Cùng Quân Ca

Chương 105: Ngoại truyện: Cung phi Giang Hiểu Tiếu



Tác giả có lời muốn nói: Chương này rất lôi rất cẩu huyết, rất YY rất không thực tế, đơn thuần là tác giả ảo tưởng, cẩn thận khi đi vào! Vào mà bị sét đánh thì tác giả không phụ trách.

Tôi viết của ngoại truyện của bản thân tôi, không hài lòng thì chính mình tự đi YY thôi.

Chính văn đã kết thúc, ngoại truyện của Lập Hạ và Cửu Cửu sẽ mở hố khác, kính chờ mong.

Editor có lời muốn nói: Bà tác giả đúng là đem con bỏ chợ mà, tìm hoài mà có thấy cái ngoại truyện nào của Lập Hạ nữa đâu *gào khóc* /(TT^TT)/ 

Giang Hiểu Tiếu nhìn đàn tranh ngọc bích trước mặt im lặng không nói, trong mắt không một gợn sóng có chút lạc tịch như có như không.

Nàng từ rất sớm trước kia đã hiểu rõ, nơi nào có nữ nhân thì nơi đó nhất định sẽ có tranh đấu, bất luận các nàng lớn tuổi hay ít tuổi. Mà nơi nữ nhân đấu tranh kịch liệt nhất chính là bên trong hoàng cung phồn hoa này. Vừa vào cửa cung sâu như biển, vừa vào cửa cung liền tranh muôn vạn yêu thương, vừa vào cửa cung là cả đời không được yên ả. Người khác e ngại lục đục đấu đá tranh đoạt, mà nàng lại vui vẻ ở trong con đường này, hưởng thụ lạc thú quá trình lấy được và bỏ lỡ trong đó, bởi vì nàng tin chắc, cuối cùng người thắng nhất định là nàng.

Từ nhỏ nàng sống cùng người mẹ nhu nhược trong một con nghõ hẻm âm u lạnh lẽo nghèo khó, khi còn bé bị người giễu cợt là đứa bé không có cha, là tạp chủng không có cha nuôi, nàng tức giận, giống như nổi cơn điên hung hăng cắn người nọ một trận. Nàng uất ức, khóc lóc chạy về nhà chất vấn mẹ, tại sao nàng không có cha. Người mẹ gương mặt hàng năm luôn tái nhợt khóc không thành tiếng nói cho nàng biết, cha của nàng vì một người phụ nữ khác mà không cần bọn họ nữa, vì một người phụ nữ khác, bỏ rơi người vợ và đứa bé của mình. Nàng nhìn vẻ mặt đau đớn muốn chết của mẹ, trong nháy mắt sinh ra một ý niệm trong đầu, nàng muốn bảo vệ bà cả đời, không bao giờ để bà chịu khổ nữa.

Lúc mười bảy tuổi nàng gặp được ông chủ của mẹ, một người đàn ông trung niên đôn hậu đàng hoàng. Nàng nhìn ông quan tâm đưa mẹ về nhà, nhìn ánh mắt mẹ lóe lên tia ngượng ngùng và khổ sở, nàng nghĩ mẹ của nàng nên có được hạnh phúc, cho dù phải chia rẽ một gia đình.

Tất cả đều phát triển dựa theo thiết kế của nàng, người đàn ông si mê mẹ của nàng, kiên định muốn ly hôn với vợ, vợ của ông, người phụ nữ đó chỉ mang một vẻ mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng, nói một câu, "Người chia rẽ gia đình của người khác, sẽ không có kết quả tốt." Nàng nghe xong chỉ cười nhạo, nàng sẽ không có kết quả tốt ư? Vậy tại sao năm đó người chia rẽ gia đình của nàng lại nghe nói sống rất tốt? Thế giới này căn bản không tồn tại chuyện người tốt sẽ được báo đáp tốt, bởi vì loài người vốn ích kỷ. Nàng như mong muốn có thêm một cha dượng, hưởng thụ tình thương và quan tâm đến chậm của cha, tất cả chuyện này, nàng tiếp nhận như chuyện đương nhiên.
Bồ.Công~Anh~d.i..ễ.nl..ê.q.u.ýđ.ô.n

Khi hai mươi hai tuổi con gái của cha dượng trở lại, máu mủ tình thâm quả nhiên là đạo lý cứng rắn, cha dượng thận trọng lấy lòng con gái của mình, mắt nhắm mắt mở nhìn con gái cố ý gây khó khăn cho người vợ bây giờ của ông, nàng lạnh mắt nhìn khuôn mặt tươi cười đắc ý hả hê của em gái kế, trong lòng âm thầm giễu cợt sự ngu xuẩn của cô ta. Sau đó, tại một lần em gái kế "Vô ý" đẩy, mẹ sảy thai. Kết quả có thể nghĩ, cha dượng tức giận cho con gái một cái tát đuổi cô ta cút đi, người mẹ cao tuổi sinh non được ông dịu dàng ôm vào trong ngực an ủi, tất cả hoàn mỹ tựa như lúc ban đầu. Nàng bắt đầu trợ giúp cha dượng phát triển buôn bán, nàng đa tài đa nghệ che giấu quá khứ âm u nghèo khó, nàng giống như công chúa chân chính, giao lưu giữa các thiếu gia trong xã hội thượng lưu, hưởng thự hết cưng chiều.

Năm nàng hai mươi bốn tuổi yêu một người đàn ông anh tuấn, một người đàn ông có vợ, hiển nhiên, cái này cũng không thể trở thành lý do để nàng buông tha. Nàng làm bộ như vô tình gặp gỡ hắn vô số lần, để cho hắn hiểu được phía sau sự chuyên nghiệp của nàng là yếu đuối đúng lúc, nàng giỏi về tâm kế như vậy, cho nên không thể nghi ngờ, người đàn ông kia trở thành chồng của nàng, sinh hoạt cùng một chỗ với nàng.

Sau đó... Sau đó? Vào một ngày nào đó nàng đi công tác về, chồng của nàng và bạn lăn lộn trên giường cùng mưu đồ bí mật cướp đoạt tài sản của nàng, sau khi bị nàng phát hiện thì trực tiếp giết nàng diệt khẩu...

Giang Hiểu Tiếu lạnh lùng cười cười, giờ phút này nàng đâu còn thấy được thanh lệ hồn nhiên lúc ở Triệu Đông, kiếp trước nàng là Giang Hiểu Tiếu, nhưng kiếp này cũng là Giang Hiểu Tiếu. Nàng chết xuyên vào một cô bé mồ côi, một mình vào thanh lâu, trong vòng nửa năm ngắn ngủn chen lên vị trí hoa khôi, trong lúc đó lợi dụng vô số người, thật sự không hề toan tính mà chung sống chỉ có một mình Lâm Lập Hạ. Có lẽ bởi vì nàng ấy và nàng đều là người xuyên không, hoặc có thể bởi vì Lâm Lập Hạ là một người không có chí hướng, làm nàng không có bất kỳ cảm giác nguy cơ nào, họ cũng coi như là bạn bè.

Nàng vẫn cho rằng quá khứ của Lâm Lập Hạ không có gì đáng để truy cứu, cho đến khi nàng đụng phải nam nhân tuấn mỹ gian manh đó, đương kim Cửu vương gia Lý Dục. Nàng kinh ngạc sự tuấn mỹ và cao quý của hắn, nhưng càng cảnh cáo chính mình hơn, người nam nhân này quá mức nguy hiểm, nàng tuyệt đối không thể yêu hắn. Nàng mờ mờ ảo ảo cảm thấy quá khứ của Lập Hạ cũng không bình thường, mà trước khi nàng kịp phản ứng thì Lý Dục đã cám dỗ nói với nàng: Ngươi muốn vinh hoa phú quý?

Nàng kinh hãi vì sự nhạy cảm của hắn, cũng không cố gắng giấu giếm, dứt khoát gật đầu một cái. Thật ra thì cái nàng theo đuổi không chỉ là vinh hoa phú quý, nàng theo đuổi là quá trình một đường leo lên, trong máu thịt của nàng có loại cảm xúc mãnh liệt này, nàng thích tranh đấu, càng vui hơn khi hưởng thụ thành quả đạt được.

Lý Dục nói với nàng, thỏ đực chân nhảy nhót, thỏ cái mắt mê ly.

Vì vậy nửa tháng sau nàng liền đứng dưới cây liễu ven hồ Tô Châu, một thân nam trang màu xanh nhạt, có thiếu niên tuấn tú cũng lộ ra thiếu nữ xinh đẹp. Gió xuân mang theo bông liễu bay bay, nàng vào thời điểm đó thấy được hắn, người nam tử tuấn mỹ dịu dàng trong sáng như vầng trăng, trong nháy mắt nàng bị hắn lay động tâm thần, tự nói với mình, chính là hắn. Nàng từ trong ánh mắt kinh ngạc mừng rỡ của hắn thấy được mình, nhưng ánh mắt mông lung của hắn lại nói cho nàng biết, hắn nhìn không phải nàng, mà là một người khác.

Nàng không quan tâm. Bởi vì nàng sẽ làm hắn từ từ quên đi người kia, từ từ yêu bản thân nàng.

Nàng vẫn luôn tự tin như vậy, cho dù biết rõ hắn là đương kim hoàng thượng thì vẫn không dao động lòng tin, nàng và hắn vào cung, thành một trong vô số cung phi của hắn, nàng và họ đọ sức ngầm đấu đá, nàng và họ đùa giỡ đế tâm, không ngoài dự đoán đánh bại những người được gọi là "Sủng phi", thành phi tử được cưng chiều nhất bên cạnh hắn. Nàng làm tất cả đơn giản muốn lấy được độc sủng của hắn, như mong muốn của nàng, hắn cưng chiều nàng, thế nhưng loại cưng chiều này không phải như nàng muốn.
Bồ.Công~Anh~d.i..ễ.nl..ê.q.u.ýđ.ô.n

Hắn dịu dàng cười với nàng, mắt phượng như gió xuân ấm áp, làm nàng không tự chủ mà trầm mê.

Hắn săn sóc nàng, chỉ cần nàng hơi nhíu mày sẽ truyền thái y tới chẩn bệnh, hành động quan tâm này làm nàng cam nguyện trầm luân.

Hắn tốt với nàng như vậy, ngay cả trước mặt hoàng hậu cũng chưa từng lạnh nhạt nàng nửa phần, nàng có lý do tin tưởng hắn yêu nàng, cho dù không yêu, nàng cũng là người đặc biệt nhất, nhưng mà, tại sao vậy chứ, nàng vào cung ba năm, hắn ở lại trong tẩm cung của nàng vô số đêm, mọi người trong cung truyền ra nàng rất được hắn yêu thích, cuối cùng có một ngày sẽ sinh hạ long tử đi lên hậu vị, nhưng chỉ có bản thân nàng biết, ba năm qua hắn chưa từng chạm vào nàng, thậm chí ngay cả hôn cũng không có. Lúc mới bắt đầu nàng cho là hắn dè dặt, mấy lần nàng như có như không quyến rũ hắn, nhưng hắn vẫn thản nhiên nhìn nàng, trong con ngươi màu trà không mang theo một tia dục vọng. Nàng kinh hãi, chẳng lẽ hắn... Không được? Nhưng ba năm trước rõ ràng hoàng hậu có thai, chỉ bởi vì ngoài ý muốn mà mất đi đứa bé, từ đó đến nay hậu cung không một phi tử nào có thai.

Nàng không khỏi bắt đầu suy nghĩ lung tung, có lúc nàng vô tình nhìn thấy ánh mắt buồn bã của hắn, nhẹ nhàng mà hư ảo nhìn về phương xa. Có lúc hắn cũng sẽ nhìn hai con thánh thú nuôi dưỡng trong cung mà mất hồn, tiếp đó bên môi nở một nụ cười hạnh phúc. Nàng nắm chặt tay, móng tay đâm vào trong thịt cũng không biết.

Nàng ghen tỵ nữ tử làm hắn nhớ mãi không quên đó, nàng đỏ mắt với nữ tử làm hắn lộ ra nụ cười hạnh phúc như thế, nhưng mà, nữ tử này rốt cuộc là ai? Rõ ràng nàng mới là người gần gũi nhất bên cạnh hắn, rõ ràng nàng mới là nữ tử hắn cưng chiều nhất, nhưng vì cái gì, ánh mắt của hắn chưa bao giờ nhu tình nhìn nàng như vậy? Nàng nói xa nói gần hỏi rất nhiều người, nhưng không một ai nói ra được người nọ là ai. Nàng nghe người khác nói đã từng có một nữ tử, đó là phi tử được cưng chiều nhất trước khi nàng vào cung, Thu phi. Ba năm trước đây Thu phi mắc bệnh nặng, sau khi trị lành cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, vì vậy hắn phái nội thị tín nhiệm nhất đưa Thu phi đến Châu Châu tĩnh dưỡng, hàng năm cũng sẽ dành nửa tháng đi thăm nàng. Dụng tâm của hắn với nàng không cần nói cũng biết. Chẳng lẽ người hắn yêu chính là Thu phi?

Giang Hiểu Tiếu rủ thấp mí mắt xuống, đứa tay hất cây đàn tranh xuống mặt đất, nhìn đàn ngọc vốn hoàn mỹ không một khuyết điểm vỡ một góc. Trong mắt nàng ửng lên ánh sáng lạnh, ngày mai sẽ là ngày tuyển tú của năm nay, nàng là phi tử được cưng chiều nhất trong cung phải cùng hoàng hậu chủ trì toàn cục. Nàng nhắm mắt lại điều chỉnh cảm xúc của mình, lúc mở mắt ra lần nữa đã khôi phục lại vị phi tử thanh lệ động lòng người.

Nàng là cung phi, nhất định phải tiếp thụ tất cả chuyện này, bởi vì chỉ khi nàng đứng cao nhất, mới cách hắn gần nhất.

Ngày hôm sau khi nàng và hoàng hậu theo lệ thường tuyển chọn tú nữ cho Hoàng đế, không ngờ thấy được khuôn mặt quen thuộc. Nàng kinh ngạc nhíu mày, "Lập Hạ?" Nàng vừa nói ra khỏi miệng liền phản ứng kịp đây không phải Lâm Lập Hạ, bộ dáng tú nữ trước mắt mới chỉ mười lăm mười sáu tuổi, rất non nớt, sao có thể là Lâm Lập Hạ đã sớm qua tuổi hai mươi. Nàng không chú ý tới hoàng hậu bên cạnh lúc nghe được nàng hô lên cái tên này thì khác thường mở to hai mắt, tiếp đó nhìn nàng một cái đầy thâm ý.

Nàng vốn cho rằng lần tuyển tú này cũng sẽ giống như mấy năm trước, vài người được cưng chiều, qua một thời gian liền nghỉ ngơi đi xuống. Vậy mà có một tiểu như nhà Tri Phủ trong vòng một tháng tấn thăng lên vị trí Tiệp dư, vả lại mỗi ngày hoàng thượng đều ngủ lại trong cung của nàng, độc sủng trước nay chưa từng có. Nàng nghe vận may như vậy thì đỏ hai mắt, hận không thể cắn nát răng ngà, lại nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của hắn khi nhìn Tiệp dư mới thoáng thoải mái một chút, hắn đúng là vẫn xem người làm thế thân. Chẳng lẽ...
Bồ.Công~Anh~d.i..ễ.nl..ê.q.u.ýđ.ô.n

Nàng kinh hãi, chẳng lẽ người hắn yêu là Lâm Lập Hạ?!

Chỉ là ý niệm này của nàng mới hiện ra không bao lâu liền nhận được tin tức Thu phi về cung, ngày hôm đó nàng cố ý ăn mặc một phen đi nghênh đón nữ tử đã từng vinh sủng hậu cung đó, sau đó phút chốc nhìn thấy gương mặt Thu phi kia, gương mặt của nàng và người vừa mới bay lên vị trí Tiệp dư kia đều trách bệch.

Dáng dấp của Tiệp dư kia thế mà lại có sáu phần tương tự với Thu phi. Như vậy nói cách khác... Người hắn yêu là Thu phi?

Nàng khó có thể tin lại cảm thấy mất mát vô cùng, nàng nhìn hắn cười yếu ớt với Thu phi, ánh mắt dịu dàng, nàng nhìn nàng ta cười nhẹ với hắn, vẻ mặt dịu dàng khéo léo. Nàng vô cùng thất bại, người hắn yêu không phải nàng, người hắn yêu trở lại, nói cách khác, trong lĩnh vực tình yêu, nàng thua?

Hắn lại lạnh nhạt vị Tiệp dư kia, Thu phi lần nữa được sủng ái, nàng vẫn sẽ nghênh đón hắn ngủ lại, cả đêm gảy khúc “Hóa bướm” cho hắn, nhìn trong mắt hắn dày đặc yêu say đám và tuyệt vọng ưu sầu tan không được. Nàng nghi ngờ, Thu phi trở lại, tại sao hắn còn có thể như vậy?

Cho đến một ngày, nàng nhìn thấy dấu thủ cung sa* trên cánh tay của Tiệp dư nhỏ tuổi kia, nàng khiếp sợ đồng thời lại thầm vui vẻ, nàng bắt đầu suy nghĩ sâu xa, cố ý trước mặt Thu phi buồn bã không dứt, ngầm ám chỉ hoàng thượng căn bản không chạm vào nàng. Nàng cẩn thận quan sát nét mặt của Thu phi,Thu phi nghe vậy ngây ngẩn cả người, cuối cùng khóe môi nâng lên nụ cười châm chọc. Nàng không tiếng động nói hai câu, lại bị Giang Hiểu Tiếu  dùng môi ngữ đọc hiểu.

*Thủ cung sa: Trong truyền thuyết Trung Quốc, thủ cung sa là dấu vết chứng tỏ người con gái còn trinh tiết. Thủ cung vốn là một giống thạch sùng được nuôi bằng 7 cân chu sa khiến thân thể có màu đỏ. Giã nát thủ cung bằng chày, được một chất nước đỏ như son, chấm vết son vào cánh tay trái con gái, cách vai khoảng một tấc, nếu chưa thất thân thì vết này còn mãi không phai.

Nàng nói, thì ra, chúng ta đều giống nhau. Thì ra, chúng ta ngay cả một thế thân cũng không phải.

Nàng mất hồn ra khỏi tẩm cung của Thu phi, lắc lư ngang dọc trong cung, trong đầu hỗn loạn rối tinh rối mù, trong lúc vô tình nàng đi tới trước một cung điện tan hoang, nàng nhớ nơi này đã từng là cung điện của một phi tử của tiên hoàng, hình như là muội muội của mẫu phi hắn? Nghe nói bởi vì bệnh nặng mà qua đời .

Nàng đẩy cánh cửa chính sơn hồng vừa dày vừa nặng ra đi vào tẩm điện hoang vu, thấp thoáng thấy cửa cung điện thế mà lại nửa mở, nàng tò mò nhìn vào, tiếp đó kinh ngạc phát hiện cái người nam tử tuấn mỹ nàng tâm tâm niệm niệm ấy lại có thẻ ngủ thiếp trên bàn trong phòng, vẻ mặt là thỏa mãn và hạnh phúc trước nay chưa từng có.

Nàng kiềm nén trái tim cuồng loạn bước nhẹ đi vào, trợn to hai mắt nhìn trên vách tường trong phòng khách treo đầy bức họa, vẽ bên trên tất cả đều là một nữ tử, hoặc nữ trang, hoặc nam trang, hoặc xinh đẹp, hoặc hiên ngang mạnh mẽ. Nàng đối mặt với dung nhan trong bức tranh của người mà hít vào một hơi thật sâu...

Tất cả bức tranh đều vẽ một nữ tử, tướng mạo của nữ tử này cũng không xa lạ, Thu phi, Tiệp dư và nàng đều vô cùng tương tự, nhưng dưới góc bức tranh lại viết ba chữ...

Lâm Lập Hạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.