Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Chương 3: Đêm trăng thứ hai




Dạ Phủ dạo gần đây nổi lên một tin đồn, tam tiểu thư Dạ Đông Tuyết không biết xấu hổ cứ quấn lấy Bạch Y Thần. Tin đồn càng lúc càng lan rộng, rằng Dạ Đông Tuyết vô sỉ như thế nào, thủ đoạn ra làm sao…

Bình thường, Dạ Đông Tuyết không được người ta yêu thích, nay thanh danh trở nên tệ hại càng làm người khác chán ghét. Vì Dạ Đông Tuyết chí ít cũng có cái danh là tam tiểu thư Dạ Phủ nên trước kia có ghét nàng, cũng không dám to gan ở trước mặt nàng nói xấu, chỉ thầm bàn luận với nhau, nay mọi người đã công khai đả kích nàng.

Trong Thuỷ Tiên viện, tứ tiểu thư Dạ Kim Lan đang lên cơn bực tức mà đập phá đồ đạc trong phòng.

- Không biết liêm sỉ! Không biết liêm sỉ…

Thuý Nhi, nô tì hầu cận Dạ Kim Lan luôn miệng nài nỉ:

- Tiểu thư, không nên tức giận…

Đập mệt rồi, Dạ Kim Lan mới chịu ngừng tay. Nàng ta ngồi xuống ghế thở hổn hển, Thuý Nhi lật đật né tránh những mảnh vỡ đi rót trà mời nàng.

- Tiểu thư, người có tức giận như vậy cũng đâu thay đổi được gì…

Dạ Kim Lan đang uống nước, nghe Thuý Nhi nói thế thì liếc nhìn, gắt gỏng:

- Ngươi muốn dạy bổn tiểu thư?

Thuý Nhi sợ hãi mặc những mảnh vỡ trên đất mà quỳ xuống nói:

- Nô tì không dám. Nô tì không dám.

Dạ Kim Lan không để ý đến nàng ta vì đang bận tính toán.

- Hừ, ta tốn trăm phương ngàn kế cũng không thể gặp được Bạch công tử, thế mà, đứa dã chủng đó lại dám bám lấy chàng.

- Tiểu thư, ngài vì tiện nhân đó mà bực tức làm gì. Bạch công tử là vì nể mặt lão gia mới không tiện xua đuổi nàng. Bằng nàng, lại xứng với công tử sao?

Dạ Kim Lan cắn móng tay thầm nhủ:

- Nhưng nếu ta không thể tiếp cận được chàng vậy làm sao có thể phát triển mối quan hệ được…

Dạ Phủ có bốn vị tiểu thư, đại tiểu thư Dạ Kim Ngọc, năm mười tám tuổi, đã xuất giá theo chồng. Nhị tiểu thư Dạ Kim Huyền lại một bộ dáng thô lỗ, chỉ thích làm bạn với đao kiếm, thường xuyên bỏ nhà ra ngoài du ngoạn. Tam tiểu thư Dạ Đông Tuyết không ai xem trọng. Chỉ lại tứ tiểu thư Dạ Kim Lan, tinh thông cầm kỳ thi họa, là người được Dạ Minh Thành đặt nhiều kỳ vọng, nên dù là con của thiếp thất nhưng những thứ tốt đẹp nhất đều dành cho nàng.

- Đúng rồi!

Đột nhiên, Dạ Kim Lan reo lên:

- Ta đã có cách tiếp cận chàng rồi!

Dạ Kim Lan khẽ nhếch mép cười. Thuý nhi tự hiểu Dạ Kim Lan đã nghĩ ra biện pháp, tim nãy giờ treo trên đọt cây mới được lấy xuống, nàng khẽ thở hắt ra một hơi. Tứ tiểu thư bên ngoài hiền lành, tốt bụng nào có ai biết được bản chất thật sự của nàng…

- Thuý Nhi, còn không đi dọn dẹp!

- Dạ, Thuý Nhi đã biết!

Vì giữ hình tượng thục nữ của mình, không ít lần Thuý Nhi phải thay Dạ Kim Lan gánh tội. Dạ Kim Lan là một tài nữ, nàng không có cái gì không tốt, cũng không làm sai chuyện gì bao giờ. Nếu có, đó là do lỗi của ngươi, không phải của nàng. Hầu hạ nhiều năm bên cạnh Dạ Kim Lan, Thúy Nhi hiểu rất rõ điều đó.

- Thuý Nhi!

Dạ Kim Lan ngồi ở ghế mềm, thấp giọng hỏi:

- Nếu có người hỏi trong phòng xảy ra chuyện gì…

Thuý Nhi liền cuống cuồng tiếp lời:

- Là do Thuý Nhi! Là Thuý Nhi không cẩn thận làm vỡ đồ, tiểu thư nhân từ không nỡ trách tội…

Dạ Kim Lan không nói gì nữa, khóe môi khẽ nhếch cao hài lòng.

——————

- Dạy học cho tứ tiểu thư?

Bạch Y Thần nhíu mày hỏi lại Dạ Minh Thành. Dạ Minh Thành xem như không thấy thái độ khó chịu của Bạch Y Thần, cười nói:

- Bạch công tử cũng biết, trong nhà của Dạ mỗ chỉ có mỗi nữ nhi này xem như có chút tài năng. Ta đã tốn không ít công sức để tìm thầy về dạy, nhưng những người đó tài năng có hạn nên Dạ mỗ mới cả gan nhờ đến Bạch công tử…

Dạ Minh Thành bỏ qua sỉ diện của mình thao thao bất tuyệt với Bạch Y Thần. Nguyên do cũng vì Dạ Kim Lan tìm đến khóc lóc, khăng khăng muốn Bạch Y Thần chỉ dạy mình, lại còn uy hiếp, nếu Bạch Y Thần không chấp nhận, nàng sẽ đập vỡ cầm, sẽ không bao giờ học đàn hay thư hoạ gì nữa. Đã dùng đủ mọi cách từ mềm mỏng đến hăm doạ, Dạ Kim Lan vẫn không chịu đổi ý, cứ dứt khoát chỉ muốn Bạch Y Thần dạy mình.

Dạ Minh Thành cuối cùng cũng bó tay, không còn cách nào nữa đành phải chìu theo ý nữ nhi, tìm đến Bạch Y Thần nhờ vả dù biết rằng muốn hắn đồng ý là chuyện rất khó.

Bị Dạ Minh Thành làm phiền mãi, lại vì mình đang ở nhờ nhà người, cuối cùng, Bạch Y Thần miễn cưỡng đồng ý.

- Ta chỉ dạy cho tứ tiểu thư môn cầm. Thời gian hoàn toàn do ta định, các ngươi không được can thiệp.

Dạ Minh Thành nghe vậy đã hài lòng, liền gật đầu đáp ứng. Nào ngờ, Bạch Y Thần lại nói tiếp:

- Ta còn có yêu cầu!

Dạ Minh Thành liền nói:

- Bạch công tử cứ nói! Dạ mỗ nhất định sẽ đáp ứng!

- Ta muốn tam tiểu thư cùng đến học.

Dạ Minh Thành liền nhíu mày khó hiểu, đứa con gái này của lão xưa nay nào có học hành gì, tại sao Bạch Y Thần lại muốn nó học cầm?

- Dạ lão gia?

Bạch Y Thần lên tiếng gọi làm Dạ Minh Thành giật mình, lão cười nói:

- Dạ mỗ đương nhiên không ý kiến gì, chỉ là… Đông Tuyết trước nay chưa từng học hành qua, làm sao có thể hiểu cầm. Ta e nó sẽ làm công tử phật ý…

Bạch Y Thần không để ý tới, trầm giọng nói:

- Yêu cầu của Bạch mỗ chỉ có như vậy.

Dạ Minh Thành thấy Bạch Y Thần kiên quyết như vậy đành phải chấp thuận.

- Vậy… ta sẽ cho người thông báo với Đông Tuyết.

Bạch Y Thần không đáp. Thấy mọi việc đã xong, Dạ Minh Thành chấp tay cáo lui.

- Trời không còn sớm. Dạ mỗ không làm phiền công tử nữa, công tử hãy nghỉ ngơi sớm.

Bạch Y Thần đứng lên tiễn hắn về.

- Dạ lão gia, thất lễ!

Dạ Minh Thành đi một lúc lâu, Bạch Y Thần vẫn ngồi tại chỗ ngồi, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.

—————

Ở một biệt viện hẻo lánh không được đặt tên sâu trong hậu viên, bình thường chẳng ai thèm lui tới, cỏ dại mọc lên khắp nơi, thỉnh thoảng còn có tiếng ếch nhái kêu. Mọi người còn rủ tai nhau ở đây đôi khi còn nghe thấy tiếng kêu khóc và cả… ma nữa, nó còn tấn công những ai vô tình đến gần và còn thêm nhiều lời đồn đãi khác. Bởi vậy, người ta lại càng không muốn đặt chân tới biệt viện này. Thế mà, đây lại là nơi ở của tam tiểu thư Dạ gia, Dạ Đông Tuyết.

Người nô tì được phân công tới đây báo tin cho Dạ Đông Tuyết dù mới vào phủ không bao lâu, nhưng những tin đồn quanh cái biệt viện này nàng ít nhiều cũng đã nghe nói tới. Nàng ta run rẫy cầm chiếc lồng đèn mò đường đi, mỗi khi có cơn gió thổi qua, ánh nến chập chờn trong thoáng chốc cũng làm cho nàng giật nẩy mình. Nàng ta lần từng bước trên lối mòn để băng qua được khu vườn hoang, rồi đến bãi cỏ dại mới nhìn thấy được một gian nhà nhỏ ọp ẹp giữa khoảng đất trống, từ khe cửa có thể thấy được ánh sáng le lói phát ra từ bên trong. Nàng ta liền vội vàng chạy đến gõ cửa, luôn miệng gọi:

- Tam tiểu thư! Tam tiểu thư!

Không có tiếng trả lời, nàng ta càng run rẫy.

- Không lẽ tam tiểu thư bị ma bắt đi rồi…

Càng nghĩ, càng hoảng sợ, mạnh tay đập cửa hơn.

- Tam tiểu thư! Tam tiểu thư!

Mãi một lúc, Dạ Đông Tuyết mới lên tiếng gáy ngủ hỏi:

- Ai đó?

- Nô tì là người ở tiền viện.

Cánh cửa được mở ra, Dạ Đông Tuyết mơ màng nhìn nàng, miệng há to ngáp một cái dài.

- Khuya rồi! Ngươi tới đây làm gì?

- Nô tì đến truyền lời!

- Truyền lời?

- Dạ, là lão gia nói từ ngày mai, tiểu thư sẽ theo Bạch công tử học cầm, người hãy chuẩn bị trước.

Dạ Đông Tuyết nghe thế liền tỉnh ngủ, nheo mắt nhìn nàng nghi hoặc hỏi:

- Học cầm? Là ý gì?

Nàng ta đã muốn nhanh chóng rời khỏi chốn quỷ ám này lắm rồi, nên nhanh miệng giải thích:

- Là tứ tiểu thư muốn thỉnh Bạch công tử làm tiên sinh dạy nàng học cầm, nhưng Bạch công tử lại yêu cầu tiểu thư học cùng. Nô tì chỉ biết có vậy thôi. Nô tì đi trước!

Chưa kịp nói hết lời, nàng ta đã chạy như bay ra khỏi khu biệt viện này.

Dạ Đông Tuyết trong lòng vẫn nghi ngờ, liếc nhìn ra bên ngoài, xác nhận không có ai, nàng mới khép cửa lại, quay vào nhà.

Trong nhà cũng tồi tàn không khác gì với bộ dạng bên ngoài của nó, chỉ có một bộ bàn, ghế cái còn cái mất, một cái giường đơn đặt trong góc phòng và một cái tủ cũ kỹ. Thực tế cho thấy nơi này còn tệ hơn cả nhà của một người bình dân, ai lại dám nghĩ rằng đây là nơi ở của tiểu thư Dạ gia giàu nứt tường đổ vách chứ.

- Ngươi nghĩ sao?

Dạ Đông Tuyết đột ngột lên tiếng hỏi, không có tiếng người trả lời. Dạ Đông Tuyết nhíu mày khó chịu, hăm dọa:

- Ngươi còn giả thần giả quỷ, ta sẽ cho ngươi làm quỷ thật đấy!

Nghe giọng nàng bực tức, một tiếng cười khẽ vang lên.

Ha ha ha…

- Nàng thật nhẫn tâm vậy sao?

Một thanh niên khoảng mười tám, mười chín tuổi không biết từ đâu xuất hiện. Hắn mặc chiếc áo bố đã sờn cũ, tóc tai rối tung được buộc hờ bằng một mảnh vải bố, bộ dạng tuỳ ý cà lơ phất phơ chẳng khác chi một tên khất cái ngoài đường, nhưng hai mắt hữu thần lại sáng tinh tường, không hề giống như những kẻ tầm thường khác. Môi khẽ nhếch cười, hắn nhướng mắt nhìn Dạ Đông Tuyết với điệu bộ bỡn cợt.

Dạ Đông Tuyết hừ lạnh, nheo mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

- Ngươi nghĩ ta có dám làm không? Tang Ly!