Cung Khuynh

Chương 7: Tâm tình mơ hồ thay đổi



“Đoá hoa nào cũng tranh nhau khoe sắc, đẹp thì đẹp, nhưng có xem nhiều hơn thì cũng chỉ có thế.” Vệ Minh Khê nhìn vườn hoa, nhẹ nhàng nói.

“Muốn xem thì phải xem mẫu hậu dùng tâm tình gì để thưởng hoa, mẫu hậu là vô tâm xem hoa, bằng không nhất định sẽ gặp một đoá hoa khiến mẫu hậu thích.”

Dung Vũ Ca ở sau lưng Vệ Minh Khê, khoảng cách rất gần, gần đến mức Dung Vũ Ca cảm thấy mình chỉ cần duỗi tay ra là sẽ có thể đem nàng ôm vào lòng. Nhưng mà nàng chỉ có thể đem tưởng tượng khổ sở ấy cất giấu trong lòng, rõ ràng là gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời. Chỉ một cái với tay, sao khó khăn đến thế?

Vệ Minh Khê phát hiện Dung Vũ Ca càng lúc càng tới gần mình, chẳng lẽ nàng không hiểu quy củ sao. Khoảng cách gần thế này không phải ai cũng được phép, ngoại trừ đương kim Hoàng thượng là nam nhân có thân phận còn tôn quý hơn so với mình, bởi vậy mới nói, Dung Vũ Ca luôn quá mức càn rỡ.

Bỗng một cơn gió nhẹ từ đâu thổi tới, mang theo mùi hương trên người Dung Vũ Ca bay đến mũi Vệ Minh Khê, là mùi mân côi, dung hợp với hương thơm thiếu nữ đặc hữu trên người nàng, cảm giác thật dễ chịu, so với bất kỳ mùi nào Vệ Minh Khê từng ngửi qua đều mang đến cảm giác thư thái hơn.

Dung Vũ Ca thật sự là nữ nhân táo bạo, cố tình đem bản thân vũ mị mê hoặc lòng người không nói, toàn thân lại phát ra hương khí, sợ là không thể tìm ra bất cứ khuyết điểm nào trên thân thể nàng, Vệ Minh Khê ít khi nào tâm tình thoải mái đến thế thầm nghĩ.

Dung Vũ Ca nếu như biết Vệ Minh Khê giờ phút này cảm thấy thân thể của mình có mùi hương dễ chịu, sợ là mừng đến phát khóc. Không uổng phí nàng mỗi ngày đều ngâm nước tắm cả nửa ngày, sử dụng hoa đào và mân côi để trưng dụng mùi hương, thiếu chút nữa còn đem cả mật ong bươm bướm bỏ vào ngâm luôn.

Dung Vũ Ca dĩ nhiên không phải tự nhiên mà biến mình thành kẻ đỏm dáng như vậy. Trời đất chứng giám, nàng đem toàn thân mình biến thành mỹ diễm, mục đích duy nhất là để câu hồn nữ nhân nào đó mà thôi, chứ cho tới tận bây giờ nàng chưa hề tính toán câu dẫn một người nào khác cả. Nếu ai đó không biết nàng dụng tâm khổ sở như vậy mà lại đem nàng trong mắt trở thành kẻ lẳng lơ, Dung Vũ Ca cũng không biết nên cười hay nên khóc.

Vệ Minh Khê cố ý tiến về phía trước vài bước, cách xa Dung Vũ Ca một khoảng. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê lại tránh né mình, khuôn mặt xinh đẹp có chút buồn tủi thất vọng. Hoàng hậu cữu mẫu thật là, ta cũng không hồ đồ đến mức ôm nàng, nàng cần gì chạy xa như vậy? Dung Vũ Ca trong lòng oán giận thầm nghĩ, ngay cả một chút xíu cơ hội phóng túng cũng không cho mình.

Mẫu hậu không biết nàng thật sự là nữ nhân rất phong tình sao? Cái miệng nhỏ nhắn của nàng cứ chúm chím chu ra, biểu tình thật là khả ái.

“Ngày mai bản cung thay Hoàng thượng tuyển tú, Thái tử phi cũng cùng đến đi, giúp bản cung đưa ra chút ý kiến.” Vệ Minh Khê đột nhiên quay đầu nhìn về Dung Vũ Ca.

Biểu tình Dung Vũ Ca quả thật rất phong phú, trong nháy mắt có thể biến hóa thành rất nhiều dạng. Trước đó rõ ràng nàng vẫn còn chu miệng nhíu mày, chỉ một cái quay đầu lập tức biến thành vẻ tươi cười rạng rỡ, chói mắt hơn bất cứ đoá hoa kiều diễm nào trong vườn.

Vệ Minh Khê lần đầu tiên phát hiện, Dung Vũ Ca kỳ thật cười rất đáng yêu, tựa hồ đối với mình không lúc nào không cười, cười đến mức làm cho mình lóa mắt, Vệ Minh Khê thầm nghĩ .

Nàng vốn không biết rằng, thực sự Dung Vũ Ca chỉ đối với một mình nàng mà tươi cười thôi, chỉ duy nhất nàng, không phải với ai cũng như thế.

Trong lòng Dung Vũ Ca vô cùng mừng rỡ, Vệ Minh Khê để mình đưa ra ý kiến, đơn giản là kiểm tra xem mình có thể đoán được tâm tư nàng hay không, về phương diện khác cũng chứng minh Vệ Minh Khê đang coi trọng mình, tin tưởng mình không phải loại mỹ nhân ngu ngốc.

Nghĩ đến đây, nàng thực sự cười rất vui vẻ, là nụ cười xuất phát từ chân tâm, nàng vốn không có thói quen ở trước mặt Vệ Minh Khê che dấu cảm xúc chân thật của mình.

Vệ Minh Khê khẽ nhíu mày, đối với vẻ tươi cười của Dung Vũ Ca vẫn cảm thấy lóa mắt, phỏng chừng nếu dùng mắt nhìn nàng lâu thêm chút thì đôi mắt mình cũng sẽ bị thương mất.

Kỳ thật Vệ Minh Khê thật sự là quá thành kiến, nào có chuyện nhìn mỹ nữ đến đui mù, chỉ có nhìn mỹ nữ sinh tình sinh cảnh mà thôi.

Vệ Minh Khê thuận miệng lại hỏi Dung Vũ Ca thêm mấy vấn đề, nhìn qua chỉ là mấy chuyện vặt vãnh không có gì đáng để ý, thực tế đều là khảo nghiệm Dung Vũ Ca. Nhưng những câu trả lời của nàng lại làm cho Vệ Minh Khê có chút kinh ngạc, kiến giải độc đáo thậm chí là có chút sắc bén, thông minh uyên bác giống như phong phạm của mình năm đó.

***

Tiểu Hoa thực sự rất vui vẻ, cuối cùng sau khi vừa đấm vừa xoa cũng có cơ hội làm việc trong ngày tuyển tú. Không phải lúc nào cũng có chuyện náo nhiệt thế kia, quan trọng hơn hết là có thể nhìn thấy Hoàng hậu, còn có tuyệt thế Thái tử phi mà trong cung luôn bàn tán huyên náo, nghe nói lần này có đến hai mươi tú nữ tư sắc tuyệt trần. Nghĩ đến đây, tâm tình Tiểu Hoa vô cùng phấn khởi.

Một đám tú nữ tranh nhau khoe sắc, chỉ chờ đợi mỗi ý chỉ của Hoàng hậu thôi.

“Hoàng hậu nương nương ở ngự hoa viên thiết yến, các tú nữ mau đến ngự hoa viên chờ.” Thái giám truyền ý chỉ của Vệ Minh Khê, sau đó dẫn một đám tú nữ vào ngự hoa viên.

Các cung nữ sớm đã chuẩn bị tốt, yến hội cũng có đủ rượu cùng đồ ngọt, chỉ chờ đợi nhân vật chính hôm nay đến. Sau khi Tiểu Hoa dò xét được một lúc lâu, rốt cục đã thấy được nhóm tú nữ đang đến đây chờ.

Các tú nữ ngồi vào ghế theo trình tự, có người ngồi nghiêm chỉnh vẻ mặt khẩn trương, có người lại bộ dáng đắc ý nhìn xem tất cả mọi người. Trong số đó có ba tú nữ nổi bật hơn hẳn trong hai mươi người, một người toàn thân trắng nõn, như hoa sen tinh thuần không tì vết, một người khác toàn thân sắc xanh, yếu đuối như tơ liễu, nhưng đặc biệt khiến người ta vừa nhìn đã trìu mến, còn có một người, một thân hoả hồng, nóng rực bùng cháy đầy mị hoặc, chân tướng nhất định là hồ ly tinh.

Tầm mắt Tiểu Hoa dừng ở trên người vị hồng y nữ tử mị hoặc kia, nhớ lại lúc sáu tuổi nàng đã từng ở thanh lâu đệ nhất Dương Châu, may mắn được biết một hoa khôi cũng có chút giống vị nữ tử kia, bất quá phong tư nàng so với hoa khôi đó còn xinh đẹp hơn bội phần.

Phu nhân thái thái trong nhà những người giàu có đều nói thanh lâu nữ tử đều là hồ ly tinh, chuyên môn câu dẫn trượng phu người khác, phá hoại tình cảm phu thê người ta. Năm đó mị tục hoa khôi đó thật để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng cô bé Tiểu Hoa, giờ phút này Tiểu Hoa hy vọng hồng y nữ tử này không thể trúng tuyển, bằng không nàng cùng Hoàng hậu nương nương thờ chung một chồng, chỉ sợ nàng gây bất lợi đối với Hoàng hậu nương nương.

Tiểu Hoa đối với lục y nữ tử lại không có cảm giác gì, Tiểu Hoa luôn không thích những nữ tử mảnh mai, việc này vốn cũng có nguyên nhân. Khi mới vừa vào cung, cùng nàng tiến cung cũng có một nữ tử thanh mảnh, cho nên năm đó Tiểu Hoa rất chính nghĩa, thường chủ động giúp nàng làm việc.

Sau đó nhiều năm, nàng tuy giống mình đều là cung nữ nhưng tay chân rất mềm mại, mà tay mình lại toàn là vết chai. Sau lại cũng không biết như thế nào, cô ta đụng phải Hoàng thượng, được Hoàng thượng sủng hạnh một lần, tiện lợi biến thành tiểu chủ tử. Vốn Tiểu Hoa cũng thay ả cao hứng, nhưng ả lại cười nhạo nàng, nói nàng ngu ngốc, cho nên cả đời đều phải làm nô tài hạ tiện. Do đó Tiểu Hoa cảm thấy rất buồn lòng, ngày hôm qua cùng mình vẫn là tỷ muội tình thâm, đảo mắt tất cả liền thay đổi.

Bất quá lục y nữ tử so với cô ta xinh đẹp hơn rất nhiều, đồng dạng hình dáng như thế, Hoàng thượng ắt hẳn là sẽ thích, nếu lục y nữ tử này trúng tuyển, đối với nàng kia có lẽ bất lợi?

Bạch y nữ tử còn lại đặc biệt giống hoa sen, cao ngạo độc lập, cùng bất luận kẻ nào trong cung đều không hợp nhau, tựa như nếu chiếu rọi người khác, họ sẽ là nước bùn, thuần khiết đến mức làm cho người ta lo lắng thay nàng.

Đang lúc Tiểu Hoa nghĩ ngợi lung tung thì thanh âm của thái giám vang lên, Hoàng hậu nương nương cùng Thái tử phi đến, tất cả mọi người đồng loạt quỳ xuống.

“Hoàng hậu nương nương, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

Vệ Minh Khê một thân kim sắc cung bào khiến người ta nhìn không chớp mắt, ung dung đi đến vị trí trung tâm, phía sau Dung Vũ Ca một thân cung bào đỏ thẫm đi theo. Dung Vũ Ca dọc theo đường đi còn đánh giá sơ qua những tú nữ đang quỳ dưới đất, nhìn thấy tú nữ một thân hoả hồng y phục liền khẽ nhíu mày, sao lại mặc y phục giống mình? Nhưng xem ra cũng chỉ có vài phần tư sắc mà thôi!

Tiểu Hoa nhìn lén Vệ Minh Khê đang ngồi ở thượng vị, nhàn tĩnh đoan trang, tuy không đẹp nhất nhưng tuyệt đối không thể bỏ qua, lại nhìn sang Dung Vũ Ca. Cứ tưởng rằng ba tú nữ kia đã quá xinh đẹp rồi, không nghĩ rằng Thái tử phi lại còn đẹp hơn một phần, làm cho không ít tú nữ dưới kia hoang mang thất sắc.

Sau khi khai yến, Vệ Minh Khê bắt đầu đặt câu hỏi, nghe như nói chuyện phiếm trong nhà nhưng Dung Vũ Ca biết nhất định không phải chuyện bình thường. Muốn nhìn thấu một người, ngoài ngôn hành cử chỉ, còn có thể tiên đoán thông qua việc vấn đáp như thế nào. Vệ Minh Khê vốn xảo diệu không nói, nàng lại còn liên tục mỉm cười hoà ái, dễ dàng khiến người khác thả lỏng đề phòng.

Dung Vũ Ca cảm thấy Vệ Minh Khê lợi hại không phải không có đạo lý. Nàng chẳng những biết tên từng tú nữ, ngay cả gia thế bối cảnh từng người cũng tra xét rõ ràng. Tuyển tú chẳng những cần mỹ mạo, gia thế bối cảnh cũng xếp vào phạm vi tuyển chọn. Dung Vũ Ca ở một bên quan sát Vệ Minh Khê nói chuyện cùng tú nữ, rất nhanh liền liệt kê ra năm người mình chọn, sau đó đưa tới cho nàng.

Vệ Minh Khê nhìn thoáng qua danh sách Dung Vũ Ca đưa lên, trong lòng có chút kinh ngạc, năm người đã chọn trúng bốn, Dung Vũ Ca à Dung Vũ Ca, cũng may chỉ đoán trúng bốn người, nếu là năm mà đoán trúng cả năm, Vệ Minh Khê ta há có thể lưu lại một người quá biết rõ tâm tư mình sao?

Một người có thể hoàn toàn có thể hiểu được tâm tư của mình, nếu lưu lại không phải là rước hoạ vào thân sao?

Ngọ yến thoáng chốc đã xong, Vệ Minh Khê sau khi cho người tuyên bố danh sách năm tú nữ trúng tuyển liền nhanh chóng bãi giá trở về Phượng Nghi cung.

Dung Vũ Ca nghe xong danh sách trúng tuyển, vậy mà vẫn có một cái không đúng. Tuy ngoài ý liệu của nàng, nhưng để ý kỹ lại bên trong nàng lập tức mỉm cười, mẫu hậu đúng là diệu nhân. Vừa nghĩ vừa vội vã theo Vệ Minh Khê về Phượng Nghi cung.

“Ngươi có biết vì sao ta không lưu lại Bạch Liên?” Vệ Minh Khê đột nhiên hỏi Dung Vũ Ca.

“Bạch Liên quá thuần khiết, quá cương thì dễ gãy, nếu thật sự tiến cung, nàng chắc sống không được lâu, không ngờ mẫu hậu lại thiện lương như thế.” Dung Vũ Ca cười nói.

“Không phải thiện lương mà là cố ý, năm tú nữ này tiến cung, quá nửa sống không được lâu.” Vệ Minh Khê lạnh nhạt nói.

“Cho nên mẫu hậu đối với Bạch Liên là thiện ý tha mạng cho nàng, nhưng ta vẫn thắc mắc vì sao mẫu hậu chỉ đối với mình Bạch Liên mà như vậy, Đổng Vân Nhu tựa hồ còn cần thiện ý của người nhiều hơn.”

Dung Vũ Ca tươi cười nhìn Vệ Minh Khê, một nữ nhân ở hoàng cung hai mươi năm vẫn có thể duy trì bổn tâm, vậy trái tim nàng năm đó còn nhu hoà đến cỡ nào?

“Đổng Vân Nhu chỉ lo cho thân mình, ở trong cung người như vậy có thể sống thọ nhất.” Vệ Minh Khê buột miệng nói, sao nàng lại bị Dung Vũ Ca dụ nói ra lời trong lòng?

“Dung Vũ Ca, ngươi cố ý tới gần ta, rốt cuộc là có ý gì?”

Vệ Minh Khê nhìn vào mắt Dung Vũ Ca nhíu mày hỏi. Nữ nhân kia nếu là địch nhân của mình, thì nàng chính là địch nhân cường đại nhất.

“Mẫu hậu phải tin tưởng ta không có ác ý, sớm muộn gì người cũng biết ta suy tính cái gì. Chỉ một chút xíu thời gian mà thôi, người nhất định phải tín nhiệm ta, ta đối với người là tuyệt đối vô hại.”

Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê thản nhiên cười, rốt cục Vệ Minh Khê vẫn nhịn không được mà hỏi thẳng mình, từng bước từng bước một đến gần mình không phải sao? Tuy rằng khoảng cách này vẫn là nhỏ bé không đáng kể, nhưng như thế cũng đủ để Dung Vũ Ca vui vẻ rồi.

“Dung Vũ Ca!”

Thanh âm Vệ Minh Khê trầm xuống. Dung Vũ Ca tuy trả lời, nhưng có cũng như không, đương nhiên làm Vệ Minh Khê có chút thất vọng. Mà chính câu hỏi của nàng cũng không rõ ràng, trên thực tế nàng không thể nói với Dung Vũ Ca rằng mình vô cùng lo sợ nàng. Mặc dù trong lòng cả hai đều biết rõ, nhưng dù gì đi nữa cũng không nên lật bài ngửa cùng nhau.

“Mẫu hậu nếu có thể chủ động xoá bỏ khoảng cách này, ta sẽ rất vui vẻ. Mẫu hậu mệt mỏi rồi, nhi thần xin cáo lui!” Dung Vũ Ca chủ động thỉnh lui, so với nỗi thất vọng nho nhỏ của Vệ Minh Khê, tâm tình Dung Vũ Ca phi thường không tệ.

“Lui ra đi!” Vệ Minh Khê gật đầu, rốt cuộc cũng không hỏi được gì.

Vệ Minh Khê vẫn nhìn đi nhìn lại tờ danh sách tuyển phi mà Dung Vũ Ca đưa lên, nàng vốn không nhận ra mình càng lúc càng bỏ ra quá nhiều tâm tư để cảnh giới nữ nhân này.

———————-o0o———————-

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.