Cung Khuynh

Chương 87: Giấc xuân tình



Dung Vũ Ca cúi đầu xuống hôn Vệ Minh Khê, nụ hôn nóng rực khiến cho Vệ Minh Khê thở dốc, cơ thể này của Vệ Minh Khê nàng còn quen thuộc hơn cả chính thân thể của mình. Ngón tay Dung Vũ Ca bắt đầu trượt trên người Vệ Minh Khê, thiêu đốt từng bộ phận mẫn cảm của nàng, từng điểm, từng điểm nhỏ nhất đều không thoát được.

Hơi thở của Vệ Minh Khê dần trở nên hỗn loạn, ánh mắt vốn trong suốt nay đã bắt đầu cháy lên dục vọng, Vệ Minh Khê do dự hồi lâu rồi chậm rãi quàng tay lên cổ Dung Vũ Ca, nàng phát hiện thân thể của mình vì đã lâu chưa được Dung Vũ Ca âu yếm nên so với dĩ vãng càng động tình nhanh hơn, rất nhanh đã nhiễm một đợt xuân triều. Vệ Minh Khê xinh đẹp mê hoặc ánh mắt Dung Vũ Ca, làm cho Dung Vũ Ca như thể bị ma nhập, làm mọi cách tác động Vệ Minh Khê, khiến nàng không tài nào chống đỡ.

“Dung Vũ Ca…” Thanh âm Vệ Minh Khê không còn là thanh âm trong trẻo lạnh lùng như trước mà trở nên khàn đục, dễ nghe đến mức khiến cho Dung Vũ Ca đã muốn giờ lại muốn nhiều hơn nữa. Vệ Minh Khê giữ lấy những ngón tay không bao giờ chịu an phận của Dung Vũ Ca, đêm nay sao nàng giống như một tiểu dã thú phát tình, ánh mắt nóng rực kia làm cho Vệ Minh Khê mơ hồ sợ hãi. Nếu không ngăn Dung Vũ Ca lại, Vệ Minh Khê sợ rằng mình sẽ bị Dung Vũ Ca ép buộc đến mức sáng mai không xuống giường được mất, nàng không thể so được với Dung Vũ Ca, trẻ trung tinh lực tràn đầy.

“Người ta muốn Chỉ nhi mà…” Dung Vũ Ca thấy tay mình bị giữ lại, khẽ nhíu mày ngẩng lên nhìn Vệ Minh khê, vẻ mặt đầy uỷ khuất. Người ta chỉ nghĩ lưu lại trên người mẫu hậu thật nhiều, thật nhiều ấn ký, để cho cả thiên hạ biết Vệ Minh Khê là nữ nhân của Dung Vũ Ca!

Vệ Minh Khê nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy uỷ khuất kia, khẽ thở dài, chỉ cần thấy Dung Vũ Ca uỷ khuất thì nàng cũng không có cách nào nữa, hài tử này luôn làm cho mình chỉ muốn sủng ái, dung túng nàng, nghe theo nàng.. Nghĩ là nghĩ vậy nhưng Vệ Minh Khê rốt cuộc vẫn đè chặt tay của Dung Vũ Ca, làm cho ánh mắt Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê càng thêm u oán. Người ta còn chưa hưởng thụ đủ mà!

Vệ Minh Khê đưa tay còn lại giữ lấy eo Dung Vũ Ca, ôm lấy nàng, vùi mặt vào cổ Dung Vũ Ca, dùng thanh âm rất nhỏ mà chỉ có hai người nghe thấy ở bên tai Dung Vũ Ca thì thầm một câu: “Ta muốn Vũ nhi hơn…”

Thanh âm kia như thể mang theo nhiệt hỏa làm cho thân thể Dung Vũ Ca trong nháy mắt mềm ra như nước, lại thêm một cỗ nhiệt lưu trào dâng về hướng địa phương vốn đã ẩm ướt từ lâu, ướt át đến nỗi làm cho Dung Vũ Ca ngượng ngùng đỏ mặt, giờ phút này thân thể Dung Vũ Ca vô cùng mềm mại, mặc cho Vệ Minh Khê trêu đùa.

Vệ Minh Khê dễ dàng đặt Dung Vũ Ca nằm dưới thân mình, lẳng lặng ngắm nhìn thân thể ái nhân, rốt cuộc không thể nào rời nổi tầm mắt, chỉ biết tham lam thu hết cảnh sắc tuyệt mỹ không bút mực nào tả xiết, sao trên đời này lại có thể có yêu nghiệt hoạ quốc khuynh thành đến như vậy?

Tuy rằng tầm mắt nóng rực của Vệ Minh Khê có vẻ vẫn còn chút nội liễm như trước, nhưng cũng đủ làm tổn thương da thịt Dung Vũ Ca, mỗi một tấc cơ thể khi bị nàng quét qua đều lập tức trở nên nóng bỏng, vô cùng khó nhịn, Dung Vũ Ca muốn, muốn càng nhiều hơn nữa, Vệ Minh Khê nhìn chăm chú làm cho nàng sốt ruột…

Vệ Minh Khê nhìn thân hình quyến rũ của Dung Vũ Ca vì động tình mà nổi lên một màu đỏ ửng, đủ mị hoặc khiến cho người ta cực lực muốn khi dễ, cũng cực lực muốn trìu mến một phen, thật sự quá mức mê người.

Môi Vệ Minh Khê quấn lấy môi Dung Vũ Ca, quấn quýt triền miên, dây dưa không dứt. Nụ hôn của Vệ Minh Khê tuy không nóng rực, vội vàng như Dung Vũ Ca nhưng lại rất ôn nhu, làm cho cả thể xác lẫn tinh thần Dung Vũ Ca cùng lúc chịu dày vò. Dung Vũ Ca căn bản chỉ muốn ôm lấy Vệ Minh Khê, làm cho thân thể cả hai khăng khít hoà cùng một chỗ, càng muốn lại càng dùng chỗ mềm mại giữa hai chân nhẹ nhàng cọ sát đùi Vệ Minh Khê.

Vệ Minh Khê lập tức cảm giác được mảng ẩm ướt kia, sự mãnh liệt của Dung Vũ Ca khiến cho nàng đỏ mặt. Thân thể Dung Vũ Ca thật mẫn cảm quá, Vệ Minh Khê vẫn cảm thấy mình còn chưa đủ trêu chọc nàng, vậy mà thân thể nàng đã bắt đầu nở rộ, vậy sau khi âu yếm thì sẽ thế nào. Vệ Minh Khê thật khó lòng có thể tưởng tượng được thân thể Dung Vũ Ca sẽ bưng nở hấp dẫn đến mức nào. Lần trước nàng vẫn chưa kịp tinh tế nhấm nháp, lần này dù thế nào Vệ Minh Khê cũng sẽ không bỏ qua.

“Vũ nhi ướt quá…” Vệ Minh Khê cắn nhẹ vành tai Dung Vũ Ca, khẽ khàng nói, cũng chỉ có lúc này nàng mới có thể thì thầm những lời tình tứ như thế, làm cho lỗ tai Dung Vũ Ca vừa nóng vừa râm ran, thân thể cũng không còn chút khí lực nào, hoàn toàn dựa sát vào lòng Vệ Minh Khê.

“Chỉ nhi…” Dung Vũ Ca khẽ thổn thức, thanh âm vừa giống như làm nũng, vừa giống như ủy khuất vì bị khi dễ, cũng vừa giống như khẩn cầu, cơ hồ làm cho người vốn đứng đắn như Vệ Minh Khê cũng muốn làm mấy chuyện xấu xa, khoảnh khắc này Dung Vũ Ca quá yêu mị, làm cho người ta chỉ muốn hòa nàng vào thân thể của mình.

Môi Vệ Minh Khê dần di chuyển xuống, bất kể là chạm đến chỗ nào cũng khiến Dung Vũ Ca có loại xúc động muốn rên rỉ. Dung Vũ Ca cắn chặt hàm răng, nàng không muốn Vệ Minh Khê nghĩ mình quá phóng đãng, nhưng mà thân thể lại không thể làm chủ được, chỉ muốn phóng đãng dưới thân thể Vệ Minh Khê, làm cho chính bản thân Dung Vũ Ca cũng tự mình cảm thấy xấu hổ. Do đó cho dù Dung Vũ Ca muốn cực lực khắc chế, nhưng từng tiếng rên rỉ đứt quãng vẫn không ngừng phát ra.

Vệ Minh Khê lại chuyển xuống đôi xương đòn khêu gợi của Dung Vũ Ca, vừa liếm mút vừa khẽ cắn nhẹ, quả thật Dung Vũ Ca vô cùng mẫn cảm, thân thể càng dính sát vào thân thể Vệ Minh Khê, hai thân thể mềm mại xích lõa ma sát lẫn nhau làm cho cả hai đều run lên nhè nhẹ, nàng thích nhất cảm giác hai người thân mật khăng khít không chút khoảng cách nào, cứ vừa chặt chẽ vừa gần như vậy, sẽ làm cho hai trái tim thêm gần nhau, cả đời này cũng không rời xa.

Vệ Minh Khê cúi đầu chuyển đến hai khoả căng tròn trước ngực Dung Vũ Ca, dùng môi miết lấy một bên nhũ hoa xinh đẹp, còn tay thì vỗ về chơi đùa bên kia. Dung Vũ Ca thấy Vệ Minh Khê đang chăm chú trước ngực mình, gắng sức âu yếm mình, rốt cuộc khắc chế không được đem mọi thanh âm đều phát tiết ra ngoài, nhiệt tình nóng bỏng đến mức làm cho Vệ Minh Khê ngượng ngùng một lần nữa. Thân thể Dung Vũ Ca vốn vô cùng mẫn cảm, chỉ cần vuốt ve nhẹ nhàng đã khiến nàng phản ứng thật mạnh, điều này làm cho trong lòng Vệ Minh Khê có cảm giác thoả mãn nói không nên lời, tuyệt thế yêu nghiệt thế kia chỉ thuộc về mình, cũng chỉ có mình mới có khả năng ảnh hưởng tới nàng mãnh liệt đến vậy.

Có lẽ khi yêu một người, mình sẽ sinh ra ý niệm muốn độc chiếm người đó, giờ khắc này trong đầu Vệ Minh Khê hết thảy đã không còn luân lý trói buộc nào, chỉ muốn phóng túng tình cảm để yêu thương Dung Vũ Ca.

Vệ Minh Khê lại tiếp tục lần xuống vùng bụng bằng phẳng của Dung Vũ Ca, dùng lưỡi để trêu đùa khuấy động nàng, cảm giác vừa nóng bỏng vừa rạo rực ấy cứ ào ạt lan tỏa làm cho bụng của Dung Vũ Ca nóng như thiêu như đốt, nhẫn nhịn không nổi chỉ biết như linh xà vặn vẹo thân thể mềm mại, khẩn cầu Vệ Minh Khê thêm chút âu yếm.

“Chỉ nhi, ta khó chịu quá…” Dung Vũ Ca ôm lấy Vệ Minh Khê, ngữ khí cầu khẩn vô cùng ủy khuất, nàng muốn Vệ Minh Khê cho nàng nhiều, nhiều hơn nữa…

Vệ Minh Khê thấy Dung Vũ Ca uỷ khuất đến độ sắp khóc, đành cố nhịn tâm tình muốn khiêu khích trêu chọc nàng, khẽ hôn lên đôi môi Dung Vũ Ca trấn an, đồng thời ngón tay cũng chậm rãi tiến nhập vào giữa hai chân nàng, bên trong sớm đã khắc chế không được mà vô cùng ẩm ướt, chính là nói cho Vệ Minh Khê biết nàng đã chờ đợi từ rất lâu rồi…

Ngón tay Vệ Minh Khê như có như không chầm chậm chơi đùa đoá hoa bên trong, làm cho thân thể Dung Vũ Ca chỉ biết run lên nhè nhẹ, nàng thật sự yêu Vệ Minh Khê giờ phút này, cũng hận nàng chết đi được, vừa hời hợt vừa ôn nhu làm cho Dung Vũ Ca vô cùng bất mãn.

“Chỉ nhi…” thân thể bốc hoả của Dung Vũ Ca sắp bị bức điên rồi, không được thoả mãn khiến cho nàng cực kỳ uỷ khuất, ánh mắt nhìn Vệ Minh Khê càng thêm u oán.

Vệ Minh Khê hé mở hai chân Dung Vũ Ca, làm cho cảnh xuân sắc tươi đẹp đều hiển lộ hết trước mắt mình, Vệ Minh Khê nhìn đoá hoa kia khẽ rung động, phảng phất sẽ nở rộ trong nháy mắt, xinh đẹp đến tận cùng, mê người đến cực điểm. Vệ Minh Khê chậm rãi vùi đầu vào, đầu lưỡi đảo quanh hoa hạch, làm cho thân thể Dung Vũ Ca chịu kích thích không nổi khẽ cong lên, môi Vệ Minh Khê được dịp lại càng tiếp xúc khắng khít hơn cùng chỗ tư mật đó, toàn bộ thần kinh của Dung Vũ Ca trong nháy mắt đều tan rã, chỉ có thể nhường cho cảm giác làm chủ thân thể mình.

Ngay lúc này, ngón tay Vệ Minh Khê tiến vào huyệt động ẩm ướt một lần nữa, kia vách thịt mềm mượt gắt gao quấn lấy ngón tay nàng, khít đến nỗi làm cho Vệ Minh Khê tò mò, nếu nàng cong ngón tay lại sẽ thế nào? Ngón tay Vệ Minh Khê khẽ vặn vẹo, làm cho thân thể Dung Vũ Ca bị song trọng công kích, rất nhanh đã đạt đến cao trào.. Vệ Minh Khê cảm giác được bên trong nàng đang nhanh chóng co rút đồng thời hút lấy ngón tay mình thật chặt. Thân thể Dung Vũ Ca thật đúng là rất…mẫn cảm…

Tuy Dung Vũ Ca giống như độc dược khiến người ta trầm luân nhưng Vệ Minh Khê vốn là người luôn cực lực khắc chế bản thân, cho dù là việc trên giường cũng tận lực kiềm chế không cho mình quá phóng túng, cho nên sau khi làm Dung Vũ Ca hai ba lượt thì chuẩn bị đình chiến, nhưng Dung Vũ Ca tinh lực tràn trề, vẫn còn cao hứng, hơn nữa mới nếm thử mùi vị hoan ái không lâu, hết sức mê đắm cùng Vệ Minh Khê vân vũ cầu hoan, nàng đâu cần đình chiến nghỉ ngơi sớm vậy!

Dung Vũ Ca đưa chân xâm nhập vào giữa hai chân Vệ Minh Khê, bắt đầu ma sát câu dẫn nàng, làm cho Vệ Minh Khê bị cọ xát thân thể cũng bắt đầu bốc lửa. Yêu nghiệt này, Vệ Minh Khê nhíu mày, sợ là đêm nay nếu không làm cho Dung Vũ Ca tận hứng thì cũng đừng hòng bước xuống giường.

Lúc này Dung Vũ Ca đang càn rỡ ngồi lên người Vệ Minh Khê, tư thế đó khiến cho Vệ Minh Khê đỏ bừng cả mặt. Nàng không biết Dung Vũ Ca muốn làm gì, nhưng rất nhanh đã nhận được đáp án. Dung Vũ Ca khẽ kéo hai chân Vệ Minh Khê, lấy nơi nóng ấm mềm mại của mình đặt lên nơi mềm mại nhất của Vệ Minh Khê, nhu nhuyễn hoà cùng nhu nhuyễn, để hai người cảm giác rõ ràng được sự tồn tại của đối phương, loại cảm giác như nước giao hoà làm cho Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca thầm kinh thán, chân chính dung hợp cùng một chỗ, hạnh phúc làm cho người ta muốn rơi nước mắt.

Đêm vẫn còn dài …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.