Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng

Quyển 2 - Chương 16: Ngoại truyện 3




Đến sinh nhật Trần Kình, Lâm Uyển quyết định tặng hắn một “món quà nhỏ”.

Sáng sớm ngày sinh nhật, Trần Kình đã vội vàng gào ầm lên kéo cô đến phòng dân chính. Ra khỏi đó hắn ôm bản chứng nhận màu đỏ be bé vào lòng, thoải mái như trút được gánh nặng: “Cái này mới gọi là thực tế.”

Trước khi lên xe, Trần Kình mở cốp, Lâm Uyển kinh ngạc kêu lên, bên trong chi chít hoa hồng đỏ rực một mảng. Hắn ôm vai cô nói: “Ba trăm sáu mươi lăm bông.” Rồi rút ra một bông trong đó đưa cho cô, cười ha ha nói: “Trần phu nhân, hãy để cuộc sống gia đình của chúng ta rực rỡ như thế này nhé!”

Cả ngày Trần Kình đều ở trong trạng thái phấn khích, Lâm Uyển đang chọn thêm đồ trang trí cho căn nhà mới của họ, chốc chốc lại nhận điện thoại của hắn, cũng chẳng có chuyện gì hẳn hoi, toàn là “bà xã”, “vợ à”, “em yêu ơi”, cứ gọi luân phiên nhau, đúng là ấu trĩ không còn gì để nói.

Nhìn hắn mơ mộng viễn cảnh tươi đẹp viển vông như cưỡi mây đạp gió, cô nhắc nhở: “Ngày con trai ra đời là ngày người mẹ khổ sở, anh nên về nhà cùng mẹ đón sinh nhật đi.”

Trần Kình nói: “Được thôi, chúng ta cùng về nào, nàng dâu mới cũng phải diện kiến cha mẹ chồng nhỉ?”

Bà Viên nhận được tin con trai về nhà ăn cơm tối, vui mừng khôn xiết, đích thân xuống bếp chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, bảo chồng về nhà sớm một chút. Trên bàn ăn, vừa nghe nói con trai đã lấy giấy chứng nhận kết hôn, hai người già còn hơi bực mình. Nhưng ngắm nhìn gia đình nhỏ ba người hòa hợp kia, ông bà lại an ủi bản thân, đây đã là kết cục đẹp nhất rồi, còn gì không thỏa mãn nữa đâu.

Nhân bầu không khí thoải mái trên bàn ăn, Trần Kình khích lệ Lâm Uyển gọi hai người là cha mẹ. Họ vui vẻ đón nhận, sau bữa cơm, bà Viên cẩn thận lấy ra chiếc nhẫn vàng gia truyền của nhà họ Trần giao cho Lâm Uyển. Còn dặn dò, nếu A Kình dám bắt nạt con, con cứ bảo với mẹ, mẹ sẽ lấy chày cán bột của nhà ta đánh chết nó. Trần Kình ở bên kinh ngạc, vũ khí của mẹ đã thăng cấp rồi ư, không dùng đế giày nữa sao?

Về hôn lễ, Trần Kình chấp nhận đề nghị của Lâm Uyển, làm mọi thứ thật đơn giản, “đơn giản” của cô chính là… chẳng cần hôn lễ nữa.

Nhưng có việc vẫn cứ phải làm. Ví dụ như hai bên gia đình chính thức gặp mặt, ví dụ như dẫn Lâm Uyển đi nhận mặt người thân và bạn bè, dâng trà cho bề trên.

Lúc mở tiệc với mấy anh em, số người đã nhiều gấp đôi so với ngày trước, ai cũng dẫn theo người nhà, ngay cả Trần Tây cũng dắt theo bạn trai ôn tồn nho nhã, tự xưng là “người nhà dự bị” của cô.

Bầu không khí buổi tiệc náo nhiệt, nhao nhao chúc mừng đôi vợ chồng mới cưới, chúc Trần Kình “khổ tận cam lai”, “sau cơn mưa trời lại sáng”. Khéo thay, ngồi cạnh một bên Lâm Uyển vẫn là Phương Chính, anh ta trêu: “Vận mệnh quả là thần kì, lần đầu tiên gặp tôi đã có dự cảm tương lai người ngồi bên cạnh A Kình chính là cô, xưa nay hắn chưa từng nghiêm túc với người phụ nữ nào như thế, hồi đó bọn tôi ăn chơi lắm đó.”

Lâm Uyển nhẹ nhàng nói như gió thoảng mây bay: “Vậy sao, tôi chỉ nhớ, hồi đó anh còn nhờ tôi giúp một việc cơ mà!”

Phương Chính vội suỵt một tiếng: “Bà lớn nhà tôi đang ở đây đó.”

Trên đường về nhà, Trần Kình vô cùng hào hứng kể cho cô mấy chuyện tình duyên của anh em.

Bà xã của Hướng Dương là mối tình đầu thời tiểu học. Hồi đó còn nhỏ nên không hiểu về tình yêu, cứ tan rồi lại hợp đến tận cấp ba, gia đình cô gái chuyển ra nước ngoài. Không ngờ sau bao nhiêu năm như vậy hai người lại gặp nhau, phát hiện mình vẫn có chút cảm giác với đối phương, đương nhiên chỉ là sự thu hút về thể xác. Kết quả là tình một đêm phát triển thành tình n đêm, cuối cùng phải kết hôn vì bác sĩ bảo cưới. Theo giọng điệu của bà xã Hướng Dương thì là, “lần đầu tiên và lần cuối cùng của anh đều thuộc về em.”

Phương Chính thì nghe theo sự sắp đặt của gia đình, ban đầu hắn cũng không cam tâm tình nguyện, ngày ngày ăn chơi trác táng làm bại hoại danh tiếng của mình, tính dọa người ta chạy mất dép. Kết quả là cô gái kia chấm hắn, hắn giở trò xằng bậy thì người ta đứng cạnh xem, hắn đi thuê phòng thì người ta ở phòng bên cạnh, trước khi hành sự gọi điện thoại nhắc hắn đừng quên đeo bao, xong việc còn hỏi hắn có cần uống chút thuốc bổ không… làm hắn gặp trở ngại tâm lí suýt thì liệt dương. Cuối cùng hắn đành xin tha, ngoan ngoãn hẹn hò với người ta.

Kỳ quái nhất là Đàm Hy Triết, dự tang lễ cụ nhà một người anh em, tiện thể chấm luôn vợ chưa cưới của người ta. Hắn nói gì mà cô ấy cả người mặc đồ trắng đẹp như Tiểu Long Nữ, giống như thần tiên chứ không phải người phàm. Sau đó tự coi mình là Dương Quá, lừa gạt người khác để nẫng nàng về tay, chẳng sợ cụ nhà họ tức giận bắt hắn theo xuống mồ.

Lâm Uyển im bặt, đây toàn là một đám người kì quái.

Trần Kình nói: “Anh là người cuối cùng rời hội.”

“Rời hội?”

“Rời khỏi hội đàn ông độc thân. Có điều, anh là người đầu tiên có con trai.”

“Cho nên…” Hắn gật đầu đáp: “Vẫn là anh lợi hại nhất.”

Cuộc sống hôn nhân chính thức bắt đầu, con đáng yêu, vợ hiền lành, Trần Kình rất mãn nguyện, điều duy nhất hắn chưa vừa lòng chính là một số rắc rối trong cuộc sống đó.

Tiểu Bảo là một cái bóng đèn nhỏ hoạt động hết công suất, hai người chỉ có thể chờ nó ngủ rồi mới có thể thân mật trong phòng khách. Rõ ràng là vợ chồng hợp pháp mà cứ như tình nhân vụng trộm. Cứ như vậy rốt cuộc vẫn bị thằng bé bắt gặp một lần, nó sợ phát khiếp, xông đến đánh ba, còn kêu gào không cho ba bắt nạt mẹ con.

Lâm Uyển cam đoan hết lần này đến lần khác rằng chuyện không như con nghĩ, Tiểu Bảo vẫn bán tín bán nghi. Từ đó về sau, nó liền tăng cường cảnh giác, mỗi khi Trần Kình có mưu đồ bất chính, nó đều nhảy dựng lên “bảo vệ” mẹ. Trần Kình khóc không ra nước mắt, có khổ mà không thể nói, chỉ có thể tắm nước lạnh giữa mùa đông để giải tỏa.

Cuối cùng vẫn là bà Viên xót con trai, thật ra là nhớ cháu trai, cứ vài hôm lại đón cháu qua ở mấy ngày. Thế là, Trần Kình liền hát vang ca khúc giải phóng nông nô.

Kết quả của việc ca hát chính là sáng sớm một hôm nào đó, từ phòng vệ sinh vọng ra tiếng la hét của Lâm Uyển.

Trần Kình lo lắng hỏi: “Sao thế vợ?” thì thấy một vật thon dài cô nắm chặt trong tay, hắn lại hỏi: “Đây là cái gì?”

Lâm Uyển trừng mắt nhìn hắn, tức giận đáp: “Không biết!”

Hắn cầm lấy xem đi xem lại, rồi nhe nhởn cười, ôm lấy cô từ phía sau, tự đắc hỏi: “Anh lợi hại chưa?”

Lâm Uyển bực mình không để ý hắn, hắn áp sát tai cô nói: “Sinh tiếp nhé?”

“Anh cảm thấy đây là con gái, chẳng phải em thích con gái sao?”

Lâm Uyển cứng họng, “Sao anh biết?”

Hắn khẽ nói: “Thì là biết thôi.”

Nếu cái này cũng không nhìn ra, hắn còn biết lấy gì để khoe khoang mình yêu cô như sinh mạng.

Trần Kình không được chạm vào vợ, con trai cũng tự giác về giường nhỏ ngủ. Thì ra bà nội nói với nó, trẻ con ngủ cùng người lớn sẽ gây trở ngại cho họ trao đổi tình cảm, tình cảm của ba mẹ không tốt thì sẽ ly hôn, ly hôn rồi sẽ không thể gặp ba nữa…

Lâm Uyển nói, mẹ anh giỏi thật.

Trần Kình nói, anh chỉ tò mò mẹ anh có nói chuyện chúng ta “trao đổi” như thế nào không.

Lâm Uyển lo lắng, hay là anh hỏi thử xem?

Kết quả Tiểu Bảo nói một câu làm hai người họ suýt thổ huyết. Tiểu Bảo nói, lúc ba mẹ trao đổi tình cảm có thể nhẹ nhàng chút không, mỗi lần như thế mẹ đều đau phát khóc.

Có kinh nghiệm mang thai một lần nên giờ Lâm Uyển trở nên rất bình thản. Nhưng Trần Kình hết sức lo lắng, hằng ngày ôm sách hướng dẫn bà bầu, chú ý cái này kiêng dè cái kia. Mỗi lần khám thai tai hắn dựng đứng lên còn dài hơn cả tai thỏ, ngay đến bác sĩ cũng trêu hắn, nói rằng không phải họ đã sinh một đứa rồi sao? Lâm Uyển cũng nói, hay là anh sinh luôn hộ em cho xong. Trần Kình bảo, anh thì không vấn đề, chỉ cần phá bỏ trở ngại sinh học là được.

Người cũng lo lắng hệt như Trần Kình còn có bà Viên. Hằng ngày bảo người đưa canh tẩm bổ tới, làm Lâm Uyển được yêu chiều đâm lo lắng. Lúc hai đứa bận rộn, bà Viên liền đón Tiểu Bảo về, ông nội vì cháu trai mà bỏ hết tất cả các buổi tiệc, về nhà thật sớm chơi cùng cháu, dạy cháu viết chữ, học thơ cổ. Trần Kình không nhịn nổi, ghen tị nói, nếu hồi xưa ông cũng đối xử với anh em họ như với Tiểu Bảo…

Đến tháng thứ năm, chân Lâm Uyển bắt đầu sưng phù. Buổi tối Trần Kình xoa bóp chân cho cô, cô kêu ca công việc mới làm chưa được mấy hôm đã phải nghỉ sinh rồi, sự nghiệp của em toàn bị anh hủy hoại.

Trần Kình ngẩng đầu, cười nói anh sẽ bù đắp cho em, mở công ty cho em, em thấy sao, tự mình làm bà chủ, dù sao trình độ em cũng đủ rồi.

Lâm Uyển giật giật lông mày, sao anh biết, anh hiểu được chắc?

Trần Kình nói, đương nhiên anh biết, bà xã của anh mà lại.

Thấy cô lườm mình, hắn bổ sung thêm, không phải em từng giành giải thưởng sao?

Lâm Uyển sờ lên mái tóc hơi dài trước trán hắn, cái này anh cũng biết ư?

Hắn cười, những gì liên quan đến em anh đều biết.

Lâm Uyển vùi trong lòng hắn, ngáp dài một cái nói, tóc hắn phải cắt bớt đi chút rồi.

Hắn nói, ngày mai em đưa anh đi nhé.

Hôm sau, cắt tóc xong, Trần Kình lại kéo Lâm Uyển đến trung tâm mua sắm, chọn quần áo bà bầu cho cô. Lâm Uyển uể oải nhìn hắn cầm từng bộ ướm lên người mình, cô bỗng nảy ra một ý, chỉ vào chiếc quần rực rỡ như cầu vồng nói, cái này không tồi.

Về nhà, cô liền lấy chiếc quần cầu vồng đó bảo hắn, mặc cho em xem thử.

Trần Kình không chịu.

Có mặc không?

Bà bầu không được tức giận, Trần Kình cắn răng chịu đựng, được rồi, mặc thì mặc.

Hiệu quả khi mặc lên có thể tưởng tượng được, buồn cười khủng khiếp trông chẳng giống ai. Thấy Lâm Uyển ngồi trên giường cười nghiêng ngả, Trần Kình tự nhủ, để chiều lòng vợ thì mình hi sinh một chút có là gì. Thế là hắn chống eo, vẩy mái tóc dài trong tưởng tượng, thỏ thẻ hỏi trông thế nào?

Lâm Uyển ngoắc ngoắc tay, cô em, lại đây hát một bài cho đại gia nghe.

Trần Kình mau phóng qua, đại gia muốn nghe gì?

Lâm Uyển chớp chớp mắt, cứ hát bài “Lo lắng” đi.

Trần Kình liền ra vẻ đảo mắt bắt đầu hát. Lâm Uyển đùa đến mức suýt động thai, nhân tiện quay hết toàn bộ vào di động rồi uy hiếp hắn, sau này anh dám đối xử không tốt với em, em sẽ tung nó lên mạng để nhân viên của anh xem thử một phương diện không để người khác biết của Tổng giám đốc Trần anh minh thần vũ.

Trần Tiểu Bối sẽ ra đời vào mùa xuân năm sau.

Trong quá trình sinh nở, Trần Kình luôn ở bên, nắm chặt tay Lâm Uyển khích lệ cô. Mặc dù vẫn còn đau, nhưng đã thuận lợi hơn nhiều so với lần sinh đầu, chưa đầy một tiếng sau đã nghe thấy tiếng khóc lanh lảnh.

Y tá trao đứa bé đã tắm rửa sạch sẽ vào vòng tay Trần Kình. Hắn hết sức cẩn thận bế đến trước mặt Lâm Uyển, xúc động nói: “Em nhìn xem, con gái của chúng ta này, đúng là một thiên sứ.”

Thật ra chỉ là một thứ bé đỏ hỏn, tay chân quẫy đạp vô thức, mí trên sưng phù nhưng trong mắt hắn thì không gì đẹp đẽ bằng nó. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái, dịu dàng hỏi: “Lúc sinh Tiểu Bảo cũng thế này à?”

Lâm Uyển yếu ớt cười gật đầu, nhìn thấy vết đỏ do cô cào trên tay hắn, hỏi: “Đau không?”

“Không đau.” Trần Kình nói xong, cúi đầu hôn lên trán cô, “So với tội lỗi anh gây ra thì chẳng đáng nhắc đến.”

Mấy ngày sau, đứa bé đã thay đổi hình dáng, làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy, lông mi thật dài, cái miệng nhỏ lúc nào cũng lấp lánh ánh nước. Trần Kình gọi nó là Tiểu Mỹ Nữ, Tiểu Bảo khi giới thiệu với người khác đều nói, nhà con có bốn người, hai mỹ nữ, hai tuấn nam.

Trần Kình trở thành người đàn ông của gia đình, ngoài những bữa tiệc phá lệ và tiếp khách quan trọng ra thì đều ở nhà làm việc. Con gái vừa khóc, chẳng cần quan tâm còn bao nhiêu việc quan trọng dở tay, hắn liền lập tức buông xuôi, cho con ăn, tắm rửa, rắc phấn rôm, thay tã, hắn đều làm vô cùng thành thạo. Bà Viên lần đầu tiên trông thấy ngạc nhiên đến mức trố mắt đứng nhìn, người đàn ông bận rộn giống hệt nàng dâu nhỏ này là con trai mình ư?

So với hồi Tiểu Bảo còn nhỏ, Tiểu Bối yên lặng hơn nhiều, chỉ khi đói hay tè ướt khó chịu mới khóc làm nũng mấy tiếng. Lớn hơn chút thì biết cười, mỗi khi nhìn thấy thứ mới lạ, hoặc là khi ba gọi nó là Tiểu Mỹ Nữ, nó đều mỉm cười rất đáng yêu. Lớn thêm chút nữa, Tiểu Bối biết bò, hằng ngày bò tới bò lui trên sàn nhà, tự hào bò từ bên mẹ đang tập yoga sang chỗ anh trai đang chơi đồ chơi, rồi cuối cùng bò vào lòng ba đang lật xem báo. Buồn cười nhất là khi mọc răng, thấy cái gì cũng cho vào miệng, thứ con bé thường gặm nhất chính là ngón tay của ba mẹ và anh trai, thỉnh thoảng nhìn thấy bàn chân nhỏ mềm mại của anh trai cũng gặm mấy miếng.

Trời vào đông, Trần Tiểu Bối được tám tháng lại có thêm một kĩ năng, khi người lớn dắt tay đã có thể bước những bước nhỏ. Sáng sớm hôm nay, Lâm Uyển lại dìu con bé luyện đi trong phòng khách. Tiểu Bảo cảm cúm suốt hai ngày mới khỏi, cuối cùng đã có thể xuống giường, nó vui mừng khôn xiết.

Vừa quay đầu liền nhìn thấy chiếc chuông gió mới màu sặc sỡ treo trước cửa sổ, Tiểu Bối với tay định lấy, Lâm Uyển bế nó lên, nó chạm vào một cái, nghe thấy tiếng lanh lảnh vui tai lập tức vỗ bàn tay nhỏ cười khanh khách. Cười mãi cười mãi, bỗng nó quay lại, gọi một tiếng rất tự nhiên: “Ba.”

Tối qua Trần Kình ở trong phòng con gái, quá nửa đêm mới ngủ, lúc này nghe thấy một tiếng gọi kia của con bé, hắn cứ tưởng mình đang nằm mơ. Hắn bước nhanh qua hỏi Lâm Uyển: “Vừa rồi em có nghe thấy không?”

Lâm Uyển lẩm nhẩm: “Hình như là đang gọi anh.”

Hai người vẻ mặt mong chờ cùng nhìn về phía con gái, nhưng Tiểu Bối lại chuyển sự chú ý, dùng ngón tay đẩy đẩy nghịch chuông gió, nửa ngày trời mới nhớ ra phải cười một cái với Trần Kình, phát âm rõ ràng: “Ba.”

Trần Kình xúc động suýt nhảy cẫng lên, phấn khích nói: “Em nghe thấy chứ, con gái gọi anh kìa, con gái anh biết nói rồi…”

Hắn dứt lời liền ôm lấy hai mẹ con, hôn con gái một cái, rồi hôn vợ một cái, cảm động nói: “Uyển Uyển, cảm ơn em, bây giờ anh thật sự, thật sự quá hạnh phúc…”

Lâm Uyển vừa vui mừng vừa cảm động, khóe mắt ươn ướt vùi vào ngực hắn.

Ba người đang rất xúc động, từ cửa bỗng vọng tới tiếng giòn tan của Tiểu Bảo: “Ba, ba có điện thoại này!”

Trần Kình buông vợ, chạy qua bế con trai hôn một cái, cười ha ha nói: “Con trai, em gái con biết nói này, vui không?”

Tiểu Bảo mừng rỡ hỏi: “Biết gọi anh không ạ?”

Trần Kình đáp sắp rồi, rất nhanh sẽ biết thôi. Tiểu Bảo thở dài, giơ di động đang rung bần bật lên, ra vẻ ông cụ non: “Thôi ba cứ nghe điện thoại trước đi, không người ta lại phải đợi.”

Trần Kình ra ban công mới nghe máy, là Trần Túy gọi đến.

Giọng cậu ta cũng rất hưng phấn: “Anh, nói cho anh một tin vui, em đã tìm được việc rồi, nhiếp ảnh gia ngoài trời của tạp chí Địa Lý, cool chưa?”

“Ô? Vậy chúc mừng cậu, có điều, công việc này sẽ không nguy hiểm chứ?”

“Anh yên tâm đi, thật ra là làm trợ lí trước, sau này có kinh nghiệm mới được chụp chính. Em thích công việc này, có thách thức, lại có ý nghĩa, trước kia lãng phí quá nhiều thời gian, bây giờ nhất định phải làm việc mà mình thích.”

“Vậy tốt rồi, tôi ủng hộ cậu.”

Bên kia bật cười sảng khoái, nghi ngờ một lát rồi hỏi: “Vậy chị dâu và bọn trẻ đều khỏe chứ?”

Trần Kình nhìn về phía phòng ăn, Lâm Uyển đang dọn bữa sáng ra bàn, hai đứa Bảo, Bối ngoan ngoãn ngồi đợi. Hắn mỉm cười, giọng dịu dàng hơn mấy phần: “Họ đều khỏe.”

Hắn thu lại tầm mắt rồi mới nhớ ra, lại hỏi: “Phải rồi, cậu với cô bác sĩ đó thế nào?”

Trong thời gian Trần Tùy chịu phạt có quen biết với một nữ bác sĩ trong trại giam, hai người đều có chút ý tứ với đối phương, vừa nhắc đến việc này, giọng cậu ta liền thất vọng: “Vẫn ổn. Nhưng còn phải đợi xem sao, thành đạt tí chút rồi mới dám bày tỏ với người ta chứ.”

Cúp máy, Trần Kình ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, hít một hơi thật sâu.

Đứa em trai này cuối cùng đã trưởng thành rồi.

Cái giá phải trả cũng quá nặng nề.

Nhưng rồi hắn nhìn bầu trời trong xanh thầm nghĩ, vận mệnh vẫn còn nhân từ với họ, vậy nên, những ngày tháng sau này, mỗi ngày, mỗi giờ đều phải sống cho tốt, yêu chân thành, quý trọng nâng niu ân huệ mà vận mệnh dành cho họ.