Cuộc Hôn Nhân Dài Lâu

Chương 7: Nó là hung thủ



Tuy Lê Thành Tường là bề trên, nhưng vẫn rất khách sáo với bề dưới nhà họ Doãn, ông đứng dậy và nói: “Chính Đạc đấy à, cứ ở nhà chăm sóc cho ông nội, ở đây ổn mà, không có gì phải vội cả.”

Dù dậy sớm nhưng tinh thần Doãn Chính Đạc lại rất tốt, không giống mấy người trẻ tuổi hẵng còn ngáp ngắn ngáp dài.

Áo sơ mi trắng phối cùng quần dài đen, cách ăn vận thoải mái nhưng ở trên người anh lại khiến người khác phải lóa mắt.

“Ông cháu không sao, ông bảo cháu đến đây xem thế nào, có thế thì ông mới yên tâm được một chút.” Doãn Chính Đạc nói.

Lê Thiên Tố vừa múc cháo vừa hỏi: “Anh hai, anh đã ăn sáng chưa? Ngồi xuống ăn chút cháo nhé?”

Lê Tuyết Ca bĩu môi, có cần phải biểu hiện xum xoe rõ ràng như thế không. Mấy cô gái nhà họ Lê hình như đều thiếu triển vọng như nhau, ai ai cũng cứ vây quanh Doãn Chính Đạc.

Bưng cái đĩa, cô bé rời bàn ăn ra đại sảnh.

Nhìn Lê Diệp còn đang quỳ, Lê Tuyết Ca lại nhìn quanh bốn phía, không thấy ai mới vội vàng chạy lại, “Chị Diệp Diệp, chị không ngủ à? Không được đâu, hại sức khỏe lắm.”

Lê Diệp chớp mắt, lắc đầu tỏ vẻ không sao.

“Ăn chút gì đi, tối qua chị cũng không ăn cơm.” Lê Tuyết Ca đưa cái đĩa đến trước mặt cô, “Bánh bao còn nóng đấy.”

Lê Diệp không nhúc nhích, Lê Tuyết Ca nhìn hai mắt dày tơ máu của cô liền nhỏ giọng nói, “Em xin lỗi, chị Diệp Diệp, hôm qua…Lê Thiên Tố nói như vậy, không phải là em đồng tình với chị ấy, chỉ là em không muốn cãi nhau với chị ấy thôi…”

Cô bé ngây thơ vẫn còn đang áy náy vì sự chùn bước của mình tối hôm qua, dù Lê Diệp không lên tiếng, nhưng thần thái đã cho thấy rõ rằng cô chưa từng để bụng.

Lời vừa dứt chưa lâu, ngoài cửa đã truyền đến tiếng khóc thất thanh.

Một nam một nữ lao vào, mãi lâu sau, Lê Tuyết Ca mới nhìn rõ đôi vợ chồng trung niên quỳ gối trước di ảnh, “Chú ba, thím ba!”

“Mẹ! Con bất hiếu, giờ con mới về được, không thể tận hiếu với mẹ, con đáng chết!” Lê Minh Đông và Từ Mạn ôm linh vị mẹ khóc lóc, không thể so với người trẻ tuổi, nước mắt của người luống tuổi thật sự có thể chạm đến nơi yếu đuối nhất trong lòng người.

Tiếng khóc thương tâm lại khơi lên không khí tang tóc trong nhà, nhất thời, nhiều người khác cũng không cầm được nước mắt.

Nhưng không bao gồm Lê Diệp. Cô kéo xe lăn lại, yên lặng ngồi lên, chuyển động bánh xe về căn phòng bên cạnh.

Khóc cùng chồng một lát, vừa ngẩng mặt, Từ Mạn chợt thấy người đang đi vào phòng bên cạnh, dù chỉ nhìn thấy sườn mặt nhưng bà ta liếc mắt đã có thể nhận ra. Nhảy dựng lên như bị điện giật, Từ Mạn kêu lên, “Là mày, hung thủ giết người! Sao còn dám quay về!”

Biết tình hình không ổn, Lê Tuyết Ca vội vàng giữ chặt Từ Mạn, “Thím ba, bà còn đang ngự trên linh vị, nhà mình không thể để bà bất an được!”

Thân là người đứng đầu gia đình, Lê Thành Tường cũng nói, “Thím ba, mẹ qua đời, mọi người đều muốn mẹ ra đi thanh thản, vào lúc này, chuyện khác để sau hẵng nói.”

Hiển nhiên ngọn lửa giận của Từ Mạn không vì câu nói này mà nguôi, bà ta điên cuồng nhào lên mắng chửi người đang định bỏ đi, “Tao muốn giết mày! Mày đền mạng cho con gái tao mau! Là mày đã hại chết Sơ Vũ của tao!”

Mọi người vội vàng ngăn lại, nhưng không ngờ bà ta dùng hết toàn lực, chẳng ai ngăn được nổi. Từ Mạn xông ra, tóm lấy cổ Lê Diệp, khàn giọng hét lên, “Mày trả con cho tao! Đồ hung thủ! Hung thủ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.