một cái:“ Ngày mai ngươi đến Vân Phương điện cho ta!”

“Ừm!” Tiểu Hoa thuận miệng đáp lại.

“Ngươi tên gì?” Đổng Vân Nhu lúc này mới phát hiện, nữ nhân mà nàng hận không thể lập tức làm cho biến mất khỏi thế gian này, ngay cả tên nàng cũng không biết.

“Tiểu Hoa.”

“Tầm thường không chịu nổi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.