Cung Khuynh

Chương 41: Kế hoạch của Dung Vũ Ca



Ở trong mắt người thường, mặc dù hành động này cũng có thể xem như thân mật nhưng cũng không thể tính là quá mức, chỉ có kẻ có tật giật mình mới quá để ý, tựa như Vệ Minh Khê lúc này, chỉ thế thôi mà đã vô cùng bất mãn cử chỉ của Dung Vũ Ca vậy.

“Dung Vũ Ca, nếu đã vào Đại quốc tự thì nên buông bỏ vẻ thái tử phi tôn quý của ngươi, trải nghiệm một chút cảm giác chúng sinh bình đẳng, thu hồi tính tình đại tiểu thư không hề biết chút khổ ải nhân gian nào của ngươi lại!”

Vệ Minh Khê nghiêm khắc nói làm cho tay cầm đũa của Dung Vũ Ca chợt khựng lại lưng chừng giữa không trung, Dung Vũ Ca cảm giác lòng mình chợt đau. Thì ra nàng vẫn có thể dễ dàng vì một câu nói của Vệ Minh Khê mà thương tâm, Vệ Minh Khê chưa bao giờ chấp nhận tâm ý của mình, nhưng chính mình vẫn luôn theo đối xử thật tốt với nàng!

Mọi người giương mắt nhìn nhau, hoàng hậu nương nương luôn đối với mọi người ôn hòa tử tế sao đối với thái tử phi lại nghiêm khắc đến vậy, ai nấy đều cực kì kinh ngạc, nhất thời tràng điện phi thường yên tĩnh.

“Thật có lỗi đã quấy rầy mọi người dùng cơm, mọi người cứ tiếp tục đi.” Vệ Minh Khê chuyển hướng xin lỗi phương trượng, trong lòng phương trượng lại dâng lên một ít kính nể đối với Vệ Minh Khê, quốc gia có một hoàng hậu am hiểu lễ nghĩa như thế, âu cũng là có phúc.

Ánh mắt Dung Vũ Ca đột nhiên ảm đạm hẳn, đầy ủ rũ làm cho ai nấy nhìn đều thấy đau lòng. Hoàng hậu đối xử với thái tử phi cũng quá nghiêm khắc rồi, dù sao không phải ai cũng đều có thể thanh tâm quả dục giống như hoàng hậu.

“Đem chỗ đồ ăn này xuống đi, mang một phần giống mẫu hậu lại đây.” Dung Vũ Ca kêu người thay đổi lại món ăn, chỉ hơi khó ăn mà thôi, cố nuốt cũng trôi qua, chuyện nhỏ như vậy mà để cho mẫu hậu xem thường thì thật không đáng.

“Nếu đã làm mang ra đây thì đừng để lãng phí .” Thanh âm Vệ Minh Khê đột ngột truyền tới, tinh thần Dung Vũ Ca lại lập tức phấn chấn, nàng ngẩng đầu nhìn Vệ Minh Khê, nhưng Vệ Minh Khê ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, phi thường lãnh đạm. Tâm tình Dung Vũ Ca lại hụt hẫng thêm lần nữa, chỉ biết vùi đầu ngoan ngoãn ăn cơm.

“Phương trượng, vì không muốn phá vỡ trật tự vốn có của Đại quốc tự, bản cung cùng thái tử phi ngày sau sẽ sinh hoạt ngay tại biệt viện, sẽ không ra chính viện nữa. Phương trượng cũng không cần đặc biệt đến chiêu đãi bản cung, hết thảy cứ theo lẽ thường, tuân theo thời gian biểu ở Đại quốc tự là được rồi. Chỉ cần an bài một người tới đến đưa cơm thôi, xưa nay bản cung thích thanh tĩnh, không muốn có người quấy rầy, ý phương trượng như thế nào?” Vệ Minh Khê hỏi, muốn Dung Vũ Ca không gây phiền toái gì ở Đại quốc tự, vậy thì chỉ có thể đem Dung Vũ Ca hạn chế trong biệt viện mà thôi.

“Nếu nương nương thích thanh tĩnh, vậy thì cứ như vậy đi! Người trong Đại quốc tự không được phép thì không thể tiến vào biệt viện!” Phương trượng nhanh chóng hạ lệnh cấm, không cho chúng tăng xuất nhập biệt viện. Chỉ thế này phương trượng mới có chút an tâm, thái tử phi không đi lung tung là tốt rồi, hoàng hậu nương nương thật sự là người hiểu nhân tâm.

Dung Vũ Ca nghe đến đó tâm tình tốt hẳn lên, cuộc sống chỉ có mình cùng mẫu hậu, chỉ suy nghĩ thoáng qua đã cảm thấy vô cùng tốt đẹp, lòng Dung Vũ Ca vạn phần khao khát.

Giờ cơm rất nhanh cũng trôi qua, Dung Vũ Ca theo sát phía sau Vệ Minh Khê đi biệt viện, cái gọi là biệt viện thật đúng nghĩa của nó, cô lập như vậy, nếu có làm chuyện gì chắc cũng không ai biết, phải không nhỉ? Dung Vũ Ca cảm thấy ý tưởng đến Đại quốc tự thật quá tuyệt, thiên thời địa lợi đều có, trong lòng Dung Vũ Ca vui vẻ đến mức muốn ca hát một phen, đáng tiếc cho Dung Vũ Ca đã tưởng tượng sự việc quá mức tốt đẹp rồi.

---------------------------

Từ sau bữa cơm hôm đó, Vệ Minh Khê đều đeo bộ mặt lạnh như băng, cũng không thèm để ý đến Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca bị phớt lờ thật sự rất ủy khuất. Mẫu hậu từ hôm đó đến giờ một câu cũng chưa thèm nói với mình, lại còn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn mình, lúc mình động tay động chân với nàng, nàng cũng không tức giận đến vậy, rốt cuộc nàng đang tức giận cái gì?

“Vệ Minh Khê, rốt cuộc ngươi đang giận dỗi cái gì?” Dung Vũ Ca rốt cục không nhịn được hỏi Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê vẫn lạnh lùng liếc Dung Vũ Ca một cái, tay cầm một quyển kinh Phật, không thèm nhìn lại Dung Vũ Ca, coi Dung Vũ Ca như không khí.

“Vệ Minh Khê!” Dung Vũ Ca tức giận giằng lấy quyển kinh Phật trong tay Vệ Minh Khê, buộc Vệ Minh Khê phải nhìn thẳng vào mình, nàng chán ghét cảm giác bị Vệ Minh Khê không thèm đoái hoài đến, phi thường chán ghét!

“Làm càn!” Vệ Minh Khê quát Dung Vũ Ca, thể hiện đầy đủ tư thái của một hoàng hậu, sau đó thong dong từ tay Dung Vũ Ca giật lại quyển kinh Phật.

“Vệ Minh Khê, có cái gì bất mãn thì ngươi cứ nói thẳng ra, ta ghét nhất bị ngươi phớt lờ như vậy, ngươi cũng biết rõ ngươi như vậy chính là làm khó ta mà!” Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê quát, khoé mắt đã có chút hồng.

“Đúng! Bản cung chính là bất mãn ngươi, biết rõ đây là nơi thanh tu, ăn mặc trang điểm xinh đẹp như thế đã không được rồi, lại còn tại đại sảnh đông người hành động như vậy, ngươi có thể sống không kiêng nể gì, nhưng đâu có nghĩa bản cung cũng giống ngươi sống không thèm để ý đến cái gì, lúc trước, bản cung đã dễ dàng tha thứ tất cả cho ngươi, ngươi lại còn muốn đem thứ tình cảm không quang minh kia ra công bố cho cả thiên hạ sao?
Ngươi cảm thấy liều lĩnh như vậy sẽ có hậu quả tốt lắm sao? Ngươi đừng đem tình cảm của mình áp đặt lên người ta, ta không thể đâu……”

Vệ Minh Khê nói đến lúc sau thì có chút kích động, hướng Dung Vũ Ca quát, có lẽ là tức giận với chính bản thân mình thì đúng hơn!

“Không thể sao? Vệ Minh Khê, ngươi cũng thật tàn nhẫn, mọi việc ta làm, hết thảy đều không có ý nghĩa sao?” Dung Vũ Ca khoé mắt đỏ bừng nhìn Vệ Minh Khê, dễ dàng nhìn ra được là nàng đang rất cố gắng kìm nén nước mắt không cho rơi xuống.

Vệ Minh Khê nhìn đôi mắt đỏ bừng của Dung Vũ Ca, đây là lần đầu tiên mình giận dữ với ai đó đến mức như thế, giờ phút này Vệ Minh Khê đột nhiên chạm đến một mặt tối xa lạ của bản thân.

Chính nàng đã đem tay mình ấp ủ sưởi ấm khi mùa đông lạnh giá, chính nàng đã hoạ bức chân dung thể hiện rõ thần thái của mình nhất, cũng chính nàng tuy có vẻ lỗ mãng nhưng tâm tư so với bất kì ai đều sâu xa hơn hết, lại càng hiểu rõ tâm sự trong lòng mình, và cũng chính nàng đã nói hết thảy tội nghiệt nàng đều thay mình gánh vác……

Không! Vệ Minh Khê thực hy vọng hết thảy việc Dung Vũ Ca làm đều không có ý nghĩa, nhưng thực tế mỗi một sự kiện nàng làm đều xúc động tâm can mình, cho nên mình mới vì vậy mà cảm thấy sợ hãi cùng khủng hoảng như thế. Nàng không muốn Dung Vũ Ca tiếp tục làm như thế, nàng sợ tâm mình bị Dung Vũ Ca làm cho trở nên mềm yếu, nếu thế sẽ không thể khống chế được nữa, loại cảm giác này cũng tựa như ngạt thở khi sắp chết đuối, thực sự sắp đem nàng bức đến phát điên rồi.

“Dung Vũ Ca, không nên ép ta, ta sợ thứ tình cảm như vậy, đừng ép ta nữa!” Vệ Minh Khê khẩn thiết nhìn Dung Vũ Ca, thân thể khắc chế không được cứ run rẩy, nàng không muốn đối mặt với Dung Vũ Ca, mỗi một khắc đều cảm thấy rất mệt mỏi.

Nàng sợ hãi, thực sự sợ hãi, Dung Vũ Ca cũng cảm giác được. Dung Vũ Ca đã nghĩ nếu mình có thể dũng cảm gấp hai lần người khác, là có thể đem Vệ Minh Khê vốn luôn không dám đối mặt đoạt trở về, nhưng nàng đã sai rồi. Vệ Minh Khê luôn luôn không đủ lòng dũng cảm, quá mức tự hạn chế bản thân cùng quá mức tự trói buộc, tình cảm này muốn nàng chấp nhận thực quá khó khăn.

Một người cố gắng, đó là đơn phương yêu mến, hai người mới là tình yêu, đơn phương yêu mến đã lâu như vậy, chẳng lẽ vẫn chỉ có thể là đơn phương yêu mến mãi sao?

-----------------------------

Dung Vũ Ca không cam lòng, nàng mở toang cửa sổ, đứng ở đó nhìn Vệ Minh Khê đang đứng dưới tán cây bồ đề, nhìn bóng dáng Vệ Minh Khê thanh thoát nhưng lạnh lùng, không thể tưởng vì một chút hình bóng này lại có thể khiến mình sợ hãi đến như vậy. Là sợ hãi không được đáp lại, kỳ thật Dung Vũ Ca không phải không sợ trời không sợ đất, nàng thực sự cũng rất nhát gan, Vệ Minh Khê nhất định chưa bao giờ biết.

Mình nhất định sẽ có biện pháp, mình đã cố gắng đến như vậy, nhất định có thể còn có biện pháp nào đó, mình sẽ tìm được biện pháp giải trừ trói buộc trong lòng mẫu hậu, Dung Vũ Ca tự nói với mình, Dung Vũ Ca sẽ không vì Vệ Minh Khê sợ hãi mà bỏ qua Vệ Minh Khê. Vệ Minh Khê, không phải ta đang ép ngươi, mà chính là ngươi đang ép ta, ngươi đã khiến ta yêu ngươi đến không lối thoát, lẽ ra ngay từ đầu đã không nên yêu thương ngươi, nhưng nếu đã yêu, vậy ta không thể để ngươi thoát khỏi ta.

Vệ Minh Khê đứng dưới gốc cây bồ đề ngẫm nghĩ, vì cái gì mà mình vẫn không thể khiến tâm tĩnh như trước? Nhắm mắt lại, hiện lên trong tâm trí đều là hình ảnh Dung Vũ Ca vì cố nén khóc mà đôi mắt đỏ bừng, trong lòng khẽ đau đớn. Nếu như tâm có thể cứng rắn hơn, có lẽ đã tốt hơn rồi, không thể để Dung Vũ Ca cùng mình càng lún càng sâu nữa, mình nhất định phải tiếp tục lạnh lùng với Dung Vũ Ca.

Vệ Minh Khê đứng dưới tàng cây ấy bao lâu, Dung Vũ Ca ở trong phòng từ cửa sổ nhìn Vệ Minh Khê bấy lâu, cùng nhau trải qua một đêm dài không ngủ. Tĩnh Doanh đứng ở góc kia, nhìn Vệ Minh Khê, rồi lại nhìn sang Dung Vũ Ca, đột nhiên cảm thấy tịch mịch, chỉ biết thở dài.

Đến cuối cùng rốt cuộc Dung Vũ Ca cũng thông suốt, nhìn Vệ Minh Khê đứng ở kia, khoé miệng nhếch lên nụ cười ý vị thâm trường, thành sự tại nhân, quả nhiên vẫn có biện pháp. Điều Vệ Minh Khê để ý nhất là luân lý, là thế tục, hoàng cung chính là cái lồng giam cầm Vệ Minh Khê, Đại quốc tự giới luật sâm nghiêm này cũng thế, Vệ Minh Khê ở địa phương này sẽ vĩnh viễn không bộc lộ được bản tâm của mình, nếu như đi đến một địa phương không ai nhận thức được Vệ Minh Khê, có lẽ có thể khai mở được tâm tư thật sự của nàng……

Trong lòng Dung Vũ Ca lại nổi lên một kế hoạch khác, kế hoạch này cần có Tĩnh Doanh tham dự.

--------------------------

“Mẫu hậu, ta đã nghĩ suốt một đêm, nếu mẫu hậu thật sự sợ hãi, nhi thần sẽ không bức mẫu hậu nữa.” Từ sáng sớm Dung Vũ Ca đã đến phòng Vệ Minh Khê.

Sau khi Vệ Minh Khê vào Đại quốc tự, trang phục đều rất đơn giản, một thân tố sắc đạm bạc, không mang thêm trang sức gì ngoài một cây trâm cài tóc. Mà lúc này đây Vệ Minh Khê đang ngồi trước gương để Tĩnh Doanh chải tóc cho nàng, ba ngàn thanh ti (sợi tóc) buông xuống, thanh nhã nói không nên lời, như dòng nước trong sâu thẳm, vẫn luôn lắng đọng trong đáy lòng Dung Vũ Ca.

“Tĩnh Doanh, ngươi ra ngoài trước đi.” Vệ Minh Khê để Tĩnh Doanh lui xuống, chỉ cần còn có một người ở lại, dù là tâm phúc như Tĩnh Doanh thì vẫn cảm thấy có chút mất tự nhiên khi nàng cùng Dung Vũ Ca nói chuyện này.

“Mẫu hậu, đây là trà nhi thần pha, sau khi uống rồi, nhi thần sẽ an phận làm con dâu tốt của mẫu hậu.” Dung Vũ Ca cúi đầu nói.

Vệ Minh Khê có chút bất ngờ nhìn Dung Vũ Ca, nàng không nghĩ Dung Vũ Ca lại dễ dàng thỏa hiệp như thế. Đây rõ ràng là chuyện mình chờ đợi đã lâu, nhưng vì sao trong lòng tựa hồ không chút nào vui sướng?

“Thật sao?” Vệ Minh Khê nhẹ nhàng hỏi một câu.

“Vâng, chỉ cần là điều mẫu hậu hy vọng, nhi thần đều theo ý mẫu hậu mà làm.” Dung Vũ Ca nói được như thế thật sự đã vô cùng cố gắng, chịu ủy khuất vì lợi ích toàn cục, khiến cho Vệ Minh Khê nghe thấy có chút ngây ngẩn cả người. Dung Vũ Ca lấy đại cục làm trọng làm cho Vệ Minh Khê cảm thấy xa lạ, nhưng kết quả như vậy vốn là điều mà nàng hy vọng .

“Rất tốt!” Vệ Minh Khê tiếp nhận chén trà trong tay Dung Vũ Ca, mới phát hiện Dung Vũ Ca nắm chén trà rất chặt. Thật sự trong lòng Dung Vũ Ca cảm thấy rất khó chịu, Vệ Minh Khê dễ dàng muốn phân rõ giới hạn với mình như vậy, dù một chút lưu luyến cũng không có.

Vệ Minh Khê uống xong chén trà, cảm giác tâm tình của mình khẽ khó chịu, còn có chút đau, nhưng vẫn có thể chịu được. Rồi từ từ trong đầu có chút choáng váng, vì cái gì Dung Vũ Ca đang cười, lại còn cười rạng rỡ đến vậy, làm cho mình thấy bất an… Rồi cứ như thế Vệ Minh Khê từ từ chìm sâu vào giấc ngủ, không còn biết gì nữa…..

“Ngươi cho hoàng hậu nương nương uống cái gì?” Tĩnh Doanh tiến vào, chất vấn Dung Vũ Ca.

“Chỉ là một ít mê dược mà thôi, trong thiên hạ này, nàng là bảo bối của ta, ngươi sợ ta làm gì kia chứ?” Dung Vũ Ca cẩn thận ôm lấy Vệ Minh Khê, nhíu mày hỏi Tĩnh Doanh.

Dung Vũ Ca nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Vệ Minh Khê, mẫu hậu, hảo hảo ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ không còn ở nơi chùa chiền chết tiệt này nữa.

“Ngươi muốn làm gì?” Tĩnh Doanh nhìn bộ dáng Dung Vũ Ca si mê ngắm nhìn nương nương, ngẫm lại cũng có chút đạo lý, chỉ là nàng không hiểu vì sao phải hạ mê dược nương nương.

“Ta muốn mang mẫu hậu đi Giang Nam, ta muốn mang nàng đi du sơn ngoạn thủy, hẳn là cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng đi Giang Nam. Từ nhỏ nàng đã là người bị trói buộc, ta muốn mang nàng đi địa phương mà ở đó không ai nhận ra nàng, ta muốn làm cho Vệ Minh Khê trở về là Vệ Minh Khê chân chính. Tĩnh Doanh, để ta mang nàng đi, được không?” Dung Vũ Ca nhìn Tĩnh Doanh cầu xin, Tĩnh Doanh thấy được vẻ khẩn cầu của Dung Vũ Ca, cũng có chút động lòng.

“Khi nào thì trở về?” Tĩnh Doanh hỏi, xem như là cho phép Dung Vũ Ca, có lẽ Dung Vũ Ca đúng, nương nương cần nghỉ ngơi một chút. Chỉ là Tĩnh Doanh biết mình gánh vác trọng trách rất lớn, rất mạo hiểm, có lẽ sau khi nương nương trở về sẽ không cần dạng nô tì thất trách như thế này nữa.

“Ta muốn vĩnh viễn mang nàng đi, nhưng ngươi cũng biết nếu nàng chân chính muốn trở về, ta cũng lưu không được nàng.” Dung Vũ Ca nở nụ cười, nàng thật sự đã thiếu Tĩnh Doanh một đại ân tình.

Nương nương quả thật không phải người Dung Vũ Ca có thể tùy ý lưu giữ được, lúc này Tĩnh Doanh mới để nàng đi. Dung Vũ Ca chỉ còn biết hướng Tĩnh Doanh nở nụ cười biết ơn, còn Tĩnh Doanh vẫn như trước không chút biểu tình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.