Cung Khuynh

Chương 30: Một cái tát - Một nụ hôn



Dung Vũ Ca thật sự đành trở về chép một trăm lần nữ giới kinh, nàng biết nếu không chép xong mẫu hậu nhất định không cho nàng tiến vào Phượng Nghi cung nửa bước. Nhìn trước mắt một đống văn từ rối rắm, mặt Dung Vũ Ca đã sớm nhăn nhó thành một khối, nàng hận nữ giới kinh đến chết được. Dung Vũ Ca nhìn mười ngón tay xinh đẹp của mình, vì chép nhiều quá mà mấy ngón tay mỏi đến run lên, mẫu hậu ơi mẫu hậu à, tay người ta đâu phải dùng để chép nữ giới kinh đâu, huhu……

Dung Vũ Ca vất vả lắm mới chép xong cả đống nữ giới kinh, ngày hôm sau sáng sớm đã cầm bản hoàn chỉnh đến. Được rồi được rồi, thật ra thì tối hôm qua có dùng chút thủ đoạn nho nhỏ, lúc chép đến lần thứ bảy mươi thì thái tử biểu đệ trở về, ba mươi lần sau là do y chép, làm cho thái tử biểu đệ cũng một phen được giáo dục a.

“Tĩnh Doanh, bản cung chép xong một trăm lần nữ giới kinh rồi, để bản cung vào đi thôi!” Dung Vũ Ca đem một trăm bản nữ giới kinh dầy cộp đưa Tĩnh Doanh.

Tĩnh Doanh không cầm lấy mà lại nói: “Hoàng hậu nương nương nói, chừng nào người không chép được một ngàn lần nữ giới kinh thì nô tỳ không thể để cho vào.” Tĩnh Doanh mặt không chút thay đổi nói, hiển nhiên vài tờ giấy mỏng manh mà Dung Vũ Ca đưa kia không đủ một ngàn bản.

“Mẫu hậu rõ ràng nói để ta chép một trăm lần, đâu có nói một ngàn lần hồi nào?” Dung Vũ Ca đề cao âm lượng. Không đợi như vậy được, người ta tuy rằng không chép đủ một trăm lần nhưng cũng chép đến bảy mươi lần rồi, hiện tại tay vẫn còn rất đau nè!

“Hoàng hậu nương nương cùng thái tử phi nói như thế nào nô tỳ không biết, nô tỳ chỉ biết hoàng hậu nương nương có lệnh là một ngàn bản.” Tĩnh Doanh như trước mặt không chút biểu tình, chỉ là thân thủ nhanh nhẹn ngăn cản Dung Vũ Ca đang muốn lao tới.

Dung Vũ Ca mặt xụ xuống, Tĩnh Doanh không bao giờ nói dối, rõ ràng là mẫu hậu cố ý. Nàng nói với mình là một trăm bản vậy mà lại bảo Tĩnh Doanh là một ngàn bản, chờ ngày mai mình chép chừng một ngàn bản, nàng sẽ lại bảo Tĩnh Doanh một vạn bản, cái này rõ ràng là không muốn gặp mình mà.

Thật không cam tâm, Dung Vũ Ca muốn khóc. Dung Vũ Ca trăm ngàn vạn lần không ngờ mẫu hậu đại nhân kính yêu, khả ái, đoan trang, hiền lành, thục đức mà mình thân ái thế kia cũng dám chơi chiêu xấu như thế!? Đây rõ ràng là chiêu độc quyền của mình mà, sao mẫu hậu cũng học xấu theo như thế? Hic

Mình gắt gao chơi xấu thái tử biểu đệ, giờ mẫu hậu lại gắt gao chơi xấu mình, đây chẳng lẽ là báo ứng sao? Dung Vũ Ca có loại cảm giác khóc không ra nước mắt.

“Tĩnh Doanh, ngươi để cho ta vào đi, người ta nhớ mẫu hậu muốn chết, mẫu hậu nhất định cũng muốn ta mà, nhất định là thế. Tĩnh Doanh, chúng ta giao tình tốt như vậy……” Dung Vũ Ca lắc lắc ống tay áo Tĩnh Doanh. Tĩnh Doanh thoạt nhìn không phải người sẽ nhận lời cầu xin của người khác, thật ghét nhất kẻ nào không hiểu chuyện như thế.

Tĩnh Doanh không khách khí giật lại tay áo, từ trước đến giờ không ưa loại người như vậy, lại còn luôn “tự sướng” quá mức.

“Không được, đủ một ngàn bản hãy đến!” Tĩnh Doanh kiên định chấp hành mệnh lệnh của hoàng hậu nương nương.

Khuôn mặt xinh đẹp của Dung Vũ Ca hoàn toàn suy sụp, như oan hồn ai oán nhìn chằm chằm Tĩnh Doanh. Tĩnh Doanh quay đầu không nhìn Dung Vũ Ca, không có cách nào khác, oán khí quá mãnh liệt a.

“Ngươi nói cho mẫu hậu, nàng không cho ta gặp, ta sẽ ở lại nơi này không đi !” Dung Vũ Ca vô kế khả thi, chỉ còn có thể mặt dày mà ở lại. Một ngàn bản ước chừng phải chép mất vài ngày, chỉ nghĩ đến chuyện vài ngày không nhìn được Vệ Minh Khê, tâm nàng sẽ tựa như bị sâu cắn, rất rất đau.

-----------------------------------------

“Hoàng hậu nương nương, thái tử phi ở bên ngoài không chịu đi.” Thước Nhi đi vào nói với Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê đứng dậy, nàng như thế nào lại quên mất bản tính của Dung Vũ Ca, chưa tới phút cuối chưa chịu thôi.

“Không cần để ý đến nàng.” Vệ Minh Khê lãnh đạm nói, bình thường đúng là rất dung túng nàng .

“Thái tử phi, mau trở về đi, ngoài điện thật sự rất lạnh.” Thước Nhi cười nói, lần đầu tiên thấy thái tử phi rơi vào khốn cảnh như thế, vì sao lại cảm thấy tốt đến vậy? Thước Nhi vui sướng khi người khác gặp họa thầm nghĩ.

“Ngươi đi vào nói cho nàng biết nếu nàng tiếp tục để ta đứng đây hứng gió, đêm nay về Đông cung ta sẽ bắt nhi tử bảo bối của nàng quỳ trên bàn!” Dung Vũ Ca không tin Vệ Minh Khê nghe xong câu này còn không có phản ứng gì.

Thước Nhi kinh ngạc nhìn thái tử phi, thái tử phi thế nào lại dám bắt thái tử thiện lương quỳ trên bàn. Thước Nhi có thể tưởng tượng ra hoàng hậu nương nương sẽ tức giận đến cỡ nào, Thước Nhi liền chạy nhanh vào bẩm báo.

Quả nhiên Vệ Minh Khê vừa nghe xong mặt khẽ giật. Dung Vũ Ca được lắm, dám khi dễ Hiên nhi của mình: “Để cho nàng vào đi.”

Vệ Minh Khê đang ngồi vẽ, đây là lần đầu tiên sau những ngày Dung Vũ Ca thỉnh an nhìn thấy Vệ Minh Khê vẽ. Thật sự là ngạc nhiên, tuy rằng biết Vệ Minh Khê mọi thứ đều tinh thông nhưng lại cực ít khi thấy nàng vẽ. Thân mình Vệ Minh Khê tựa như một bức họa, tú nhã tinh lệ cực kỳ, Dung Vũ Ca nhìn đến mê mẩn.

“Ngươi có biết phu quân ngươi là thái tử đương triều không?” Vệ Minh Khê hỏi, Dung Vũ Ca thật sự rất vô pháp vô thiên .

“Biết chứ, ta lại càng biết mẫu hậu là hoàng hậu đương triều!” Dung Vũ Ca xem thường nói. Thái tử thì sao, hoàng đế thì sao, nàng chỉ cần hoàng hậu.

“Dung Vũ Ca, ngươi nếu đã gả cho Hiên nhi, nên đối tốt với hắn, coi hắn là trời, lấy hắn làm trụ cột.” Vệ Minh Khê lạnh lùng nói.

“Mẫu hậu, ta làm không được. Ta có thể coi hắn là biểu đệ, chỉ điểm hắn việc triều chính, nhưng hắn thông minh không bằng ta, gan dạ sáng suốt không bằng ta, kiến thức cũng không như ta, để ta coi hắn là trời có phần khó khăn.” Dung Vũ Ca thẳng thắn nói.

Vệ Minh Khê mặt trầm xuống, nhưng cũng không thể đáp lời. Dung Vũ Ca tựa như một con ngựa hoang, không thể tùy ý áp đặt nàng lại càng không thể dùng quyền lực mà áp đảo, trong lòng nàng căn bản sẽ không tin phục.

“Vậy ngươi vì sao lại gả cho hắn?” Vệ Minh Khê tức giận hỏi.

“Không phải chính mẫu hậu để ta gả cho hắn sao?” Dung Vũ Ca trợn mi hồi đáp. Thái độ ngạo mạn bất tuân y như lúc Vệ Minh Khê hỏi nàng làm thái tử phi hay quý phi.

“Bản cung không có bức ngươi!” Vệ Minh Khê nhớ rõ Dung Vũ Ca hoàn toàn có thể lựa chọn con đường mình muốn.

“Không có sao? Ngươi thật không biết sao? Ngươi từng giờ từng khắc đều đang ép ta, cho dù có biết, ngươi cũng sẽ làm bộ như không biết.” Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, mắt có chút hồng, nhưng biểu tình lại dị thường nghiêm túc.

“Ngươi nói bậy bạ gì đó?” Vệ Minh Khê không dám nhìn thẳng vào mắt Dung Vũ Ca, cảm thấy hàm chứa rất nhiều cảm xúc bên trong, hơn nữa tựa hồ đều hướng về mình.

Dung Vũ Ca tới gần Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê lại không tự chủ được lui lại từng bước, nhưng Dung Vũ Ca vẫn tiếp tục tiến tới.

“Vệ Minh Khê, ngươi đã biết phải không? Ít nhất từ ngày hôm qua đã bắt đầu biết có phải hay không?” Dung Vũ Ca khí thế thật bức người, làm cho Vệ Minh Khê vô cùng bối rối.

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì!” Vệ Minh Khê cố trấn định, lãnh đạm nói.

Dung Vũ Ca thực rất chán ghét mỗi khi Vệ Minh Khê tỏ ra lãnh đạm như thế. “Không biết sao?” Thanh âm Dung Vũ Ca rất nhẹ, cũng rất ôn nhu, tựa như thì thầm bên tai nhưng lại làm cho Vệ Minh Khê có loại cảm giác lông tơ dựng đứng hết lên.

Dung Vũ Ca từng bước ép sát làm cho Vệ Minh Khê cũng từng bước một lùi lại, đến lúc chạm vào cây cột hồng điêu nạm rồng phía sau thì cũng không còn đường lui nữa. Dung Vũ Ca đặt hai tay để lên cây cột, đem Vệ Minh Khê bao bọc ở bên trong, hô hấp có chút dồn dập phả lên gương mặt Vệ Minh Khê, không đợi Vệ Minh Khê phản ứng Dung Vũ Ca đã cúi đầu cường hôn Vệ Minh Khê. Giờ phút này nàng cái gì cũng không cần biết nữa, nàng chỉ biết hiện tại chuyện này là chuyện nàng muốn làm nhất, muốn đến mức khiến nàng sắp phát điên rồi. Đôi môi như cánh hoa sen mang hương thơm vô cùng mềm mại, hết thảy đều đẹp như nàng từng mơ tưởng, không, thậm chí còn tươi đẹp hơn……

Vệ Minh Khê mở to hai mắt, không thể tin nhìn dung nhan tuyệt thế của Dung Vũ Ca phóng đại đang ở cự li rất gần mình. Hoảng sợ đến cực điểm, Dung Vũ Ca sao lại dám cường hôn mình, nàng là con dâu của mình, lại còn là nữ nhân, sao nàng có thể làm việc nghịch luân như vậy? Vệ Minh Khê cảm thấy cực kỳ giận dữ, nữ nhân này quá vô pháp vô thiên rồi, vui đùa gì cũng đều phải có chừng có mực. Vệ Minh Khê muốn tránh khỏi vòng giam cầm của Dung Vũ Ca, nhưng vô luận nàng dùng sức như thế nào cũng không thoát ra được, Vệ Minh Khê tức khí quẫn bách vung tay tát một cái, tiếng vang to đến nỗi vẫn như còn quanh quẩn trong đại điện.

Dung Vũ Ca không thể tin nhìn Vệ Minh Khê. Từ nhỏ đến lớn, có ai không đối xử với mình như châu báu, người chung quanh một lời nói nặng cũng không dám nói một tiếng, huống chi bị kẻ khác cho một cái bạt tai. Nếu đổi lại là người khác, Dung Vũ Ca nhất định sẽ làm hắn muốn sống không được muốn chết không xong, nhưng đối với Vệ Minh Khê, không thể làm gì, thậm chí không thể sinh ra chút tức giận, chỉ là cảm thấy rất ủy khuất, đau đớn, đau đến rát bỏng, đau đến quặn lòng. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê, nước mắt nhanh chóng chảy xuống.

Vệ Minh Khê cũng có chút ngây ngốc chết lặng, từ nhỏ đến lớn nàng luôn đoan trang văn tĩnh, không ngờ bây giờ lại đánh người, hơn nữa còn nặng tay như vậy. Nhìn khuôn mặt kiều diễm của Dung Vũ Ca vẫn in hằn năm dấu vân tay, còn có biểu tình đầy ủy khuất kia đang nhìn mình, Vệ Minh Khê cũng sinh ra một chút áy náy.. Nhưng vừa nghĩ đến hành động nghịch luân vừa rồi của Dung Vũ Ca liền cảm thấy rất xứng đáng.

“Ngươi quá càn rỡ ……” Vệ Minh Khê nói một câu vừa giống như khiển trách, vừa giống như giải thích.

“Người ta chẳng qua quá yêu ngươi mà thôi.” Dung Vũ Ca ủy khuất vô cùng.

“Ngươi là thái tử phi, bản cung là hoàng hậu!” Cứ nghĩ chỉ là suy đoán mong manh vậy mà lại biến thành sự thật, Vệ Minh Khê đột nhiên có cảm giác hoa mắt chóng mặt. Chẳng lẽ Dung Vũ Ca không biết loại ái mộ này quả thực quá hoang đường sao? Vì cái gì Dung Vũ Ca có thể dễ dàng nói ra những câu đại nghịch bất đạo như vậy.

“Người ta làm thái tử phi cũng chỉ vì muốn tiếp cận ngươi mà thôi.” Mỗi một câu nói của Dung Vũ Ca lại khiến thân thể Vệ Minh Khê mềm đi một phần, vậy nàng coi Hiên nhi là gì?

“Đủ rồi, ta tuyệt đối sẽ không chấp nhận ngươi, ngươi an phận làm thái tử phi đi, bằng không……” Vệ Minh Khê rơi vào đường cùng, lần đầu tiên Vệ Minh Khê có loại cảm giác hoang mang vô chủ.

“Bằng không thế nào, nói cho hoàng đế phu quân cùng nhi tử bảo bối của người biết thái tử phi yêu hoàng hậu, hay là nói cho bách tính thiên hạ biết? Ta không ngại hướng người trong thiên hạ tuyên thệ ta yêu mẫu hậu, ta chỉ sợ mẫu hậu da mặt mỏng, sẽ thẹn thùng mà thôi……” Dung Vũ Ca cười nói, cảm giác có thể đem tình yêu trong lòng quang minh chính đại nói ra thật sự rất tốt a, thư sướng nói không nên lời. Cho dù vừa bị ăn một cái tát nhưng ngoài một bàn tay còn được một cái hôn, cũng coi như hoà, Dung Vũ Ca hồi tưởng lại cảm giác say tình vừa rồi, gương mặt hiện lên nét cười ngây ngốc.

Vệ Minh Khê nghe vậy tức giận vô cùng, tay đánh Dung Vũ Ca vẫn còn chút đau, sao lại có nữ nhân không biết xấu hổ như Dung Vũ Ca vậy?

“Chỉ nhi, Chỉ nhi của ta……” đôi môi của Dung Vũ Ca tiến tới gần thì thầm vào tai Vệ Minh Khê, ngữ khí vô cùng thân thiết như thể Vệ Minh Khê cùng mình thân cận là chuyện rất bình thường. Toàn bộ trọng lượng cơ thể Dung Vũ Ca đè lên người Vệ Minh Khê, lần này ngay cả tay Vệ Minh Khê cũng bị chặn lại, Dung Vũ Ca vẫn rất sợ bị tát lần nữa, ép tới mức Vệ Minh Khê không thể nhúc nhích.

“Chỉ nhi” Vệ Minh Khê lại vô cùng sửng sốt. Đó chính là nhủ danh của mình, ý là hương thảo, tượng trưng cho phẩm chất vô cùng cao khiết. Việc vô cùng thân thiết duy nhất mà phụ thân làm cho mình chính là thay mình đặt một cái nhủ danh vô cùng thân mật, chỉ là sau khi xuất giá liền rất ít người gọi, dù là phu quân của nàng cũng không biết. Vệ Minh Khê rất nhanh lấy lại tinh thần, Dung Vũ Ca thật sự càn rỡ tới cực điểm, sau này còn có thể đem ngôi vị hoàng hậu của mình đặt vào đâu đây? Gương mặt Vệ Minh Khê thoáng chốc chùng xuống.

“Dung Vũ Ca, buông ta ra!” Thanh âm Vệ Minh Khê lạnh đến nỗi làm cho tâm Dung Vũ Ca cũng phát run. Mẫu hậu lại tức giận, người bình thường khi tức giận có thể phân làm hai loại, một loại là bị chọc giận thành phản xạ có điều kiện, tới cũng nhanh đi cũng mau, một loại khác chính là loại hiện tại này, bình thường loại này là dùng lạnh lùng để giải quyết, tức giận rồi bỏ mặc ngươi, bỏ mặc đến mức ngươi sắp hỏng mất mới thôi.

Dung Vũ Ca không tình nguyện buông Vệ Minh Khê ra, mẫu hậu thật là bá đạo lạnh lùng mà, ngày sau mình có lẽ sẽ là thê tử kiêm nô tỳ mất. Dung Vũ Ca ý thức giác ngộ rất cao, đáng tiếc trước mắt Vệ Minh Khê vẫn là mẫu hậu của nàng, cũng không phải nữ nhân của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.