Cuộc Sống Bình Thản Vùng Sông Nước

Chương 39



Chuyện mua sách Tôn Huệ không để lộ ra ngoài, chuẩn bị ngày nào đó lên trấn đi qua hiệu sách xem thử. Ngoại trừ sách, cũng phải mua bút mực nữa, giấy viết thì cứ từ từ, ban đầu có thể luyện tập trên tấm ván gỗ, phải biết ở đời trước của Tôn Huệ, chính nhà thư pháp Hoài Tố hòa thượng đã từng luyện tập như thế. Việc này trước tiên không đề cập tới, còn phải đợi thời gian, ít nhất cũng phải qua ngày mùa, bằng không cho dù mua về cũng không có công phu tinh lực học tập.

Khi chùm hoa nho càng lúc càng tím sẫm, Ngô Thải Điệp tới, tay xách một cái giỏ, sau khi đi vào liền gọi Tôn Huệ, sau đó đặt giỏ xuống đất, vén lớp vải trên mặt lên lộ ra một con chó con màu lông trắng đen xen kẽ, thân hình chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, mũi ướt nhẹp rất đáng yêu.

"Đây là cún con lần trước muội nhờ ta tìm giúp, từ Lưu gia ở thôn bên cạnh, con chó nhỏ này mới vừa đầy tháng, rất lanh lợi." Ngô Thải Điệp sờ sờ đầu cún con, cười giới thiệu với Tôn Huệ. Con chó này Ngô Chi mất công hỏi thăm được, mới vừa đầy tháng đã ôm về, cũng không về qua nhà đã mang đến đây luôn.

"Làm phiền mọi người, thực sự rất cám ơn." Tôn Huệ rất cảm kích, người khác sao có thể tận tâm như vậy, cho dù đã nghe nhờ vả cũng không nhọc lòng như thế. Nàng biết, nếu không phải cố ý hỏi thăm khắp nơi, cũng không thể mang chó con đến đây nhanh như vậy được.

"Muội đừng có khách khí như vậy, không phải đã sớm nói với muội rồi hay sao, giữa chúng ta không cần khách sáo."

Tôn Huệ cười cười, trong miệng đáp phải. Chẳng qua lần sau nhờ người hỗ trợ nàng vẫn sẽ cảm tạ. Ngồi xổm xuống, đưa tay xoa xoa đầu, thấy cún con dùng mấy cái răng sữa cắn cắn tay của chính mình, không đau trái lại còn ngưa ngứa, nàng không khỏi có chút lo lắng nói: "Cún con bé tí tẹo như vậy, thoạt nhìn không quá lợi hại, có thể trông nhà sao?" Dù sao nàng không muốn nuôi sủng vật, nàng hy vọng nuôi con gì có thể giữ nhà trông cửa.

"Ha ha, muội đừng lo lắng, ca ca tỷ đã đặc biệt hỏi thăm mới ôm nó về đầy. Muội đừng nhìn cún con có vẻ không lợi hại, lớn lên sẽ uy vũ. Nghe ca tỷ nói, chó mẹ đứng lên cao bằng người, sủa to thế nào thì không biết, thế nhưng nó mà nhào lên, thanh niên hán tử cũng không chống đỡ được." Ban đầu Ngô Thải Điệp thấy nó cũng không coi trọng lắm, sau đó ca ca nàng dẫn nàng đi xem chó mẹ, lập tức không nói được câu nào.

"Thật không, quả thật muội muốn nuôi một con chó như vậy, không sợ nó lợi hại mà chỉ sợ nó gầy gò nho nhỏ không có cách nào giữ nhà." Nghe Ngô Thải Điệp giải thích, Tôn Huệ thở phào nhẹ nhõm, nói như vậy cũng là tốt rồi, chỉ cần nuôi mấy tháng, chó con bán thành niên, có thể giao nhiệm vụ giữ nhà cho nó.

Ngô Thải Điệp đứng dậy, không nỡ cáo từ: "Thực sự là xin lỗi, tỷ cần phải về rồi, không thể tán gẫu thêm nữa." Trong một tháng đầu này, cháu nàng đều dựa vào nàng trông giữ, một mình chị dâu hoàn toàn không lo được. Nếu không Ngô Thải Điệp sẽ ở đây trò chuyện với Tôn Huệ lâu một chút, gần đây các nàng đều bận rộn, đã rất lâu không tụ tập nói chuyện phiếm rồi.

"Sao vậy, trải qua thời gian dài như vậy mà cháu tỷ vẫn còn khóc nháo hay sao?" Tôn Huệ thấy Ngô Thải Điệp định cáo từ bèn liên tưởng đến nguyên nhân này, cũng chỉ có chuyện này mới gấp như thế. Tôn Huệ có chút buồn bực, theo lý thuyết trẻ mới sinh trải qua một tháng, đồng hồ sinh học sẽ được điều chỉnh lại, như vậy sẽ không ầm ĩ thái quá, người lớn sẽ không quá mệt mỏi. Không biết đứa cháu này của Ngô Thải Điệp bị làm sao, tại sao vẫn khóc nháo ầm ĩ như thế.

"Ai, nói như thế nào đây, ban đêm chị dâu tỷ căn bản không thể dỗ hài tử ngủ được, ngày nào cũng khóc rất lâu, ban ngày cũng không yên ổn, chỉ cần đói bụng tỉnh là lại khóc ngay!" Ngô Thải Điệp lắc đầu, nàng thật sự quá mệt mỏi, vẫn là chờ thêm mấy tuần nữa, mẹ hết bận bịu sẽ đảm đương thay mình, để cho mình cũng nghỉ ngơi một chút.

Tôn Huệ cũng không có biện pháp nào tốt, đời trước nàng không kết hôn, kinh nghiệm trông hài tử hoàn toàn không có, cho nên chỉ có thể an ủi: "Nhịn thêm đi, đều sẽ sớm qua, hài tử lớn hơn là tốt rồi." "Quên đi, không nói nữa, tỷ phải đi về đây." Ngô Thải Điệp không yên tâm về chị dâu mình, một mình chị ấy chăm sóc hài tử, còn không biết hài tử khóc bao lâu mới có thể dỗ ngủ được.

Tiễn Ngô Thải Điệp rời đi, quay vào trong cẩn thận xem xét chó con, Tôn Huệ vui vẻ, ngồi xổm người xuống đưa tay sờ đầu nó: "Phải đặt cho nhóc cái tên mới được, tên gì đây?" Nhất thời chưa nghĩ ra nên đặt tên gì, tên vừa dễ nhớ lại có ý nghĩa mới là tốt nhất. Nghĩ nát óc, đột nhiên ánh mắt Tôn Huệ sáng lên: "Liền gọi là Sói đi, mong nhóc con thông minh giỏi chịu đựng như sói." Càng nghĩ càng thấy tên này không tệ, liền quyết định gọi nó là Sói luôn.

Chó con mới vừa đầy tháng đã có thể ăn một chút thịt, Tôn Huệ muốn cún con có thể trưởng thành thật nhanh, vừa vặn đã lâu chưa được ăn thịt, chờ đệ đệ chặt củi trở về bảo hắn tới chợ phiên, đến quầy thịt mua một cân mang về. Lúc Tôn Duẫn tới đó nhìn thấy một miếng thịt trông rất ngon, nhiều mỡ, mừng rỡ muốn mua, thấy bên cạnh còn có một miếng gan heo giá cả vô cùng rẻ, lấy ra tiền thừa còn lại mua cả miếng gan heo về luôn. Hắn rất thích ăn gan heo tỷ tỷ xào.

Cầm thịt đệ đệ vừa mang về, cẩn thận rửa sạch, dùng nước sôi trụng qua. Lúc đổ nước bẩn đi thấy một lớp váng dầu trên mặt, Tôn Huệ nhăn mũi, thịt này rất nhiều mỡ, nếu là đời trước nàng sẽ chẳng thèm nhìn, nhưng đời này thì khác, thịt này là thịt ngon, so với thịt nạc còn đắt hơn một chút. Chỉ trách trong bụng không có chất béo, cho nên thịt mỡ này lại là thứ tốt. Đốt nóng chảo, bỏ thịt vào, cầm đũa đảo đảo, một mùi thơm bay ra tứ phía. Nước mỡ chảy ra, tóp mỡ nổi lên trên, thơm nức.

Đại tương đi kèm vị hành, thực sự không tệ. Gan heo xào, ngọt mặn hòa vào nhau, ăn vô cùng mềm.

Bữa này, Tôn Huệ và đệ đệ ăn rất thỏa mãn, chó con ăn sau cùng, là cơm chan nước thịt trộn thêm thịt mỡ vụn, nhìn nó rung đầu vẫy đuôi nhai nuốt liên tục, cũng thật đáng yêu.

Tôn Duẫn ăn cơm xong không lên trấn ngay, hắn nhìn thấy cún con thì không nỡ chuyển chân, ngồi ngay đó đùa với nó.

Tên ‘Sói’ này, Tôn Duẫn mới nghe sợ hết hồn, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người đặt tên này cho chó, bình thường đều xem màu lông, hoặc là Đại Hắc hoặc là Tiểu Hoàng, cùng lắm là mấy tên êm tai dễ nghe khác, tên ‘Sói’ này có thể nói là rất mới mẻ. Chẳng qua Tôn Duẫn cũng không phản đối, gọi thế nào mà chả được, cho dù người khác nghe thấy tên này rồi cười nhạo thì cũng chẳng sao, tỷ tỷ thích là tốt rồi.

Cún con lớn nhanh trông thấy, đến mùa hè, đã cao nửa thốn, lúc này Sói đã mơ hồ có dáng vẻ uy vũ như Ngô Thải Điệp nói. Nó quanh quẩn dưới dàn nho, con mắt sắc bén đánh giá chung quanh, rất có khí thế nhất phu đương quan*. Tôn Huệ giặt quần áo, liếc mắt nhìn Sói, cười cười, nhìn vóc dáng này đi, cũng không phí công mình luôn nghĩ biện pháp làm chút đồ ăn mặn cho nó.
*一夫当关một người đã đủ giữ quan ải
"Tỷ, ăn nho không, đệ hái một chùm xuống rửa nhé." Tôn Duẫn nói.

Coi như không tệ, hai cây nho năm nay ra hai mươi mấy chùm, mỗi quả đều to bằng ngón cái, có màu xanh lục, hôm kia Tôn Duẫn có hái một quả nếm thử, chua ngọt sướng miệng, ăn cực kỳ ngon.

Tôn Huệ nhìn một chùm nho nặng ít nhất nửa cân, nói với đệ đệ: "Đệ hái ba chùm đi, mang đến Ngô gia cho người nhà Thải Điệp nếm thử, còn có tiểu đệ không phải đã sớm thèm sao? Cũng đưa một chùm qua." Năm nay nho kết quả không nhiều, nhịn một chút thì còn có thể ăn qua mùa hè, nếu như thả ra, không được mấy ngày sẽ hết.

"Được." Tôn Duẫn nhớ tới chuyện xảy ra lúc trước liền muốn cười, thực sự là không nhịn được: "Phì, ha ha! Lúc nho mới to bằng ngón út tiểu đệ đã hái, chua suýt chút nữa khóc lên, mếu máo nói muốn ăn nho rất lâu rồi! Lần này đệ mang tới cho hắn, để hắn ăn no luôn."

Tôn Huệ sợ tiểu đệ ăn không biết kiềm chế, thứ này đứa nhỏ ăn nhiều sẽ đau bụng, dặn dò: "Lúc đệ mang tới phải nói với tiểu đệ một chút, bảo nó đừng ăn hết một lúc, nếu không sẽ đau bụng." Đau bụng tiêu chảy không phải chuyện đùa, vừa không có thuốc đặc hiệu,mà thuốc Đông y hiệu quả lại chậm, đợi đến khi hết đau bụng, nhất định sẽ gầy cả người đi.

"Biết rồi, đệ sẽ căn dặn, mẹ cũng nhìn mà, tỷ đừng bận tâm." Tôn Duẫn lựa một hồi, hái ba chùm lớn nhất, một chùm đặt ở nhà, hai chùm khác bỏ vào giỏ mang đi.

Từ khi dọn ra khỏi Chu gia, có một khoảng thời gian Chu gia không cho phép Chu Thụ đi sang bên này, ban đầu Tôn mẫu cũng không phản bác, chờ cơ hội, chính là ngày Chu Hải đưa Chu Sơn đi tư thục học, dứt khoát dắt Chu Thụ đi sang. Sau đó Chu Hải biết được cũng không nói gì, hắn biết Tôn mẫu không đồng ý cho Chu Sơn đi học, sở dĩ không nói là vì cảm thấy không có lập trường, hiện tại nếu như Chu Hải ngăn cản hoặc là lộ ra một chút ý tứ không đồng ý Tôn mẫu mang Chu Thụ sang Tôn gia, Tôn mẫu nhất định sẽ náo loạn lên. Mà bởi vì tỷ đệ Tôn gia dời ra ngoài đã bị người ta bàn tán rồi, đến lúc đó lại ầm ĩ, hắn nhất định sẽ đuối lý, không chỉ mất mặt bên ngoài, e rằng thanh danh bên trong cũng không còn, cho nên hắn không hé răng.

Chu gia gia không có cách nào nói Tôn mẫu, mỗi lần Chu nãi nãi nhắc tới Tôn mẫu đều dứt khoát coi như gió thoảng bên tai, kết quả cuối cùng chính là, Tôn mẫu thường xuyên dắt theo Chu Thụ đi sang Tôn gia, để ba tỷ đệ ở chung thân thiết, không thể xa lạ.

Kết quả như thế làm cho Tôn Huệ rất vui, nàng thật sự hi vọng người thân trong nhà có thể ở cùng một nơi. Dù cho sinh hoạt gay go một chút cũng không sao, bởi vì đó cũng là hi vọng, khiến cho người ta có mục tiêu để mà phấn đấu.

Tôn Duẫn cũng rất có dáng vẻ của ca ca, có thứ gì tốt đều sẽ để lại cho đệ đệ, dù cho chính mình không được ăn.

Thời gian thúc đẩy con người trưởng thành, mà cảnh khốn khó chính là thuốc gia tốc, Tôn Huệ và đệ đệ Tôn Duẫn, Chu Thụ của nàng, đều có tầm mắt cao hơn nhiều bạn bè cùng lứa tuổi, tuy thường cười vui vẻ, nhưng tâm tư tuyệt đối mẫn cảm, mà mỗi người lại có những nét khác nhau, điều này mở ra cho ba người bọn họ những con đường khác nhau trong tương lai.

Tôn Huệ vừa phơi quần áo vừa thầm suy tư một chuyện, nàng đã hỏi thăm được vị trí của hiệu sách, hơn nữa Ngô Chi còn đáp ứng sẽ dẫn nàng tới đó, đi tìm sách nàng muốn mua. Tôn Huệ cũng từng đề cập với Ngô Thải Điệp, lần đó Ngô Thải Điệp đã nói, Nhị ca Ngô Chi của nàng đã đi học được một năm, trong nhà có sách, hỏi Tôn Huệ có muốn mượn hay không, thuận tiện nhờ Nhị ca nàng dạy dỗ. Tôn Huệ từ chối, sách tuyệt đối không rẻ, hơn nữa rất dễ bị hư hại, vẫn là chính mình mua thì tốt hơn. Đối với chuyện còn lại, Tôn Huệ không phản đối ngay, nàng không đoán được chữ viết của thế giới này là thế nào. Suy cho cùng ở đời trước, rất nhiều nơi cùng một tinh cầu, cùng không gian và thời gian, thế mà chữ viết lại hoàn toàn không giống nhau đâu!

Nếu như đến lúc đó thật sự không hiểu, có lẽ phải phiền Ngô Chi dạy dỗ một hồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.