Cuộc Đời Có 6 Việc Nên Làm Nhất

Chương 22



[Tám năm sau]

Tám năm, thời gian thay đổi, vạn vật thay đổi, con người cũng thay đổi.

Tần Yến đã sớm không còn là cái thanh niên ở nhà nóng lòng chờđược sắp xếp công việc năm đó, màđã trở thành một quản lý tiêu thụ của một công ty lớn. Bởi vì hắn chỉ cần mở miệng là có thể nở ra hoa ra lá, cho nên việc làm cũng rất thuận lợi.

Hơn nữa hắn bộ dạng rất thuận mắt, nhân duyên cũng không tồi…

Nhưng rồi cũng có người nghĩ là: a hắn chưa thành gia…

Nhưng Tần Yến lại nói với chính mình là, này ngược lại lại chính là chuyện tốt, so với quan hệ cốđịnh, hắn lại càng thích ở quán bar săn mồi hơn. Hắn thích loại cảm giác này, hắn như vậy, mắt thường có thể thấy được hình tượng một nam nhân trí thức thành đạt, hơn nữa hắn thành thục, khí chất phong lưu, tất cảđều khiến hắn trở thành tiêu điểm, mọi việc đều thuận lợi. Chẳng những có cảm giác thành tựu, mỗi lần tình ái đều có cảm giác mới mẻ.

Cho nên nhân sinh hắn vốn nên là phi thường thuận lợi.

Thẳng đến khi công ty thay đổi viên quản lý thị trường mới.

Trước khi vị tân quản lý thị trường này đến, lai lịch hắn tất cả mọi người đều đã biết—con trai độc nhất của tổng tài, sớm hay muộn thì cũng sẽ sếp vào vị trị tổng tài thôi. Cho nên từ trên xuống dưới người nào người nấy đều nhao nhao chuẩn bị nịnh bợ hắn.

Tần Yến cũng không giống như người khác nhưđang lâm vào đại địch, ở phương diện kết giao bằng hữu thân thích hắn cơ hồ chưa bao giờ bị bất lợi qua, huống hồ năng lực nghiệp vụ của hắn rất rõ ràng.

Hội trường hội nghị hoan nghênh thiếu gia được chuẩn bị phi thường tốt, đầu tiên là tại công ty cử hành nghi thức hoan nghênh đơn giản, sau đó buổi tối lại tụ họp lại.

Khi hắn vừa đến, tổng giám đốc tự nhiên là mang hắn đi giới thiệu với chủ quản các ngành.

Tần Yến ngồi bên trong văn phòng của mình, nghe bên ngoài đột nhiên tiếng ồn giảm bớt, trong lòng hiểu được thiếu gia giá lâm. Hắn đứng dậy, sửa sang lại quần áo, bày ra tươi cười thuận mắt nghênh đón hắn.

Tiếp, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, Tần Yến dựa theo kế hoạch, hữu hảo mỉm cười, gật đầu, cùng hắn bắt tay. Bất quá, chuyện ngoài sở liệu vẫn là cóđi.

Thiếu gia cũng không phải như trong tưởng tượng của hắn là một phì trư dinh dưỡng quá thừa, mà là một mỹ nhân diện mạo thanh lãnh. Điều này làm cho Tần Yến tươi cười chân thật thêm vài phần.

Trên thực tế, thời điểm đám người kia đẩy cửa ra, hắn liền thấy được này gương mặt xa lạ mà lạnh lùng. Lông mi dày, đôi mày sắc bén, ánh mắt hơi điểm đạm mạc, gương mặt lớn lên rất có nét, hơn nữa trên người mang theo khí chất trúc trắc đặc hữu của thanh niên. Tóm lại chính là…đúng khẩu vị Tần Yến.

Chỉ là thân hơi cao, hắn ngại, chứ không thì làm cho đại thiếu gia này mặt hồng hồng cuộn tròn trong lòng mình cũng là chuyện thực làm người ta hưởng thụ. Tần Yến cùng đối phương bắt tay, trong lòng lại là tâm viên ý *mã* nghĩ.

Bất quá mặc kệ thiếu gia cao hay thấp, hai người bọn họ là quan hệđồng sự, không có gì bất ngờ sảy ra thì còn giao hảo nhiều, này cỏ gần hang làăn không được.

Lúc này, đối phương dùng ánh mắt rất kỳ quái nhìn hắn.

Tần Yến thực bình tĩnh, chỉ lễ phép cười, chọn mi, cho đối phương một biểu tình nghi hoặc.

Thiếu gia lập tức phục hồi lại tinh thần, sửa lại bộ dáng nghiêm túc, mỉm cười…

Tần Yến nhộn nhạo cả ngày…

Loại người này muốn diện mạo có diện mạo, muốn khí chất có khí chất, thật sự là hiếm có, nhưng lại là cục xương mềm, muốn xuống tay cũng khó.

Tuy rằng không thểôm mỹ nhân trong ngực, nhưng có thểđể mỹ nhân bên người cũng là không tồi rồi. Bộ phận thị trượng cùng bộ phận tiêu thụ thường có hợp tác, Tần Yến cùng thiếu gia dần dần cũng thân cận hơn.

Thiếu gia tuy rằng không hay nói nhiều, đối nhân xử thế có chút lãnh đạm, nhưng là không hề tựđề cao mình hay tính tình kiêu ngạo, tổng thể mà nói coi như là nho nhã lễđộ, sống thành thực hơn nữa sẵn sàng chịu trách nhiệm, là một ví dụ tốt trong giới phú thương.

Tần Yến thưởng thức hắn, cùng hắn công tác cóđiểm thuận lợi hơn, có năng lực ngẫu nhiên nghĩ muốn ‘đánh phi cơ’ hắn, này cũng đãđủ rồi.

Vốn hẳn cứ như vậy, bọn họ không gần không xa.

Mà một lần xã giao lại làm cho quan hệ bọn họ phát sinh biến hóa.

Ngày đó hẹn ăn cơm làm một khách hàng lớn, đối tượng trường kì hợp tác. Ưu điểm là làm việc hào sảng, khuyết điểm là rất thích tụ họp lại uống rượu.

Đó là lần đầu tiên thiếu gia gặp mặt vị này đại gia, Tần Yến nghĩ, này thiếu gia hẳn là chưa bao giờ gặp qua loại tình huống này. Vì thế hắn phát huy truyền thống đồng chí tốt đẹp, quán triệt tinh thần vuốt mông ngựa vĩđại, vô cùng tích cực vì hắn chắn rượu.

Cuối cùng Tần Yến gục.

Ký ức cuối cùng của hắn là cùng lão tổng đối phương xưng huynh gọi đệ, cất cao giọng hát nghêu ngao… Nhớ mang máng là tiểu thiểu gia bắt bắn khiêng đi ra ngoài, sau đó… vốn không có sau đó.

Thời điểm tỉnh lại giống với mỗi lần say rượu sau, đau đầu, trời đất quay cuồng, miệng lưỡi khô boong.

Căn cứ vào kinh nghiệm, hiện tại là nửa đêm.

Bởi vì Tần Yến là người đàn ông độc thân, cho nên sau mỗi lần say không còn biết gì, hắn chỉ có thể về nhà rồi ngãđầu ngủ, thẳng cho đến nửa đêm khó chịu mới lại dậy thu thập.

Hắn theo bản năng ờ sờ di động xem thời gian, lúc này, hắn mới phát hiện, tay mình lại bị trói trên đầu, thực không thoải mái.

Tần Yến đầu còn choáng, không khỏi ngây ngẩn cả người.

Hắn động động, hẳn không phải là còng tay…. Là cảm giác gần giống với dây da.

Trong phòng một mảng hắc ám, Tần Yến cái gìđều nhìn không thấy, hơn nữa hai tay bị hạn chế, hắn dãy giụa không ngồi dậy nổi, trong lòng càng ngày càng bất an. Hắn loay hoay hai cái, phát hiện cảm xúc trên da không đúng… hắn giống như….chỉ mặc quần lót?!

Ta thao!

Tần Yến trong lòng mắng to, tỉnh rượu hoàn toàn. Không nghĩ lần này vuốt mông ngựa lại vuốt quá trớn, cư nhiên tại thời điểm say rượu bị bắt cóc?!

Hơn nữa xem tình huống này, đối phương tám phần là biến thái.

Nhân sinh ba mươi năm, lão thiên đối hắn không tệ, hôm nay cư nhiên đem hắn ném vào tay biến thái.

Lão tử nhưng là thuần công aaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!

Không đợi Tần Yến mở miệng mắng to, đèn trong phòng đột nhiên vụt sáng, ánh sáng chói lọi khiến mắt hắn thực không thoải mái. Tần Yến miễn cưỡng chống đỡ, híp mắt đề phòng. Là phòng khách sạn, xem bố trì còn là khá sang trọng, cửa sổ sát đất bị nghiêm mật đóng chặt vào, trong phòng không có cái gì dưa thừa, ngay cảđồ tùy thận cũng không thấy bóng dáng,… Hắn quản thật lõa thể, chỉ còn quần lót, ngẩng đầu liếc mắt một cái, quả nhiên cổ tay mình bị gô lại bởi còng trói bằng da, ở giữa còn có dây xích bằng sắt, bị treo tại đầu giường.

Tần Yến biết cái kia biết thái làđứng ở cửa mởđèn, lẳng lặng đứng, hắn nhịn không được cảm thấy phẫn hận, bắt đầu dùng lực bứt còng tay, dây xích sắt ma sát vang lên tiếng lách cách chói tai.

Lúc này, giày da chấn định bước, thong thảđi qua thảm lông nhung, phát ra tiếng chân thực im lặng, thực trầm.

Nhưng Tần Yến vẫn là nghe rõ mồn một.

Hắn nín thở ngưng thần, gắt gao nhìn chằm chằm ra hành lang.

Sau đó người kia hiện thân.

Tần Yến không biết là nên phẫn nộ, nên sợ hãi, hay là nên chảy máu mũi.

Này thủ phạm bắt cóc thế nhưng là thiếu gia nhìn qua thanh đạm mà ngon miệng.

Mà hắn nhìn qua thực không giống như lúc bình thường. Sóng tóc hỗn độn, có vài sợi buông trước mắt, mày kiếm cùng ánh mắt lạnh lùng làm hắn tăng thêm một cỗ lệ khí, nhưng nhìn qua phi thường chân thật, giờ khắc này, Tần yến mới biết bộ dạng tại công ty của hắn vốn chỉ là giả mạo, bản thân hắn giống như…. Là người phi thường táo bạo.

Đương nhiên, càng không giống lúc thường là hắn lúc này trần nửa thân trên, tay cầm ly rượu dài nhỏđệm thêm hình tượng.

Thiêu gia bình thường nhìn dáng cao gầy, không nghĩ tới bây giờ cởi nửa thân trên thế nhưng lại lộ ra làn dẻo dai cùng cơ ngực, cơ bụng, bắp tay rắn rỏi săn chắc.

Khiến cho Tần Yến vừa muốn mắng hắn lại vừa muốn cắn hắn.

END 22.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.