Cung Khuynh

Chương 49: Hoàng thiên không phụ khổ nhân tâm*



*Trời xanh không phụ người có lòng

Vệ Minh Khê nhớ lại, tựa hồ đúng là trước đây ở trước mặt mình Dung Vũ Ca đều có vẻ nhu thuận. Trước kia Vệ Minh Khê quả chưa bao giờ nghĩ tới, hiện tại nghĩ kỹ lại, lúc ấy Dung Vũ Ca tỏ vẻ ngoan ngoãn quả thật có vài phần tâm ý bên trong.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca nhìn đau thương như vậy làm cho người ta phải đau lòng. Người con gái luôn thích vui cười, phong hoa tuyệt đại ấy, nữ tử luôn luôn tràn ngập thanh xuân mà càn rỡ, hơn nữa còn có bao nhiêu nét dụ hoặc mê người, vậy mà con người tuyệt thế vô song ấy lại đối với mình tình ý chấp mê bất ngộ. Nàng là thê tử của Hiên nhi, còn là con dâu mình, cho nên mình càng không thể động tâm, ngàn vạn lần không thể, dù có động tâm đi chăng nữa cũng chỉ có thể chất chứa trong lòng, nhất định phải tỏ ra không thèm để ý.

Vệ Minh Khê xoay người rời đi, vẫn không một tiếng động, quyết tâm cự tuyệt Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca nhìn bóng dáng Vệ Minh Khê quay đi, nàng cắn chặt môi dưới, ánh mắt đỏ bừng, phải khắc chế hồi lâu mới không để nước mắt chảy xuống.

Vệ Minh Khê, ngươi nghĩ rằng ta bị ngươi đối xử như vậy thì sẽ buông ngươi ra sao? Vậy thì ngươi lầm rồi! Dù sao từ nhỏ đến lớn cũng đã không ít lần ngươi làm cho ta khổ sở.

Ở Kim Lăng ngây người ba ngày, cuối cùng Vệ Minh Khê quyết định tiếp tục Nam hạ. Đi sớm về sớm, cũng tránh cho mình cùng Dung Vũ Ca tiếp tục một mình chung đụng. Ở cùng Dung Vũ Ca bên cạnh, dù chỉ một khắc thời gian cũng làm cho Vệ Minh Khê cảm giác hít thở không thông. Nếu cứ tiếp tục như thế, Vệ Minh Khê cũng không tin tưởng mình còn có thể đem Dung Vũ Ca đẩy ra được không nữa.

-------------------------------------

“Vệ công tử, các ngươi muốn thuê thuyền sao? Các ngươi định đi đâu?” Tình cờ Giang Ngưng Nguyệt cùng Vệ Minh Khê và Dung Vũ Ca không hẹn mà gặp bên bờ sông.

“Chúng ta chuẩn bị đi Tụ hiền các.” Vệ Minh Khê thản nhiên hồi đáp. Dung Vũ Ca đứng bên người Vệ Minh Khê nhìn thấy Giang Ngưng Nguyệt, mày liền nhíu lại. Sao lại còn gặp nữ nhân này?

“Trùng hợp như vậy sao? Chúng ta vừa lúc cũng Nam hạ, nếu không chê thì ta cũng không ngại chung một đường, trên đường cũng có người chiếu cố.” Giang Ngưng Nguyệt lập tức mời Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca đồng hành.

“Vậy Vệ Chỉ đa tạ Giang tiểu thư.” Vệ Minh Khê đáp ứng lời Giang Ngưng Nguyệt. Dù sao nàng cùng Dung Vũ Ca rốt cuộc cũng là hai nữ tử, đơn độc xuất hành có chút không an toàn. Thứ hai, nàng sợ hãi khi cùng Dung Vũ Ca một chỗ, nếu có Giang Ngưng Nguyệt thì cũng vừa lúc giải trừ được khốn cảnh này.

“Ta không cần đi nhờ thuyền Giang Gia!” Dung Vũ Ca bốc đồng phản đối, đâu phải các nàng không thuê nổi thuyền, vì sao phải quá giang thuyền của Giang gia?

“Tùy ngươi.” Vệ Minh Khê thản nhiên nói, sau đó không để ý tới Dung Vũ Ca, trực tiếp đi theo Giang Ngưng Nguyệt lên thuyền.

Dung Vũ Ca đứng bên bờ sông đấu tranh tư tưởng hồi lâu, nàng thấy Vệ Minh Khê cùng Giang Ngưng Nguyệt vừa đi vừa cười, nhìn vô cùng lóa mắt. Rốt cục lúc thuyền chuẩn bị li khai, Dung Vũ Ca đành ngoan ngoãn theo lên thuyền, đứng đó không nói được một lời, chỉ u oán hờn dỗi nhìn Vệ Minh Khê.

Giang Ngưng Nguyệt cảm thấy không khí giữa hai người có chút quỷ dị nhưng cũng không để ý. Lần này so với lần trước trong yến tiệc, Vệ Chỉ nói nhiều hơn, không giống lần trước kiệm lời như vậy, đối với mình so với lần trước cũng nhiệt tình hơn vài phần. Giang Ngưng Nguyệt không biết Vệ Minh Khê cố tình tìm đề tài nói chuyện trời đất, bất quá là vì muốn làm cho mình không được nhớ tới Dung Vũ Ca, phục hồi hỗn độn trong lòng.

Vệ Minh Khê nói năng tao nhã, uyên bác văn hoa, làm cho Giang Ngưng Nguyệt bội phục không thôi, mình ở trước mặt Vệ Minh Khê cứ như hài đồng vừa biết chữ.

Vệ Chỉ thật lợi hại! Giang Ngưng Nguyệt tâm sinh mê mẩn. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, cơ hồ không chỗ nào không biết, nói có sách, mách có chứng, lại toàn những điều chưa bao giờ mình được nghe thấy. Giang Ngưng Nguyệt mỉm cười, nghe Vệ Chỉ nói chuyện, đấy cũng là một loại hưởng thụ. Thanh âm kia như nước chảy vào lòng mình, cảm giác thư sướng nói không nên lời.

Giang Ngưng Nguyệt nhìn Vệ Minh Khê, trong mắt tràn đầy ngưỡng mộ. Vệ Minh Khê kia tràn ngập phong độ của người trí thức, gương mặt trắng nõn, tú nhã mà văn hoa. Nàng thực sự là nữ nhi quân tử, là một nữ tử điển phạm, tựa như vầng minh nguyệt trên cao, trong trẻo lạnh lùng mà cao cao tại thượng.

Từ nhỏ Giang Ngưng Nguyệt cũng tự cho mình là nữ tử hơn người, nhưng từ ngày gặp Vệ Minh Khê, nàng là người duy nhất làm cho mình từ lúc chào đời tới nay có thể tín phục, xuân tâm nhất thời rối loạn.

Chưa bao giờ Vệ Minh Khê đem lòng thoải mái đàm luận với mình như thế. Nàng tuy tràn đầy học thức, nhưng luôn luôn để ở trong lòng, vậy mà giờ đây lại chỉ nói với Giang Ngưng Nguyệt, vì sao chưa từng cùng mình chia sẻ? Dung Vũ Ca nhìn Giang Ngưng Nguyệt, trong lòng tràn đầy ghen tị, chỉ biết trừng mắt nhìn hai người!

-----------------------------------

Rốt cục cũng có người gọi Giang Ngưng Nguyệt ra ngoài, chỉ còn lại Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca ở lại. Vệ Minh Khê đã sớm nhìn thấy vẻ mặt Dung Vũ Ca âm trầm, chẳng qua cứ làm bộ như không thấy.

Giang Ngưng Nguyệt vừa đi, Dung Vũ Ca lại càng nhìn chằm chằm Vệ Minh Khê, Vệ Minh Khê bị nhìn, cảm giác vô cùng không được tự nhiên. Dung Vũ Ca lúc này giống như là oan hồn trượng phu đang nhìn thiếu phụ tươi trẻ, nhìn mình cực kì u oán, làm cho Vệ Minh Khê không hiểu sao có chút cảm giác tội lỗi. Nhưng Vệ Minh Khê lại thấy chuyện này hoang đường vớ vẩn cực kỳ, nàng nhanh chóng tìm cho mình chuyện gì đó để làm, triệt để coi Dung Vũ Ca là không khí.

Vệ Minh Khê chuyên tâm nhìn cảnh sắc tú lệ đặc hữu của Giang Nam, cảnh sắc kia như thi như họa làm cho Vệ Minh Khê tâm niệm vừa động, cầm giấy và bút mực vẽ. Cảnh sắc Giang Nam xinh đẹp tuyệt trần dần dần hiện lên dưới ngòi bút Vệ Minh Khê.

Dung Vũ Ca càng thêm u oán, cảnh sắc này có đẹp mắt bằng mình không? Nàng thà nhìn non sông xấu xí cũng không nguyện ý nhìn mình. Nhưng khi nhìn bộ dáng Vệ Minh Khê lúc vẽ, Dung Vũ Ca nhìn đến ngây ngốc, trong lúc nhất thời quên mất buồn khổ mấy ngày gần đây, chỉ biết say đắm ngắm nhìn.

Mẫu hậu vẽ thật sự là thế gian nhất tuyệt. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê họa, tâm sinh tán thưởng. Vệ Minh Khê vẽ bức nào, ngày sau bức đó nhất định đều là vật chí bảo vô giá truyền lại đời sau. Khó trách hữu thừa tướng vì thích thi hoạ, đành làm mặt dày cố sức tiến cung hướng Vệ Minh Khê cầu một bộ làm truyền gia chi bảo.

Vệ Minh Khê thật sự là kì nữ tử, Dung Vũ Ca kiêu ngạo nghĩ!

Vệ Minh Khê nhìn Giang Nam phồn hoa hiện lên dưới ngòi bút mình, nàng cảm thấy tựa hồ còn thiếu một thứ gì đó. Ngẩng đầu lên vừa lúc thấy Giang Ngưng Nguyệt ở một đầu thuyền, kia đúng là hình tượng nữ tử Giang Nam điển hình. Mỹ mạo dịu dàng hàm súc, thân hình mềm mại như tơ liễu theo gió nhẹ đưa, kia chân chính là Kinh Thi ý cảnh, hữu mĩ nhân hề, tại thủy nhất phương (bóng mỹ nhân đứng bên dòng nước chảy!?) Vệ Minh Khê ý khởi liền đem Giang Ngưng Nguyệt đưa vào bức hoạ.

Dung Vũ Ca nhìn mà choáng váng. Nữ tử Vệ Minh Khê hoạ đầu tiên không ngờ lại là Giang Ngưng Nguyệt mà không phải là mình!

Dung Vũ Ca không thể tin nổi. Nàng vẫn cho rằng Vệ Minh Khê không tiếp nhận mình đều là do lễ giáo thế tục, thì ra không phải vậy.

Dung Vũ Ca cảm giác bị đả kích nặng nề trước nay chưa từng có, so với việc bị Vệ Minh Khê lần lượt cự tuyệt còn thương tổn hơn nhiều. Thì ra, thì ra thật sự Vệ Minh Khê không phải không thể chấp nhận nữ tử mà là nàng từ đầu tới cuối cũng không thích dạng nữ tử như mình. Cũng đúng, tính tình Vệ Minh Khê như vậy tuyệt đối sẽ không thích dạng người càn rỡ, tính cách bốc đồng tùy hứng như mình. Nàng là muốn giáo huấn mình, muốn nói cho mình biết tới bây giờ nàng cũng chưa hề thích mình......

Bởi vì một bức họa này, tự tin trong lòng Dung Vũ Ca trong nháy mắt đều sụp đổ, niềm tin tan rã. Dung Vũ Ca đem mặt mình vùi vào đầu gối, đột nhiên cảm thấy lạnh, lạnh quá..

Giang Ngưng Nguyệt quả thật tương đối phù hợp với thẩm mỹ của Vệ Minh Khê, nhưng việc Vệ Minh Khê đem Giang Ngưng Nguyệt vào bức họa bất quá chỉ vì hợp tình hợp cảnh, những thứ khác đơn giản là do Dung Vũ Ca nghĩ quá nhiều mà thôi.

Giang Ngưng Nguyệt là nữ tử Giang Nam điển hình, bề ngoài dịu dàng, bên trong lại hàm chứa sự cứng cỏi cùng khôn khéo, cùng cảnh sắc Giang Nam rất hoà hợp. Dung Vũ Ca kia một thân hoa quý yêu chiều, dường như thích hợp với hơi thở phù hoa chốn kinh đô hơn.

Họa sĩ vốn vô tâm, người xem lại có ý, câu nói đó không nghi ngờ gì nữa, vô cùng hợp với hoàn cảnh lúc này.

Ngay cả Giang Ngưng Nguyệt khi bất tri bất giác đi đến phía sau Vệ Minh Khê, nhìn thấy bức tranh vẽ mình, tâm cũng liền nhảy nhót không thôi. Nàng đối với mình có lẽ cũng không phải là vô tâm .

“Bức tranh này đẹp quá!” Giang Ngưng Nguyệt kinh thán, họa kĩ thật cao siêu, so với những họa sư nàng đã gặp qua đều lợi hại hơn gấp bội.

“Nhàn rỗi vô sự nên tùy tay họa mà thôi. Nếu ngươi thích ta tặng ngươi.” Vệ Minh Khê cười nói. Nhưng ở trong mắt Dung Vũ Ca lại rõ ràng giống như người hữu tình, ta có ý, còn mình chỉ là kẻ dư thừa mà thôi. Tự tin từng có rất nhiều trong lòng Dung Vũ Ca bị đánh cho tan nát, ngay cả sức chiến đấu bảo vệ chủ quyền cũng đều tiêu thất.

“Cám ơn Vệ công tử.” Tuy rằng biết Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca đều là nữ tử, nhưng nàng biết Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca cải nam trang vì tiện cho việc xuất hành, nên Giang Ngưng Nguyệt vẫn lấy danh công tử để xưng hô các nàng.

“Không cần khách khí, còn chưa có cảm tạ lần trước đã chiêu đãi cùng lần này đưa chúng ta Nam hạ mà.” Vệ Minh Khê vốn nghĩ đưa bức họa coi như tạ lễ, dù sao cũng chỉ là bình thủy tương phùng, Giang Ngưng Nguyệt cũng coi như đối với các nàng có chút ân huệ.

Nàng nghĩ Giang Ngưng Nguyệt thoạt nhìn là người có tính tình nhân hậu, hẳn là không nặng tiền tài, đưa cái có tâm ý so với trực tiếp đưa bạc đáp tạ thì tốt hơn nhiều, hơn nữa làm nữ nhi của Giang Nam thủ phủ nhất định không thiếu bạc.

Vệ Minh Khê vốn là người đơn thuần, chẳng qua là đơn thuần muốn đưa một bức họa đáp tạ mà thôi. Trong suy nghĩ của nàng, bức họa tựa hồ cũng chẳng đáng giá gì cho lắm. Nàng tuy đơn thuần, nhưng trong mắt Giang Ngưng Nguyệt cùng Dung Vũ Ca ma nói lại không đơn giản tí nào, dù sao đối với suy nghĩ của nhiều người thì trao tặng như thế cũng có quá nhiều hàm nghĩa.

Dung Vũ Ca nhìn chằm chằm bức họa kia, hận không thể đem bức họa ấy thiêu thành tro bụi, có cảm giác giống như hai người giao phó tín vật đính ước cho nhau.

Dung Vũ Ca gắt gao nắm chặt tay lại, hít sâu một hơi khắc chế nỗi xúc động muốn đem bức họa kia xé bỏ. Nàng không thể lại bốc đồng, Vệ Minh Khê không thích người như vậy. Vệ Minh Khê thích người hiền lương thục đức như thế cơ. Nàng cũng sẽ đoan trang, cũng sẽ biến thành loại người mà Vệ Minh Khê thích.

Nhưng Dung Vũ Ca vẫn sợ mình khắc chế không nổi tâm tình lúc này, đành xoay người rời đi. Nàng không chịu được khi thấy Vệ Minh Khê cùng nữ tử khác nói chuyện cười đùa vui vẻ.

Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca đột nhiên không nói tiếng nào quay đầu rời đi, cảm giác Dung Vũ Ca rất kì quái, từ khi lên thuyền tới giờ nàng vẫn không nói tiếng nào. Sao tự nhiên lại đột nhiên an phận thế? Có chút thất thường! Vệ Minh Khê sầu lo nhìn bóng dáng Dung Vũ Ca, muốn gọi Dung Vũ Ca quay lại, nhưng cuối cùng muốn nói lại thôi.

Vào buổi tối sau khi ăn xong cơm chiều, Dung Vũ Ca lại lập tức li khai, một mình đi ra ngoài. Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca không giống bình thường quấn lấy mình liền xác định Dung Vũ Ca quả thật có chuyện gì đó, trong lòng có chút lo lắng muốn đi tìm Dung Vũ Ca.

Đúng lúc ấy Giang Ngưng Nguyệt lưu Vệ Minh Khê lại. Nàng thấy Dung Vũ Ca cả ngày thất thường, nhưng cũng nhìn ra buổi tối nay tâm tư Vệ Minh Khê cũng bất định, nàng đột nhiên cảm thấy có phải mình đã hiểu sai ý hay không. Nàng muốn hỏi dụng ý khi Vệ Minh Khê đưa bức họa cho mình, vì một khi thuyền đến bến sông, Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca sẽ lập tức từ biệt. Nếu không hỏi rõ ràng, trong lòng nàng thực không thoải mái.

“Ngươi có thích ta không?” Giang Ngưng Nguyệt bất chấp rụt rè, trực tiếp hỏi thẳng, hoặc là vì Vệ Minh Khê cũng là nữ tử như mình nên nàng mới có can đảm hỏi thế.

Vệ Minh Khê đột nhiên nhìn chẳm chằm Giang Ngưng Nguyệt, không hiểu vì sao Giang Ngưng Nguyệt đột nhiên hỏi mình như vậy, chẳng lẽ sự thực Dung Vũ Ca đoán đúng như vậy sao? Vì sao lại luôn có nữ tử thích mình như thế? Vệ Minh Khê thực khó hiểu.

Giang Ngưng Nguyệt nhìn biểu tình Vệ Minh Khê liền biết mình quả thật mình hiểu sai ý. Biểu tình Vệ Minh Khê thật không có dính dáng gì tới một chút cái gọi là tình yêu.

“Quả nhiên là như thế. Ngươi không thích ta nhưng ta lại thích ngươi.” Giang Ngưng Nguyệt cười khổ nói.

“Ta là nữ tử.” Vệ Minh Khê nói không nên lời cự tuyệt, chỉ có thể đem thân phận nữ tử làm cớ chối từ.

“Ta không cần biết ngươi có thân phận gì, ta chỉ cầu chân tâm mà thôi!” Giang Ngưng Nguyệt nhìn Vệ Minh Khê nói rất chân thành làm tâm Vệ Minh Khê chấn động. Chỉ cầu chân tâm mà thôi, nhưng người trong tâm mình lại chính là Dung Vũ Ca, là người nhìn tưởng như một tiểu hài tử bốc đồng nhưng lại có thể chạm đến được chỗ sâu thẳm trong tâm linh mình.

Nhưng chỉ có tâm hẳn là vẫn là không đủ, tựa như Dung Vũ Ca vậy. Cho dù là người trong lòng mình nhưng cũng là con dâu mình. Thân phận như vậy nhất định là không có kết quả nếu yêu nhau.

Trên mặt Vệ Minh Khê chợt lóe qua nét đau đớn, Giang Ngưng Nguyệt biết đó không phải bởi vì mình. Trong lòng nàng đã có người nhưng lại không cách nào cùng người nọ gần nhau nên mới có biểu tình đau đớn như thế.

“Thật có lỗi, ta là Vệ Minh Khê.” Vệ Minh Khê thản nhiên cười nói, nàng biết hiện tại những lời này là đủ rồi, không cần giải thích nhiều thêm nữa.

Vệ Minh Khê, thiên hạ đệ nhất tài nữ, hoàng hậu tài đức sáng suốt sao? Giang Ngưng Nguyệt quả nhiên ngây ngẩn cả người. Giang Ngưng Nguyệt đột nhiên hiểu được, Vệ Minh Khê là lữ khách, mà chính nàng chỉ là phong cảnh trên đường mà thôi.

Nếu nàng chính là Vệ Minh Khê, vậy nữ tử dung nhan khuynh quốc khuynh thành kia có thể chính là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, thái tử phi Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca yêu say đắm Vệ Minh Khê như vậy, Vệ Minh Khê cũng lại có tình. Đó chính là vì sao trên người Vệ Minh Khê lại luôn nhàn nhạt một tầng đạm đạm ưu thương, có lẽ phần nhiều là loại tình cảm giãy dụa trong vô lực.

“Vệ Minh Khê, ngươi lẽ ra nên ở hoàng cung ngây ngây ngốc ngốc thì hơn, trên người ngươi có loại khí chất dễ dàng làm cho người ta động lòng, ra hoàng cung sẽ chỉ gây họa cho một ít nữ tử vô tội mà thôi, ngươi cũng không nên tùy tiện vẽ nữ tử khác.” Giang Ngưng Nguyệt ra vẻ thoải mái nói, nhưng nước mắt từng giọt rớt rơi. Lần đầu tiên động tâm không ngờ lại chết yểu như vậy.

“Thực xin lỗi.” Vệ Minh Khê nhìn nước mắt Giang Ngưng Nguyệt, có chút mờ mịt giải thích. Nàng không biết vì sao năm nay lại gặp phải số hoa đào như vậy, mà lại cố tình đều là nữ tử.

“Ngươi có thể giống mẫu thân ôm ta một chút được không?” Giang Ngưng Nguyệt nhìn Vệ Minh Khê vẻ cầu xin, chỉ cần coi Vệ Minh Khê giống mẫu thân, như trưởng bối, có lẽ có thể quên được.

May mà Giang Ngưng Nguyệt tình căn vừa chớm, còn kịp bứt ra.Đáng thương nhất là Dung Vũ Ca, sớm đã trầm luân, vốn không có khả năng quay đầu được nữa.

Vệ Minh Khê do dự một lát, nhẹ nhàng đem Giang Ngưng Nguyệt ôm vào trong lòng.

-------------------------------------

Dung Vũ Ca không cam lòng để Vệ Minh Khê cùng hồ ly tinh kia một chỗ, khi quay trở lại đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng Vệ Minh Khê đem Giang Ngưng Nguyệt ôm vào lòng. Một khắc ấy Dung Vũ Ca cảm giác máu huyết cả người đều đông lại, lạnh, rất lạnh, đó là loại đau đớn không thể chịu đựng nổi.

Dung Vũ Ca không phải người chịu yên lặng rời đi. Nàng bị thương, nàng nhất định phải làm cho Vệ Minh Khê biết. Nàng đột ngột vọt ra, để cho Vệ Minh Khê nhìn thấy nàng đột nhiên xuất hiện. Dung Vũ Ca thoạt nhìn đôi mắt đỏ bừng, tựa hồ như muốn khóc. Nhìn ra được Dung Vũ Ca đang rất đau đớn, tâm Vệ Minh Khê chợt nhói lên, theo bản năng lùi về ôm lấy tay Giang Ngưng Nguyệt.

“Vệ Minh Khê, ta hận ngươi!” Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê bật khóc hét lên, rồi điên cuồng chạy ra ngoài, hơi thở điên cuồng như dã thú bị thương làm cho Vệ Minh Khê có chút kinh hãi, theo bản năng cũng đuổi theo nàng.

Lúc này thuyền vừa lúc cập bờ, Dung Vũ Ca xuống thuyền chạy vào trong rừng cây, nàng sợ mình khống chế không được muốn giết Giang Ngưng Nguyệt, đành trốn đi để tự xoa dịu vết thương!

Vệ Minh Khê cũng rời thuyền, nàng căn bản không đuổi kịp Dung Vũ Ca, chỉ có thể trơ mắt nhìn Dung Vũ Ca biến mất. Trong lòng Vệ Minh Khê cảm thấy nỗi khủng hoảng trước nay chưa có, nàng tìm thật lâu nhưng căn bản tìm không thấy Dung Vũ Ca!

Vệ Minh Khê đột nhiên cảm thấy chỉ cần Dung Vũ Ca trở về, cái gì nàng cũng có thể đáp ứng, cái gì cũng đều có thể thương lượng. Nàng sợ hãi khi Dung Vũ Ca cứ như vậy biến mất ở trước mắt mình, loại bất lực này trước nay nàng chưa bao giờ gặp phải.

Vệ Minh Khê ở trong rừng cây không ngừng qua lại tìm kiếm, rốt cục hoàng thiên không phụ khổ nhân tâm, ở dưới một gốc cây đại thụ cao lớn Vệ Minh Khê đã tìm thấy Dung Vũ Ca. Dung Vũ Ca đang đứng trên một cành cây mảnh khảnh đưa lưng về phía mình, làm cho Vệ Minh Khê nhìn mà lòng run sợ.

“Dung Vũ Ca, ngươi lập tức xuống cho ta, trên đó rất nguy hiểm!” Vệ Minh Khê lo lắng hướng Dung Vũ Ca hô, nơi đó ít nhất cũng cao mấy chục thước, vạn nhất rơi xuống thì làm sao bây giờ? Trong lòng Vệ Minh Khê tràn ngập sợ hãi cùng cực.

Dung Vũ Ca nghe tiếng liền quay lại nhìn về phía Vệ Minh Khê, thần sắc nàng rất lo lắng. Không phải nàng đang ôm nữ nhân khác sao? Nàng còn để ý mình làm gì? Mình biến mất, không phải nàng không cần phiền não nữa sao?

Dung Vũ Ca đột nhiên giống như bị trượt chân, cố ý rơi xuống cùng với một tiếng kêu sợ hãi. Vệ Minh Khê trơ mắt nhìn Dung Vũ Ca rơi xuống, trái tim tựa hồ như ngừng đập, nàng lập tức chạy nhanh hướng chỗ Dung Vũ Ca rơi xuống, khoảnh khắc ấy, trong óc nàng chỉ có một ý niệm duy nhất: phải đón được Dung Vũ Ca, nàng không muốn Dung Vũ Ca có chuyện, một khắc ấy, trừ Dung Vũ Ca ra, cái gì cũng không còn quan trọng!

Dung Vũ Ca vốn có khinh công, tận lực làm giảm bớt trọng lực rơi xuống. Nàng muốn Vệ Minh Khê đang điên cuồng chạy tới sẽ đỡ được mình, nỗi đau trong tâm Dung Vũ Ca cũng có chút tiêu tan. Thì ra Vệ Minh Khê vẫn để ý đến mình.

Nàng được Vệ Minh Khê ôm lấy, cùng Vệ Minh Khê ngã xuống đất, nhưng Vệ Minh Khê vẫn gắt gao ôm chặt mình, giống như mình là thứ trân quý nhất của nàng vậy.

Khoảng khắc ấy, chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời Dung Vũ Ca.
.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.