Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu

Chương 48: Mãi chưa kết thúc



Khang Đức Văn ôm cánh tay, trầm ngâm nói, “Lần trước cậu hai mất khống chế với Lê Diệp, con sợ là cậu ấy muốn kết hôn với cô ấy, có khi vì mục đích khác…”

Lời nói còn chưa dứt, tất cả mọi người đều đã hiểu…

Doãn Chính Đạc oán hận Lê Diệp, lần trước suýt chút nữa giết chết cô, giờ lại muốn kết hôn với cô, khó mà nói không phải vì ôm lòng trả thù.

Tưởng tượng như vậy, ai cũng bất chợt rét run.

“Thế thì lại càng không thể thuận theo nó được!” Trần Oanh liên tục lắc đầu, “Lập tức đuổi con bé kia đi, không thể giữ nó lại được, A Đạc vì nó mà đánh mất tiền đồ, nếu vậy thì thật sự không đáng!”

Thấy cả nhà đều bối rối, ông cụ nắm quải trượng, “Tôi nhìn A Đạc lớn lên, tuy rằng tính tình nó ngang bướng, nhưng sẽ không làm chuyện mất khống chế như vậy…Nó muốn trả thù, sao phải dùng hôn nhân làm tiền cược. Tôi thấy không hẳn là nó vì muốn dồn Lê Diệp vào chỗ chết đâu.”

“Vậy chẳng nhẽ nó thật sự muốn cưới Lê Diệp? Nó thích Lê Diệp sao ạ?” Trần Oanh hỏi lại, lập tức cười nhạt, “Thế lại càng không thể!”

“Chờ chút đi, A Đạc luôn có ý đồ của nó, nó biết trách nhiệm phải gánh trên vai, công ty và nhà họ Doãn đều dựa vào nó cả, nó sẽ không vì để hả giận mà không để tâm tất cả.” Ông cụ ngửa đầu thở dài, đứng dậy, “Đi nghỉ cả đi, có gì thì mai lại bàn tiếp.”

Không ai nghỉ ngơi yên được. Lê Diệp là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, nhưng hiện giờ cô lại ở chình ình trong phòng, không ai có thể bình yên mà ngủ nghỉ được.

***

Không ngủ.

Kim đồng hồ vẫn xoay tròn, Lê Diệp ôm đầu gối dựa vào đầu giường, nhìn dòng thời gian chầm chậm trôi qua, cả người dần trở nên cứng ngắc.

Doãn Chính Đạc ngủ bên cạnh. Anh có thể ngủ thật, anh không sợ cô chạy, không sợ cô làm chuyện điên rồ, cũng chẳng bận tâm tới tất cả những chuyện sắp tới.

Người đàn ông lúc ngủ thoạt nhìn cũng không đáng sợ, vài lần Lê Diệp nghiêng đầu nhìn anh. Bọn họ là hai người xa lạ, nhưng vì sao lại đi đến ngày hôm nay. Cô chưa từng trêu chọc anh, vậy mà vào đêm đáng sợ hai năm trước, họ cùng tỉnh lại trong tình trạng quần áo không chỉnh tề.

Một bước đi sai, vạn kiếp không quay lại được.

Cô hối hận đến nỗi từng tế bào đều tê tái, nhưng cô lại không tìm ra được ngọn nguồn của nỗi hối hận này…Đây có phải là số mệnh không? Số mệnh luôn muốn trêu đùa cô, tất cả những chuyện lúc trước vẫn chưa kết thúc được.

Chua xót mím môi, cô cúi đầu, vùi mặt vào đầu gối.

Một lúc sau, bên cạnh truyền đến tiếng động.

Doãn Chính Đạc đứng dậy, choàng chiếc áo sơmi vào, bước ra kéo tấm rèm cửa sổ.

Nắng sớm sáng dịu, anh duỗi cánh tay, có vẻ thật sự rất sảng khoái.

Rửa mặt trở về, thần thái sáng lạn, liếc mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương rơi trên thảm, anh bước đến nhặt lên, ngồi ở mép giường, kéo bàn tay lạnh lẽo của Lê Diệp lại, từng chút một chậm rãi xỏ nhẫn vào.

Lê Diệp nắm tay lại, lẳng lặng kháng cự sự giam cầm này.

Nhưng chẳng làm nên chuyện gì cả, anh chỉ dùng chút sức đã hoàn thành xong việc này, rồi nhìn cô, “Dậy đi, nửa tiếng nữa xuất phát.”

Lê Diệp bất động, gương mặt như phủ đầy tro bụi thê lương.

Anh không nổi giận, chỉ vào nhà tắm lấy cái khăn mặt ra, lau lau mặt cô, “Hối hận khi dùng mình đổi lấy tự do cho cô bé họ Hạ sao?”

Lê Diệp ngẩng đầu, nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hồng.

Anh dùng ngón tay chạm vào mũi cô, rồi cảnh cáo, “Đừng nghĩ là tôi chỉ nói đùa, chuyện tôi đã quyết định, vĩnh viễn không thay đổi.”

Lê Diệp khép mi lại, ngồi đờ đẫn, để mặc cho anh bế mình ra khỏi cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.