Cuộc Sống Bình Thản Hoàn Mỹ Sau Khi Trùng Sinh

Chương 33: Thế giới hình tròn



Ngày hôm sau như Ngô Thần suy nghĩ, trên diễn đàn trường học  có tin tức  Ngô Thần và Âu Dương Hiên ở chung.

Bởi vì hai người đều là thành viên của hội học sinh, ở trong lớp cũng là cán bộ, cho nên chuyện hai người nhanh chóng lan truyền toàn trường. Đương nhiên trong đại học nguời ở chung với nhau không hề thiếu, nhưng mà Ngô Thần hiện tại chỉ có 14 tuổi, đây chính là vấn đề không nhỏ.

Âu Dương Hiên và Ngô Thần vẫn như cũ cứ theo lẽ thường  mà đi học, trước khi đi học, Ngô Thần gọi điện thoại cho bà nội Âu Dương, bởi vì cô lo lắng lát nữa giáo sư sẽ gọi bà lên văn phòng uống trà.

Nhưng mà giáo sư cũng không có tìm bọn họ như đã nghĩ. Ngô Thần tò mò  hỏi Âu Dương Hiên”Vì sao giáo sư không đến tìm chúng ta thế?”

Âu Dương Hiên đầu cũng không thèm ngẩng, “Nếu buổi sáng em đã gọi cho bà nội , bà nội chắc chắn sẽ đem chuyện này giải quyết tốt. Hơn nữa, đã học đại học rồi ở chng có gì mà kỳ quái ? Cũng không phải nói hai chúng ta ngủ chung một phòng, chẳng lẽ phải mỗi người một nhà sao? Hơn nữa có tra ra thì cũng tra ra nhà bà nội?”

Nghe được Âu Dương Hiên  giải thích, Ngô Thần cảm thấy mình thật đúng là rất ngốc. Không đúng, phải nói là khi ở cùng Âu Dương Hiên, mình bắt đầu lười động não. Ngô Thần nhẹ nhàng  gõ đầu mình một chút, lắc đầu, tiếp tục đọc sách. Không có gì phiền não sao cô phải tự tìm làm gi.

Sau này đã xảy ra chuyện  gì Ngô Thần cũng không biết, ít nhất là nam nhân kia  không xuất hiện ở trước mặt Ngô Thần  nữa. Ngô Thần có khi muốn hỏi Âu Dương Hiên có phải anh đã làm gì hay không, nhưng lại cảm thấy vì một nam nhân khac lại đi hỏi Âu Dương Hiên? Quên đi, rất không đáng . Ở trong lòng Ngô Thần  , trừ bỏ những người mà mình để ý  , còn những người khác cô không quan tâm.

Kỳ nguyệt sự lần này của Ngô Thần lại rất đau đớn, có lẽ bởi vì trước đây hai ngày Ngô Thần bị  cảm lạnh, vừa vặn đến tháng, đau đến không dậy nôit.

Âu Dương Hiên thức dậy vào 6h sáng đã nghe từ trong cửa phòng hé mở của  Thần thấy tiếng động, còn đang suy nghĩ sao hnay cô ấy lại dậy sớm thế! Nhưng khi nhìn lại thời gian, bây giờ đã chín giờ , chút nữa còn có tiết,sao cô còn chưa dậy?

Âu Dương Hiên đi đến cửa phòng của Ngô Thần gõ cửa, không có người trả lời.

“Anh  vào  nhé.” Âu Dương Hiên mở cửa đi đến bên cửa sổ đem  rèm cửa kéo hết ra, nhờ ánh nắng bên ngoài nhìn thấy Ngô Thần co rút trong chăn.

Cậu ngồi ở mép giường, đưa tay đem chăn của Ngô Thần  kéo xuống, chẳng lẽ vẫn chưa hết cảm?

“Thần Thần, ngẩng đầu lên.” Ngô Thần mơ mơ màng màng  ngẩng đầu mình lên, gương mặt xuất hiện trong tầm mắt của  Âu Dương Hiên không hề có huyết, tái nhợt  làm cho Âu Dương Hiên sợ hãi. Đột nhiên nhớ tới, kỳ nguyệt sự của cô sắp tới.

“Em đau bụng à?” Âu Dương Hiên sờ sờ cái trán Ngô Thần  , may quá không bị sốt.

Ngô Thần gật gật đầu. Âu Dương Hiên đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ tiến vào phòng bếp, pha một ly nước gừng đường đỏ, lại tìm trong hộp thuốc gia đình lấy môt viên giảm đau, them một ly nước ấm đem vào phòng ngủ Ngô Thần  .

Ngồi ở bên cạnh gối, đem đầu của Ngô Thần nâng dậy tựa vào trên người mình, một tay ôm cô, tay kia thì cầm thuốc giảm đau, “Ngoan, uống viên giảm đau này trước đi em. Há mồm.”

Ngô Thần không lên tiếng trả lời chỉ hé miệng, đem thuôc nuốt vào miệng uống cốc nước ấm  trong tay  Âu Dương Hiên.

“Đợi lát nữa rồi ngủ tiếp, trước uống chén gừng ninh đường đỏ này đi.” Ngô Thần lắc đầu, đây là hương vị cô ghét nhất , cô thật sự không muốn uống cái thứ này đâu.

“Ngoan nào, uống xong sẽ không đau nữa . Đến đây, há mồm.” Ngô Thần kiên quyết không chịu nghe theo yêu cầu này, anh biết rõ đây là thứ mà cô không muốn uống.

Đột nhiên cảm giác được trên miệng ấm áp, sau đó  cảm nhận được thứ mềm mại ấm áp kia đưa thứ nước đáng ghét kia vào. Ngô Thần bất đắc dĩ  mở hé  ánh mắt mơ hồ  , anh luôn có thể tìm được phương pháp trị được cô.

Nhìn thấy Âu Dương Hiên như vậy  , Ngô Thần đột nhiên nhớ tới Âu Dương Hiên khi  bênh dịch SARS hoành hành ở năm 03. Khi đó  chính mình bởi vì sinh bệnh bị nghỉ học ở nhà, Âu Dương Hiên lại hoàn toàn không để ý đến phải cách ly bảo hộ, mỗi ngày đều tới nhà cho Ngô Thần uống thuộc, giúp đỡ Ngô Thần học tập. Thẳng đến khi Ngô Thần khỏi bênh anh mới cùng cô đến trường học.

Đối với phương diện này Âu Dương Hiên cực kỳ kiên trì, Ngô Thần ngoài sự cảm động ta cũng không nghĩ được cái khác để hình dung .

Hầu như từ lúc quen biết nhau đến giờ toàn là cậu chăm sóc cho mình mà thôi!

Ngô Thần đưa tay nhận lấy chén đường đỏ chán ghét kia, nín thở đem cái chén uống cạn. Cuối cùng còn lại  một ít Ngô Thần thật sự không nuốt nổi nữa, Âu Dương Hiên cũng không miễn cưỡng cô.

Đem Ngô Thần nhét vào trong chăn. Tuy rằng đã mùa hè , nhưng là vì tránh cho cô lại bị cảm lạnh, Âu Dương Hiên vô tình  đem điều hòa tắt đi. Ngô Thần ngoan ngãn nằm im, còn không quên vì mình mà tranh thủ một ít ích lợi.”Điều hòa cũng tắt bật cho em cía quạt điện được không!”

Âu Dương Hiên ngừng chân một chút, sau đó bước nhanh hơn đi ra ngoài. Bé con này , mình còn phải đi nấu cháo cho cô nữa!

Năn hai đại học trừ những môn như năm ngoái ra còn them một số môn ngoại khóa, Ngô Thần và Âu Dương Hiên đều cảm thấy là hoàn toàn có thể thích ứng đối tiến độ chặt chẽ như vậy  .

Bây giờ  Ngô Thần không để cho Âu Dương Hiên cùng mình gây dựng sự nghiệp nữa, dù sao cũng đã làm một năm nhiều thứ đã ổn định rất nhiều . Mà năm nay Âu Dương Hiên và một học trưởng năm 4 cùng  nhau mở một văn phòng luật. Trương Dã và Chung Đề là học trưởng khoa pháp luật của Âu Dương Hiên , bởi vì cùng nhau cộng tác, bọn họ dần dần quen thuộc. Bối cảnh gia đình cũng không kém nhau xa lắm, hoàn cảnh cuộc sống cũng tương tự, tình cách lại hợp nhau, quan hệ cũng cũng dần dần  càng ngày càng tốt.

Năm nay hai người kia đã  tốt nghiệp, đi đén những văn phòng luật khác thực tập được một thời gian , không gì bằng của mình quyết đinh tự mở một văn phòng. Rủ Âu Dương Hiên cùng nhau hùn vốn, ba  sinh viên trong đó còn có một người là sinh viên năm hai, liền lớn mật  tự chủ gây dựng sự nghiệp .

Ngô Thần đối với chuyện này của Âu Dương cũng đồng ý. Ở thành lập sơ kì  đầu tư thượng, Ngô Thần vốn nghĩ nếu như ba người Âu Dương Hiên không đủ vốn cô cũng sẽ giúp đỡ. Nhưng Âu Dương Hiên lại tự mình giải quyết hết . Thật sự là một đại nam tử chủ nghĩa  nam nhân ~

Mà việc mỗi ngày của Ngô Thần là cùng Âu Dương Hiên đi học, sau đó đưa đồ ăn đến văn phòng của ba đại luật sư kia cho Âu Dương Hiên bồi bổ.

Điều này làm cho Trương Dã với Chung Đề đặc biệt ghen tị, Âu Dương Hiên như thế mà có thể tìm được một cô bạn gái hiền lành như vậy. Thông minh hào phóng, xinh đẹp hiền lành. Lên được phòng khách xuống được phòng bếp!

Âu Dương Hiên mỗi khi thấy vẻ mặt của hai người kia thì đặc biệt kiêu ngạo, làm cho hai người này kịch liệt khinh bỉ câu ta là đồ tiểu nhân.

Ngô Thần cùng với hai vị học trưởng này cũng sơm quen biết, mà hai  này cũng thuộc số ít những người biết được hai bọn họ thực sự ở chung một nơi. Có đôi khi ở hai người người này không có tiết học cũng mò tới nhà ăn chực cơm. Dù sao hai người Trương, Chung đều là hai người nhân trung long phượng, không phải họ không có bạn gái, chỉ là chưa tìm được người thích hợp thôi.

Ngô Thần cũng vui vẻ khi thấy Âu Dương Hiên thoải mái như vậy, vì người sống ở tỉnh B tính tình rất khác biệt, cho nên í tai có bạn tốt. Ngô Thần thì có thể, thường xuyên cùng Đường Vũ và Ma Giai gặp mặt. Mà Cao Hứng bởi vì nguyên nhân huấn luyện đặc biệt cho nên không thể ra ngoài, ngay cả Ma Giai học chung một trường cùng ít khi có dịp gặp được cậu. Thế cho nên bạn bè của Âu Dương Hiên ở tỉnh B ít đến thảm thương .

Hiện tại anh có thể cùng với Trương Dã ,Chung Đề thân thiết nhau như vậy, cũng làm cho Ngô Thần yên tâm hơn.Cô vốn nghĩ rằng đời này Âu Dương Hiên chỉ có thể thân được với đám Hoàng Tuấn mà thôi , bây giờ có them hai người nữa cũng tốt lắm.

Khi bốn người bọn họ chuẩn bị ăn cơm, điện thoại của Ngô Thần  vang lên .

“Sao thế, sao hôm nay lại gọi điện cho em vào giờ này vậy!” Ngô Thần tò mò  hỏi người gọi tới.

“Ai nha, người ta có chuyện tốt muốn nói với em thôi mà.” Người gọi đến là Đường Vũ.

“Chuyện gì mà gấp thế? Nếu chưa ăn come thì tới nhà em ăn luôn nhé.”

“ừ , chị đến nhà em ngay đây, chuẩn bị hai bộ bát đũa nhé.” Nói xong cúp điên thoại luôn.

Hai bộ bát đũa? Xem ra muốn giới thiệu người với nhà mẹ đẻ đây!

Ngô Thần khẽ cười , nhìn Âu Dương Hiên nói một câu”Chuẩn bị gặp lục muội phu thần thánh của anh đi!”

Xoay người đi vào trong phòng bếp, xem ra phải làm thêm hai món nữa rồi. Khi đồ ăn làm xong xuôi đặt lên bàn, chuông cửa cũng vang lên. Âu Dương Hiên đứng dậy mở cửa ra,thấy Đường Vũ đứng ở cửa, phía sau còn có một cậu con trai.

“Vào đi.” Âu Dương Hiên đem hai đôi dép đi trong nhà ra cho họ, dẫn hai người trực tiếp đi vào bàn cơm.

Ngô Thần dọn dẹp phòng bếp xong xuôi rồi đi ra, nhìn thấy người mới tới sửng sốt một chút.

“Thế giới quả thật là nhỏ! Đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không gặp em, nghe Tiểu Vũ nói ngươi về em nhiều ròi, hơn nữa lại nhiều năm ta không gặp nhau.”

“Hai người quen nhau sao?” Âu Dương Hiên tò mò  hỏi hai người đang  nói chuyện  . Đường Vũ thay Âu Dương Hiên giải thích  nghi hoặc một chút “Hai người bọn họ là bạn học tiểu học, còn là bạn học của Lưu Mẫn nữa đấy .”

“ừ , cậu ấy là Lưu Hàm, đây là Âu Dương Hiên, đây là đồng sự của  Âu Dương Hiên  Chung Đề và Trương Dã.” Ngô Thần giới thiệu người hai bên một chút, “Tôi là Đường Vũ.” Cô tiết kiệm giùm Ngô Thần một câu.

“Thế chuyện của hai người là sao đây?” Ngô Thần bỡn cợt  nhìn hai người, làm bộ như không rõ muốn nghe giải thích.

Kỳ thật cũng là giả bộ. Hai người một người ở khoa âm nhac đại học B, một người khoa vũ đạo . Hai cái khoa thường xuyên qua lại giúp đỡ nhau, có khi lại cùng nhau có quan hệ hữu nghị. Đường Vũ và Lưu Hàm hai người đều là người tỉnh H, dần dần quen thuộc với nhua. Hơn nữa khi hai người lại quen biết bạn bè chung với nhau, thì quan hệ càng thân thiết hơn. Dần dần thành tình cảm như hôm nay.

Nhưng Đường Vũ đã biết kết quả nếu giấu diếm Ngô Thần rồi, cho nên khi hai người quyết định qua lại không lâu đã thẳng thắn dẫn cậu đến ra mắt.

Ngô Thần cũng không nói thêm cái gì nữa , dù sao đcũng không còn là trẻ con , hai người cũng hai mươi tuổi, cô trừ bỏ chúc phúc cũng sẽ không có ý nghĩ gì khác. Hơn nữa Đường Vũ còn ngoan ngoãn thẳng thắn đến thế, minh phải chiếu cô hai người này thật tốt .

“Chị đã nói cho gia đình biết chưa?” Kiếp nay  Ngô Thần đối với những chuyện yêu đương thế này, cũng sẽ không làm giống như kiếp trước hoạt động tình báo bí mật nữa, chuyện gì cũng nguyện ý nói cho người lớn trong nhà biết. Dù sao ba mẹ cũng hiểu biết hơn bọn họ nhiều,bọn họ nhất định sẽ không cho cô phải chịu thiệt thòi.

“Còn chưa. Trước tiên giới thiệu cho mọi người biết, đến lúc đó mẹ chị có hỏi em  thì em cũng biết được đấy là ai rồi” Đường Vũ trực tiếp đem chủ ý lên người  Ngô Thần. Tại ba mẹ cô rất thích Ngô Thần, đến tỉnh B theo học họ cũng báo cho Ngô Thần cùng với Âu Dương Hiên biết để tiện chăm sóc cho mình. Bản thân mình cũng thường xuyên tới ăn chực cơm. Ngô Thần cùng với Âu Dương Hiên mỗi lần ở cô tới đều chuẩn bị thức ăn thịt cá thật tốt để cho cô tẩm bổ. Tuy nói bản thân mình cũng không phải sông thiếu thốn, nhưng được bọn họ chăm sóc Đường Vũ cô vô cùng thích thú .

Lần này quyết định nói cho hai người bọn họ đầu tiên cũng là có nguyên nhân . Một nguời là nhị ca của mình, một người là em gái đáng yêu,nhưng hai nguời này lại làm cho ba mẹ mình cực kỳ yên tâm.

Ngô Thần chỉ cảm thấy xã hội này thật nhỏ bé, cô luôn nghĩ không biết đối tượng tương lai của Đường Vũ sẽ là ai, tìm tới tìm lui cũng vẫn lại là tìm phải người quen. Kết quả coi như cũng tạm ổn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.